☆
☆
Không lâu sau khi màn đêm buông xuống, Thomas nghe thấy tiếng một đứa con gái thét lên. Lúc đầu nó không rõ là mình nghe thực sự hay chỉ tưởng tượng. Giữa những tiếng bước chân khô khốc, tiếng ba lô loạt soạt, tiếng thì thầm chen lẫn tiếng thở hổn hển, thật khó để xác định. Nhưng thứ đã gây nên sự xáo trộn trong đầu nó nhanh chóng được khẳng định. Ở đâu dó phía trước, có thể là từ trong thị trấn nhưng củng có thế gần hơn, tiếng la hét của một đứa con gái vang lên, xé toang màn đêm.
Các trảng viên khác cũng đã nghe thấy âm thanh dó. Cả bọn nhanh chóng dừng lại. Khi mọi người đã lấy lại hơi thở, việc lắng nghe âm thanh kia cũng trở nên dễ dàng hơn.
Nghe nó giống tiếng cúa một con mèo. Một con mèo bị thương đang rên rỉ. Âm thanh đó khiến bạn sởn gai ốc và phải bịt chặt tai cho nó cầu nguyện thôi đi. Nó có điều gì đó trái với tự nhiên, khiên Thomas lạnh người. Bóng tối chỉ càng làm tăng thêm sự rùng rợn. Cho dù người phát ra âm thanh là ai, con bé cũng không ở quanh đây, nhưng tiếng ré lanh lảnh cùng với những tiếng vọng của nó cứ tiếp tục dội vào mặt đất bụi bặm cho đến khi biến mất.
- Cậu biết nó khiến tôi nhớ đến thứ gì không? – Minho thì thầm với một chút sợ hãi.
Thomas biết câu trả lời:
- Ben, Alby.Và tôi nữa. Đúng không? Tiếng thét của tụi tôi sau khi bị Nhím sầu chích.
- Cậu đoán đúng rồi đó.
- Đừng, đừng. - Chảo chiên rên lên. – Đừng nói với tôi chúng ta ra ngoài này cũng có mấy con quái vật đó nha. Tôi chịu thôi!
Newt trả lời từ cách chỗ Thomas và Aris vài bước chân về bên trái:
- Khó tin lắm. Còn nhớ da chúng ẩm và nhớt thế nào không? Chúng sẽ biến thành một quả bóng bụi bặm nếu lăn lộn ngoài này.
- Này, - Thomas nói, - nếu VSAT có thể tạo ra Nhím sầu, thì bọn họ có thể chế ra hàng đống thứ kinh dị khác tồi tệ hơn. Tuy rất ghét phải nhắc lại, nhưng cái tay mặt chuột đó chẳng phải đã nói mọi thứ sẽ khó khăn gian khổ là gì.
- Một lần nữa, Thomas lại cho chúng ta biết thế nào là động viên tinh thần! - chảo chiên nói. Thằng bé cố dùng giọng đùa cợt, nhưng Thomas nghe như một câu khích bác đầy hằn học.
- Tôi chỉ thấy sao thì nói vậy thôi mà
Chảo chiên gằn giọng:
- Tôi biết. Nói kiểu đó thì chẳng đi tới đâu.
- Vậy bây giờ chúng ta làm gì đây?. - Thomas hỏi.
- Tôi nghĩ chúng ta nên nghỉ một chút. - Minho nói. – Ăn uống cho lại sức. Sau đó ta nên nhanh hết mức có thể trong lúc mặt trời chưa mọc. Có thể ngủ vài giờ trước lúc bình minh.
- Còn con bé tâm thần la hét đằng kia thì sao? – Chảo chiên hỏi.
- Có vẻ như nó có rắc rối của riêng mình.
Thomas tự dưng thấy hoảng sợ với câu nói vừa rồi. Có lẽ những đứa kia cũng vậy, vì không ai nói tiếng nào trong lúc cả đám gỡ ba lô, ngồi xuống và bắt đầu ăn.
