Minho để cho bọn trẻ ngủ gần bốn tiếng đổng hồ. Thằng bé không cần phải đánh thức mọi người. Mặt trời đang lên và tăng dần độ nóng chiếu xuổng mặt đất đến mức độ không thể chịu đựng được. Lúc Thomas đứng dậy và gói ghém đồ ăn sau bữa sáng, mổ hôi đã ướt đẫm trang phục của nó. Mùi hơi người ám lên bọn trẻ như một màn sương hôi hám, và nó chỉ biết hi vọng mình không phải là đứa duy nhất bị như thế. Nhà tắm trong phòng tập thể giờ đây đã trở thành một thứ xa xỉ.
Các trảng viên tỏ ra rầu rĩ và trầm lặng khi chuẩn bị cho chuyến đi. Càng nghĩ, Thomas càng nhận ra chẳng có gì để mà vui vẻ. Tuy vậy, vẫn có hai điểu khiến nó phải đi tiếp, và nó hi vọng những đứa kia cũng giống như vậy. Đầu tiên là sự tò mò kinh khủng muốn tìm hiểu coi thành phố kia có gì trong đó - càng đến gần, thị trấn càng giống với một đô thị nhiểu hơn. Thứ hai là hi vọng Teresa vẫn sống sót và bình an. Có lẽ con bé đã đi qua một trong những cái cửa Xuyên không. Biết đâu con bé đang ở phía trước so với bọn trẻ. Có khi ở trong thành phố cũng nên. Thomas cảm thấy phấn chấn hẳn.
- Chúng ta đi thôi. - Minho nói khi mọi người đã sẵn sàng. Thế là bọn trẻ lên đường.
Chúng băng qua miền đất khô cằn và bụi bặm. Không cần phải nói ra, Thomas cũng biết mọi người đang có cùng suy nghĩ - không ai có đủ sức để chạy dưới cái nắng đổ lửa. Ngay cả nếu như có thể, chúng cũng không có đủ nước uống để sống sót với một nhịp độ di chuyển nhanh như thế.
Chúng bước đi, vải che trên đầu. Khi thức ăn và nước uống với dần, có thêm nhiểu chiếc ba lô được gỡ ra để che nắng, và số trảng viên đi theo cặp giảm xuống. Thomas là một trong những đứa đầu tiên được đi một mình, có lẽ vì không ai muốn bất chuyện với nó sau vụ việc Teresa. Nó cũng chẳng phàn nàn gì. Hiện giờ thì đi một mình càng hay.
Bọn trẻ đi mải miết, trước khi nghỉ chân ăn uống, rồi lại đi tiếp. Cái nóng như một đại dương khô rang mà chúng phải bơi qua. Cơn gió bây giờ đã mạnh hơn, mang theo bụi và sạn nhiều hơn là sự giải nhiệt. Nó quất vào các tấm vải, khiến chúng trở nên khó giữ. Thomas liên tục ho hắng và đưa tay dụi để tống khứ chỗ ghèn đọng nơi khóe mắt. Nó có cảm giác như càng uống nước thì càng khát hơn, trong khi lượng thực phẩm dự trữ của bọn trẻ đã xuống tới mức báo động. Nếu trong thành phố không có nước ngọt thì...
Nó không nghĩ ra được triển vọng khả quan nào để điển vào suy nghĩ bỏ lửng này.
Bọn trẻ tiếp tục di chuyển, mỗi bước đi lại khó nhọc hơn một chút. Sự im lặng bao trùm. Không ai nói năng gì. Thomas có cảm giác như chỉ cần nói một vài chữ củng đòi hỏi quá nhiểu nang lượng. Tất cả những gì nó có thể làm là đặt chân nọ trước chân kia, cứ thế lập đi lặp lại, mắt đờ đẫn nhìn vào mục tiêu là thành phố đang nhích tới gần.
