Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 867 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Khi Thomas tỉnh dậy, nó có cảm giác như vài xô đá đã được nhồi qua hai lỗ tai vào trong đầu mình. Co người lại, nó đưa tay lên giụi mắt, và đột ngột có cảm giác buồn nôn khiến căn phòng chao đảo. Rổi nó nhớ lại những điều Teresa đã nói cùng giấc mơ ngắn ngủi, và cảm thấy rất khó sử. Những người đó là ai? Giấc mơ đó có thật không? Họ có ý gì khi nói những điều khủng khiếp về bộ não của nó?

-Mừng là cậu vẫn còn biết cách ngủ trưa.

Thomas mở hé mắt và trông thấy Newt đang đứng bên cạnh giường nhìn xuống mình.

-Tôi ngủ bao lâu rổi? - Thomas hỏi, cố đẩy những ý nghĩ về Teresa và giấc mơ kỳ lạ (hay là ký ức?) vào một góc tối trong đầu mình, để về sau xem xét lại.

Newt nhìn đổng hồ.

-Vài tiếng. Khi mọi người nhận thấy cậu ngủ, chuyện đó thực sự đã làm tất cả nhẹ lòng. Tụi mình còn làm gì được ngoài ngồi xuống chờ tình hình mới. Không có cách nào ra khỏi chỗ này đâu.

Thomas cố không rên lên khi chuyển sang tư thế ngồi, lưng dựa vào vách tường ở đầu giường.

-Chúng ta có đổ ăn gi không?

-Không. Nhưng tôi nghĩ những người đó sẽ không vượt qua tất cả chuyện rắc rối phức tạp này để đưa chúng ta tới đây, qua việc lừa đảo hay gì đó, và bỏ mặc chúng ta chết đói. Một điểu gì đó sẽ xảy ra. Chuyện này khiến tôi nhớ lại lúc họ gửi tốp đầu tiên tới Trảng, gổm có tôi, Alby, Minho và một sổ đứa khác. Những trảng viên chính gốc đầu tiên. - Thằng bé nói ra những chữ cuối với một sự mỉa mai không che giấu.

Thomas rất quan tâm, nó ngạc nhiên nhận ra mình chưa bao giờ đào sâu về chủ để này.

-Làm thế nào chuyện này lại khiến cậu nhớ tới chuyện cũ?

Ánh mắt của Newt tập trung vào bức tường gạch ở cửa sổ gần nhất.

-Bọn tôi tỉnh dậy vào giữa ngày. Cả đám nằm trên mặt đất quanh cửa Hộp. Cửa thì đóng. Trí nhớ thì bị xóa sạch, cũng giống như cậu lúc mới đến. Có lẽ cậu sẽ ngạc nhiên khi biết chúng tôi đã hoàn hồn và ngừng hoảng sợ nhanh tới mức nào. Nhóm đầu tiên có khoảng ba chục đứa. Hiển nhiên là không đứa nào biết gì về những chuyện đang diễn ra. Tất cả đều sợ hãi, mất phương hướng. Nhưng vì đều đang ở vào cùng một tình thế dở hơi như nhau, nên cả bọn tự tổ chức lại và sắp xếp chỗ đó. Toàn bộ Trảng đã bắt đầu vận hành chỉ sau vài ngày, ai có việc của người nấy.

Thomas cảm thấy cơn đau trong đầu đã giảm xuống. Nó cũng đang rất muốn nghe về sự khởi đầu của Trảng - những mảnh ghép rời rạc mà nó có được sau quá trình Biến đổi không đủ để hình thành một ký ức vững chắc.

-Nhóm Hóa công lúc đó đã bày ra mọi thứ chưa? Cây trái, súc vật, tát cả mọi thứ áy?

Newt gật đầu, mắt vẫn nhìn vào bức tường gạch.

-Rồi, nhưng vẫn cần rát nhiều công sức để mọi thứ vận hành trơn tru và hoàn hảo. Rất nhiều lần thử và sai trước khi hoàn thành bất cứ chuyệu gì.

