Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 875 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Những giây phút tiếp theo quả thực còn hơn cả lạ lùng.

Ngay khi tay Thomas chạm vào quả cầu kim loại kỳ quái thì thằng bé ngừng vùng vẫy. Tay và chân nó nằm yên, lồng ngực nó xìu xuống ngay lập tức. Thomas cảm thấy bề mặt quả cầu ướt đẫm thứ gì đó phun ra từ nơi đáng lẽ là cái cổ của thằng bé. Đó là máu, và Thomas có thể ngửi thấy mùi tanh của nó.

Rồi quả cầu trượt ra khỏi những ngón tay của Thomas và lăn đi; tạo ra tiếng ma sát trống rỗng cho tới khi nó đụng phải vách tường gần nhất và ngừng lại. Thằng bé nằm bên dưới Thomas không nhúc nhích hay ú ớ gi hết. Các trảng viên khác tiếp tục hỏi han trong bóng tói, nhưng Thomas phớt lờ tất cả.

Trong lòng nó dâng lên một sự kinh hoàng khi mường tượng ra thằng bé trông như thế nào. Chuyện này quá vô lí, nhưng rõ ràng thằng bé đã chết, cái đầu bị cắt mất bằng cách nào đó. Hoặc là bị... biến thành kim loại. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Thomas cố gắng suy nghĩ, và phải mất một lúc nó mới nhận ra chất lỏng âm ấm chảy qua bàn tay mình, bàn tay vẫn nằm trên sàn sau khi quả cầu trượt đi. Nó hoảng hồn.

Lồm cồm bò ra xa khỏi cái xác, Thomas chùi tay vô quần và ú ớ hét những tiếng vô nghĩa. Một vài trảng viên túm lẫy nó từ sau để đỡ nó dậy. Nó đẩy mọi người ra, rồi dựa người vào tường. Ai đó nắm lấy vai áo sơ mi của nó, kéo lại gần mình.

- Thomas! - Giọng nói của Minho vang lên. - Thomas! có chuyện gì vậy?

Thomas cố gắng bình tĩnh và điểm lại sự việc. Bụng nó cổ lên, ngực thắt lại.

- Tôi... tôi không biết. Ai vậy? Thằng bé nằm kia là ai?

Winston run run đáp lại:

- Hình như là Frankie. Nó ở ngay cạnh tôi, chỉ vừa mới chọc cười một câu thì bị cái gì đó lôi đi. Đúng là nó rồi. Chắc chắn thế

- Có chuyện gì vậy? - Minho nhắc lại.

Thomas nhận ra mình vẫn còn chùi tay vô quần.

- Nghe này. - Nó nói, rồi hít một hơi thật sâu. Làm tất cả chuyện này trong bóng tối khiên nó phát điên. - Tôi nghe thấy thằng bé hét lên và chạy tới để giúp. Tôi đè lên người nó, cỗ nhấn hai tay của nó xuống, tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Rồi tôi mò tìm đầu của nó để bóp hai má nó... tôi cũng không hiểu tại sao lại làm vậy... và tất cả những gì tôi sờ thấy là... - Nó nói hét nối. Không gì phi lí hơn sự thật vừa diễn ra.

- Là sao? - Minho hét lên.

Thomas rên lên, rồi nói:

- Đẩu của nó không phải là một cái đầu nữa. Mà là một... một... quả cảu kim loại lớn. Tôi không biết, nhưng tôi cảm thấy như thế. Giống như là đẩu của thằng nhỏ đã bị nuốt vào trong một... một quả cầu kim loại lớn!

- Cậu đang lắp bắp cái gì vậy hả? - Minho hỏi.

Thomas không rõ làm thế nào có thể thuyết phục Minho và những đứa khác.

- Cậu không nghe thấy tiếng nó lăn đi ngay sau khi thằng bé ngừng la hét sao? Tôi biết…

- Nó đây này! - Ai đó kêu lên. Đó là Newt

Thomas lại nghe thấy tiếng lăn nặng trịch, rồi tiếng Newt hộc lên vì gấng sức.

