Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 870 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

Căn phòng chìm vào yên lặng. Thomas biết mình nên thất vọng vì tính phi lí của nhận định cho rằng tới thời điểm này mọi thứ vẫn dễ dàng đối với bọn trẻ. Điều đó đáng lẽ phải khiến nó sợ hãi. Chưa kể đến chuyện họ điều khiển bộ não của chúng. Nhưng thay vào đó, nó lại cực kỳ tò mò muốn biết điều mà người đàn ông kia sắp nói ra.

Chuột chù chờ đợi thật lâu, rồi từ từ đặt mình xuống ghế trở lại, và dịch tới trước để ngồi gần vào bàn hơn.

-Các bạn có thể nghĩ, hoặc mọi việc dường như cho thấy rằng chúng tôi chỉ kiểm tra khả năng sống sót của các bạn. Xét theo bề nổi thì Thử nghiệm Mê cung có thể bị nhìn nhận một cách nhầm lẫn như thế. Nhưng, tôi xin bảo đảm với các bạn, đây không chỉ là chuyện sóng còn và khát vọng sống. Đó chỉ là một phần của cuộc thử nghiệm này. Bức tranh toàn cảnh hơn của nó là một thứ mà các bạn sẽ chỉ hiểu ra sau khi thử nghiệm hoàn toàn kết thúc.

-Quầng lửa mặt trời đã tàn phá nhiểu phần của trái đất. Đồng thời, một căn bệnh không giống với bất kỷ bệnh tật nào mà nhân loại từng biết tới đã tàn sát loài người. Căn bệnh đó được gọi là bệnh Nhật trùng. Lần đầu tiên chính phủ của những quốc gia còn tồn tại đã hợp sức cùng nhau. Họ đã góp sức để tạo nên VSAT, một nhóm nghiên cứu có mục đích chiến đấu chống lại những vấn đề mới của thế giới này. Các bạn là một phần quan trọng của cuộc chiến đấu đó. Và các bạn sẽ càng có động lực hợp tác với chúng tôi, vì chúng tôi rất buồn khi phải nói rằng tất cả các bạn đéu đã bị nhiễm Nhật trùng.

Chuột chù nhanh chóng giơ tay chặn đứng những tiếng ồn ào bắt đầu nổi lên.

-Nào, nào! Không cần phải lo lắng. Nhật trùng cần một khoảng thời gian trước khi gây tác hại và bộc lộ các triệu chứng. Tuy thế, khi kết thúc Thử nghiệm, liệu pháp chữa trị sẽ là phần thưởng của các bạn, và các bạn sẽ không bao giờ chứng kiến các tác hại của căn bệnh này. Không phải ai cũng có được liệu pháp đó, các bạn hiểu rổi đấy.

Bàn tay Thomas bất giác đưa lên cố, như thể cơn đau tại đó là dấu hiệu đầu tiên của việc nhiễm Nhật trùng. Nó vẫn còn nhớ rõ những điểu được nghe từ người phụ nữ đi trên chiếc xe buýt giải cứu bọn trẻ khỏi Mê cung. Về việc Nhật trùng đã phá hủy não bộ như thế nào và dần dần khiến ta mất khả năng có những cảm xúc của con người như sự đồng cảm hay lòng trắc ẩn. Về việc nó biến con người thành một thứ còn thua loài cầm thú.

Nghĩ tới đám Chạch mà mình đã nhìn thấy qua cửa sổ phòng tập thể, Thomas tự dưng muốn chạy vào buồng tắm để rửa tay và súc miệng. Người đàn ông kia đã nói đúng, bọn trẻ có tất cả động lực cần thiết để vượt qua giai đoạn thử nghiệm kế tiếp.

-Học lịch sử và phung phí thời gian như thế là đủ rôi. - Chuột chù nói tiếp. - Giờ chúng tôi đã biết các bạn. Tất cả các bạn. Những điều tôi nói, hoặc những gi đứng sau sứ mạng của VSAT là không quan trọng. Tất cả các bạn sẽ làm mọi điều cần thiết. Chúng tôi không hề nghi ngờ vể chuyện đó. Và bằng việc làm theo những gì được chúng tôi yêu cầu, các bạn sẽ tự cứu lấy mình qua việc giành được liệu pháp chữa trị mà rất nhiều người đang khao khát trong tuyệt vọng.

Thomas nghe thấy tiếng Minho gầm gừ bên cạnh mình và sợ thằng bé sẽ lại phun ra những nhận định ngông nghênh. Nó xuỵt khẽ để thằng bạn im lặng.

Chuột chù nhìn xuống đống giấy tờ lộn xộn trong tập hồ sơ đang mở trên bàn, lấy một tờ giấy, rồi lật nó lại, gần như không nhìn nội dung trên dó. Ồng ta hắng giọng.

- Giai đoạn hai. Thử nghiệm Đất cháy. Nó sẽ chính thức bắt đầu vào sáng ngày mai, lúc sáu giờ đúng. Các bạn sẽ vào trong phòng này, và trên bức tường sau lưng tôi các bạn sẽ tìm thấy một cửa Xuyẻn không. Trong mắt các bạn, cửa Xuyên không sẽ có dạng một bức tường dập dềnh màu xám bạc. Mỗi bạn phải bước qua nó trong vòng năm phút sau đó. Như vậy, cửa được mở ra lúc sáu giờ đúng và đóng lại lúc sáu giờ năm phút. Các bạn rõ chưa?

