Thomas không có thời gian để nghĩ ngợi về điều Newt vừa nói. Nó còn chưa kịp quyết định được mình bối rối hay hoảng sợ nhiều hơn thì một hồi chuông lanh lảnh vang lên khắp căn phòng. Bất giác nó đưa hai tay lên bịt tai và nhìn những đứa khác.
Nó nhận ra những đứa khác đều có nét mặt bối rối, trước khi hiểu ra sự tình. Âm thanh này cũng giống hệt như thứ nó từng nghe thấy ở Mê cung trước khi Teresa xuất hiện trong Hộp. Đó là lần duy nhất Thomas được nghe âm thanh đó. Ở trong một phòng kín, nó hơi khác đi - to hơn, pha trộn với những tiếng vang. Nhưng Thomas khá chắc chắn chính là âm thanh đó. Hồi chuông báo động của Trảng để thông báo về Người mới.
Tiếng chuông tiếp tục réo. Thomas bắt đầu cảm thấy nhức đầu.
Các trảng viên chạy quanh phòng, mở to mắt dòm máy cái vách tường và trần nhà, như thể cố tìm kiếm nguồn phát âm thanh.
Một số đứa ngổi xuống giường, hai tay đưa lên ôm lấy đầu. Thomas cũng cố tìm nguồn phát ra tiếng chuông, nhưng không thấy gì. Không có cái loa nào, cũng không có lỗ thông gió nào trên tường. Chi có tiếng chuông báo động đồng loạt vọng đến từ khắp mọi hướng.
Newt nắm lấy cánh tay Thomas, hét vào tai nó:
-Đó là cái tiếng chuông chết bầm thông báo Người mới!
-Tôi biết!
-Sao nó kêu vậy ta?
Thomas nhún vai, hi vọng khuôn mặt mình không tỏ ra quá bực dọc. Làm sao nó biết được chuyện gì đang xảy ra?
Minho và Aris bước ra khỏi phòng tắm, đồng loạt đưa tay rờ gáy trong khi đảo nhìn quanh phòng tìm câu trả lời. chúng không mất nhiều thời gian để nhận ra tất cả những đứa khác cũng đều có hình xăm. Chảo Chiên bước tới cánh cửa dẫn ra phòng sinh hoạt chung. Thằng bé vừa chuẩn bị chạm tay vào chỗ từng có nắm cửa trước đây thì Thomas hét lớn:
-Khoan đã!
Thomas chạy tới chỗ Chảo chiên, nó cảm thấy Newt theo sau sát gót.
-Gì chứ? - Chảo chiên hỏi, bàn tay chỉ còn cách cánh cửa vài xen-ti-mét.
-Không biết nữa. - Thomas đáp, nó không rõ thằng bé kia liệu có nghe thấy tiếng mình nói giữa âm thanh báo động réo vang hay không. - Đây là chuông báo động. Rất có thể một chuyện cực kỳ tồi tệ đã diễn ra.
-Đúng! - Chảo chiên la lên đáp lại. - Vậy thì tụi mình càng cần phải rời khỏi đây!
Không đợi Thomas trả lời, thằng bé đẩy cửa. Cánh cửa không nhúc nhích. Nó đẩy mạnh hơn. Khi cánh cửa vẫn ì ra, nó dồn hẳn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên một bên vai, đẩy cật lực.
Không có gì xảy ra. Cánh cửa đóng chặt như thể dã bị xây gạch bít kín.
-Cậu đã phá mất cái nắm cửa rồi! - Chảo chiên gào lên, rồi đập tay thùm thụp lên cửa.
Thomas không muốn la lối nữa. Nó cảm thấy mệt mỏi, cổ họng rát buốt. Nó quay lại, tựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước ngực. Đa phần các trảng viên khác cũng tỏ ra buông xuôi giống nó. Bọn trẻ đã quá mệt vì cứ phải đi tìm câu trả lời hoặc một lối thoát. Tất cả hoặc ngồi xuống giường hoặc đứng quanh phòng, mặt không còn cảm xúc.
Trong lúc tuyệt vọng, Thomas thầm gọi tên Teresa một lần. Rồi vài lần nữa. Nhưng con bé không trả lời, và với âm thanh đinh tai này, nó không biết liệu có đủ tập trung để nghe thấy Teresa được không nữa. Nó vẫn cảm thấy sự trống vắng như thể một sáng thức dậy thấy trong miệng thiếu mất máy cái răng. Không cần phải chạy tới soi gương để biết được chúng đã biến mất.
☆
Chuông báo động tắt ngấm.
