Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 878 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Các trảng viên khác vui vẻ tránh đường cho ba đứa đi qua. Dường như chúng sẵn sàng nhường cho Minho, Newt và Thomas quyền được quan sát thứ nằm ở bên ngoài. Thomas nheo mắt, rồi lấy tay bưng mặt khi tiến đến gần cánh cửa hơn. Thật khó mà tin được bọn trẻ có thể thực sự trèo qua cửa để vào vùng ánh sáng khủng khiếp đó mà vẫn sống sót.

Minho dừng lại ở bậc thang trên cùng, ngay bên cạnh ô sáng. Thằng bé chẩm chậm đưa tay vào dưới ánh sáng chói chang. Mặc dù da Minho thuộc loại sậm màu, Thomas vẫn thấy nó sáng lên như bị bắt lửa.

Chỉ được vài giây sau là Minho rụt tay lại và vung vẩy tay thật mạnh.

- Nóng lắm. Cực kỳ nóng. - Nó quay lại đổi diện với Thomas và Newt. - Nếu ra ngoài kia, tốt hơn chúng ta phải quấn thứ gi đó quanh người, nếu không muốn bị phỏng chỉ sau năm phút.

- Ta hãy trút bỏ mọi thứ trong ba lô. - Newt miệng nói và nhấc túi xuống khỏi vai. - Hãy quấn vải quanh người. Nếu nó che đủ tốt, ta có thể nhét thức ăn và nước uống vào một nửa số mảnh vải và dùng nửa còn lại để bảo vệ.

Ba lô tự chế của Thomas đã đư Ợ c tháo sân khi nó giúp Winston. Nó nói: - Tụi mình sẽ giống như đi nhát ma những kẻ xấu xa ngoài kia.

Minho thì khống cẩn thận như Newt Nó chỉ giữ ba lô để cho mọi thứ rơi xuống. Các trảng viên đứng gần đó theo phản xạ lật đật chụp lấy các thứ đế ngăn không cho chúng rơi xuống cầu thang

- Cậu hài hước thật đó Thomas. Hi vọng tụi mình không được nghênh tiếp bằng vài tên Chạch ở ngoài kia. - Vừa nói Minho vừa gỡ các nút thắt trên tấm vải trải giường của mình. - Tôi không nghĩ có ai lảng vảng ngoài kia dưới sức nóng khủng khiếp thế này. Mong la có vài cái cây để tụi mình có thể trú nắng.

- Ai mà biết được. - Newt đáp. - Bọn họ có thể ẩn nấp, rình bắt chúng ta hay sao đó.

Thomas ngứa ngáy muốn kiểm tra mọi chuyện lắm rồi. Nó chỉ muốn ngưng đoán mò và tự mắt nhìn thấy những gì bọn trẻ sẽ phải đối mặt.

- Chúng ta không thế biết nếu không thăm dò. Đi thôi. - Thomas giũ tấm vải, trùm qua người rồi cột chặt quanh khuôn mặt, giống như một bà già quấn chăn. - Nhìn được không?

Giống một đứa con gái xấu chưa từng thấy. - Minho đáp. - Cậu nên cảm ơn trời được sinh ra làm con trai.

- Cám ơn.

Minho và Newt cùng quấn vải như Thomas, nhưng hai đứa cẩn thận níu lấy mặt dưới tấm vải để bảo vệ tay. Chúng cũng trùm vải dư ra trên mặt đế bảo đảm khuôn mặt được che kỹ. Thomas vội băt chước theo.

- Sẵn sàng chưa mấy huynh? Minho hỏi, mắt nhìn Newt rồi đến Thomas.

- Nôn nóng muổn chết đây này. - Newt đáp.

Thomas không chắc máy chữ đó thích hợp để mô tả hình, nhưng nó cũng cảm thấy sốt ruột lắm rồi.

- Tôi cũng vậy. Ta đi thôi.

Các bậc thang bên trên ba đứa dẫn thẳng lên cửa ra, giống như cầu thang của một căn hầm cũ. Mấy bậc thang cuối cùng rực lên dưới ánh nắng. Minho ngần ngừ, rồi leo một mạch lên dó cho đến khi hoàn toàn biến mất vào trong ánh sáng chói lòa

- Đi thôi! - Newt la lớn và đập tay vào lưng Thomas.