- Trời ơi ước gì con nhỏ đó im đi. – lần thứ năm Aris nói câu đó trong lúc bọn trẻ chạy giữa bóng tối mịt mùng. Ở đâu đó, con bé tội nghiệp vẫn đang gào thét đau đớn, mỗi lúc một gần hơn.
Bữa ăn đã trôi qua trong lặng lẽ và ảm đạm. Câu chuyện bọn trẻ trao đổi xoay quanh những điều Chuột chù đã nói về các Biến số và cách giải quyết chúng quan trọng như thế nào, về việc tạo ra một “sơ đồ”, tìm ra các hình mẫu của “vùng sát thủ”. Tất nhiên, không đứa nào có câu trả lời cho khái niệm vô nghĩa đó. Lạ thật, Thomas nghĩ bụng. Bọn trẻ biết chúng đang được kiểm tra và phải trải qua các thử nghiệm của VSAT. Do vậy, có vẻ như chúng nên cư xử khác đi, nhưng chúng vẫn cứ đi, chiến đấu, sinh tồn cho đến khi có được giải pháp điều trị đã được hứa hẹn. Và chúng sẽ tiếp tục làm như thế, Thomas chắc chắn về điều đó.
Khi Minho giục cả bọn lên đường, Thomas mất một lúc mới duỗi được chân và các khớp. Trên đầu bọn trẻ, vầng trăng bằng bạc không sáng hơn các nôi sao là bao. Nhưng cũng chẳng cần quan sát gì nhiều khi ta chạy trên mặt đất khô cằn và phẳng phiu. Hơn nữa, trừ phi đó là sự tưởng tượng của Thomas, bọn trẻ đã bắt đầu tiến vào khu vực nhận được ánh sáng từ thị trấn. Nó có thể trông thấy những ahs sáng lập lòe giống như ngọn lửa. Điều này hoàn toàn phù hợp, vì cơ may có điện tại vùng đất hoang vu này dao động quanh con số không.
Thomas không rõ chuyện đó xảy ra chính xác vào thời điểm nào, nhưng đột nhiên những tòa nhà của thị trấn trở nên gần hơn hẳn. Chúng cũng cao hơn, rộng hơn và có số lượng nhiều hơn nó tưởng. Trải rộng và được sắp xếp ngay hàng thẳng lối. Theo suy đoán của bọn trẻ, nơi này đã từng là một thành phố lớn, bị tàn phá bởi một thứ gì đó. Quầng lửa mặt trời đã gây ra thiệt hại tời mức này sao? Hay nguyên do là những thứ khác xảy ra sau đó?
Thomas bắt đẩu nghĩ chỉ trong ngày mai nhóm trẻ sẽ đến được những tòa hà đầu tiên.
Mặc dù không cần đến tấm vải che nắng nữa, Aris vẫn đang chạy ngay bên cạnh Thomas. Nó cảm thấy cần phải nói chuyện với thằng bé.
- Kể cho tôi nghe về Mê cung của cậu đi.
Hơi thở của Aris rất đểu đặn. Có vẻ như thẳng bé khá ổn, giống như Thomas.
- Mê cung của tôi á? Để làm gì?
- Cậu chưa bao giờ kể chi tiết về nó cho chúng tôi. Nó như thế nào? Các cậu đã ở trong đó bao lâu? Làm thế nào thoát ra được?
Aris trả lời trên nển những bước chân thình thịch của bọn trẻ:
- Tôi đã nói chuyện với một số bạn bè của cậu, và có vẻ như nó giống y hệt cái của các cậu. chỉ có điều... con gái thay cho con trai. Một số đứa đã ở đó được hai năm. Số còn lại được đưa tới đó mỗi tháng một đứa. Rồi Rachel xuất hiện, và hôm sau là tối, trong tình trạng hôn mê. Tôi gần như chẳng nhớ gì, ngoài mấy ngày kinh hoàng sau khi tôi tỉnh lại.
