Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 868 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Thomas đứng đó suốt một phút, mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang điềm nhiên ngồi đọc sách sau chiếc bàn. Như thể ông ta đã ngồi đọc như thế và ngay tại chỗ đó trong suốt cuộc đời của mình. Mái tóc đen lưa thưa được chải lật qua cái đầu hói, chiếc mũi dài hơi vẹo sang phải, đôi mắt nâu tính ranh đảo nhanh trong khi ông ta đọc sách. Ông ta có vẻ vừa thoải mái lại vừa căng thẳng.

Còn bộ cánh màu trắng nữa chứ. Qụần dài, áo sơ mi. cà vạt áo choàng. Giày. Vớ. Tất cả tuyền một màu tráng.

Cái quái gì thế này?

Thomas nhìn sang các trảng viên đang ăn trái cày và nhai thứ gì đó giống như một hỗn hợp của hạt và quả hạch. Dường nhu chúng đã quá quen với người đàn ông ngồi sau bàn.

-Ông ta là ai vậy? - Thomas hỏi bâng quơ.

Một thẳng bé ngẩng lên, ngừng nhai một lúc. Rồi nó nhanh chóng nhai và nuốt cho xong chỗ thức ăn trong miệng.

-Ông ta không nói gì đâu. Chỉ bảo là chúng ta phải đợi đến khi ông ta sẵn sàng.

Thằng bé nhún vai như thể chẳng có gì quan trọng, rồi há miệng cắn một miếng vào trái cam đã lột vỏ của minh.

Thomas chuyển sự chú ý trở lại người đàn ông lạ mặt. Vẫn ngồi chỗ cũ, ông ta lật trang sách đánh roạt một tiếng, tiếp tục lia mắt đọc các hàng chữ trên đó.

Rối trí, bụng thì kêu réo đòi thêm đồ ăn. Thomas vẫn không thể không bước tới chỗ người đàn ông để tìm hiểu thêm. Trong tất cả những sự kiện kỳ lạ mà nó chứng kiến thì...

-Coi chừng đó ! - Một đứa trảng viên kêu lên. Nhưng đã qua trễ. Khi còn cách chiếc bàn khoảng ba mét. Thomas đụng phải một bức tường vô hình. Mũi nó bị đập trước tiên vào thứ gì đó giống như một tấm kính lạnh ngắt. Sau đó toàn bộ cơ thể của nó đập vào cái vách vô hình, làm nó loạng choạng bật ngược lại. Nó đưa tay lên xoa mũi, mắt nheo lại để xem làm thế nào minh lại không nhận ra cái vách kính.

Nhưng dù có nhìn kỹ tới đâu thì nỏ cũng chẳng trông thấy gì. Không có một chút hình ảnh phản chiếu nào, không có bất kỳ vết dơ nào. Thứ nó thấy chỉ là... không khí. Suốt trong lúc đó ngựời đàn ông không buổn nhúc nhích, củng chẳng tỏ bất cứ dấu hiệu nào cho biết ông ta đã nhận thấy sự việc.

Thomas tiếp cận lại vị trí vừa nãy, lần nay thật chậm rãi, hai tay giơ ra trước. Nó nhanh chóng chạm phải một bức tường hoàn toàn vô hình... Gì vậy nhỉ? Có cảm giác như bức tường được làm bằng kính nhẵn, cứng và lạnh khi chạm vào. Nhưng Thomas không nhìn thấy bất cứ điều gì cho thấy có một vách tường nằm ở đó.

Bực bội, nó di chuyển sang trái, rồi sang phải tay lần theo vách ngăn vô hình nhưng cứng chắc. Vách tường kéo dài suốt chiều ngang căn phòng. Không có cách nào tiếp cận người lạ đang ngồi sau bàn. Thomas đấm thình thịch lên đó nhưng không có gì xảy ra. Một số trảng viên và Aris thông báo với nó la chúng đã thử hết mọi cách.

Người đàn ông lạ mặt cách Thomas một chục bước chân thở dài rõ to khi nhấc chân khỏi bàn và đặt chúng xuống sàn. Ông ta kẹp một ngón chân vào cuốn sách để đánh dấu trang rồi ngước nhìn Thomas, không buồn che giấu sự bực bội.

-Tôi còn phải nhấc lại bao nhiêu lần nữa đây ? – Ông ta lên

tiếng. Chất giọng mũi hoàn toàn tương hợp với làn da tái, mái tóc mỏng và cơ thế gầy gò. Và cả bộ đồ nữa. Bộ đồ trắng tuyền ngớ ngẩn đó. Lạ lùng là giọng của ông ta không bị bức tường chắn bớt.

