Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 902 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

Thomas gạt nước mắt loạng choạng rời căn nhà lúc này đã tăm tối trở lại. Nó quay về với các trảng viên và từ chối trả lời mọi câu hỏi của chúng. Nó chỉ nói rằng cần phải đi ngay, chạy thật xa, càng xa càng tốt, rằng mạng sống của chúng đang gặp nguy hiểm. Sau này nó sẽ giải thích.

Nó không đợi bọn trẻ, cũng không đề nghị xách ba lô cho Aris. Nó cứ thế co chân chạy về phía thành phổ, cho đến khi phải giảm bớt tốc độ để có thể kiểm soát được nhịp chạy. Nó mặc kệ tất cả những đứa khác, mặc kệ mọi thứ. Bỏ chạy khỏi con bé là việc khó khăn nhất nó từng làm, nó tin chắc như vậy. Xuất hiện tại Trảng với ký ức bị xóa sạch, phải thích nghi với cuộc sông ở đó, bị mắc kẹt trong Mê cung, chiến đấu với bầy Nhím sầu, chứng kiến cái chết của Chuck - không gì có thế sánh bằng cảm giác hiện tại của Thomas.

Con bé đã ở đó. Trong vòng tay của nó. Hai đứa lại được ở cùng nhau.

Chúng đã hôn nhau và nó cảm thấy những điều tưởng như không thể.

Nhưng giờ thì nó đang tháo chạy. Bỏ Teresa lại phía sau.

Những tiếng nức nở chán chường bật ra từ cổ họngThomas. Nó rên ri, tai nghe thấy những âm thanh thảm hại khi giọng mình lạc đi. Tim nó nhói đau tới mức nó suýt phải dừng lại, gục xuống và bỏ cuộc. Nỗi buồn đã chế ngự nó, hơn một lần nó đả định quay lại. Nhưng bằng cách nào đó nó đã đặt niềm tin vào điều con bé đã yêu cầu, đồng thời bấu víu vào lời hứa sẽ tìm lại con bé.

Ít ra thì Teresa vẫn còn sống. Ít ra thì con bé vẫn còn sống. Thomas cứ nhắc đi nhắc lại với mình như thế. Nhờ vậy mà nó chạy tiếp được.

Con bé vẫn sống.

Cơ thể của nó chỉ chịu được đến thế. Khoảng hai hoặc ba tiếng sau khi chia tay Teresa, Thomas ngừng lại, tin chắc rằng tim mình sẽ nổ tung nếu chạy thêm dù chỉ một bước. Nó quay lại nhìn phía sau và trông thấy những bóng đen đang di chuyển nhanh chóng ở đằng xa - các trảng viên. Hít vào từng bụm không khí khô rang, Thomas khuỵu xuống, chống hai tay vào đầu gối, rồi nhắm mắt nghỉ một lát trong khi chờ những đứa kia bắt kịp.

Minho chạy đến trước tiên. Thằng bé không vui chút nào. Dù là trong ánh sáng nhá nhem của hừng đông, có thể thấy rõ Mmho tức muốn xịt khói trong lúc đi quanh Thomas ba vòng. Cuối cùng thằng bé lên tiếng:

- Cai qu... Tại sao... Cậu là thằng đầu bă loại nào vậy, Thomas?

Thomas không muốn nói về chuyện đó. Nó không muốn nói gì hết.

Thấy thằng bạn không trả lời, Minho khom người bên cạnh:

- Sao cậu có thể lầm vậy? Sao cậu có thé cứ thế mà bước ra khỏi chỗ đó và chạy như vậy? Tụi mình cư xử như vậy từ hồi nào vậy? Đồ đầu bã. – Thằng bé thở dài và ngồi bệt xuống đất, lắc đầu.

- Xin lỗi. – Rốt cuộc Thomas nói lí nhí. – Chuyện kinh khủng lắm.

Lúc này các trảng viên khác đã chạy đến nơi, một nửa trong số chúng cúi gặp người để lấy hơi, nửa còn lại vội đến nghe xem Minho và Thomas đang nói chuyện gì. Newt cũng đã bắt kịp cả bọn, nhưng thằng bé để cho Minho làm nhiệm vụ khai Thomas về chuyện đã xảy ra.