Aris tiếp tục kể lại chuyện đã diễn ra, và rất nhiều chi tiết trong đó trùng hợp với những gì Thomas cùng các trảng viên đã trải qua. Chuyện này thật kỳ quặc. Gần như không thế tin nổi. Aris tỉnh lại sau cơn hôn mê, nói gì đó vể sự Kết thúc. Các tường thành không còn đóng lại khi đêm xuống, chiếc Hộp ngừng tiếp tế, bọn trẻ phát hiện ra Mê là một mật mã, mọi chuyện cứ thế diên ra cho đến cuộc đào thoát. Nó cũng xảy ra gần giống như trải nghiệm kinh hoàng của các trảng viên ngoại trừ việc nhóm con gái ít bị thiệt hại về nười hơn. Thomas không ngạc nhiên về điều này, nếu tất cả những đữa con gái dểu mạnh mẽ như Teresa.
Cuối cùng, khi Aris và nhóm con gái ở trong căn phòng tối, một đứa con gái tên Beth, người đã biến mất vài ngày trước đó giống như Gally, đã sát hại Rachel ngay trước khi nhóm giải cứu xông vào và đưa bọn trẻ đến phồng tập thể thao mà Aris đã nói. Sau đó, nhóm giải cứu đưa thằng bé vào căn phòng nơi các trảng viên tìm thấy nó - căn phòng của Teresa.
Nếu quả thực mọi chuyện đã diễn ra như thế, ai mà biết được mọi chuyện xảy ra như thế nào, sau khi trông thấy những gì diễn ra tại Vực và cửa Xuyên không. Đó là chưa kể đến những cửa sổ bít gạch và vụ đổi tên trên cửa phòng của Aris.
Tất cả chuyện này khiến Thomas đau đầu.
Nó quay cuổng khi cố suỵ nghĩ về nhóm B và hình dung ra vài trò của chúng - nó và Aris được hoán đổi, và Aris thật ra tương ứng với Teresa. Việc Chuck chết thay nó chính là khác biệt lớn nhất. Có phải sự dàn dựng này nhằm mục đích gây ra một số xung đột, hoặc gây ra các phản ứng dành cho việc nghiên cứu của VSAT?
- Chuyện này sợ thiệt, há? - Aris nói, sau khi để cho Thomas tiêu hóa câu chuyện một lúc.
- Tôi không biết phải nói như thế nào, nhưng thật sự tôi quá bất ngờ trước cách hai nhóm phải trải qua những thử nghiệm song hành đáng sợ. Tôi muốn nói là, nếu họ đang kiểm tra các phản ứng của chúng ta thì hoàn toàn có lí khi chúng ta bị đặt vào nhưng tình huống giống nhau. Nhưng đúng là quái đản.
Ngay khi Thomas ngừng lời, con bé ở phía xa hét lên một tiếng, lớn hơn hẳn những tiếng gào thét đau đớn đã trở nên đều đặn của mình. Thomas thấy sởn gai ốc.
. - Tôi nghĩ mình biết – Aris nói, khẽ tới mức Thomas, không chắc mình đã nghe đúng.
- Hả? . . . I
- Tôi nghĩ mình biết tại sao có hai nhóm.
Thomas nhìn thằng nhỏ và lờ mờ nhận ra sự bình thản lạ lùng trên gương mặt của nó.
- Thật không? Vậy thì tại sao?
Aris vẫn không tỏ ra hụt hơi chút nào:
- Ờ thật ra tôi có hai giả thuyết. Một là, tôi nghĩ những ngừơi đó, tức là VSAT ấy, hay bất cứ cái tên nào, đang cố gắng tìm ra những đứa giỏi nhất của hai nhóm, để sử dụng bằng cách nào đó. Kiểu như luyện gà, đại loại thế.
- Cái gì? - Thomas ngạc nhiên tới nỗi suýt quên mất tiếng thét rùng rợn kia. Nó không nghĩ có kẻ nào lại bệnh hoạn như thế. - Luyện gà á ? Thôi đi.
- Sau khi đã vượt qua Mê cung và chứng kiến chuyện xảy ra trong đường hầm, cậu thấy giả thuyết đó không hợp lí sao? Coi nào!
- ừ. - Thomas phải công nhận thằng nhỏ có lí. - Thôi được, vậy còn giả thuyết kia? - Khi hỏi câu này, nó bắt đầu cảm thấy sự mệt mỏi do chạy bộ bắt đầu xuất hiện. Cổ họng nó có cảm giác như bị ai đó đổ một ly cát vào.
