Một lần nữa, những câu hỏi và lời tranh cãi của các trảng viên lại bùng lên. chỉ có Thomas là bỏ đi chỗ khác. Nó cần một chút không gian, và phòng tắm là chỗ trú ấn duy nhất. Vậy nên thay vì đi vào phòng ngủ của bọn con trai, nó bước sang căn phòng từng được Teresa và Aris sử dụng. May mắn là không có ai đi theo nó.
Nó không biết phải bắt đầu xử lí các thông tin từ đâu. Những cái xác chết bị treo trên trần nhà đã biến mất chỉ sau vài phút. Một người lạ mặt cùng với bàn giấy của ông ta tự dưng từ trên trời rớt xuống, được bảo vệ bởi một tấm lá chắn khác thường. Thế rồi tất cả cũng biến mất.
Tất cả những cái đó chỉ là những điều khiến bọn trẻ ít lo lắng nhất. Bây giờ, vụ giải cứu đưa chúng ra khỏi Mê cung đã rõ ràng là một màn kịch. Nhưng những con tốt thí được nhóm Hóa công sử dụng để đưa các trảng viên lên xe buýt tới đây, họ là ai kia chứ? Những người đó liệu có biết họ sắp bị giết chết hay không? Mà họ có thực sự bị giết không đây? Chuột chù đã nói bọn trẻ đừng nên tin vào mắt hoặc đầu óc của mình. Làm sao chúng có thể tin nổi bất cứ chuyện gì nữa đây?
Và tệ hơn hết thảy là việc chúng đã bị nhiễm Nhật trùng, phải vượt qua Thử nghiệm để có được thuốc điểu trị...
Thomas nhắm nghiển mắt, lấy tay day trán. Teresa đã bị tước đoạt khỏi nó. Không ai trong số bọn trẻ có gia đình. Sáng sớm mai sẽ bắt đầu một thứ quái gở được gọi là Giai đoạn hai của cuộc thử nghiệm mà chỉ nghe qua cũng hiểu nó sẽ khủng khiếp hơn Mê cung rất nhiều. Tẩt cả những con người điên loạn ngoài kia, làm thế nào đối phó với họ đây? Bỗng dưng Thomas nghĩ tới Chuck và những gì thằng bé có thể nói nếu có mặt ở đây.
Một câu gì đó đơn giản, có lẽ vậy. Chẳng hạn như là, Chuyện này tệ thật.
Cậu nói đúng đó, Chuck, Thomas nghĩ thầm. Thế giới này thật
tệ.
Chỉ mới vài ngày trước đây, người bạn thân thiết nhát của Thomas đã chết ngay trong vòng tay nó bởi một nhát dao cắm vào tim. Nhưng bây giờ Thomas không thể không nghĩ rằng cái kết thúc kinh khủng đó có lẽ là điều tốt nhất dành cho Chuck Có lẽ cái chết còn tốt hơn những điểu đang chờ đợi nó phía trước. Nó nhớ tới cái hình xăm trên cổ...
- Ê, làm gì mà lâu lắc dữ vậy. - Nó nghe thấy giọng nói của Minho.
Thomas nhìn lên và trông thấy thằng bé đang đứng ngay ngưỡng cửa phòng tắm.
- Tôi không chịu nổi ngoài đó nữa. Mọi người nhốn nháo hết cả lên như một đám trẻ nít. Nói gì thì nói, tụi mình đểu đã biết sắp phải làm gì.
Minho bước lại chỗ Thomas, tựa vai vào tường.
- Cậu không thấy mừng sao? Coi, mẫy huynh đó cũng gan lì như cậu vậy. Sáng mai tất cả tụi mình đểu sẽ bước qua cái cửa.. cho dù hắn ta gọi nó bằng tên gì. Thây kệ chuyện mọi người bàn tán đi.
Thomas đảo mắt:
- Tôi không bao giờ nói là mình can đảm hơn ai. Chỉ phát bệnh vì phải nghe quá nhiều người nói. Trong đó có cả cậu nữa.
Minho cười khúc khích:
- Nè đầu bã, khi cậu cố tỏ ra nguy hiểm, nhìn cậu tức cười lắm.
- Cám ơn nha. - Thomas ngừng một chút. - Xuyên không.
- Hả?
- Đó là từ được gã mặc đổ trắng dùng để gọi cái cửa mà chúng ta sẽ bước qua. Cửa Xuyên không.
- Ờ. Ghắc là một loại cửa nào đó thôi.
Thomas ngước mắt nhìn Minho.
- Tôi cũng nghĩ như vậy. Thứ gì đó giống như Vực. Nó đưa cậu xuyên qua không gian để tới một nơi nào đó. Xuyên không.
- Cậu giỏi thiệt
Lúc đó Newt cũng bước vào.
- Hai người lén lút làm gì đó?
Minho vươn taỵ ra vỗ vai Thomas.
- Ai lén lút gì đâu. Thomas chỉ đang nghiền ngẫm về cuộc đời và ao ước được gặp lại mẹ cậu ấy thôi mà.