-Chúng ta vẫn còn bốn mươi bảy phút nữa trước khi tôi cho phép triển khai giai đoạn hai của thử nghiệm. Các bạn vui lòng giữ kiên nhẫn và để tôi yên. Thời gian này là để cho các bạn ăn uống và nạp năng lượng. Tôi đặc biệt khuyên cậu nên tận dụng cho nó, chàng trai ạ. Còn bây giờ, nếu cậu không phiền ...

Không thèm đợi câu trả lời, ông ta lại ngửa người ra sau và gác chân lên bàn. Tiếp đến, ông ta giở sách ra ở chỗ đã đánh dấu và đọc tiếp.

Thomas không nói được tiếng nào. Nó quay lưng lại người đàn ông, tựa vào vách tường vô hình, cảm thấy bề mặt cứng tiếp xúc với lưng mình. Chuyện gi đã xảy ra vậy? Rõ ràng nó còn đang ngủ mơ. Vì một lí do nào đó, ý nghĩ đó dường như càng làm tăng cảm giác đói của nó và nó nhìn đống đồ ăn một cách thèm khát. Rồi nó nhận ra Minho đang đứng tựa vào khung cừa phòng tập thể, hai tay khoanh lại.

Đấm mạnh vào vai thằng bạn, Thomas nhướng mày.

-Cậu gặp ông bạn mới chưa? -Minho đáp lại, cười nhăn nhở. Tia ghê há. Tôi sẽ kiếm cho mình một bộ đồ giống như vậy. Coi cũng đẹp.

-Tôi đang mơ hay đang tỉnh vậy? - Thomas hỏi.

-Cậu đang tỉnh ăn cái gì đi. Nhìn cậu thấy ghê quá. Giông như gã Chuột chù đọc sách ở đằng kia.

Thomas khá ngạc nhiên trước khả năng phớt lờ người đàn ông áo trắng, và bức tường vô hình của Minho. Lại là cảm gịác tê dại rất thân quen. Sau cú sốc ban đầu, mọi thứ không còn kỳ lạ nữa. Bất cứ chuyện gì cũng trở thành bình thường. Gạt mọi thứ qua một bên, Thomas lê bước tới đống đồ ăn và bắt đầu nạp năng lượng. Một trái táo nữa. Thêm một trãi cam. Một bịch đậu các loại, rồi một thanh ngũ cốc và nho khô. Cơ thể nó đòi thêm nước, nhưng nó vẫn chưa thể dời bước được.

- Cậu ăn vừa thôi nha. - Minhho lên tiếng từ phía sau lưng Thomas. - Ở đây có mấy huynh ói mửa um sùm vì ăn quá mức đó. Ăn nhiêu đó chắc là đủ rổi.

Thomas đứng lên, khoan khoái với cảm giác no căng bụng. Nó không hề tiếc nuối con quái vật gặm nhấm đã lưu trú trong mình lâu đến thế. Nó biết Minho nói đúng - mình cần phải tiết chế lại. Gật đầu với thằng nhỏ, nó lảo đảo bước qua chỗ Minho để đi uống nước. Từ nãy tới giờ nó vẫn thắc mắc trong lòng về thứ sẽ được người đàn ông bận đổ trắng kia dành cho tụi nó trong “Giai đoạn hai của thử nghiệm”.

Bất cứ điều gì.

Một tiếng đồng hổ sau, Thomas ngồi bệt trên sàn cùng các trảng viên khác, bên phải là Minho, bên trái là Newt. Cả bọn đối diện với bức tường vô hình và người đàn ông mặt chồn ngồi sau bàn. Chân ông ta vẫn gác trên bàn, mắt đảo nhanh theo những hàng chữ trong cuốn sách trên tay. Thomas có thể cảm thấy năng lượng và sức lực từ từ hổi phục bên trong nó.

Aris đã nhìn Thomas một cách lạ lùng trong phòng tắm, như thể muốn trò chuyện qua ý nghĩ với nó, nhưng lại sợ. Thomas phớt lờ thằng nhỏ để tiến đến bổn rửa mặt và uổng nước trong chừng mực cái bao tử đầy nhóc của mình cho phép. Khi nó uống xong và đưa ống tay áo lên quẹt miệng thì Aris đã bỏ đi. Bây giờ thì thằng nhỏ đang ngồi phía sát tường, mắt nhìn cắm xuống đất. Thomas cảm thấy ái ngại cho Aris. So với các trảng viên, rõ ràng tình cảnh của Aris tồi tệ hơn nhiều. Đặc biệt là khi thằng bé đã rất thân thiết chẳng kém gì Thomas và Teresa, với một đứa con gái về sau bị giết chết.

