Thomas không thể kiềm chế được nữa. Bản năng mách bảo nó hi vọng đó chính là con bé. Mặc cho tất cả mọi chuyện, nó vẫn hi vọng con bé đứng đó, cách nó vài trăm mét, chờ đợi nó.
Teresa?
Không có hồi âm.
Teresa? Teresaỉ
Vẫn không có gì. Vết thương lòng con bé để lại khi biến mất vẫn đang nằm trong đầu Thomas, như một cái hố trống hoác. Nhưng... có lẽ là Teresa. Có thể lắm. Có thể một điều gì đó đã xảy ra với năng lực giao tiếp qua ý nghĩ của con bé.
Sau khi đứa con gái từ phía sau, hoặc là từ bên trong tòa nhà bước ra, nó đứng yên một chỗ. Mặc dù bị bóng tối bao phủ, có điều gì đó khiến Thomas cảm thấy rõ ràng con bé đang đối diện với nhóm trẻ, khoanh tay lại và quan sát chúng.
- Cậu nghĩ là Teresa phải không? - Newt nói như thể đọc được suy nghĩ của Thomas.
Thomas gật đầu. Nhận ra hành động của mình, nó vội ngó quanh xem có đứa nào nhận thấy không, có vẻ là không.
- Không biết nữa.- Cuối cùng nó đáp
- Cậu có nghĩ con nhỏ đó chính là đứa đa la hét không? – Chảo chiên nói - Tiếng la ngừng ngay khi con bé bước ra ngoai.
Minho làu bàu:
- Dám cá nó là đứa tra tấn. Có lẽ nó đã giết chết con nhỏ kia chấm dứt sự đau đớn của con bé khi nhìn thấy chúng ta tới. – Nói rồi bỗng dưng thằng bé vỗ tay. - Được rồi, ai muốn đi gặp cô nàng xinh xẻo kia đây?
Sự vô tình của Minho đôi khi khiến Thomas bực mình.
- Tôi. - Nó nói, hơi lớn tiếng. Nó không muốn thể hiện quá rõ hi vọng của mình.
- Tôi giỡn thôi mà, mặt dẹp. - Minho nói. - Tất cả chúng ta cùng đi tới đó nào. Biết đâu con bé đó có cả một nhóm nữ tặc điên cuồng nấp phía sau thì sao.
- Nữ tặc điên cuồng? - Newt hỏi lại, giọng điệu của thằng bé cho thấy nó khá ngạc nhiên, nếu không muốn nói là khó chịu trước thái độ của Minho.
- Ờ. Ta đi nào. - Minho bắt đầu bước tới.
Thomas thình lình phản ứng theo bản năng.
- Không! - Nó hạ giọng. - Các cậu ở lại đây. Tôi sẽ tới gặp con nhỏ kia. Có lẽ đây là một cái bẫy hay gì đó. Nếu cả đám tiến đến để rơi vào đó thì quá ngu.
- Vậỵ cậu tự đi một mình thì không ngu chắc? - Minho hỏi.
- Ơ, chúng ta không thể cứ đi tiếp mà không kiểm tra xem đó là chuyện gì. Tôi sẽ đi. Nếu có chuyện bất trắc hoặc đáng ngờ, tôi sẽ kêu cứu.
Minho tần ngần một lúc.
- Thôi được. Cậu đi đi. Đúng là sư huynh gan dạ của chúng ta – Thằng bé đập bàn tay vào lưng Thomas, khiến nó đau rát.
- Chuyện này ngu chết bằm ấy chứ. - Newt xen vào và bước tới trước. - Tôi sẽ đi cùng Thomas.
- Không! - Thomas lớn tiếng. – Hãy… để mình tôi làm việc này. Có gì đó mách bảo tôi chúng ta cần thận trọng. Nếu tôi gào toáng lên, hãy tới giải cứu tôi.
Trước khi có đứa nào kịp cãi lai, Thomas đi nhanh về phía con bé và tòa nhà.