Im lặng dường như có âm thanh riêng của mình. Như một bầy ong vỡ tổ, âm thanh đó tràn vào phòng, buộc Thomas phải đút ngón tay vào hai tay. Mọi hơi thở trong căn phòng đều giống như một tiếng nổ so với sự thinh lặng kỳ dị.
Newt là người đầu tiên lên tiếng.
-Đừng nói là sẽ có một Người mới được quẳng vào đây nhé!
-Cái Hộp có thể ở đâu trong này vậy ta? - Minho lẩm bẩm giễu cợt.
Một tiếng kẹt nhỏ khiến Thomas liếc mắt nhìn vào cánh cửa dãn ra phòng sinh hoạt chung. Cánh cửa hơi hé ra một chút, đé lộ một lân đen. Ai đó đã tắt đèn ở bên ngoài. Chảo chiên lùi lại một bước.
-Chắc họ muốn chúng ta quay ra ngoài đó. - Minho nói.
-Vậy sao cậu không đi trước? - Chào chiên đề nghị.
Minho đã bắt đầu bước.
-Đi thì đi. Có lẽ chúng ta sẽ có một Đầu xanh mới để chọc ghẹo và đá đít, chứ hiện giờ chẳng có chuyện gì khác để làm. Minho dừng bước cạnh cánh cửa và liếc nhìn Thomas. Giọng nó bỗng chùng xuống. - chúng ta có thể có một nhóc Chuck mới.
Thomas biết nó không nên thất vọng. Ít ra Minho cũng đã cố gắng theo cách lạ lùng của mình để cho thấy thằng bé cũng nhớ Chuck như tất cả những đứa khác. Nhưng nghe nhắc đến tên người bạn thân thiết của mình trong một khoảnh khắc khác thường như thế này, Thomas muốn nổi xung lên. Bản năng mách bảo nó nên lờ chuyện này đi - nó đang trải qua một khoảng thời gian khó khăn để đương đầu với tất cả mọi thứ quanh mình. Nó cần gạt mọi cảm xúc qua một bên để đi tiếp. Bước từng bước một. Tìm hiểu mọi thứ.
-Phải. - Cuối cùng Thomas lên tiếng. - Cậu đi, hay là cần tôi đi trước?
-Hình xăm của cậu viết gì hả? - Minho khẽ nói, phớt lờ câu hỏi của Thomas.
-Không quan trọng. Ta hãy ra khỏi đây.
Minho gật đầu, vẫn không nhìn thẳng vào Thomas, Rồi thằng bé mỉm cười và những điểu gây rắc rối cho nó dường như biến mất, thế chỗ bởi thái độ ngổ ngáo thường lệ của nó:
-Tôt. Nếu tôi bị cái xác sống nào táp vô chân thì rang cứu với nha.
-Được thôi.
Thomas chỉ muốn Minho đi lẹ cho xong. Nó biết bọn chúng đang ở bên bờ một sự thay đổi lớn trong hành trình của mình, và nó không muốn trì hoãn thêm nữa.
Minho đẩy cửa ra. Khe tối nhỏ mở ra thành một vệt tối rộng. Phòng sinh hoạt chung giờ đây tối hù y như lúc bọn trẻ rời khỏi phòng tập thể của chúng. Minho bước qua ngưỡng cửa, Thomas bám theo sau.
-Đợi đã. - Minho thì thào. - Không cần phải chơi trò cụng đầu với mấy cái xác đó nữa. Đé tôi đi kiếm công tắc đèn trước đã.
-Tại sao bọn họ tắt đèn? - Thomas thắc mắc. - Ý tôi là, ai đã tất đèn?
Minho quay lại nhìn Thomas. Ánh sáng trong phòng tập thể rọi vào khuòn mặt của thằng bé, soi rõ nụ cười nhếch mép của nó.
-Sao cậu cứ hỏi hoài không biết chán vậy? Làm có chuyện gì hợp lí ở đây, mãi mãi sẻ như thế. Giờ thì cậu im miệng lại và đứng yên đó.
Minho nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng. Thomas nghe thấy tiếng những bước chân nhè nhẹ của thằng bé trên thảm trải sàn, cùng với tiếng kin kít do bàn tay nó lướt trên tường tạo ra.
-Đây rổi! - Minho la lên ở đâu đó về phía bên phải Thomas.
Một vài tiếng lách tách vang lên, và ánh sáng lại tràn ngập căn
phòng. Trong một thoáng, Thomas không nhận ra một điéu rất khác thường. Nhưng rồi chuyện đó đập vào mắt nó, và như thể điểu đó cũng đánh thức các giác quan khác, mũi nó không còn ngửi thấy mùi xác chết nữa.
Nó đã hiểu ra.
Các thi thể đã biến mất không để lại dấu vết.