Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 874 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Không đứa nào cự cãi khi bị Thomas lùa đi theo Minho. Không ai nói gì, chỉ trao đổi nhau những cái nhìn lo lắng và run rẩy khi tiến lại gần cửa Xuyên không. Tất cả như một, các trảng viên chần chờ một giây, trước khi bước vào trong không gian tăm tối của mảng tường vuông màu xám. Thomas quan sát từng đứa một và vỗ vào lưng chúng ngay trước khi chúng biến mất.

Sau khoảng hai phút, chỉ còn lại Aris, Newt và Thomas.

Cậu có chắc về chuyện này không ? Aris nói thẳm trong đầu Thomas.

Thomas bật ho một tiếng vì bất ngờ với những con chữ vừa tuôn tràn trong nhận thức của mình - chúng không vang to, nhưng vẫn khá rõ. Nó hi vọng là Aris đã hiểu nó không muốn trò chuyện theo kiểu đó. Kiểu trao đổi bằng ý nghĩ được dành cho Teresa, chứ không phải ai khác.

- Nhanh lên. - Thomas nói thành tiếng, từ chối đáp lại bằng suy nghĩ. - Chúng ta phải nhanh lên.

Aris bước qua cửa trên mặt hiện rõ sự tổn thương. Newt lập tức đi theo sau thằng bé và để lại Thomas một mình trong gian phòng lớn.

Nó đảo mắt nhìn quanh một lần cuối, hồi tưởng những cái xác trương phồng lơ lửng ở đó chỉ mới vài ngày trước. Nó nhớ đến Mê cung và những chuyện kinh tởm cả bọn đã phải trải qua. Thở dài thật to với hi vọng ai đó có thể nghe thấy, nó tóm lấy túi nước và ba lô thức ăn, rồi bước qua cửa Xuyên không.

Cái lạnh lướt qua bề mặt da của Thomas từ trước ra sau, như thể mảng tường xám là một mặt phẳng làm bằng nước đá. Nó nhắm mắt lại ở giây cuối cùng, rồi mở mắt ra và không nhìn thấy gì ngoài bóng tối. Nhưng nó nghe thấy những giọng nói.

- Ê! - Nó gọi to, mặc kệ sự run rẩy sợ sệt trong đó. - Các cậu...

Trước khi kịp nói nốt câu, nó vấp phải thứ gì đó và ngã chúi,

vướng vào một thứ gì đó mềm mểm.

- Ái da! - Đứa kia la lên, đẩy Thomas lui lại. Phải cố hết sức nó mới níu được túi nước trong tay.

- Mọi người đứng lại và im hết coi! - Đó là tiếng của Minho, sự nhẹ nhõm khi nghe thấy thằng bé khiến Thomas suýt hét lên vì vui mừng. - Thomas, cậu đó hả? Cậu vào trong chưa?

- Rồi! - Thomas đứng vững lại, dò dẫm xung quanh để bảo đảm mình không đạp phải ai hết. Nó chẳng cảm thấy gì ngoài không khí, chẳng thấy gì ngoài bóng tối. - Tôi là người cuối cùng đi qua cửa. Mọi người ra hết rồi hả?

- Tụi này đangxếp hàng điểm danh thì cậu bước vô, vấp váp tùm lum. - Minho đáp. - Làm lại nghe. Một!

Khi không nghe thấy ai đáp, Thomas la lên:

- Hai!

Các trảng viên khác lần lượt điểm danh, cho đến khi Aris là đứa cuối cùng hô to:

- Hai mươi!

- Tốt. - Minho nói. – Tất cả đều đã ở trong này, mặc dù chẳng biết đây là đâu. Không nhìn thấy cái quỷ gì hết trơn.

Thomas đứng yên, cảm thấy những đứa khác, nghe thấy hơi thở của chúng, nhưng không dám di chuyển. Nó nói:

- Tiếc là tụi mình không có đèn pin.