Minho là đứa đầu tiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Tôi nghĩ tất cả chúng ta rồi sẽ phát khùng giống như cái đám... họ tự gọi mình là gì ta? Đám Chạch ngoài cửa sổ. Chúng ta ngồi đây, chờ đợi bài giảng của chuột chù, cứ như thế chuyện này là hoàn toàn bình thường. Làm như ngồi ở trường học không bằng. Dám cá, nếu ông ta có điều gì đó hay ho để tuyên bố thì đã không cần đến cái vách tường ma thuật kia để bảo vệ khỏi tụi mình đúng không?

-Cứ ngậm miệng nghe đi đã. - Newt nói. – Biết đâu mọi chuyện sẽ chấm dứt.

-Ờ, phải rồi. - Minho đáp lại. - Và chảo chiên sẽ có em bé, Winston sẽ hết sạch trứng cá, và Thomas đây sẽ cười được một lần.

Thomas quay qua Minho, làm bộ nhăn răng cười.

-Cười rồi này, được chưa?

-Khùng. - Minho đáp. - Cậu đúng là xấu trai.

-Ờ, kệ tôi.

-Yên lặng nào. - Newt thì thầm. - Hình như đã đến lúc rồi.

Thomas ngước mắt lên nhìn người đàn ông lạ mặt - chuột Chù, theo cách gọi của Minho. Ông ta đã đặt chân xuống sàn và đặt sách xuống bàn, đẩy chiếc ghế ra sau để nhìn một cái ngăn kéo bàn, trước khi mở nó ra và lục lọi bên trong. Cuối cùng ông ta lôi ra một bìa hồ sơ bằng giấy cứng dày cui, các loại giấy tờ bên trong lòi hết cả ra ngoài.

-A, đến lúc rổl - Chuột chù lên tiếng bằng chất giọng mũ, rồi đặt bìa hồ sơ xuống bàn, mở nó ra và nhìn vào những đứa trẻ trước mặt mình. – Cảm ơn các bạn đã ngồi lại rất trật tự, để tôi có thế nói với các bạn những điều đã được truyền đạt. Vui lòng lắng nghe cẩn thận.

-Tại sao ông cần tới bức tường đó? Minho la lên.

Newt vòng qua người Thomas để đấm vào tay thằng bé, nói khẽ:

-Im coi!

Chuột chù tiếp tục lên tiếng như không có chuyện gi xảy ra:

-Các cậu vẫn còn ở đây là nhờ một ý chí sinh tồn phi thường bất chấp hoàn cảnh, bên cạnh các... nhân tố khác. Khoảng sáu mươi người đã được cử đến sống ở Trảng. Trảng của các bạn. Còn một nhóm B gốm sáu mươi người khác, nhưng tạm thời ta hãy quên họ đi đã.

Ông ta hấp háy mắt với Aris, trước khi chậm rãi nhìn một lượt đám trẻ. Thomas không rõ liệu có đứa nào nhận ra, nhưng cậu cảm thấy có một chút sự thân quen trong ánh mắt đó. Vậy là sao nhỉ?

-Trong số tất cả những người này, chi có một nhóm còn sống sót cho đến ngày hôm nay. Tôi nghĩ các bạn đã đoán ra rồi, nhiều sự việc đã xảy ra với các bạn chỉ nhằm mục đích duy nhất là để nhận xét và phân tích những đáp ứng của các bạn. Nhưng nó không hẳn là một thử nghiệm, nó phục vụ nhiều hơn cho việc xây dựng một sơ đổ. Kích thích vùng sát thủ và thu thập những hình mẫu tương ứng. Tất cả những cái đó nhằm đạt được một đột phá vĩ đại nhất trong lịch sử khoa học và y tế.

-Những tình huống đặt ra cho các bạn được gọi là các Biến số, và tất cả đều đã được tính toán một cách tỉ mi. Tôi sẽ giải thích ngay sau đây. Mặc dù chưa thể nói hết với mọi người ở thời điểm này, nhưng đây là điểu cốt yếu mà các bạn cần phải biết: những thử nghiệm các bạn đang trải qua là nhằm một mục đích cao cả. Tiếp tục đáp ứng tốt với các Biến sổ, tiếp tục sống sót, và các bạn sẽ được tưởng thưởng khi biết mình đã góp phần vào việc giải cứu nhân loại. Đồng thời cứu chính bản thân các hạn nữa, đương nhiên rồi.