Thomas cảm thấy adrenaline chảy tràn trong huyết quản

Thở hắt ra, nó lên đường đuổi theo Minho, tai nghe tháy tiếng chân Newt bám theo bén gót

Ngay khi Thomas bước ra dưới ánh nắng mặt trời, nó nhận ra tấm vải chẳng che chắn được gì trước ánh sáng chói mắt và cái nóng cháy thịt trên đầu. Vừa mở miệng định nói thì một luồng khí nóng xộc thẳng vào cổ họng Thomas, tưởng như muốn đốt cháy mọi hơi ẩm trên đường đi. Nó muốn hít một chút oxy, nhưng chỉ cảm thấy như có ai đó đã châm lửa trong ngực mình.

Mặc dù các ký ức của mình khá rời rạc và ít ỏi, Thomas không nghĩ thế giới lại giống như thế này. Với đôi mắt nhắm tịt trước ánh sáng chói chang, nó vấp phải Minho và suýt nữa thì ngã sóng xoài. Loạng choạng tìm lại thăng bằng, Thomas chùng đầu gối xuống giữ thăng bằng, chăng tấm vải che toàn bộ cơ thể, trong khi tiếp tục hít thở. Cuối cùng nó cũng lấy lại được hơi sức bằng cách hít vào và thở ra thật nhanh. Khoảnh khắc đầu tiên sau khi ra bên ngoài thực sự khiến nó kinh hoàng. Hai đứa còn lại cũng đang thơ mệt nhọc.

- Hai cậu ổn khỏng? - Cuối cùng Minho lên tiếng.

Thomas lẩm bẩm đáp có; còn Newt nói:

- Chắc chắn tụi mình vừa đi vào địa ngục. Đáng lẽ cậu nn I đứa phải vào đó chứ không phải tôi, Minho à.

- Tốt thôi - Minho đáp, - Mắt tôi nhức quá, nhưng tôi nghĩ chúng đã bắt đầu quen được vớí ánh sáng rồi.

Thomas mở hé mắt và nhìn xuống đất. Bẩn thỉu và bụi bặm. Một vài cục đá màu nâu xám. Tấm vải đang được trùm kín mít, nhưng nó sáng đến nỗi nom như một sản phám công nghệ tạo ánh sáng tương lai vậy.

- Cậu núp cái gì vậy? - Minho hỏi. - Đứng dậy coi... Tôi có thấy ai đâu.

Thomas cảm thấy xấu hổ khi hai đứa kia nghĩ nó đang núp tròn. Chắc nó giống như một đứa bé con trùm chăn nằm khóc, cố không để người khác nhìn thấy. Nó đứng dậy, từ từ vén tấm vải lên cho đến khi có thể nhìn ra xung quanh.

Đó là một vùng đất hoang.

Phía trước Thomas là một khoảng đát bằng phẳng trơ trụi, trải dài đến hút tầm mắt. Không có một cái cày hay bụi rậm nào. Đồi núi hoặc thung lũng cũng không có nốt. Chi có mặt đất bao la màu vàng cam phủ đầy bụi bặm và đá. Ở phía chân trời, những cơn sóng nhiệt bốc lên như thể mọi sự sống ở đó đang bị tan chảy vào báu trời xanh trong không một gợn mây.

Thomas quay một vòng. Nó không thấy sự thay đổi nào cho đến khi nhìn về hướng ngược lại. Một dãy núi trọc lô nhô xuất hiện ở đắng xa. Phía trước, có lẽ là nằm ở khoảng nửa đoạn đường từ chỗ chúng dang đứng tới khu vực núi đá, có một số tòa nhà nằm sát gần nhau, nom giống như một đống hộp bị bỏ không. Chắc đó la một thị trấn, nhưng nhìn từ xa thì khó có thể khẳng định vể độ lớn của nó. Phía trước các tòa nhà, không khí nóng khiến những thứ nằm sát đất rung rinh và nhòe đi.

Mặt trời sáng rực đã ngả sâu sang phía bên trái Thomas, và có vẻ như đang lặn dần, Như vậy bên trái là hướng tây, thị trấn trước mặt cùng với dãy núi dàng xa hẳn, là nằm về hướng bắc. Nơi bọn trẻ phải đi tới. Khả năng định hướng của Thomas khiến nó bất ngờ. Cứ như thể một mẩu quá khứ của nó vừa trôi lên từ tro bụi.

- Cậu nghĩ máy tòa nhà kia cách chúng ta bao xa? - Newt hỏi. Không có những tiếng vọng ồm ồm trong đường hầm và cầu thang tăm tối, giọng nói của thằng bé nghe như một lời thì thầm yếu ớt.

- Liệu có đến một trăm dặm không? - Thomas hỏi bâng quơ - Đó chắc chắn là hướng bắc. Có phải đó là nơi chúng ta phải đến không?

Minho lắc đầu bên dưới tấm vải trùm.

- Không đời nào. Ý tôi là, chúng ta phải đi hướng đó nhưng nó không thể xa đến một trăm dặm được. Cùng lắm là ba mươi dặm. Dãy núi kia có thể cách chúng ta sáu mươi đến bảy mươi dặm

- Không ngờ cậu tính khoảng cách bằng mắt thường giỏi đến thế. - Newt nói.

- Này mặt dẹp, đừng quên tôi là một Tầm đạo sinh. Cậu sẽ có được khả năng đó trong Mê cung, mặc dù tỉ lệ trong đó nhỏ hơn nhiều.

- Chuột chù không hề đùa về quầng lửa mặt trời. - Thomas nói, cố gắng không để mình quá thất vọng. - Đây đúng là một cái một lò thiêu. Không lẽ cả thế giới đểu giống như thế này.

- Hi vọng là không. - Minho đáp. - Tôi sẽ rất sung sướng nếu nhìn thấy một cái cây. Hoặc một lạch nước.

- Còn với tôi là một thảm cỏ. - Newt thở dài thót lên.

Thomas càng quan sát, thị trấn kia càng trở nên gần hơn. Thậm chí ba mươi dặm cũng vẫn là con số quá lớn. Nó rời mắt khỏi chỗ đó và quay sang phía hai thằng bạn.

- Chuyện này liệu có khác gì so với những gì họ đã bắt tụi mình trải qua trong Mê cung không? Ở đó, tụi minh bị nhốt giữa các vách tường, với mọi thứ cần thiết để sống sót. Còn bây giờ, không có thứ gì giam giữ chúng ta, nhưng không có cách nào sống sót trừ phi đến được nơi họ bảo. Cái này có gọi là mỉa mai hay không đây?

- Đại loại thế. - Minho đổng tình. - Cậu cũng triết lí ghê ha. - Thằng bé hất đầu về phía lối ra của cầu thang – Thôi nào tụi mình kêu các trảng viên lên trên này và bắt đầu đi thôi. Không có thời gian phí phạm đâu, nếu không mặt trời thiêu chết cả đám bây giờ.

- Có lẽ ta nên đợi cho đến khi mặt trời lặn. – Newt đề nghị.

- Và chơi đùa với mấy khối kim loại quái quỷ ở dưới đó hả? Không đời nào.

Thomas cũng đống ý với Minho:

- Tôi nghĩ mọi chuyện sẽ ón. Có vẻ như chỉ con vai tiếng nữa là mặt trời sẽ lặn. Tụi mình có thể vất vả một lúc, rồi nghỉ ngơi và đi càng xa càng tốt khi đêm xuống. Tôi không thế ở dưới đó thêm một phút nào.

Minho gật đầu lia lịa.

- Kế hoạch hay đó. - Newt nói. - Tạm thời ta hãy đi tới thị trấn bụi bặm kia và hi vọng nó không đầy nhóc người Chạch.

Ngực Tomas thắt lại khi nghe thấy câu nói vừa rối.

Minho quay lại cái lỗ và cúi người gọi bên dưới:

- Ê, cái đám sư huynh dưới kia! Quơ hết đổ ăn thức uống rối lên trên này coi!

Không một trảng viên nào phản đổi kế hoạch.

Thomas quan sát từng đứa lặp lại ỵ chang những thư nó đã làm lúc mới lên trên mặt đất. Thở hổn hển, măt nheo lại, vẻ mặt đầy tuyệt vọng. Nó dám cá đứa nào cũng nuôi hi vọng Chuột chù nói sai sự thật và quãng thời gian tổi tệ nhầt cua chung đã ở lại trong Mê cung. Tuy nhiên, nó khá chắc chắn là sau vụ những quả cầu kim loại nuốt đầu người và chứng kiến vùng đất hoang trước mặt, không ai trong số chúng còn dám nuôi hi vọng nữa.

