Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 866 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Vài giây trôi qua trước khi Thomas nhận ra mình đang nín thở. Hít một hơi thật sâu, nó há hóc miệns nhìn càr phòng trống rỗng. Không có một cái xác nào. Mùi hôi thối cũng đã biến mất.

Newt lách qua Thomas, khập khiễng bước lên phía trước cho tới khi đã ở giữa phòng, và thốt lên:

-Chuyện này thật phi lí. - Thằng bé quay một vòng, mặt nhìn lên trẩn nhà nơi các thi thể từng bị treo lủng lẳng vài phút trước đó. - Bọn họ không thể có đủ thời gian để dọn dẹp tất cả. Và không có ai khác đi vào đây. Nếu có thi tụi mình đã nghe thấy rồi!

Thomas bước qua một bên, tựa người vào vách tường trong khi các trảng viên khác và Aris bước vào phòng sinh hoạt chung. Một sự kinh ngạc đến ngỡ ngàng lan truyền qua từng đứa khi chúng nhận ra những cái xác đã biến mất. Riêng đối với Thomas một lần nữa nó cảm thấy tê dại, như thể không còn biết cảm giác kinh ngạc là thế nào nửa.

-Cậu có lí. - Minho nói với Newt. - Tụi mình đã đóng cửa ở trong phòng được khoảng hai chục phút đúg không? Không ai có thể di chuyển những cái xác đi nhanh như vậy được. Hơn nữa, chỗ này bị khóa trái kia mà?

-Chưa kể còn phải khử mùi nữa. - Thomas thêm vào.

Minho gật đầu.

-Ờ, mấy huynh nói nghe hay lắm. - Chảo chiên bực bội lên tiếng. - Nhưng cứ nhìn đi. Tất cả đã biến mất. Vậy nên cho dù mọi người có nghi ngờ gì, thì bằng cách nào đó, họ đã xử lí được mọi chuyện.

Thomas không muốn tranh cãi, hoặc thậm chí là nói vể chuyện này. Vậy là các xác chết đã biến mất. Bọn trẻ đã chứng kiến một việc lạ lùng.

-Ê - Winston lên tiếng, - cái đám điên kia nghỉ la hét rồi kìa.

Thomas đứng thẳng người lại, nghe ngóng. Im lặng.

-Tôi cứ tưởng tụi mình không thể nghe được bọn họ từ trong phòng của Aris. Nhưng cậu nói đúng. Họ ngừng hò hét rồi.

Mọi người nhanh chóng chạy vể phía phòng tập thể ở đầu kia của khu vực sinh hoạt chung. Thomas chạy theo. Nó cực kỳ tò mò muốn nhìn qua cửa sổ để quan sát thế giới bên ngoài. Lúc trước, với đám người Chạch la lối và áp mặt vào các chấn song cửa sổ, nó quá hoảng sợ nên không nhìn ngó được gì.

-Không thể nào ! - Ở phía trước Minho hét tướng lên, rồi biến vào trong phòng, không nói thêm tiếng nào.

Trong lúc Thomas chạy tới nơi, nó nhận thấỵ những đứa khác đều khựng lại một giây trên ngưỡng cửa rồi mới bước vào trong phòng. Nó chờ cho tất cả các trảng viên và Aris vào hết bên trong rồi mới đi theo.

Nó cũng bất ngờ y như những đứa khác. Thoạt nhìn, căn phòng không thay đổi gì so với thời điểm bọn trẻ ra ngoài. Nhưng có một khác biệt kinh khủng: tại mỗi ô cửa sổ, không trừ cái nào, một bức tường gạch đỏ đã được dựng lên ngay ở phía ngoài các chấn song, bít kín mọi khoảng trống, Ánh sáng trong phòng đến từ các ô sáng trên trần nhà.

-Kể ra bọn họ rất nhanh tay khi dọn mớ xác kia, - Newt nói - thì tôi cũng chắc chắn họ không thể có đủ thời gian để xây mấy cái tường gạch chết bầm này. Chuyện gì đang diễn ra thế này?