- Tommy này, - Newt lên tiếng, giọng nghiêm túc, - cậu đã trải qua Biến đổi và phục hồi được một phần ký ức. Cậu nhớ được chuyện này tới đâu?
Thomas đã từng suy nghĩ rất nhiéu về điéu đó. Phần lớn những gì quay trở lại với nó sau khi bị Nhím sầu chích đã phai nhạt đi.
- Tôi không biết. Tôi không thể thực sự thấy được thế giới bên ngoài, và những chuyện có liên quan đến những người tôi phụ giúp thiết kế Mê cung. Phần lớn các ký ức đã bị phai nhạt hoặc biến mất trở lại. Tôi từng có một vài giấc mơ kỳ lạ, nhưng không có cái nào hữu ích.
Sau đó ba đứa bắt đầu thảo luận một chút về những điều đã được người lạ mặt cho biết: quầng lửa mặt trời, cảm giác khác biệt của chúng khi giờ đây đã biết mình đang bị thí nghiệm hay thử nghiêm gì đó. Chúng cũng trao đổi về nhiều thứ chưa có lời giải thích khác. Tất cả những chuyện đó đều in đậm nỗi sợ hãi dành cho căn bệnh chúng đã bị nhiễm. Sau đó cả ba đứa im lặng.
☆
- Thôi, chúng ta còn có những chuyện phải sắp xép. - Newt lên tiếng. - Tôi cần sự trợ giúp để bảo đảm đống đồ ăn chết bằm kia không biến mất trước khi chúng ta rời khỏi đây. Có gì đó mách bảo tôi là chúng ta sẽ cần tới nó.
Thomas chưa hề nghĩ tới chuyện này.
- Cậu nói có lí. Mọi người vẫn đang ăn ngoài đó à?
Newt lắc đầu.
- Không. Chảo chiên đã nhận nhiệm vụ. Huynh đó vốn tôn thờ thức ăn mà. Tôi nghĩ cậu ta rất mừng vì bây giờ đâ có gì đó để quản lí. Nhưng tôi sợ mọi người sẽ hoảng loạn lên và cố ăn bằng mọi cách.
- Thôi nào. - Minho nói. - Những ai đi được tới chỗ này đều là những người có suy nghĩ. Mấy đứa não phẳng đã chết hết ráo rồi. - Thằng bé liếc xéo qua phía Thomas, như thể sợ bị nó hiểu là mình đưa luôn Chuck vào danh sách đó. Hoặc là Teresa.
- Có thể. - Newt đáp. - Hi vọng là vậy. Dù sao thì, tôi nghĩ chúng ta cần tổ chức, sắp xếp lại các thứ. Giống như hồi mình còn trong cái Trảng chết bằm đó. Những ngày vừa qua đúng là khổ sở. Tất cả mọi người rên rỉ kêu gào, không có tổ chức hay kế hoạch gì. Chuyện đó khiến tôi muỗn phát điên.
- Chứ cậu muổn chúng tôi làm gì?- Minho hỏi. - Xếp hàng rồi hít đất chắc? Chúng ta đang bị kẹt trong một trại giam ba phòng.
Newt chém tay vào không khí như thể những chữ Minho vừa
nói ra là một đám ruồi.
Sao cùng được. Tôi chỉ muốn nói là sáng mai mọi thứ rõ ràng sẽ thay đổi, và chúng ta cần chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với nó.
Dẫu vậy, Thomas vẫn cảm thấy Newt nói chưa đủ rõ ràng. -Ý cậu là sao?
Newt ngừng một lát, hết nhìn Thomas rồi lại nhìn Minho.
- Chúng ta cần phải đảm bảo là cả nhóm có một người lãnh đạo đáng tin cậy cho ngày mai. Không còn nghi ngờ gì về người đó nữa.
- Đây là thứ ngớ ngẩn nhất mà cậu từng nói ra đó. - Minho lên tiếng. - Cậu là trưởng nhóm, cậu biết thừa mà. chúng ta đều biết chuyện đó.
Newt cương quỵết lắc đầu.
- Cái đói làm cậu quên mất vụ hình xăm rồi hả? Cậu tưởng họ xăm cho đẹp thôi sao?
- Ổ, thôi nào. - Minho phản đối. - Cậu thực sự nghĩ nó có ý nghĩa gì đó sao ? Bọn họ chỉ đùa giỡn với đầu óc của chúng ta thôi!
Thaỵ vì trả lời, Newt bước lại gần Minho và vạch cổ áo của thằng bé để lộ ra hình xăm bên trong. Thomas không cần phải nhìn nữa, vì nó vẫn còn nhớ như in. Hàng chữ xăm cho biết Minho là thủ lĩnh.
Minho vùng ra khỏi taỵ Newt và bắt đầu nói những câu mỉa mai như thường lệ, nhưng Thomas đã không còn nghĩ tới điểu đó nữa. Nhịp tim nó bắt đầu đập dồn dập, chỉ thiếu nước nhói lên. Tất cả những gì nó có thể nghĩ tới là dòng chữ được xăm trên cổ mình.
Theo đó, nó sẽ bị giết chết.