Một ý nghĩ ghê rợn xuất hiện trong đầu Thomas khi nó rẽ lối qua đám trẻ lao xuống cầu thang, đuổi theo Winston. Nó cũng không rõ mình làm thế vì muốn giúp đỡ, hay vì không thể ngăn được sự tò mò trước khối cầu bạc quái quỷ kia.
Winston rốt cuộc cũng ngừng lăn. Nhờ may mắn, lưng nó được một bậc thang giữ lại. Hai đứa đang ở đâu đó lưng chừng cầu thang. Ánh sáng rực rỡ từ khe cửa trên đâu soi tỏ mọi thứ. Hai tay Winston đang đưa lên mặt, cố kéo thứ chát lỏng bạc. Qụả cầu kim loại lỏng đã bắt đầu chụp xuống đầu thâng bé, trùm lên toàn bộ phần từ tai trở lên. Mép của khối chất lỏng bắt đầu chảy xuống nhú một thứ xi-rô đặc quánh, chờm qua tai và bắt đầu phủ lên lông mày.
Thomas nhảy qua người Winston rồi quay người lại, quỳ gối ngay trên bậc thang bên dưới chỗ thằng bé. Winston vừa kéo vừỉ đẩy khối chát lỏng để ngăn không cho nó trùm xuống mắt. Lạ thay dường như nỗ lực của nó đã có kết quả. Nhưng nó vẫn la hét và vùng vẫy lung tung, chân đạp vào tường.
- Lấy nó ra đi ! - Nó hét toáng, giọng nghẹn lại, tới nỗi Thomas suýt nữa bỏ chạy. Nếu thứ này gây đau đớn tới mức đó thì...
Nom nó giống như một thứ gel đặc màu bạc, cứng đầu và dai dẳng - như thể một sinh vật sống. Ngay khi Winston đẩy được một phần của nó lên khỏi mắt, một phần khác liền chảy sang bên cạnh các ngón tay thằng bé và tiếp tục tấn công. Thomas thoáng thấy lớp da của Winston bên dưới chỗ chất lỏng. Nó thật gớm ghiếc đỏ au và phồng rộp lên.
Winston gào lên một câu gì đó không rõ. Những tiếng la hét của thằng bé dường như thuộc về một ngôn ngữ khác. Thomas biết cấn phải làm gì đó ngay. Thời gian không còn nhiều. Nó nhấc ba lô trên vai xuống, trút bỏ mọi thứ bên trong, mặc kệ bánh trái rơi lịch bịch xuống các bậc cầu thang. Quấn miếng vải trải giường quanh hai tay để tự bảo vệ, nó bắt đầu hành động. Khi Winston một lần nữa đẩy mạnh lớp kim loại lỏng phía trên mắt mình, Thomas tóm lấy hai bên khối cầu đang tràn xuống tai thằng bé. Nó có thể cảm thấy sức nóng ở tay và lo ngại miếng vải sẽ bốc cháy. Chân trụ vững, nó nắm thật chắc rồi kéo mạnh.
Với tiếng lục bục kinh tởm, hai bên của khối kim loại lỏng được nâng lên vài phân, nhưng rồi lại trượt khỏi tay Thomas và đập trở lại vào tai Winston. Thằng bé càng gào thét dữ dội hơn. Một vài trảng viên tìm cách tham gia ứng cứu, nhưng Thomas hét lên ngăn lại, vì nó biét chúng chỉ làm rối thêm.
- Tụi mình cùng làm một lượt nào! - Thomas hét bảo Winston, quyết tâm làm tốt hơn ở lần này. - Nghe này ; Winston! Tụi mình phải làm cùng một lượt! Cố gắng tóm lấy nó rồi nhấc ra khỏi đầu cậu!
Winston không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nó đã hiểu. Toàn thân thằng bé vẫn đang vùng vẫy. Nếu Thomas không trụ lại ở bậc thang bên dưới, chắc nó đã bị hất văng từ lâu.
- Đếm đến ba nhé! - Thomas hét lên. - Winston! Đếm đến ba nào!
Vẫn không có dấu hiệu gì chứng tỏ Winston đã nghe. Thằng bé chỉ kêu gào, vùng vẫy, quẫy đạp, đập tay vào khối kim loại lỏng.
Không rõ nước mắt hay mồ hôi đang tuôn xuống trên mặt Thomas. Nó thấy mắt mình cay xè và nhiệt độ xung quanh dường như đã nóng lên đến cả triệu độ. Cơ bắp nó cứng đơ, chân đau nhức vì chuột rút
- Cùng làm nào! - Nó hét lớn, mặc kệ tất cả và cúi người xuống thử lại lần nữa. - Một! Hai! Ba nào!
Thomas tóm lấy hai bên khối cầu dẻo, cảm nhận sự kết hợp quái dị giữa mềm và cứng, rồi giật mạnh lên trên. Không rõ là Winston đã hiểu hay do may mắn mà cùng lúc đó thằng bé cũng dùng gan bàn tay đẩy thật mạnh khối chất lỏng, như thể muốn xẻ rách trán mình. Toàn bộ chỗ chất lỏng bật ra, biến thành một miếng kim loại dày, nặng trĩu và dẻo quẹo. Không chần chờ, Thomas vung tay quăng nó qua sau đầu xuổng dưới cầu thang, rỏi quay người lại để xem chuyện gì xảy ra.
Khi bay trong không khí, khối chất lỏng màu bạc nhanh chóng trở lại hình dạng cầu. Bề mặt nó rùng rùng một lúc, rồi cứng lại. Nó dừng lại trong vài giây ở bên dưới chỗ bọn trẻ một vài bậc thang, như thể đang nghĩ xem sai sót gì đã xảy ra, trước khi rơi xuống cầu thang và biến mất trong bóng tối mịt mùng sâu phía dưới.
Nó đi hẳn, và vì lí do gì đó nó không tấn công trở lại.
Thomas hít một hơi thật sâu. Từng xen-ti-mét trên cơ thể nó đều ướt đẫm mồ hôi. Nó tựa vai vào vách tường, không dám quay lại nhìn Winston đang rên rỉ phía sau lưng mình. ít nhất những tiếng kêu gào đã ngừng.
Cuối cùng, Thomas quay lại nhìn. Winston tơi tả khủng khiếp. Nó thu mình lại như trái banh và run rẩy toàn thân. Tóc trên đầu nó đã biến mất, để lại lớp da trần rỉ máu. Hai tai nó bị trầy trụi nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Thằng bé sụt sịt khóc, vì đau hoặc cũng có thể vì sốc trước những gì vừa trải qua. Mấy cái mụn trứn cá trên mặt nó coi bộ còn sạch đẹp hơn so với các vết thương trên phần da đầu còn lại.
- Cậu ổn không? - Thomas lên tiếng dù biết đó là câu ngớ ngẩn nhất mình từng hỏi.