Thomas quan sát trong lúc Mínho tiến lại một cửa sổ và thò tay qua các chấn song, án thử lớp gạch đỏ.

-Cứng ngác. - Thẳng bé tuyên bố, tay đập vào lớp gạch.

-Trông không có vẻ gì là mới xây. - Thomas lẩm bấm trong khi tiến đến để tự mình kiểm tra. Tường gạch cứng và lạnh. - Vữa khô. Bằng cách nào đó bọn họ đã lừa được tụi mình. Thế đấy!

-Lừa chúng ta? - Chảo chiên thắc mắc. - Như thế nào?

Thomas nhún vai, sự tê dại bỗng quay trở lại. Nó tiếp tục mong mỏi trong tuyệt vọng rằng mình sẽ liên lạc được với Teresa.

-Tôi không rõ. Còn nhớ cái Vực không? Tụi mình nhảy vào không khí và lọt qua một cái lỗ vô hình. Ai mà biết được mấy người đó có thể làm được những gì.

Nửa giờ tiếp theo trôi qua trong hoang mang. Thomas đi tới đi lui giống như mọi đứa trong đám trẻ. Nó dò dẫm mấy bức tường, tìm kiếm dẩu hiệu của những thứ đã thay đổi khác. Rất nhiểu chuyện đã thay đổi, càng lúc càng lạ lùng hơn. Tất cả giường ngủ của bọn con trai đểu đã được dọn dẹp cẩn thận, những bộ quần áo bẩn mà chúng mặc trước khi thay đồ ngủ đã biến mât. Mấy cái tủ cũng đã được kê lại, mặc dù khác biệt này khó nhận ra hơn, và một sổ đứa cho rằng chúng không hề bị di chuyển. Nhưng dù sao thì, chúng cũng đã được chất đầy quân áo, giày mới và đonị hồ điện tử cho đám con trai.

Nhưng thay đổi lớn nhất, do Minho khám phá ra, là tấm bảng nhựa trong gắn bên ngoài căn phòng của Aris. Thay vì để tên của Teresa, bây giờ nó ghi:

Aris Jones, Nhóm B, đối tượng B1

Đối tác

Mọi người quan sát cái bảng tên mới rồi bỏ đi chỗ khác, chỉ có Thomas là đứng sững lại, đối diện với nó, không thể rời mắt khỏi hàng chữ. Đối với Thomas, dường như tấm bảng đã công bố chính thức việc Teresa bị đưa đi và thay thế bởi Aris. Chuyện này quá phi lí, nhưng có còn quan trọng gì đâu. Nó quay lại phòng ngủ của đám con trai, tìm chiếc giường mình đã nằm đêm qua - hay chí ít là chiếc giường mà nó nghĩ là mình đã từng nằm lên - rồi buông mình xuống đó, ấp gối lên mặt như thể điều đó sẽ làm cho tất cả những người khác biến đi.

Chuyện gì đã xảy ra với Teresa? Chuyện gì đã xảy ra với chúng ? Chúng đang ở đâu đây? Chúng phải làm gì đây? Còn mấy cái hình xăm nữa...

Xoay đầu sang một bên, rồi xoay cả thân mình, nó nhắm nghiền mắt, hai tay khoanh lại thật chặt, chân co lên thành tư thế bào thai. Sau đó, quyết tâm cố gắng cho đến khi nghe được phản hổi của con bé, Thomas bắt đầu gọi tên Teresa trong đầu.

Teresa ơi? Ngừng một chút. Teresa? Ngừng lâu hơn. Teresa! Nó hét lên trong đầu, toàn thân căng cứng vì nỗ lực. Teresa! Cậu ở đâu ? Trả lời tớ đi! Tại sao cậu không cỗ liên lạc với tớ! Ter...

Ra khỏi đầu tôi!

