Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 879 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

Thomas nhìn chăm chú hai người đang chạy. Nó cảm thấy những trảng viên khác cũng đã dừng bước như thể cùng nhận được một mệnh lệnh ngầm. Thomas rùng mình, một điều tưởng như hoàn toàn không thể có trong cái nóng oi ả. Không hiểu sao nó cảm thấy gai gai ở sau lưng. Nhóm trảng viên có số lượng áp đảo so với hai người kia, nhưng Thomas vẫn có cảm giác không ổn.

- Mọi người đứng dồn lại. - Minho nói. - Chuẩn bị tư thế sẵn sàng chiến đấu với mấy sư huynh kia ngay khi có dấu hiệu rắc rối đầu tiên.

Sóng nhiệt bốc lên rùng rùng che khuất hình ảnh của hai ngựời lạ mặt cho đến khi họ chỉ còn cách nhóm trẻ vài trăm mét Cơ bắp của Thomas căng lên khi họ xuất hiện rõ nét. Nó vẫn còn nhớ những gì đã nhìn thấy bên kia cửa sổ lắp chấn song trước đó mấy ngày. Nhưng những người này khiến nó sợ hãi theo một cách khác

Hai người lạ mặt dừng lại ở khoảng cách ba, bốn mét trước mặt đám trẻ. Một người là đàn ông, người kia là phụ nữ, mặc dù Thomas chỉ có thể đoán thế qua những đường cong của chị ta.

Ngoài chi tiết đó, họ có cùng vóc người cao gầy. Đầu và mặt họ gần như bị che kín bằng những lớp vải rách rưới màu be có khoét mấy cái lỗ nhỏ để thở và quan sát. Trang phục của họ là một mớ hổ lốn các thứ quần áo khâu dính với nhau, đôi chỗ được thắt bởi những dải vải jean. Họ chỉ đé hở đôi bàn tay dưới ánh mặt trời chói lọi. Chúng đỏ au, nứt nẻ và đầy vảy.

Hai người lạ mặt cứ đứng đó thở hông hộc để cho lại sức.

- Mấy người ai? - Minho lớn tiếng hỏi.

Hai người kia không trả lời, cũng không nhúc nhích. Ngực họ phập phồng. Thomas quan sát họ từ bên dưới cái áo trùm đầu dã chiến của mình. Nó không thể tưởng tượng nổi làm thế nào người ta có thể chạy xa đến thế mà không bị chết vì cái nóng.

- Mấy người là ai? - Minho lặp lại.

Thay vì trả lời, hai người lạ mặt tách nhau ra và bắt đầu đi theo một đường vòng rộng quanh nhóm trảng viên đang đứng túm tụm với nhau. Phía sau lớp vải bọc như của xác ướp, đôi mắt họ nhìn chòng chọc vào đám trẻ trong lúc di chuyển, như thể cân nhắc xem nên kết liễu đứa nào. Thomas cảm thấy sự căng thẳng trong mình tăng lên. Nó không thích khi không thể quan sát cả hai người kia cùng một lúc. Nó quay người khi họ gặp lại nhau ở phía sau lưng đám trẻ và đứng yên, đối diện với chúng.

- Chúng tôi đông hơn hai người nhiều lần. - Minho nói, để lộ sự bực bội trong giọng điệu. Đe dọa họ ngay lúc này là điều không thể. - Nói đi. Cho chúng tôi biết các người là ai.

- Chúng tôi là Chạch.

Mấy chữ vừa rồi được xổ ra từ miệng người phụ nữ. Nó là những âm thanh bực bội phát ra từ trong yết hầu chị ta. Không rõ vì lí do gì, chị ta chỉ tay về phía thị trấn ở sau lưng đám trẻ.

- Chạch? - Minho hỏi, sau khi rẽ lối qua đám trẻ để đứng ở vị trí gần nhất đối với hai người lạ mặt. - Giống như những kẻ đã cố tìm cách xông vào tòa nhà của chúng tôi mấy bữa trước á?

Thomas nhăn mặt - hai người này làm sao biết được chuyện Minho nói đến. Dường như bọn trẻ đã đi một quãng đường thật dài từ chỗ đó, thông qua cửa Xuyên không.

- Chúng tôi là Chạch. – Lần này người đàn ông lên tiếng. Lạ thay giọng ông ta nhẹ hơn và bớt cộc cằn hơn so với người phụ nữ, Nhưng hoàn toàn không có sự tử tế trong đó. Ông ta cũng chỉ tay qua đầu đám trẻ giống như người phụ nữ đã làm. - Chúng tôi đến để xem mấy đứa có phải là Chạch hay không. Đến để xem mẫy đứa có bị dính Nhật trùng không.

Minho quay nhìn Thomas và một vài đứa khác, lông mày thằng bé nhướng lên. Không ai nói gì. Nó quay lại.

- Có đấy, người ta nói chúng tôi đã bị nhiễm Nhật trùng. Vậy thì sao?