- Tôi nghe thấy nó lăn tới đây. Nó ướt nhẹp và nhớp nháp hình như máu.

- Chuyện tởm lợm gì đây. - Minho rủa thấm. - Nó lớn cỡ nào?

Các trảng viên khác cũng hùa vào đặt vô số câu hỏi.

- Mọi người im lặng nào! - Newt hét lên. Khi tất cả thôi nói, nó trả lời tỉnh rụi. - Không biết nữa. - Thomas nghe thấy tiếng nó vần quả cầu để cảm nhận rõ hơn. - To hơn một cái đầu là cái chắc. Nó rất tròn... Một khối cầu hoàn hảo.

Thomas cảm thấy bối rối và kinh tởm, nhưng tất cả những gì nó có thể nghĩ tới là ra khỏi chỗ này. Ra khỏi bóng tối. Nó nói:

- Tụi mình phải đi thôi. Phải chạy thôi. Ngay bây giờ.

- Có lẽ ta nên quay lại. - Một giọng nói vang lên, nhưng Thomas không nhận ra của đứa nào. - Dù là cái gì thì quả cầu này đã cắt đứt đầu Frankie, giổng như ông già kia đã cảnh báo.

- Không đời nào. - Minho bực bội đáp. - Không đời nào. Thomas nói đúng. Không bàn lùi nữa. Mình tách nhau ra, rồi chạy. Cúi tháp đầu xuống. Nếu có thứ gì đó tiến lại gần thì đánh văng nó đi.

Không ai cự cãi Thomas mau chóng tìm lại chỗ đồ ăn và túi nước của mình, rồi như một thứ mệnh lệnh ngầm truyén đi trong nhóm trẻ, chúng bắt đầu chạy với khoảng cách đủ xa để không vấp nhau.

Thomas không còn chạy sau cùng nữa. Nó củng chẳng muốn mất thời gian để quay trở lại đúng vị trí. Nó chạy nhanh hết sức, giống như hồi ở trong Mê cung. Nó ngửi thấy mùi mồ hôi. Trong hơi thở của nó có bụi bặm trộn lần với không khí ám áp.

Bàn tay nó bết dính và nhớp nháp vì máu.

Bóng tối vẫn dày đặc.

Nó chạy, chạy mãi không ngừng.

Quả cầu tử thần vừa hạ gục thêm một đứa nữa. Lần này việc xảy ra gần Thomas hơn. Thằng bé xấu số là một đứa mà nó chưa từng nói chuyện. Thomas chỉ kịp nghe thấy tiếng kim loại nghiến ken két, vài tiếng lịch kịch, rồi tiếng thét vang lên đã át đi tất cả.

Không đứa nào ngừng lại. Một sự việc rất kinh khủng. Có lẽ thế. Nhưng không ai đừng lại.

Khi tiếng thét ngừng vang lên, Thomas nghe thấy một tiếng thình khi quả cầu kim loại tiếp đất, lăn đi, rồi đụng phải một vách tường một tiếng thình trước khi lăn tiếp.

Nó chạy tiếp, không hề giảm tốc độ.

Tim đập thình thịch, ngực đau rát vì thở dốc khi nó cuống cuồng hít lấy hít để thứ không khí bụi bặm. Nó không còn khái niệm thời gian nữa, cũng chẳng biết đã chạy được bao xa. Nhưng khi Minho bảo mọi người dừng lại, sự nhẹ nhõm gần như bao trùm lấy nó. Sự kiệt sức rốt cuộc đã vượt lên trên nỗi sợ hãi về thứ kinh dị đã cướp đi hai mạng sống kia.

Tiếng thở hổn hển vang lên trong không gian tù túng. Mùi hôi tràn ngập, chảo chiên là đứa đầu tiên hoàn hồn đủ để hỏi:

- Sao tự dưng ngừng lại vậy?

- Tôi xém què giò vi cái gì đó ở đây nè ! - Minho hét lên đáp lại.

- Hình như là một cái cầu thang.