Tưởng như các tòa nhà là các sinh vật sống, cứ lớn dần lên ngay trước mắt bọn trẻ khi chúng tiến đến gần. Không lâu sau đó, Thomas có thể phân biệt được tường đá và các cửa sổ lấp lánh dưới ánh nắng. Một số cửa sổ đã vỡ kính, nhưng chúng chiếm không đầy một nửa của tổng số. Theo quan của Thomas hiện tại thì các phố phường có vẻ trống vắng. Không có đống lửa nào. Không có đống lửa nào được đốt giữa ban ngày. Nó có thế thấy không một cái cây hay loài thực vật nào tồn tại trong thành phố. Với khí hậu này thì làm sao chúng tồn tại nổi? Làm thế nào con người ta có thế sống tại đó? Họ nuôi trồng hoặc tìm kiếm thực phẩm ở đâu?
Ngày mai. Tuy mất nhiều thời gian hơn là nó tưởng, Thomas tin chắc bọn trẻ sẽ tới được thành phố vào ngày mai. Mặc dù đi vòng tránh chỗ đó vẫn tốt hơn, chúng khống có lựa chọn nào khác. Cần phải bổ sung đồ tiếp tế.
Đi. Nghỉ. Giải nhiệt.
Khi màn đêm kéo đến, mặt trời biến mất sau đường chân trời phía tây với một tốc độ rùa bò, gió mạnh dần lên và mang theo một chút mát mẻ. Thomas sung sướng tận hưởng sự giải nhiệt của nó.
Tuy nhiên, đến nửa đêm, khi Minho bảo cả bọn dừng lại ngủ, gió trở mạnh. Nó gào rú, cuộn xoáy và thổi thóc với sức mạnh tăng dần.
Không lâu sau khi bọn trẻ dừng lại, Thomas nằm ngửa quần vải đến tận cằm và nhìn trời. Những cơn gió làm nó dịu lại, khiến nó thiu thiu ngủ. Sự mệt nhọc làm tâm trí nó mơ màng, các ngôi sao mờ dần đi, và giấc ngủ mang đến cho nó một giấc mơ khác.
☆
Nó khoảng mười hoặc mười một tuổi và đang ngồi trên chiếc ghế. Teresa ngồi đối diện với nó, giữ chúng là một cái bàn. Con bé trông rất khác, trẻ con hơn hẳn, mặc dù rõ ràng là Teresa. Con bé cũng trạc tuổi nó. Không còn ai khác trong phòng. Đó là một nơi tối tăm với một nguồn sáng duy nhất là ô sáng màu vàng đục trên trần nhà, ngay trên đầu chúng.
- Tom, cậu phải cố lên. – Teresa nói. Con bé khoanh tay và có một vẻ mặt không khiến Thomas bất ngờ, kể cả ở độ tuổi nhỏ như thế. Nó cảm thấy thân quen như thể hai đứa đã biết nhau từ lâu.
- Tớ đang cố đây – Nó lên tiếng, nhưng không thật sự là bản thân nó. Chuyện này thật phi lí.
- Họ sẽ giết nếu tụi mình không thể làm được chuyện này.
- Tớ biết.
- Vậy thì cố lên!
- Tớ đang cố!
- Tốt. Cậu biết không, tớ sẽ không nói chuyện thành tiếng với cậu nữa. Không bao giờ, cho đến khi cậu làm xong việc.
- Nhưng …
Kể cả nói trong ý nghĩ cũng không. Con bé nói trong đầu Thomas. Việc này vẫn còn làm nó phát hoảng và không thể phản ứng. Kể từ bây giờ.
- Teresa, hãy cho tớ vài ngày. Tớ sẽ làm được.
Con bé không đáp.
- Thôi được, một ngày vậy.
Con bé chỉ nhìn nó dăm đăm, rồi ngay cả nhìn củng không. Teresa nhìn xuống bàn, vươn tay ra và bắt đầu dùng móng tay cào nhẹ một chỗ.
- Cậu không thể nào im lặng với tớ được đâu.
Không có lời đáp. Mặc dù nói thế nhưng Thomas hiểu con bé. Nó biết rõ con bé.
- Tốt thôi. - Nó nói, rồi nhắm mắt lại, thực hiện điều được nguời hướng dẫn bảo. Nó hình dung ra một hố đen trổng rỗng, không có gì khác ngoài khuôn mặt của Teresa. Thế rồi, huy động tất cả sức mạnh ý chí, nó hình thành một câu nói trong đầu và quăng về phía con bé.
Câu hôi như cú ấy.
Teresa mỉm cười, và đáp lại trong đầu nó.
Cậu cũng vậy.