Vậy... làm thế nào chuyện này khiến cậu nhớ lại chuyện cũ? Thomas hỏi lại.

Rốt cuộc Newt cũng hướng mắt vào Thomas.

-Hồi đó, tôi đoán tất cả bọn tôi đểu có cảm giác việc mình được đưa tới Trảng rỏ ràng có một mục đích. Nếu ai đó muốn loại bỏ bọn tôi, tại sao không giết quách cho rồi? Việc gì phải đưa cả bọn tới một nơi có nhà, chuồng trại và súc vật? Vì không có lựa chọn nào khác, bọn tôi chấp nhận điều đó để bắt tay vào làm việc và khám phá.

-Nhưng chúng ta đã khám phá xong chỗ này. - Thomas phản đối. - Không hề có súc vật, thực phẩm, cũng chẳng có Mê cung nào.

-Phải, nhưng kệ vậy. Cũng là một khái niệm cả thôi. Rõ ràng chúng ta ở đây vì một mục đích chết bằm nào đó. Sau này sẽ rõ.

-Nhưng ta sẽ chết đói trước lúc đó.

Newt chỉ tay vào nhà tắm.

-Chúng ta có nhiểu nước, nên ít ra cũng phải cầm cự thêm mấy ngày nữa. Điều gì đó sẽ xảy ra.

Trong thâm tâm, Thomas cũng tin như thế. Nỏ tranh cãi chẳng qua để củng có thêm suy nghĩ đó trong đầu minh.

-Nhưng còn những cái xác mà chúng ta đã thấy? Có thể bọn họ đã thực sự giải thoát chúng ta, bị sát hại, và bây giờ chúng ta phải trả giá. Có thể chúng ta được dự trù cho một mục đích nào đó, nhưng mọi chuyện đã đảo lộn và chúng ta bị bỏ lại đây cho đến chết.

Newt bật cười.

- Cậu đúng là bi quan phát tởm, đầu bã à. Nhìn đi, khi các xác chết biến mất như phép màu và những bức tường gạch này mọc lên, tôi đảm bải có chuyện gì đó giống Mê cung. Bí ẩn cuối cùng và vĩ đại nhất. Có lẻ là bài kiểm tra mới cho chúng ta, ai mà biết được. Dù có xảy ra chuyện gì chăng nữa, chúng ta cũng se có một cơ hội, giống như hổi ở trong Mê cung ấy. Tôi bảo đảm.

-Ừ! Thomas khẽ nói, tự hỏi liệu có nên chia sẻ về giấc mơ kỳ lạ của mình. Rổi nó quyết định gác chuyện đó lại sau, và nói. - Hi vọng cậu đung. Chừng nào chưa có Nhím sầu nhảy ra thì mọi chuyện vẫn ổn.

Newt lắc đầu trước khi Thomas nói dứt câu.

Làm ơn di. Cẩn thận cái miệng cậu đó. Có thể họ sẽ đưa tới thứ gì đó tệ hại hơn.

Hình ảnh của Teresa vụt hiện lên trong đầu Thomas, khiến nó hết hứng nói chuyện.

-Vậy giờ ai là đứa lạc quan nào? - Nó gắng gượng nói tiếp.

-Đủ rồi. - Newt đáp, rồi đứng dậy. – Chắc tôi phải đi kiếm người khác để nói chuyện cho đến khí có tin tức mới, Chuyện đó nên xảy ra sớm một chút. Tôi đói lắm rổi đấy.

-Coi chừng cái miệng cậu.

-Tốt thôi.

Newt bỏ đi, Thomas lại nằm xuống, mắt nhìn lên chiếc giường tẩng trên. Nó nhắm mắt một chút, nhưng khi hình ảnh Teresa hiện lên trong bóng tối, nó lập tức mở mắt ra trở lại. Nếu phải vượt qua chuyện này, nó sẻ cố gắng quên con bé từ bây giờ.