Khoảng cách giữa hai đứa được thu hẹp nhanh chóng. Gót giày Thomas nghiến trên đá sỏi, xua tan im lặng. Nó ngửi thấy mùi hoang mạc thô mộc trộn lẫn với mùi khét của thứ gì đó đang cháy. Khi nhìn dáng đứa con gái đứng gần tòa nhà, đột nhiên nó cảm thấy chắc chắn. Có lẽ là do hình dạng của cái đầu, hoặc của cơ thể. Cũng có thể là do tư thế, cách khoanh tau vẹo người sang một bên. Nhưng nó biết.
Đó chính là con bé.
Đó là Teresa.
Khi Thomas chỉ còn cách nhỏ con gái một vài mét, ngay trước khi ánh sáng yếu ớt cuối cùng cũng tiết lộ khuôn mặt của nó con bé quay người đi qua một cánh cửa vào bên trong tòa nhà nhỏ. Đó là một công trình hình chữ nhật, mái hơi dốc, chụm vào giữa. Theo mắt 1 homas quan sát thì tòa nhà không có cửa sổ. Những khối màu đen lồi ra ở các góc tường, có lẽ là những cái loa. Âm thanh có thể đã được phát ra từ đây. Chính vì thế mà bọn trẻ đã nghe thấy tiếng thét từ rất xa.
Cánh cửa là một tấm gỗ lớn. Nó đang mở toang và nằm sát tường. Bên trong nhà còn tối hơn cả bên ngoài.
Thomas tiến đến. Nó bước qua cửa, rồi nhận ra hành động cùa mình thật khinh suất. Nhưng đó chính là con bé. Bất kể điều gì đã xảy ra, bất kể lí giải nào cho sự biến mất và từ chối nói chuyện bằng ý nghĩ của con bé, Thomas biết Teresa sẽ không hại mình. Không thể nào.
Không khí bên trong nhà mát lạnh, gần như ấm ướt. Cảm giác thật tuyệt vời đi được ba bước, Thomas ngừng lại và lắng nghe trong bóng tối. Nó có thể nghe thấy tiếng thở của con bé.
- Teresa? – Thomas gọi to, gạt đi mong muốn gọi tên con bé trong đầu. – Teresa, có chuyện gì vậy?
Con bé không đáp, nhưng Thomas nghe thấy một tiếng thở ngắn, nối tiếp bằng một cái nấc nghẹn, như thể con bé đã khóc nhưng cố giấu chuyện đó.
- Teresa, làm ơn đi . Tớ không biết chuyện gì đã xảy ra hoặc những gì họ đã làm với cậu, nhưng tớ đã ở đây rồi. Chuyện này thật điên quá đi. Chỉ toàn nói với…
Thomas im bặt khi một ánh lửa bùng lên, rồi thu lại thành một ngọn lửa nhỏ. Đôi mắt nó bất giác tìm đến ánh lửa và bàn tay cầm que diêm. Nó quan sát bàn tay đó chậm rãi và cẩn thận châm một ngọn nên trên chiếc bàn nhỏ. Sau khi ngọn nến cháy và bàn tay vẩy nhẹ cho que diêm tắt hẳn, Thomas mới ngước mắt nhìn lên và trông thấy con bé. Rốt cuộc nó đã đúng. Nhưng cảm giác sung sướng khi nhìn thấy Teresa nhanh chóng bị dập tắt, thay thế bởi sự bối rối và đau đớn.
Teresa hoàn toàn sạch sẽ. Thomas đã tưởng con bé sẽ bẩn thỉu như mình, sau khoảng thời gian băng qua sa mạc bụi bặm. Nó tưởng quần áo con bé phải bẩn thỉu rách rưới, tóc tai dính bết, mặt mũi lem nhem và cháy nắng. Nhưng thay vào đó, con bé mặc đồ mới, mái tóc sạch sẽ buông dài xuống vai. Làn da trắng tái trên mặt và hai tay con bé không có tì vết nào. Teresa thậm chí còn đẹp hơn so với hồi ở trong Mê cung hoặc trong những ký ức vụn vặt mà Thomas khôi phục được sau khi Biến đổi.
Tuy nhiên, đôi mắt Teresa đầy lệ. Môi dưới con bé run lên vì sợ hãi. Hai bàn tay nó run lẩy bẩy. Thomas nhận thấy ánh mắt T eresa có vẻ đã nhận ra Thomas, nhưng bên cạnh đó là một kinh hoàng tuyệt đối.