- Kinh khủng? - Minho hỏi lại. - Cậu đã gặp ai trong đó? Họ đã nói gì?

Thomas biết mình không còn lựa chọn nào khác. Đây không phải là việc nó có thể giữ kín trước các trảng viên khác.

- Đó là ... Teresa.

Nó chờ đợi những tiếng ồ, à kinh ngạc, những lời buộc tội nó dối trá. Nhưng chỉ có sự im lặng, đến nỗi có thể nghe thấy tiếng những ngọn gió bình minh hối hả băng qua vùng đất bụi bặm bao quanh bọn trẻ.

- Cá i gì? - Minho hỏi. - Cậu nghiêm túc chứ?

Thomas gật đầu, mắt nhìn xuống một hòn đá hình tam giác trên mặt đất. Trời đã sáng lên rất nhiều chỉ trong mấy phút vừa qua.

Minho tỏ ra ngỡ ngàng, một điều cũng dễ hiểu.

- Và cậu đã bỏ Teresa ở đó? Nè bồ, cậu cần phải giải thích với tụi này chuyện đã xảy ra.

Với nỗi đau đớn như muốn cứa nát trái tim mình, Thomas kể lại đầu đuôi sự tình. Việc nó đã thấy con bé run rẩy, khóc óc, hành dụng giống Gaily khi thằng nhóc giết chết Chuck – như thể bị ma nhập. Lời cảnh báo của con bé. Nó kể tất cả mọi chuyện, trừ nụ hôn.

- Trời đất ! Minho nói với giọng run run. Chỉ một chữ đó thôi cũng đủ gói gọn câu chuyện.

Một vài phút trôi qua. Những cơn gió khô khốc cào xé mặt đất, tung bụi mù mịt trong khi vầng mặt trời đỏ ối nhô lên khỏi chân trời, chính thức bắt đầu một ngày mới. Không ai nói gì. Thomas chỉ nghe thấy những tiếng khịt mũi, tiếng thở và vài tiếng ho. Cùng với tiếng ai đó tu nước. Thành phố dường như đã lớn bổng lên trong đêm vừa qua. Những tòa nhà ở đó vươn cao lên bầu trời màu lam không một gợn mây. Chỉ cần một hoặc hai ngày nửa là bọn trẻ sẽ tới được đó.

- Đó là một cái bẫy. - Cuối cùng Thomas lên tiếng - Tôi không rõ nó sẽ diễn ra như thế nào, bao nhiêu người trong chúng ta sẻ mất mạng. Có lẽ là tất cả. Nhưng tôi có thể thấy không có một chút ngờ vực nào trong mắt Teresa khi bạn ấy cố vượt qua thứ đang chế ngự mình. Teresa đã cứu chúng ta, và tôi dám cá... - Nó nuốt nước bọt. - Tôi dám cá họ sẽ bắt bạn ấy phải trả giá cho điều đó

Minho vươn tay ra nắm lấy vai Thomas.

- Nè bồ, nếu cái đám VSAT chết bằm đó muốn giết chết Teresa, thì bạn ấy đã mục xương dưới một đống đá rồi. Teresa cũng kiên cường như bất cứ ai, có khi còn hơn nữa kìa. Teresa sẽ sống.

Thomas hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra. Nó đã cảm thấy khá hơn. Thật không thể nào, nhưng nó đã cảm tháy khá hơn. Minho nói đúng.

- Tôi biết. Tôi biết mà.

Minho đứng dậy.

- Đáng lẽ chúng ta đã dừng lại một vài tiếng để ngủ. Nhưng nhờ ngài Tầm đạo sinh sa mạc đây, - thằng bé bợp nhẹ đẩu Thomas, - chúng ta đã chạy đến kiệt sức trước khi mặt trời lên. Tôi vẫn nghĩ chúng ta cần phải nghỉ ngơi một lúc. Trùm chăn kín lại, hoặc sao đó không biết, nhưng các cậu cố mà nghỉ.

Hóa ra Thomas chẳng gặp khó khăn gì. Tuy ánh nắng biến mi mắt nhắm nghiền của nó thành tấm màn đỏ rực điểm những đốm đen, Thomas vẫn ngủ thiếp đi ngay lập tức, dưới miếng vải trùm kín đầu che chắn ánh mặt trời... và những ưu phiền.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »