Thomas cảm thấy đã muộn và biết cả bọn cần đi ngủ để chuẩn bị sẵn sàng cho sáng hôm sau. Vậy nên nó cùng các trảng viên dành phần còn lại của buổi tối để buộc khăn trải giường thành những cái ba lô đựng thức ăn và số quần áo bổ sung xuất hiện trong mấy cái tủ. Một số thức ăn được đóng trong túi nhựa, nên những cái túi nhựa rỗng giờ đây được dùng để đựng nước, miệng túi buộc bằng vải xé ra từ rèm cửa sổ. Không đứa nào hi vọng thứ bình nước dã chiến này có thể cầm cự lâu dài mà không thủng, nhưng đó là sáng kiến tốt nhất mà chúng có được.
Rốt cuộc Newt cũng thuyết phục được Minho làm trưởng nhóm. Cũng như những người khác, Thomas hiểu bọn trẻ cần một người chịu trách nhiệm, nên nó thấy nhẹ nhõm hẳn khi Minho miễn cưỡng đồng ý.
Vào lúc chín giờ tối, Thomas nằm trên giường, mắt lại nhìn lên chiếc giường tầng trên. Căn phòng yên ắng lạ lùng, mạc dù nó biết chưa ai ngủ được. Chúng đã vượt qua được Mê cung khủng khiếp. Chúng đã chứng kiến tận mắt những gì VSAT có thể làm được. Nếu những gì Chuột chù nói là đúng, rằng tất cả những sự kiện đã xảy ra là một phần của kế hoạch nào đó, vậy thì những người đó đã khiến Gally sát hại Chuck, bắn vào một phụ nữ ở cự ly gần, thuê người vào giải cứu bọn trẻ để rồi sát hại họ sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ... và còn nhiều thứ khác nữa.
Trên tất cả, bọn họ đã truyền vào bọn trẻ một căn bệnh khủng khiếp, sử dụng thuốc chữa trị như mồi nhử để buộc chúng tiếp tục. Thậm chí chẳng ai biết đâu là sự thật đâu là giả dối. Và các bằng chứng tiếp tục cho thấy họ tìm cách cô lập Thomas. Chuyện này thật buồn - Chuck đã mất mạng, Teresa thì mất tích... Lấy đi hai người bạn thân thiết của nó thì thật...
Cuộc đời của Thomas thật trống rỗng. Nó không rõ liệu mình sẽ làm cách nào huy động toàn bộ sự quyết tâm để tiếp tục vào sáng mai và đương đầu với những điều VSAT dang bày ra với bọn trẻ. Nhưng nó sẽ làm được, không chỉ vì liệu pháp chữa bệnh. Nó sẽ không bao giờ ngừng lại, đặc biệt là lúc này. Không phải sau những gì bọn họ đã gây ra cho nó và các bạn. Nếu cách duy nhất để tới được chỗ bọn họ là vượt qua mọi thử nghiệm và thử thách để sống sót, thì nó sẽ sống.
Nó sẽ sống.
Được an ủi bởi ý nghĩ phục thù, cuối cùng Thomas ngủ thiếp đi.
☆
Mọi trảng viên đều đặt chuông báo thức đúng năm giờ sáng. Thomas thức dậy trước thời điểm đó rồi không thể ngủ lại được. Khi những tiếng bíp vang lên khắp phòng, nó vung chân ngồi dậy và đưa tay giụi mắt. Ai đó đã bật đèn, một quầng sáng vàng làm chói mắt Thomas. Nó nheo mắt, đứng dậy và bước đến nhà tắm. Ai mà biết bao lâu nữa nó mới được tắm lại.
Khi chỉ còn mười phút là đến giở chỉ định của Chuột chù các trảng viên ngồi sốt ruột chờ đợí. Trong tay mỗi đứa là túi nhựa đầy nước, chiếc ba lô làm bằng vải trải giương đặt bên cạnh chúng. Cũng như những đứa khác, Thomas đã quyết định sẽ cầm túí nước trên tay, để đề phòng trường hợp nó bị dỗ hoặc bị rò rỉ. Bức vách vô hình đã lại xuất hiện trong đêm ở vị trí cũ, không cho ai vượt qua, và bọn trẻ ngồi ở trước cửa phòng ngủ dành cho bọn con trai đối diện với nơi sẽ xuất hiện cửa Xuyên không, theo lời Chuột Chù đã nói.
Aris ngồi ngay bên cạnh Thomas và lần đầu tiên lên tiếng bắt chuyện…Thật ra Thomas không tài nào nhớ nổi lần cuối cùng nó nghe thấy tiếng thằng bé là lúc nào.
- Cậu có nghĩ là mình bị điên không? - Aris hỏi - Lúc cậu nghe thấy tiếng của cô bạn gái trong đầu ấy?
Thomas nhìn thằng bé, ngập ngừng. Vì một lí do nào đó cho đến lúc này, nó không muốn nói chuyện với Aris, nhưng tự dưng cảm giác đó biến mất hoàn toàn. Teresa biến mất đâu phải do lỗi của Aris.