Cơn đói.

Nó giống như một con vật bị mắc kẹt bên trong mày, Thomas nghĩ bụng. Sau ba ngày ròng rã không ăn gì, hình như một con thú ác độc, luôn miệng gặm nhấm và có những cái vuốt cùn đang cố gắng chui ra khỏi bao tử của Thomas. Nó cảm thấy như vậy mỗi giây, mỗi phút, mỗi giờ đồng hổ. Nó uống nước thường xuyên từ vòi nước trong phòng tắm, nhưng chuyện đó không thế xua đi được con quái vật. Có chăng là làm cho nó mạnh mẽ hơn để gây ra nhiều sự khốn khó hơn.

Những đứa khác củng có chung cảm giác như vậy, mặc dù đa phẩn chúng giữ những lời than vãn cho riêng mình. Thomas trông thấy chúng khi chúng đi qua, đầu cúi gằm, quai hàm trễ xuổng như thể mỗi bước đốt cháy cả ngàn calorie. Mọi người liếm môi rất nhiều. Ai cũng ôm lấy bụng, ấn tay vào đó, như thể muốn làm dịu con quái vật đang gặm nhấm. Trừ lúc đi vào nhà tắm để giải quyết nhu cầu hoặc uống chút nước, các trảng viên không buồn nhúc nhích. Giống như Thomas, chúng chỉ nằm đó trên những chiếc giường tầng, người rũ ra. Da chúng tái mét, mắt trũng sâu.

Thomas cảm thấy như bị một căn bệnh ăn rỗng cơ thể. Việc nhìn thấy những đứa khác chỉ làm điều đó tệ hơn. Như thể những đứa kia là lời nhắc nhở dứt khoát rằng chuyện này là một thứ mà nó không thể lờ đi. Rằng mọi thứ là có thực, và cái chết đang rình rập rất gẩn.

Ngủ lơ mơ. Phòng tắm. Nước. Lê bước quay về giường. Lại ngủ lơ mơ, nhưng không có giấc mơ ký ức nào nữa. Tất cả đã trở thành một chu kỳ kinh khủng, chỉ bị ngắt quãng bởi những ý nghĩ về Teresa. Những từ ngữ nặng né mà con bé đã dành cho nó là thứ duy nhất làm nhẹ đi viễn cảnh của cái chết, dù là rất ít. Teresa là thứ duy nhất mà Thomas có thể bám víu vào để nuôi hi vọng sau Mê cung và cái chết của Chuck. Vậy mà giờ đây con bé đã bỏ đi, thức ăn thì không có, và ba ngày dài đằng đẵng đã trôi qua.

Đói. Khổ.

Nó không buồn xem đồng hổ nữa, việc đó chỉ làm cho thời gian kéo dài thêm và nhắc nhở cơ thé nó chưa ăn gì từ bao lâu. Tuy nhiên, hình như là vào khoảng giữa buổi chiều ngày thứ ba, một âm thanh rền vang bắt đầu dội vào từ khu vực sinh hoạt chung.

Nó nhìn ra cửa phòng, biết là mình phải đứng dậy đi xem có chuyện gì. Nhưng tâm trí nó đã bắt đáầu trượt vào một giấc ngủ lơ mơ khác, thế giới quanh nó chìm trong một màn sương.

Có lẽ nó chỉ tưởng tượng. Nhưng rổi nó nghe thấy âm thanh đó lần nữa.

Nó tự bảo mình phải đứng dậy.

Nhưng thay vào đó, nó ngủ thiếp đi.

-Thomas.

Giọng nói của Minho vang lên. Yếu ớt, nhưng mạnh hơn so với lần cuối mà Thomas được nghe.

-Thomas. Dậy coi.

Thomas mở mắt, kinh ngạc vì mình sống sót qua một giấc ngủ nữa mà không chết. Mọi thứ nhòa đi trong một giây, và thoạt đầu nó không tin nổi thứ đang ở cách mặt mình vài phân là có thật. Nhưng rồi hình ảnh của thứ đó trở nên rõ nét, với hình dạng tròn tròn, đo đỏ, có những đốm màu xanh lá trên bề mặt bóng bẩy. Nó có cảm giác như đang nhìn thấy thiên đường.

Một trái táo.

-Ở đâu ra... - Thomas không buồn nói hết câu. Ba chữ đó đã ngốn hết sức lực của nó rồi.

-Ăn đi. - Minho nói, tiếp nối bằng một tiếng nhai nhóp nhép.

Thomas nhìn lên và thấy thằng bạn đang cắn một trái táo.

Thế là, huy động chút sức tàn từ đâu đó trong cơ thể mình, nó chống khuỷu tay nhỏm dậy và tóm lấy trái táo đang nâm trên giường. Nó đưa trái táo lên miệng cắn một miếng nhỏ. Nước táo và mùi thơm đúng là ngon tuyệt.

Nó rên lên và gặm cho đến tận lõi trước khi Minho kịp xử lí xong trái táo của mình.

-Ăn từ từ thôi - Minho nói, - Cứ ngấu nghiến như vậy là tiêu đời đó. Một trái nữa nè. Lần này ăn chậm thôi nha.

Minho đưa cho Thomas một trái táo khác. Qụên cả cám ơn nó cầm lấy và ngoạm một miếng to. Trong khi nhai nuốt và tống thêm miếng nữa vô trong miệng, nó nhận ra mình thực sự cảm thấy lượng năng lượng đầu tiên chạy qua cơ thể.

-Ngon thật - Nó lúng búng, - Ngon dã man.

-Cậu vẫn còn rất ngô nghê khi cố xài trảng ngữ. - Minho nói, trước khi cắn một miếng táo khác

Thomas phớt lờ câu châm chọc

-Mấy trái này ở đâu ra vậy ?

Minho ngừng nhai, rổi nhai tiếp.

-Tìm thấy ở ngoài phòng sinh hoạt chung. Cùng với... một số thứ khác. Mấy sư huynh tìm thấy chúng khẳng định là trước đó vài phút chúng không hề tổn tại, nhưng mặc kệ. Tôi cóc cần biết.

Thomas vung chân ngồi dậy.

-Tụi nó còn tìm thấy được gì nữa?

Minho cắn một miếng khác và bắt đầu ra cửa.

-Cậu đi mà coi

Thomas đảo tròn mắt và chậm rãi đứng lên. Nó vẫn còn rất yếu, như thể bên trong cơ thể của nó đã bị gặm nhấm hết chỉ còn lại vài cái xương và gân để giữ cho nó ở thế đứng. Nhưng rói nó hét loạng choạng, và cảm thấy chỉ sau vài giây mình đã khỏe hơn hẳn so với lần cuối lê lết vào nhà tắm.

Khi đã lấy lại thăng bằng, nó bước ra cửa và tiến vào khu vực chung. Chỉ mới ba ngày trước, gian phòng đây các xác chết. Nhưng giờ đây, trong phòng đông nghẹt các trảng viên đang lấy đồ từ một đống thức ăn lớn ngỡ như từ trên trời rơi xuống. Trái cây, rau củ, và những gói bánh kẹo nhỏ.

Nhưng Thomas không buồn ghi nhận những thứ đó, vì một thứ khác lạ lùng hơn đã xuất hiện ở phía xa của gian phòng. Nó buộc phải với tay chạm vào bức tường sau lưng để giữ mình đứng vững.

Một cái bàn gỗ lớn đã được đặt ngay trước cánh cửa dẫn vào phòng tập thế đối diện.

Phía sau bàn, một người đàn ống ốm nhom trong bộ com-lê màu trắng đang ngổi trên ghế, hai chân bất chéo gác lên bàn.

Ông ta đang đọc một cuốn sách.

« Lùi
Tiến »