Thomas đờ người nhìn Chuột chù, như thể nó đang xem một đoạn phim và ông ta thực ra không tồn tại ở đó. Những trảng viên khác chác cũng cảm thấy y như vậy, vì không đứa nào hỏi câu hỏi đơn giản đó. Cửa Xuyên không là gì?

- Tôi khá chắc các bạn đều có thể nghe được. ! Chuột chù nói. -Các... bạn... rỏ... chưa?

Thomas gật đầu. Một số đứa quanh nó lí nhí nói “có”, và “rồi”.

- Tốt - Chuột chù lơ đãng cầm lên một mảnh giấy khác và lật mặt sau của nó. - Đúng thời điểm đó, Thử nghiệm Đất cháy sẽ bắt đầu. Luật lệ rất đơn giản. Hãy ra ngoài, đi lên phía bắc một trăm dặm. Đến được nơi trú ẩn an toàn trong vòng hai tuần lễ tức là các bạn đã vượt qua cuộc Thử nghiệm. Khi đó, chỉ khi đó thôi, các bạn mới được chữa bệnh Nhật trùng. Thời gian sẽ chính xác là hai tuần lễ, tính từ giây phút các bạn bước qua cửa. Nếu không đi đến đích, các bạn sẽ mất mạng.

Lẽ ra căn phòng phải bùng nổ những lời tranh cải, thắc mắc, hoặc sự sợ hãi. Nhưng không ai nói một tiếng nào. Thomas có cảm giác như lưỡi mình đã trở nên cứng như đá.

Chuột chù đóng sầm bìa hồ sơ lại, làm cho mớ giấy tờ lộn xộn thêm một lần nữa nhăn nheo, rồi cất nó vào ngăn kéo ban đầu. ông ta đứng dậy, bước qua một bên và dấy chiếc ghế vào gầm bàn.

Cuối cùng, ông ta khoanh tay, hướng sự chú ý vào các trảng viên.

Rất đơn giản, thật đấy. - Giọng điệu điềm nhiên khiến người ta nghĩ ông ta vừa hướng dẫn cách mở vòi sen trong buồng tắm. - Không có luật lệ gì hết. Không có chỉ dẫn nào cả. Các bạn có một ít lương thực, và không nhận được bất kỳ sự hỗ trợ nào trên đường đi. Hãy bước qua cửa Xuyên không vào thời điểm đã ấn định. Tìm lối ra bên ngoài. Đi một trăm dặm về hướng bắc tới nơi trú ẩn an toàn. Đến dich hoặc mất mạng.

Mấy chữ cuối dường như đã lôi mọi người ra khỏi trạng thái sững sờ. Tất cả cùng nháo nhào lên tiếng:

- Cửa Xuyên không là gì?

- Tụi tôi bị nhiễm Nhật trùng như thế nào?

- Còn bao lâu nữa chúng tôi sẽ thấy các triệu chứng?

- Cái gì nằm ở cuối chặng đường một trăm dặm?

- Chuyện gì đâ xảy ra với mấy cái xác?

Những câu hỏi dồn dập tạo thành một âm thanh lộn xộn khủng khiếp. Thomas không quan tâm. Người lạ mặt sẽ không giải đáp gì hết. Chẳng lẽ bọn trẻ không nhận thấy điều đó?

Chuột chù kiên nhẫn chờ đợi, phớt lờ những câu hỏi. Cặp mắt đen đảo tới đảo lui giữa các trảng viên. Ánh mắt ông ta dừng lại nơi Thomas, người chỉ biết ngồi đó nhìn lại ông ta một cách căm thù. Căm thù VSAT. Căm thù thế giới này.

- Mọi người im cái coi! – Rốt cuộc Minho la lên. Những câu hỏi lập tức ngưng bặt. - Lão mặt dẹp đó sẽ không trả lời gì đâu vậy nên đừng có phí thời gian nữa.

Chuột chù gật gù với Minho như thể cám ơn thằng bé k công nhận sự khôn ngoan của nó.

- Một trăm dặm. Về phía bắc. Hi vọng các bạn thành công. Nên nhớ, tất cả đểu đã bị nhiễm Nhật trùng. Chúng tôi đã để cho các bạn bị nhiễm, nhằm tiếp thêm động lực mà có thể các bạn còn thiếu. Và việc tới được nơi trú ẩn an toàn đổng nghĩa với sự chữa trị. - Chuột chù quay lưng tiến lại gần bức tường, tưởng chừng sắp sửa bước qua nó. Nhưng ông ta dừng chân và quay mặt lại nhìn bọn trẻ.

- À, còn một điểu cuối cùng nữa. Đừng tưởng các bạn có thể né tránh cuộc thử lửa nếu không bước qua cửa Xuyên không vào thời điểm từ sáu giờ đến sáu giờ năm phút sáng mai. Những ai ở lại sẽ bị xử lí ngay lập tức theo một cách thức... rùng rợn nhất. Tốt hơn hãy thử vận may của các bạn với thế giới bên ngoài. Chúc tất cả may mắn.

Nói đến đây, ông ta quay lưng lại và bắt đầu bước đến gần bức tường.

Nhưng trước khi Thomas kịp nhìn thấy, vách tường trong suốt ngăn cách người đàn ông và các trảng viên bỗng mờ đi, biến thành một lớp màng trắng đục chỉ trong vài giây. Sau đó nó hoàn toàn biến mất để lộ phần bên kia của căn phòng.

Bộ bàn ghê đã biến mất. Chuột chù cũng không thấy đâu nữa.

- Chết bằm. - Minho lẩm bẩm bên cạnh Thomas

« Lùi
Tiến »