Những chữ đó vang lên trong đầu Thomas, rõ ràng và rành mạch đến nỗi nó cảm thấy đau nhức phía sau mắt và hai lỗ tai. Nó ngồi lên, rồi đứng dậy. Đó là Teresa. Nhất định thế.

Teresa hả? Nó ấn hai ngón tay lên thái dương. Teresa?

Cho dù cậu là ai, hãy biến ra khỏi đâu tôi!

Thomas lảo đảo lùi lại cho đến khi ngồi thịch xuống giường. Hai mắt nó nhắm lại để tập trung. Teresa, cậu nói gỉ lạ vậy? Là tớ đây. Thomas. Cậu đang ở đâu?

Im đi! Đúng là giọng của con bé, Thomas không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng giọng điệu của Teresa tràn ngập sợ hãi và tức giận. Hãy im đi! Tôi không biết cậu là ai! Để tôi yên!

Nhưng ... Thomas hoang mang lên tiếng trong đầu. Teresa có chuyện gi không ổn à?

Con bé ngừng một lúc trước khi trả lời, dường như để sắp xếp lại các ý nghĩ. Khi Teresa lên tiếng trở lại, Thomas cảm thấy một sự bình thản đáng sợ trong giọng nói của con bé.

Hãy để tổi yên, nếu không tôi sẽ truy lùng cậu và cắt đầu cậu. Tôi thề đó.

Nói đến đây con bé ngắt liên lạc. Mặc dù đã có lời cảnh báo Thomas vẫn tiếp tục gọi tên Teresa, nhưng sự trống vắng mà nó cảm thấy sáng nay chợt quay lại. Teresa đã biến mất.

Thomas ngã vật ra giường, một cái gì đó rất kinh khủng như thiêu đốt bên trong cơ thể nó. Vùi đầu dưới gối, lần đầu tiên nó khóc kể từ khi Chuck bị sát hại. Những chữ ghi bên ngoài phòng của con bé cứ hiện lên trong đầu Thomas. Kẻ phản bội. Và lần nào nó cũng gạt chúng đi.

Lạ lùng thay, không ai quấy rầy nó hay hỏi thăm Thomas. Tiếng nghẹn ngào của nó rốt cuộc trở thành những tiếng nấc thưa dần, rồi nó ngủ thiếp di. Một lần nữa, nó mơ.

Lần này nó lớn hơn một chút, có lẽ là bảy hay tám tuổi. Trên đầu nó là một thứ ánh sáng rất sáng, tựa như ma thuật.

Những người mặc bộ đổ màu xanh lá cây kỳ dị và đeo những cái kính ngồ ngộ liên tục nhìn nó, những cái đầu của họ lần hồi che đi sánh sáng rực rỡ đang chiếu xuống nó. Mũi và miệng họ bịt khẩu trang. Thomas vừa là cậu bé bảy tuổi đó, lại vừa là một người đứng ngoài quan sát, giống như lần trước. Nhưng nó cảm nhận được sự sợ hãi của thằng bé.

Những người kia nói chuyện, giọng nói của họ tậm tịt. Có cả đàn ông và phụ nữ, nhưng Thomas không nhận ra ai hết.

Nó cũng không hiểu được gì nhiều.

Chỉ có những lát cắt thoáng qua. Những mảnh vụn của cuộc đối thoại. Tất cả đều rất đáng sợ.

-Ta phải cắt sâu hơn giữa thằng bé và con bé.

-Não chúng cỏ chịu nổi không?

-Chuyện này rất đáng kinh ngạc, anh thấy không? Nhật trùng đã ăn sầu vào cơ thể thằng bé.

-Nó có thể chết

-Hoặc tệ hơn. Nó có thể sống.

Thomas nghe thấy một câu cuối cùng. Rốt cuộc cũng có một thứ gì đó không khiến nó run rẩy vì ghê rợn hoặc sợ hải:

-Hoặc nó và những đứa khác có thể cứu chúng ta. Tất cả chúng ta.

« Lùi
Tiến »