Bọn trẻ phải thực hiện một số điều chỉnh trong quá trình chuấn bị cho chuyên đi: thức ăn và các túi nước uống được lèn chặt hơn trong một nửa số ba lô còn lại. Mỗi tấm vải trải giường được dùng để che chân cho hai thằng bé khi chúng bước đi. Tất cả diễn ra xuyên sẻ một cách đáng ngạc nhiên, kể cả đối với Jack và Winston tội nghiệp. Chẳng bao lâu sau, bọn trẻ đã bắt đầu hành quân trên mặt đất cứng ngoắc, lổn nhổn đá. Thomas chia sẻ tấm vải của mình với Aris, vì thằng bé có lẽ lá cách thức duy nhất giúp nó tìm ra điều đã xảy ra cho Teresa.

Thomas dùng tay trái nắm một đầu của miếng vải giơ lên trên vai phải của nó là chiếc ba lô. Aris đi bên cạnh. Hai đứa thỏa thuận với nhau sẽ luân phiên đeo chiếc ba lô nặng trĩu trong ba mươi phút. Từng bước một, chúng tiến về phía thị trấn. Tưởng như cứ một trăm mét, sức nóng lại làm tuổi thọ của chúng giảm đi một ngày.

Hai đứa không nói không rằng một lúc lâu, nhưng rốt cuộc Thomas cũng lên tiếng phá vỡ sự im lặng:

- Vậy là, cậu chưa bao giờ nghe thấy tên Teresa trước đây sao? Aris liếc xéo Thomas một cái, khiến Thomas nhận ra có lẽ nó đã không giấu được sự buộc tội trong giọng điệu của mình. Nhưng nó không nao núng.

- Thì sao chứ? Vậy là có hả?

Ánh mắt của Aris lại hướng ra phía trước mặt, nhưng vẫn có gì đó đáng ngờ.

- Không, không hề. Tôi không biết con nhỏ đó là ai, từ đầu chui ra. Nhưng ít ra thì cậu cũng không chứng kiến con bé chết ngay trước mặt mình.

Lời nói như một cú đấm giáng vào bụng Thomas, nhưng không hiểu sao nó lại cảm thấy thích Aris hơn.

- Tôi hiểu rồi. Xin lỗi nha. - Ngẫm nghĩ một vài giây, nó hỏi tiếp. - Các cậu thân thiết tới mức nào? Tên cô ấy là gì?

- Rachel. - Aris ngừng bặt. Trong một thoáng Thomas tưởng mẩu đối thoại đã kết thúc, nhưng rồi thằng nhỏ nói tiếp - Tụi tôi rất là thân. Nhiều chuyện đã xảy ra. Tụi tôi đã nhớ ra một số thứ. Trải qua những kỷ niệm mới.

Thomas biết Minho sẽ cười phá lên khi nghe thấy câu vừa rồi, nhưng đối với nó, đó là những lời đau buồn nhất từng được nghe. Nó cảm thấy cần phải nói gì đó ... cần phải đưa ra điểu gì đó.

- Phải. Tôi đã chứng kiến một cậu bạn rất thân bị giết chết. Mỗi lần nhớ đến Chuck là tôi lại điên lên. Nếu bọn họ làm điều tương tự với Teresa, họ sẽ không ngăn tôi được đâu. Không thể nào. Cả đám đó sẽ biết tay tôi.

Thomas ngừng bước, khiến Aris cũng phải dừng lại. Nó cảm thấy sốc vì đã nói ra những lời vừa rồi. Dường như thứ gì đó đã chế ngự nó và khiến nó buột miệng thốt ra như vậy. Nhưng nó cảm nhận được sự tức giận. Rất mạnh.

- Cậu nghĩ sao...

Trước khi Thomas kịp nói dứt câu, chảo chiên bắt đầu la lên.

Thằng bé chỉ tay vào thứ gì đó.

Thomas chỉ mất một giây để nhận ra điểu gì đa khiến thằng bé đầu bếp nhảy dựng lên như vậy.

Phía trước mặt đám trẻ, hai người đang chạy tới chỗ chúng. Cơ thể họ giống như những bóng đen ma quái run rẩy theo những đợt sóng nhiệt. Những nắm bụi đất bốc lên dưới chân họ.

« Lùi
Tiến »