- Có chứ. Nhưng khi nó tiếp tục diễn ra, tôi cũng quen dần. Chỉ có điểu tôi bắt đầu lo rằng những người khác sẽ nghĩ tôi bị điên. Do đó hai chúng tôi không nói với ai vể điểu đó trong một thời gian dài.
- Tôi cảm thấy rất kỳ lạ. - Aris nói, đưa mắt trầm ngâm nhìn sàn nhà. - Tôi bị hôn mê trong vài ngày, rồi khi tỉnh lại, việc nói chuyện với Rachel dường như là điều tự nhiên nhất trên thế giới. Nếu bạn ấy không chấp nhận điều đó và đáp lại, tôi tin chắc mình sẽ mất khả năng đó. Những đứa con gái khác trong nhóm ghét tôi, một số muốn tôi chết đi. Rachel là người duy nhất...
Aris nghẹn ngào. Trước khi nó kịp nói hết câu thì Minho đã đứng lên để nói vài điều với bọn trẻ. Thomas nhẹ cả người, vì việc lắng nghe một phiên bản khác của những chuyện nó đã trải qua chỉ khiến nó nghĩ tới Teresa, điều đó quá đau đớn. Nó không muốn nghĩ về con bé nữa. Hiện tại nó cần phải tập trung vào việc sống sót.
- Chúng ta còn ba phút. - Minho nói, mặt nghiêm trang. - Mọi người có chắc chắn vẫn muốn lên đường hay không?
Thomas gật đầu và nhận ra những đứa khác cũng làm thế.
- Qua một đêm, có ai đổi ý không? - Minho hỏi. - Nói luôn bây giờ, hoặc là không bao giờ. Một khi đã ở ngoài đó, dù là nơi đâu, nếu người nào nhát gan, cố tìm cách quay lại, tôi bảo đảm huynh đó sẽ có một cái mũi gãy và chấn thương một số chỗ nhạy cảm khác.
☆
Thomas ngó qua Newt, người đang lấy tay ôm đầu, rên hừ hừ.
- Newt, cậu bị sao hả? - Minho hỏi, giọng cứng rắn một cách bất ngờ. Thomas thấỵ sốc và chờ đợi phản ứng của Newt.
Newt có vẻ cũng bất ngờ không kém.
-Ơ... không. Chỉ là ngưỡng mộ cái năng lực lãnh đạo chết bằm của cậu thôi.
Minho kéo cổ áo, hơi cúi người xuống để cho mọi người thẩỵ hình xăm.
- Nè đầu bã, đây là chữ gì vậy?
Newt ngó qua hai bên, mặt đỏ bừng.
- Tụi tôi biết cậu là sếp rồi, Minho à. Ngậm miệng giùm cái.
- Không, cậu mới là đứa ngậm miệng đó. - Minho phản công, tay chỉ vào Newt. - Chúng ta không có thời gian cho cái trò tởm này. Vậy nên, cậu im miệng đi.
Thomas chỉ có thể hi vọng là Minho đang diễn trò để tái khẳng định quyết định đưa thằng bé lên làm trưởng nhóm của bọn trẻ, và mong Newt hiểu ra chuyện đó. Mặc dù nếu chi là diễn thôi thì Minho cũng đã làm quá đạt.
- Sáu giờ rồi! - Một đứa trảng viên la lên.
Như thể được kích hoạt bởi câu nói vừa rôi, vách tường vô hình bỗng hóa thành trắng đục, va biến mất trong chớp mắt Thomas lập tức nhận thấy có một sự thay đổi nơi bức tương đối diện với bọn trẻ. Một mảng tường lớn đã biến thành một mặt phẳng màu xám bạc, u ám và mờ đục.
- Đi nào! - Minho hô to rồi đeo ba lô lên vai. Tay kia nó cầm
một túi nước. - Đừng có lộn xộn. Tụi mình chỉ có năm phút để qua cửa. Tôi sẽ đi trước. - Thằng bé chỉ tay vao Thomas. – Cậu đi cuối cùng. Hãy bảo đảm là tất cả mọi người đều đi theo tôi trước khi
đến phiên cậu.
Thomas gật đầu, cố đè nén sự căng thẳng đang dâng cao trong đầu mình. Nó đưa tay quệt mó hôi trán.
Minho bước tới mảng tường xám, rồi dừng lại ngay trước đó, Cửa Xuyên không có vẻ nhiễu loạn, khiến Thomas không tài nào tập trung nhìn được. Những cái bóng và các vệt toi đủ hình đủ dạng nhảy múa trên bề mặt của nó. Toàn bộ mảng tường dao động và mờ đi tựa như có thể biến mất vào bất cứ lúc nào.
Minho quay lại nhìn mọi người.
- Hẹn các sư huynh ở bên kia.
Nói rồi nó bước qua cửa, và mảng tường xám hoàn toàn nuốt chửng nó.