- Đừng bận tâm. - Người đàn ông đáp. Lớp vải quấn quanh mặt ông ta chuyển động theo từng lời nói. - Khi đã dính chấu, mấy đứa sẽ sớm biết thôi.

- Vậy các người cần cái quái gì đây? - Newt lên tiếng và bước tới đứng bên cạnh Minho. - Chuyện chúng tôi là Chạch hay không thì can dự gi với các người?

Lần này người phụ nữ lên tiếng, chị ta làm như thể không nghe thấy câu hỏi.

- Mẫy đứa tới Đất cháy như thế nào? Mấy đứa từ đâu tới? Làm sao tới được đây?

Thomas bát ngờ trước sự... tỉnh táo trong lời nói của chị ta. Đám người Chạch mà bọn trẻ đã trông thấy trong phòng tập thế rõ ràng hoàn toàn mất trí và hành động như thú vật. Hai người này thì đủ tỉnh táo để biết đám trẻ vừa mới từ trên trời rơi xuống. Qụang cảnh phía đối diện của thị trấn hoàn toàn trống trơn.

Minho nghiêng người qua hội ý với Newt, rồi bước lại gần Thomas.

- Chúng ta phải nói gì với hai người họ đây?

Thomas không biết phải trả lời thế nào.

- Tôi không biết. Nói sự thật đi. Cũng đâu mất mát gì.

- Sự thật á – Minho chế nhạo – Hay đó, Thomas. Cậu giỏi lắm, như thường lệ. – Thằng bé quay sang đối diện với hai người kia - Chung tôi được VSAT cử đến đây. Chúng tôi chui từ dưới một cái hầm lên qua một cái lỗ cách chỗ này một khoảng. Chúng tôi phải đi hàng trăm dặm để băng qua Đất cháy, đi lên phía bắc. Những chuyện đó có ý nghĩa gì với hai người hay không?

Một lần nữa, họ lại làm như thể không nghe thấy gì.

- Không phải mọi Chạch đều loạn óc. - Người đàn ông nói. - Không phải tất cả bọn họ đều đã ở giai đoạn Hỏng. - Ông ta nhấn mạnh chữ cuối như thể đó là tên của một nơi chốn. - Họ ở những mức độ khac nhau. Tốt nhất là tìm hiểu xem ai có thể làm bạn, ai cần phải tránh đi. Hoặc giết chết. Tốt hơn nên học cho nhanh nếu mấy đứa đi qua chỗ tụi này.

- Chỗ đó là chỗ nào? - Minho hỏi. - Hai người đến từ thị trấn phải không? Có phải đó là nơi đám Chạch ấn náu? Ở đó có đồ ăn và nước uống không?

Thomas cũng cảm thấy nôn nóng như Minho. Nó chỉ muốn đưa ra hang triệu câu hỏi. Nó nửa muốn nửa không muốn đề nghị đám trẻ bắt giữ hai người lạ mặt để buộc họ trả lời. Nhưng hiện tại cặp đôi kia tỏ ra không muốn giúp đỡ một chút nào. Họ lại tách nhau ra và đi vòng qua đám trẻ trở lại vị trí đứng ban đầu, gần với thị trấn.

Khi gặp lại nhau tại đó. người phụ nữ nói lời sau cùng:

- Nếu chưa biết, thì mấy đứa sẽ sớm biết thôi. Cũng như nhóm kia. Nhóm sẽ giết...

Nói đoạn hai kẻ lạ mặt quay gót và chạy trở về phía những tòa nhà ở trân chời bỏ lại Thomas và các trảng viên đứng chết lặng sau lưng .

Chẳng mấy chốc hai người kia đã biến mất trong lớp bụi mù và sóng nhiệt mờ ảo.

- Nhóm kia á? - Một đứa nào đó lên tiếng. Hình như là Chảo chiên. Đang ngẩn người nhìn hai tên Chạch và lo ngại nghĩ đến Nhật trùng. Thomas không nhận ra người vừa nói.

- Không lẽ họ muốn nói tới nhóm của tôi? - Câu này đích thị là của Aris. Rốt cuộc Thomas cũng rời mắt khỏi hai bóng đen đã khuất dạng.

- Nhóm B á? - Nó hỏi thằng nhỏ. - Cậu nghĩ bọn họ đã tới được thị trấn rồi hả?

- Ê! - Minho cắt ngang. - Ai cần quan tâm chuyện đó? Nghe tới giết chóc là chộn rộn lên à. Vậy còn Nhật trùng thì sao?

Thomas nghĩ tới hình xăm sau gáy của mình. Những chữ đó khiến nó thấy sợ.

- Có lẽ khi nhắc tới chuyện giết chóc chị ta không nhắm vào tất cả chúng ta. - Nó giơ ngón cái chỉ ra sau gáy, về phía hình xăm đáng sợ của mình. - Có lẽ chị ta chỉ nói về tôi. Không biết lúc đó mắt chị ta nhìn ai.