- Cám ơn vì đã nói ra một chuyện hiển nhiên, Thomas. - Minho đáp. - Được rổi, tất cả nghe đây! Chúng ta đang ở trong một hành lang nào đó. Tôi có thể cảm thấy vách tường hai bên, và theo cảm nhận thì đa phần các cậu đứng ở bên phải tôi. Thomas, nơi cậu đang đứng là nơi chúng ta bước vào. Lạng quạng là quay ngược trở lại căn phòng kia đó. Do đó, mọi người đi theo giọng nói của tôi nha. Không còn lựa chọn nào khác, ngoài việc lần mò theo đường này và khám phá xem chúng ta sẽ tìm thấy gì.

Vừa nói Minho vừa đi xa dần. Những tiếng động khe khẽ của bước chân di chuyển và của cái ba lô cọ xát với quần áo cho Thomas biết những thằng khác cũng đang lục tục bám theo thằng trưởng nhóm. Tới chừng cảm thấy mình là đứa cuối cùng còn sót lại và không thể đạp trúng ai nữa, nó bắt đầu đi chầm chậm, tay vươn ra cho tới khi chạm phải một bức tường lạnh lẽo, cứng ngắc. Rổi nó đi theo mọi người, để bàn tay mình trượt theo vách tường cho biết phương hướng.

Không ai nói gì trong lúc di chuyển. Thomas thấy ghét khi mắt mình không chịu thích ứng với bóng tối. Mà cũng phải, làm gì có chút xíu ánh sáng nào. Không khí lạnh lẽo tỏa mùi da cũ và bụi bặm. Một vài lần Thomas đụng phải thằng nhoc đi trứơc mình, nó thậm chí không biết đó là ai, vì không thấy thằng nhóc lên tiếng khi hai đứa đụng nhau.

Cứ như thế nhóm trẻ tiếp tục đi, đường hầm kéo dài mãi mà không hể rẽ qua phải hay qua trái. Bàn tay chạm tường và đôi chân chạm sàn là những thứ duy nhất giữ nó lại với thực tại hoặc cho nó cảm giác về sự di chuyển. Nếu không, chắc nó sẽ tưởng mình đang lơ lửng đâu đó ngoài khoảng không, chẳng đi tới đâu.

Âm thanh duy nhất là tiếng gót giầy lẹt quẹt trên sàn bê tông cứng và những tiếng thì thầm thỉnh thoảng vang lên từ các trảng viên. Thomas nghe thấy rõ từng tiếng tim mình đập trong khi tiếp tục lần mò theo đường hầm tăm tối dài vô tận. Tự dung nó nhớ tới cái Hộp tối thui từng đưa nó tới Trảng. Cảm gíac rất giống với lần này. Nhưng ít ra bây giờ nó đã có một số ký ức, có bạn bè và biết được chúng là ai. Ít ra bây giờ Thomas còn hiểu được tình hình: chúng cần thuốc điều trị, và có thể phải trải qua nhiều thứ kinh khủng để có được nó.

Một loạt tiếng thì thầm xôn xao vang lên trong đường hầm, hình như vọng tới từ phía trước. Thomas đứng lại. Âm thanh đó không phải do các trảng viên gây ra, nó chắc chắn như vậy.

Từ phía trước, Minho la lên để cho tất cả dừng lại, rồi hỏi:

- Mọi người có nghe tháy không?

Một số đứa khẽ đáp có và bắt đầu đặt câu hỏi, trong khi Thomas nghiêng tai về phía trần, cố lắng nghe âm thanh kia. Tiếng thì thầm khá nhanh, chỉ gồm có vài từ, nghe như của một người đàn ông rất già và ốm yếu. Không thể nào giải mã được thông điệp đó.

Minho lại xuỵt mọi người, bảo tất cả lắng nghe. Mặc dù không gian hoàn toàn tối đen và không cần phải làm như thế, nhưng Thomas vẫn nhắm mắt, tập trung vào thính giác của mình. Nếu giọng nói đó vang lên lần nữa thì nó muốn nghe xem thông điệp là gì.