- Teresa. - Thomas nói khẽ, ruột gan bấn loạn. - Có chuyện gì vậy?
Con bé không trả lời. Mắt nó nhìn sang bên cạnh, rồi nhìn lại Thomas. Vài giọt nước mắt lăn trên má con bé, rơi xuống sàn. Môi nó càng run dữ hơn, lồng ngực nó phập phồng theo một tiếng thổn thức bị đè nén.
Thomas bước tới, chìa tay ra
- Không! - Con bé hét lên. - Tránh xa tôi ra!
Thomas khựng lại, như thể bị thứ gì đó táng thẳng vào bụng. Nó giơ hai tay lên.
- Được rổi, được rổi, Teresa, có chuyện gì... - Nó không biết phải nói hay hỏi gì nữa. Cảm giác đó vỡ trong lòng nó dâng lên tận họng, đe dọa làm nó tắc nghẹn.
Thomas đứng yên, sợ lại làm con bé lên cơn lần nữa. Tất cả những gì nó có thể làm dược là nhìn xoáy vào mắt Teresa cố truyền đạt cảm giác của mình, van xin con bé nói gì đó. Gì cũng được.
Một khoảnh khắc yên lặng kéo dài trôi qua. Cái cách cơ thể con bé rung lên, cách nó gần như phải vật lộn chống lại một thứ vô hình... khiến Thomas nhớ đến một người.
Thomas nhớ đến phản ứng của Gally sau khi các trảng viên đào thoát khỏi Mê cung và thằng nhóc tiến vào căn phòng cùng với người phụ nữ mặc đồ trắng. Ngay trước khi mọi thứ đảo lộn. Ngay trước khi Gally giết chết Chuck.
Thomas buộc phải lên tiếng để khỏi bị nổ tung với các suy nghĩ của mình:
- Teresa, tớ đã nghĩ đến cậu từng giây từng phút sau khi bọn họ đưa cậu đi mất. Cậu...
Không để cho Thomas kịp nói hết câu, Teresa lao đến trước mặt Thomas, vươn tay ra nắm lấy đôi vai thằng bé và nép sát vào người nó. Bị bất ngờ, Thomas vòng tay ôm Teresa và siết chặt đến mức nó đâm lo con bé không thở được. Hai bàn tay Teresa sờ lên gáy, rồi hai bên đầu của Thomas, buộc thằng bé nhìn minh.
Rồi chúng hôn nhau. Có gì đó bùng nổ trong lồng ngực Thomas, đốt cháy tan mọi căng thẳng, hoang mang và sợ hãi. Đốt cháy nỗi đau tồn tại vài giây trước đó. Trong một khoảnh khắc, tưởng như không có gì rắc rối nữa. Không bao giờ nữa. Nhưng rồi Teresa buông Thomas ra, và lảo đảo lùi lại, cho đến khi chạm vào tường. Sự kinh hoàng quay trở lại trên gương mặt con bé, ám lấy nó như một hổn ma. Rồi con bé lên tiếng. Giọng nói khe khẽ của nó chứa đầy sự nài nỉ:
- Tránh xa tớ ra, Tom ơi. Tất cả những gì cậu cần làm là tránh … xa … tớ... ra. Đừng thắc mắc. Cứ làm thế đi. Chạy đi. – Cổ Teresa nổi gân khi con bé ráng sức nói ra những chữ cuối cùng.
Thomas chưa bao giờ đau đớn đến thế. Nhưng nó thấy bất ngờ với chính những hành động tiếp theo của mình.
Giờ đây nó đã biết, đã nhớ ra con bé. Và nó hiểu Teresa nói thật. Ở đây có chuyện gì đó không ổn. Có chuyện gì đó rất tệ, tệ hơn nó tưởng lúc đâu. Cố nán lại, tranh cãi, nài ép con bé đi với mình sẽ là một cái tát giáng thẳng vào nỗ lực kinh khủng của Teresa để cảnh báo nó. Nó phải làm theo lời con bé.
- Teresa, tớ sẽ tìm cậu.
Đến lượt mắt Thomas nhòa lệ. Nó quay lưng rồi bỏ chạy khỏi ngôi nhà.