Thomas cảm thấy tinh thần lên được một chút, nhưng lập tức đè nén chúng xuống. Đẩy cao hi vọng là điều mà nó đã thể sẽ không bao giờ làm nữa. Không, cho tới khi nào tất cả những chuyện này qua đi.

- Vậy thì trèo lên đó thôi! - Chảo chiên nói, phấn khởi ra mặt.

- Chứ còn gì nữa? - Minho đáp. - Tụi này có thể làm được gì mà không có cậu đây, Chảo chiên? Nghiêm túc đó.

Thomas nghe thấy tiếng chân của Minho chạy thình thịch lên các bậc thang. Hình như chúng được làm bằng các tấm kim loại mỏng. Chỉ vài giây sau, các bước chân khác cũng vang lên, và chẳng mấy chốc mọi người đã chạy theo Minho.

Khi Thomas bước tới bậc thang đầu tiên, nó vấp té, đầu gối đập vào bậc thang thứ hai. Nó phải chống tay xuống để lấy lại thăng bằng và suýt làm bể cái túi nước. Rồi nó đứng lên đi tiếp, lâu lâu lại hụt chân. Chẳng ai biết khi nào quả cầu kim loại kia lại tấn công, và dù có hi vọng hay không thì nó cũng đã sẵn sàng để bước sang một nơi không còn bóng tối.

Một tiếng xoảng vang lên từ phía trên.

- Úi cha! - Minho kêu lên.

Những tiếng làu bàu vang lên khi các trảng viên đụng phải nhau trước khi có thể ngừng lại.

- Cậu ổn không vậy? - Newt hỏi.

- Cậu... vấp phải cái gì đó? - Thomas gọi với lên, hơi thở nặng nhọc đứt quãng.

Minho có vẻ bực.

- Cái nóc ; chứ còn gì nữa. Chúng ta đã đụng nóc, không còn chỗ nào khác... Thằng bé im bặt, và Thomas có thể nghe thẫy nó trượt tay trên tường và trán, tìm kiếm gì đó. - chờ đã! Tôi nghĩ mình đã tìm thấy...

Một tiếng tách vang lên cắt ngang lời thằng bé, và thế giới xung quanh Thomas dường như bắt lửa. Nó hét lên, lấy tay che mắt. Một thứ ánh sáng chói lòa chiếu xuống từ trên đầu nó. Nó buông túi nước ra, không còn cách nào khác. Sau khi ở trong bóng tối quá lâu, sự xuất hiện đột ngột của ánh sáng đã hạ gục Thomas, dù nó đưa tay lên che chán. Quầng sáng màu cam xuyên qua các kẽ ngón tay và mi mắt nó, trong lúc một luồng hơi nóng ùa xuống.

Thomas nghe thấy một tiếng két, rổi một tiếng thình, và bóng tối quay trở lại. Nó thận trọng nheo mắt lại và bỏ tay xuống, những đốm sáng vẫn nhảy múa xung quanh nó.

- Quỷ quái. - Minho thốt lên. - Có vẻ như tụi mình đã tìm thấy lối ra, nhưng nắng dữ lắm ! Vừa nắng, vừa nóng nữa.

- Mở he hé để mắt quen với ánh sáng đi. - Newt nói. Thoma nghe thấy tiếng thằng bé trèo lên chỗ Minho. - Có cái áo này nhét nó vào đó đi. Mọi người nhắm mắt lại!

Thomas làm theo và lấy hai tay bưng mắt. Qụầng sáng màu cam quay trở lại, cùng với những thứ khác. Sau khoảng một phút, nó hạ tay xuống và từ từ mở mắt. Nó nheo mắt, vẫn còn cảm thấy như có hàng triệu ánh đèn pin cùng chĩa vào mình, nhưng đã có thể chịu đựng được. Thêm một vài phút nữa, và mọi thứ trở nên ổn thỏa.

Giờ đây nó nhận ra mình đang đứng ở khoảng hai mươi bậc thang bên dưới chỗ Minho và Newt. Hai thằng đang khom người ngay ở cửa sập trên trần. Ba lằn sáng vẽ nên hình ảnh của cánh cửa, đứt đoạn bởi chiếc áo mà chúng đã nhét vào góc bên phải để giữ cho cửa mở.