Không đầy một phút sau giọng nói già nua lại thì thầm một lần nữa. Nó vang lên trong không gian như thể từ những cái loa lớn gắn đâu đó trên đầu. Thomas nghe thấy tiếng nhiều đứa buột miệng thốt lên như thể bị sốc với những gì nghe được. Nhưng nó vẫn chưa thể nào hiểu ra được dù chỉ một hay hai từ. Nó mở mắt ra, dù phía trước chẳng có gì thay đổi. Vẫn là bóng tối mịt mùng. Đen như mực.

- Có ai nghe ra được gì không? - Newt hỏi to.

- Một vài chữ. - Winston đáp. - Hình như trong đó có chữ “quay lại”.

- Ờ, đúng đó. - Ai đó đồng tình.

Thomas nghĩ lại những gì minh đã nghe được, và quả thực nó nhận ra hai chữ đó. Quay lại

- Mọi người im lặng nghe lần nữa coi. - Minho tuyên bố. Cả đoạn đường hầm chìm vào yên lặng.

Khi giọng nói kia vang lên, Thomas hiểu từng chữ một.

Cơ hội duy nhất. Quay lại ngay , nếu không sẽ chết không toàn thây.

Căn cứ theo phản ứng phía trước, có vẻ như lần này mọi người đểu nghe được hết câu.

- Chết không toàn thây á?

- Vậy là sao?

- Ông ta nói chúng ta có thể quay lại!

- Làm sao tin khơi khơi một lời thì thào trong bóng tối như vậy được.

Thomas cố không nghĩ tới điềm gở của những chữ cuối cùng. Nếu không sẽ chết không toàn thây. Nghe không an tâm chút nào. Và việc không nhìn thấy gì lại càng làm cho mọi chuyện tồi tệ hơn. Nó muốn phát điên lên.

- Đi tiếp đi! - Thomas hét với Minho. - Tôi chịu hết nổi chuyện này rồi. Cứ đi thôi!

- Khoan. - Giọng Chảo chiên vang lên. - Ông ta đã nói đây là cơ hội duy nhất. ít ra cũng nên cân nhắc một chút.

- Phải đó. - Đứa khác hùa vào. - Có lẽ mình nên quay lại.

Thomas lắc đầu, mặc dù nó dư biết không ai nhìn thấy hành động của mình.

- Không đời nào. Còn nhớ những gì gã ngồi bàn giấy đã nói với tụi mình không? Tất cả chúng ta sẽ chết hết nếu như quay lại.

Chảo chiên ráng bồi thêm:

- Nè, làm sao biết hắn ta hay kẻ thì thầm này, ai quan trọng hơn ai? Làm sao biết phải nghe theo lời người nào?

Thomas biết nó là một câu hỏi hợp lý, nhưng việc quay lại vẫn gây cảm giác không ổn.

- Giọng nói này chỉ là phép thử thôi. Tôi dám cá đó. Chúng ta cần đi tiếp.

- Thomas nói đúng. – Minho từ trên đầu nói vọng xuống. -Ta đi thôi.

Thằng bé vừa dứt lời thì tiếng thì thầm lại vang lên lần nữa, lần

này còn ghê rợn hơn:

- Tụi bay sẽ chết hết. Tất cả sẽ chết chết không toàn thây.

Lông tóc Thomas dựng đứng hết lên, một cơn lạnh chạy dọc theo sống lưng nó. Nó tưởng sẽ có nhiều lời kêu gọi quay lại vang lên, nhưng một lần nữa các trảng viên đã làm nó bất ngờ. Không ai nói tiếng nào, mọi người nhanh chóng bước tiếp. Minho đã đúng khi cho rằng tất cả những đứa nhát gan đều đã bị loại bỏ.

Bọn trẻ đi sâu hơn vào trong bóng tối. Không khí ấm lên đôi chút và dường như đầy bụi bặm. Thomas ho mấy lần và khát nước muốn chết, nhưng nó không dám mở túi nước khi không nhìn thấy gì. Nó không muốn làm đổ nước ra sàn.