- Gần như ngược lại. - Aris đáp. - Thay vì muốn tìm những đứa trụ lại được trong cả hai nhóm, họ chỉ muốn một nhóm sống sót. Vậy là, hoặc họ đang loại trừ dần cả con gái lẫn con trai, hoặc là họ sẽ loại hẳn một nhóm. Đó là điểu duy nhất tôi có thể nghĩ ra.
Thomas cân nhắc một chút trước khi đáp:
- Nhưng còn chuyện mà gã Chuột chù đã nói thì sao? Chuyện họ đang kiểm tra các phản ứng của chúng ta, và xây dựng một sơ đổ gì đó? Có lẽ đây chỉ là một thí nghiệm. Có thể họ không có dự định để bất kỳ đứa nào trong chúng ta sống sót. Có thể họ đang nghiên cứu não bộ của chúng ta, các phản ứng, các gen và mọi thứ. Khi họ xong việc, tát cả chúng ta đều sẽ chết, và họ sẽ có trong tay hàng đống báo cáo để đọc.
- Hừm, -Aris gầm gừ, ngẫm nghĩ, - Có thể lắm. Tôi vẫn đang cố tìm hiểu tại sao họ muốn để một thành viên khác giới trong nhóm.
- Có lẽ để xem chuyện đó sẽ gây ra loại xung đột hoặc rắc rối nào. Nghiên cứu các phản ứng của con người là một chuyện rất … độc đáo. – Thomas muốn bật cười thành tiếng. –Cách chúng ta nói về nó chẳng khác nào nói chuyện đi tắm, đi ăn. Tức cười thật.
Aris bật cười, tiếng cười khùng khục của thằng bé khiến Thomas cảm thấy dễ chịu hơn, và nó thấy mến thằng nhò này hơn.
- Đừng có nhắc tới chuyện đó chứ. Tôi đang muốn tắm ào một cái đây này.
Đến lượt Thomas cười khúc khích. Đúng lúc đó, như thể được nhắc bởi Aris, Minho bảo mọi người dừng chân.
- Nghi chân trút bầu tâm sự. – Thằng bé vừa nói vừa chống tay vào hông để thở. - Tản ra mà giải quyết, xong rồi nhớ lấp cho kỹ nha. Chúng ta sẽ nghỉ mười lăm phút, sau đó sẽ đi bộ tiếp. Tôi biết mấy huynh hết theo kịp nổi đám Tầm đạo sinh như Thomas và tôi rồi.
Thomas tách nhóm. Nó không cần nghe hướng dẫn cách đi vệ sinh. Nó nhìn quanh chỗ nhóm trẻ vừa dừng lại, vả hít một hơi thật sâu đầy lồng ngực. Đúng lúc đó mắt nó nhìn thấy một thứ. Một hình bóng thẫm màu ở phía trước, cách bọn trẻ vài trăm mét, nhưng không nằm ngay trên đường di chuyển của chúng. Đó là một khối vuông màu đen nổi trên nền sáng yếu ớt của thành phố phía trước. Nó nổi bật đến nỗi Thomas không thể tin được tại sao đến lúc này mình mới nhận ra.
- Ê này! - Thomas kêu lên, tay chỉ về phía đó – hình như có một tòa nhà ở đằng kia, chỗ bên phải, cách tụi mình vài phút đi bộ. Mấy cậu có thấy không?
- Ờ, tôi thấy rồi – Minho đáp và tiến đến bên cạnh Thomas - Đang tự hỏi nó là cái gì nè.
Trước khi Thomas kịp đáp lại, có hai sự việc xảy ra gần như đồng thời.
Đầu tiên, tiếng thét ma quái của con bé bí ẩn ngừng bặt, như thể có một cánh cửa đóng sập nhốt nó lại. Thế rồi, bước ra khỏi tòa nhà u tối phía trước là một bóng con gái. Mái tóc dài buông xóa của nó nom như một dải lụa đen.