Mọi thứ xung quanh bọn trẻ - vách tường, cầu thang, cánh cửa - đều làm bằng một thứ kim loại màu xám chì. Thomas quay lại nhìn vể phía chúng đã chạy tới. Nó thấy các bậc thang biến vào trong bóng tối sâu thẳm bên dưới. Bọn trẻ đã trèo lên nhiều bậc hơn là nó tưởng.

- Còn ai bị chói mắt không? - Minho hỏi. - Mắt tôi giờ biến thành hai cục thịt chiên rồi.

Thomas cũng cảm thẫy như vậy. Mât nó rát bỏng và ngứa, nước mắt chảy liên tục. Các trảng viên khác cũng đang dụi mắt.

- Vậy, có gì ở ngoài kia vậy? - Ai đó hỏi.

Minho nhún vai nhòm qua kẽ hở của cánh cửa.

- Không biết nữa. Tẫt cả những gì tôi thấy là ánh sáng chói chang. Có lẽ chúng ta đang ngay dưới mặt trời. Nhưng tôi không nghĩ ở bên ngoài có người. - Nó ngừng lời. - Hoặc Chạch.

- Vậy ta hãy ra khỏi đây. - Winston lên tiếng. Thẳng bé đứng dưới Thomas hai bậc thang. - Tôi thà bị cháy nắng còn hơn bị chặt đầu. Đi thôi!

- Từ từ, Winston. - Minho đáp. - Kiên nhẫn chút coi. Tôi chỉ muốn để cho mắt mọi người thích nghi được với ánh sáng trước đã. Tôi sẽ mở hết cửa để bảo đảm mọi người không bị sao. Sẵn sàng nhé! - Nó bước lên một bậc thang để có thé kê vai vào tấm kim loại. - Một. Hai. Ba!

Minho duỗi thẳng chân, hự một tiếng rồi nhổm lên. Ánh sáng và cái nóng tràn xuống giếng cầu thang khi cánh cửa nghiến ken két và mở ra.

Thomas vội nheo mắt và cúi nhìn xuống dưới. Ánh sáng này thật kinh khủng. Ngay cả khi chúng đã đi trong bóng tói hàng giờ liền.

Một vài tiếng loạt soạt vang lên ở trên đầu Thomas. Nó ngước mắt lên, trông thấy Newt và Minho né ra khỏi ô sáng chói chang. Toàn bộ giếng thang nóng như trong lò lửa.

- Ôi trời! - Minho nhăn nhó thốt lên. - Không ổn rồi. Hình như da tôi đã bắt đâu rát rồi nè!

- Minho nói đúng. - Newt lên tiếng, tay vuốt gáy. - Tôi không rõ liệu chúng ta có thé ra ngoài đó hay không. Có lẽ ta nên đợi cho đến khi mặt trời lặn.

Những tiếng càu nhàu vang lên từ các trảng viên, nhưng lập tức bị át đi bởi tiếng la của Winston.

- Ê! Coi chừng! Coi chừng nha!

Thomas quay lại nhìn Winston. Thằng bé lùi lại vài bước, tay chỉ vào thứ gì đó ngay phía trên đầu mình. Ở trên trần, nơi cách đầu bọn trẻ hơn một mét, một khối lỏng màu bạc tụ lại thành một thứ giống như giọt nước lớn. Trước mắt Thomas, nó càng ngày càng lớn hơn, chỉ trong vài giây đã trở thành một quả cầu kim loại lỏng. Sau đó, trước khi mọi người kịp phản ứng, nó tách ra khỏi trần.

Nhưng thay vì rơi xuống các bậc thang bên dưới, khối cầu màu bạc dường như thách thức trọng lực để bay lơ lửng trong không khí, tiến thẳng tới đầu Winston. Thằng bé hét toáng trong lúc loạng choạng vấp ngã và lăn xuống các bậc thang.

« Lùi
Tiến »