Tiến tới trước.

Ấm áp hơn.

Khát

Bóng tối.

Bước đi. Thời gian trôi chưa bao giờ chậm như thế.

Thomas hoàn toàn không hiểu làm thế nào lại có một hành lang như thế này. Có vẻ như bọn chúng đã đi ít nhất hai, ba dặm kể từ lần cuối nghe thấy lời thì thầm cảnh báo. Chúng đang ở đâu?

Dưới lòng đất? Bên trong một tòa nhà vĩ đại? Chuột chù đã nói chúng cần tìm đường ra bên ngoài. Bằng cách nào...

Một thằng bé hét lên phía trước Thomas chừng ba mét. Lúc đầu nó chỉ là một tiếng kêu kinh ngạc, nhưng nhanh chóng chuyển thành tiếng thét kinh hoàng. Thomas không biết đứa vừa kêu là ai, nhưng giờ thì thằng bé đã ré lên thẩt thanh như một con thú bị chọc tiết ở Trang trại của Trảng. Có tiếng thân người đổ ập xuống sàn.

Thomas tự động lao tới chỗ phát ra tiếng hét, vượt qua một số đứa trảng viên đang đông cứng người vì sợ hãi. Nó không rõ vì sao lại cho rằng mình có thể hỗ trợ tốt hơn những đứa khác, nhưng nó không hề ngần ngại, thậm chí không quan tâm tới việc chân mình sẽ đặt vào đâu khi chạy trong bóng tối. Sau chuyến đi mò mẫm kéo dài quá lâu, dường như cơ thể của nó đang đòi được hành động.

Nó đã chạy đến nơi, và có thể nghe thấy tiếng thằng bé đang nằm ngay trước mặt mình, giãy giụa như thể vật lộn với một kẻ không ai biết. Thomas cẩn thận đặt túi nước và ba lô qua một bên, rồi rụt rè vươn tay ra để tìm cách nắm lấy một cái tay hoặc cái chân. Nó nhận tháy các trảng viên khác đang túm tụm phía sau, cùng những tiếng la hét và hỏi han ồn ào mà nó cố gắng lờ đi.

- Này! - Thomas kêu thằng nhóc đang giãy giụa. - Cậu bị sao vậy?

Bàn tay Thomas sượt qua lớp vải quần jean, rồi lớp vải áo, nhưng không thể tóm được vì thằng bé vùng vẫy rất mạnh và đang hét váng óc.

Rốt cuộc Thomas cũng đánh liều chồm tới, đè lên cơ thể đang quẫy đạp của thằng nhóc. Nó đáp xuống với một cú chạm làm nó muốn tắt thở. Nó cảm thấy một lổng ngực đang quằn quại một cú thúc cùi chỏ vào mạng sườn, rồi một bàn tay tát vào mặt. Một cú thúc đầu gối suýt nữa thì trúng vào chỗ hiểm của Thomas.

- Ngừng lại. - Thomas la lên. - Có chuyện gì vậy?

Tiếng thét ú ớ rồi tắt đi, như thể thằng nhỏ vừa mới bị kéo xuống nước. Nhưng cơ thể nó vẫn không ngừng giãy giụa.

Thomas chèn một cánh tay lên ngực thằng nhóc làm điểm tựa rồi rướn người lên tìm cách nắm tóc hoặc nắm cái đầu. Nhưng bàn tay nó trượt trên một cái gì đó, khiến nó cực kỳ bối rối.

Không có cái đầu nào. Cũng chẳng có tóc hay khuôn mặt. Cả cái cổ cũng không. Hoàn toàn không có thứ gì ở nơi đáng lẽ chúng phải hiện diện. Thay vào đó, Thomas chi cảm thấy một quả cầu kim loại lớn, lanh ngát và trơn lùi.

« Lùi
Tiến »