Chuột chù ngừng lại, như để chờ đợi phản ứng của mọi người. Thomas ngó sang phía Minho và nhướng lông mày.

-Ông này đầu óc có vấn đề rồi. - Minho thì thào. - Làm sao việc trốn thoát khỏi một cái mê cung kinh dị lại có thế cứu được loài người chứ?

-Tôi đại diện cho nhóm nghiên cứu mang tên VSAT. - Chuột

chù nói tiếp. - Tôi biết nghe cái tên đó có vẻ rất đáng sợ, nhưng nó là viết tắt của Ban thử nghiệm Vùng sát thủ. Các bạn có thế nghi này nọ, nhưng nó không có gì đáng sợ hết. Chúng tôi tồn tại vì một mục đích và chỉ một mà thôi: cứu trái đất khỏi thảm họa. Việc các bạn ngồi trong căn phòng này là một phần quan trọng cua điều chúng tôi dự định. Chúng tôi có những nguồn tài trợ chưa từng thấy trong lịch sử văn minh nhân loại. Tài chính gần như không giới hạn, nhân lực cũng thế, cùng với đó là công nghệ đỉnh cao, vượt xa những mong đợi cao nhất của loài người.

-Trong khi các bạn vượt qua những thử nghiệm, các bạn đã và sẽ tiếp tục chứng kiến tận mắt những bằng chứng về công nghệ cũng như các nguồn lực đứng sau nó. Nếu hôm nay tôi có thể nói với các bạn một điều gì, thì đó là các bạn sẽ không bao giờ, không, bao giờ tin nổi mắt mình. Hay đúng hơn là bộ não của mình. Đó là lí do tại sao chúng tôi đã bày ra vụ treo xác và bịt gạch cửa sổ. – Tôi muốn nói rằng, đôi khi các bạn nhìn thấy không phải là sự thật, trong khi những thứ các bạn không thấy lại là thật. Chúng tôi có thể điều khiển não bộ và các thụ cảm thần kinh của các bạn khi cần. Tôi biết chuyện này nghe có vẻ hơi đáng sợ và gây hoang mang, có lẽ thế.

Thomas cảm thấy những câu nói vừa rồi không thề nào ngụ ý nhiều hơn được nữa, và mấy chữ vùng sát thủ cứ lùng bùng trong đầu nó. Những mảnh hồi ức vụn vặt được khôi phục không thể nắm bắt được ý nghĩa của mấy chữ đó, nhưng nó nhớ lần đầu tiên nhìn thấy chúng là trên tấm bảng đồng gắn trong Mê cung. Tấm bảng đó giải thích ý nghĩa đầy đủ của chữ VSAT.

Người đàn ông chậm rãi nhìn từng trảng viên trong phòng. Môi trên của ông ta lấm tấm mồ hôi.

-Mê cung là một phần của thử nghiệm. Không Biến sổ nào được tung ra mà không có mục đích đối với bộ sưu tập các hình mẫu vùng sát thủ của chúng tôi. Cuộc trốn thoát của các bạn la một phẩn của thử nghiệm. Trận chiến với các Nhím sáu. Vụ ám sát cậu bé Chuck. Đội giải cứu và chuyến đi trên xe buýt sau đó, Tất cả đểu là một phần của Thử nghiệm.

Cơn tức giận trào lên trong lồng ngực Thomas khi nghe nhắc tới Chuck. Nó dợm đứng lên nhưng Newt đã kéo nó ngồi xuống sàn trở lại.

Như thể được khích lệ vì điều đó, chuột chù nhanh nhẹn đứng lên khỏi chiếc ghế của mình, làm nó lùi ra sau và đập vào tường. Rồi ông ta đặt tay lên bàn và chồm người về phía các trảng viên.

-Tất cả đều là một phần của cuộc Thử nghiệm, các bạn có hiểu chưa? Chính xác là Giai đoạn một. Và chúng tôi vẫn đang thiếu khủng khiếp các dữ liệu chúng tôi cần. Do vậy, chúng tôi phải nâng mọi thứ lên, và giờ là lúc bắt đầu cho Giai đoạn hai. Đã đến lúc mọi thứ trở nên khó khăn.

« Lùi
Tiến »