- Làm sao con mụ đó biết được cậu là đứa nào? - Minho phản đối. - Hơn nữa, chuyện đó không quan trọng. Nếu có ai đó muốn giết cậu hoặc tôi, hoặc bất kỳ ai, họ cũng sẽ phải bước qua xác tất cả chúng ta. Được chưa?

- Nói nghe ngon chưa kìa. - chảo chiên khịt mũi. - Đi mà chết cùng Thomas. Tôi nghĩ tôi sẽ chuồn êm và sống khỏe dù có chút hối hận. - Thằng bé tỏ rõ cho thấy nó chỉ đùa giỡn, nhưng Thomas tự hỏi không biết liệu trong đó có một chút sự thật nào không.

- Vậy chúng ta làm gì bây giờ? - Jack hỏi. Tuy Winston vấn đang khoác vai thằng bé, nhưng có vẻ như cựu Trang chủ của Trang trại đã hôi phục được phần nào sức lực. May mắn là tấm vải đã che đi phần ghê rợn trên đấu nó.

- Cậu nghi sao? - Newt hỏi, nhưng rổi lại gật đầu với Minho. Minho đảo mắt.

- Chúng ta đi tiếp. Thế thôi. Nhìn đi, ta đâu còn lựa chọn nào khác? Nếu không đi tới thị trấn đó, chúng ta sẽ chết vì đói hoặc vì cảm nắng ở ngoài này. Nếu đi, chúng ta sẽ có nơi chú ẩn, thậm chí là đồ ăn. Có Chạch hay không có thì đó vẫn là nơi chúng ta sẽ tới.

- Vậy còn nhóm B? – Thomas hỏi, mắt liếc sang Aris. – Hay bất cứ ai mà hai người kia đã nhắc tới ấy? Sẽ thế nào nếu nhóm ấy thực sự muốn giết chúng ta? Chúng ta chỉ có hai tay không để chiến đấu thôi.

Minho gồng cánh tay phải.

- Nếu tụi đó là đám con gái mà thằngAris từng ở chung, tôi sẽ cho chúng biết thế nào là lễ độ. Cả đám sẽ chạy tóe khói cho coi.

Thomas khóng bỏ cuộc:

- Nếu như tụi nó có vũ khí thì sao? Tụi nó cũng có thể biết đánh nhau chứ? Có khi nào không phải là tụi con gái, mà là một nhóm những tên khổng lồ cao hai mét chuyên ăn thịt ngựời? Hoặc hàng ngàn Chạch?

- Thomas... thôi đi. Nè, mọi người. - Minho thở dài rõ to. - Mọi người làm ơn im lặng giùm. Không hỏi han lôi thôi. Trừ phi các cậu có ý tưởng nào đó thực sự dính dáng tới chuyện chết chóc, còn không thì đừng có mè nheo nữa, hãy chấp nhận cơ hội duy nhất ta có được. Rõ chữa?

Thomas mỉm cười, dù không rõ lí do tại sao. Bằng cách nào đó, chỉ với vài câu nói, Minho đã làm nó sáng ra, hoặc ít ra cũng đã cho nó một chút hi vọng. Bọn trẻ chỉ việc đi, di chuyển, hành động. Thế thôi.

- Tốt rồi. - Minho gật gù nói. - Còn ai muốn khóc đòi mẹ nữa hay không?

Vài tiếng cưới khúc khích vang lên, nhưng không đứa nào nói gì.

- Tốt. Newt lần này cậu dẫn đầu nha. Thomas, cậu khóa đuôi. Jack, nhờ ai đó giúp Winston để cậu nghỉ một chút. Lên đường thôi.

Nhóm trẻ lại bước đi. Lần này Aris mang ba lô. Thomas cảm thấy người mình nhẹ bỗng, lơ lửng trên mặt đất. Cảm giác thật đã. Phần nặng nhọc là giơ tấm vải lên, vì cánh tay nó đã trở lên rất mỏi và mềm nhũn. Nhưng chúng vẫn tiến lên, lúc đi lúc chạy.

May mắn là mặt trời đã bắt đầu trở lên nặng nề và càng gần đường chân trời càng rơi xuống nhanh hơn. Theo đồng hồ của Thomas thì sau khi hai người Chạch kia đã đi được một giờ, bầu trời chuyển sang màu đỏ ối, quầng lửa dữ dội của mặt trời bắt đầu trở thành thứ ánh sáng dịu hơn. Không lâu sau, nó hoàn toàn biến mất sau đường chân trời, để cho đêm tối và các ngôi sang chắng ngang bầu trời như một tấm màn.

Các trảng viên tiếp tục di chuyển về phía những ánh đèn yếu ớt phát ra từ thị trấn. Thomas càng mừng khi hiện tại vai không phải mang ba lô, tay không phải giơ tấm vải.

Thế rồi, khi ánh hoàng hôn cuối cùng tan biến, bóng tối trùm lên mặt đất như một màn sương đen hù.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »