Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 864 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

-Có chuyện gì vậy? - Newt hỏi, mắt nhìn tới lui giữa Thomas và Aris. - Sao tự dưng hai cậu nhìn nhau đắm đuối như người yêu vậy?

-Cậu ấy cũng có khả năng đó. - Thomas đáp, không rời mắt khỏi thằng bé lạ mặt. Những đứa khác chỉ nằm ở rìa thị trường của nó. Câu nói vừa rồi của Aris đã là Thomas kinh hoàng. Nếu bọn họ đã giết người đối thoại của Aris thì...

-Khả năng gì? - Chảo chiên thắc mắc.

-Chứ cậu nghĩ còn chuyện gì nữa? - Minho đáp. - Cậu ta cũng

khác biệt như Thomas vậy. Hai người này có thể nói chuyện với

nhau trong đầu.

Lúc này Newt trừng mắt nhìn Thomas.

-Nghiêm túc chứ?

Thomas gật đầu và đã suýt trò chuyện bằng suy nghĩ với Aris, vào giây cuối cùng nó nói thành tiếng:

-Ai đã giết bạn ấy? Chuyện gì đã xảy ra?

-Ai giết ai?. - Minho hỏi. - Đừng có nói nhảm trước mặt tui

tui nha.

Thomas rốt cuộc cũng thôi nhìn vào mắt Aris, và đưa đôi mắt

rớm lệ sang phía Minho.

-Cậu ta cũng có thể làm điều đó với một người, giống như

tôi từng làm. Ý tôi là... giống như tôi. Nhưng cậu ta nói bọn họ đã

giết chết bạn cậu ta. Tôi muỗn biết họ là ai.

Aris cúi gục đầu, nhắm mắt lại.

-Tôi không thực sự biết rỏ họ là ai. chuyện đó rất lộn xộn. Tôi không phân biệt được người tốt và kẻ xấu nữa. Nhưng tôi nghĩ bọn họ đã làm thế nào đó để con nhỏ Beth... đâm chết... bạn tôi. Tên bạn ấy là Rachel. Cô ấy chết rồi, trời ơi. Cô ấy chết rồi. – Thằng bé đưa hai tay bưng mặt.

Thomas cảm thấy một sự day dứt gần như đau đớn. Mọi thứ đều cho thấy Aris đến từ một phiên bản Mê cung khác, với tỉ lệ nam và nữ đảo ngược. Aris là phiên bản nam của Teresa. Và Beth nghe có vẻ giống như bản sao của Gally, kẻ đã sát hại Chuck. Bằng một con dao. Chuyện đó có nghĩa là Gally thật ra chủ định giết chết nó thay vì Chuck chăng?

Nhưng tại sao bây giờ Aris lại ở đây? Còn Teresa đâu? Những thứ sắp khớp được với nhau trong đầu Thomas bỗng rời nhau ra.

-Vậy, làm thế nào cậu lại rơi vào nhóm chúng tôi? - Newt hỏi.

-Tất cả bọn con gái mà cậu nhắc tới đâu rồi? Bao nhiêu người trong số họ đã trốn thoát thành công cùng cậu? Tất cả đều được đưa tới dây, hay chỉ cậu mà thôi?

Bỗng dưng Thomas cảm thấy thương Airs. Bị tra hỏi sau khi đã xảy ra chuyện như thế. Nếu vai trò bị đảo ngược, nếu như Thomas chứng kiến Teresa bị giết... Nhìn chuyện đó xảy đến với Chuck là đã đủ tồi tệ lắm rồi.

Đủ tồi tệ? Nó ngẫm nghĩ. Hay là tệ hơn? Nó chỉ muốn hét lên. Lúc này mọi thứ trên thế giới dường như đều xấu xa.

Cuối cùng Aris ngước lên và đưa tay quẹt mấy giọt nước mắt trên má. Thằng bé không hề tỏ ra ngượng ngập vì điều đó. Tự dưng Thomas nhận ra nó mến thẳng bé này.

-Xem nào. - Aris nói. - Tôi cũng rối trí như tất cả mọi người thôi. Về phần ba mươi người sống sót trong nhóm chúng tôi, tất cả đã được đưa tới cái phòng tập thế thao đó, được cho ăn uống, tắm rửa, thay đồ. Rồi người ta đưa tôi tới đây tối qua, bảo là tôi nên được cách ly vì là con trai. Thế đấy. Sau đó mấy ngoe các cậu xuất hiện.

-Ngoe? - Minho hỏi lại.

Aris lắc đầu dáp:

Đừng bận tâm. Tôi cũng chẳng biết nó có nghĩa gi. Chỉ là một chữ mà bọn con gái sử dụng khi tôi tới đó.

Minho nhếch mép cười, đưa mắt nhìn Thomas. Có vẻ như cả hai nhóm đều có từ vựng riêng của mình.

-Ê! - Một trong những trảng viên mà Thomas không biết tên bỗng la lên. Thằng bé đứng tựa lưng vào tường phía sau Aris. Nó giơ tay chỉ vào thằng bé lạ mặt. - Một bên cổ của nó có cái gi vậy? Cái gì đó đen đen, ngay bên trong cổ áo đó.

Aris cố nhìn xuống, nhưng không thể thấy được.

-Cái gì vậy?

Thomas nhìn thẩy một vết màu đen lố ra khỏi có áo ngủ của Aris lúc thẳng bé quay đầu. Đó là một đường đậm, chạy từ hom xương đòn vòng ra phía sau lưng, đứt khúc tựa như các chữ cái.

-Đâu, để tôi xem nào. - Newt để nghị. Nó đứng lên khỏi chiếc giường và bước tới. Chân nó tỏ ra khập khiễng hơn bình thường. Đó là di chứng của một sự kiện nào đó trong quá khứ mà nó không cho Thomas biết. Newt vươn tay vạch áo Aris ra để quan sát cho rõ.

-Một hình xăm. - Newt vừa nói vừa nheo mắt, như thể không tin nổi thứ mình đang nhìn thấy.

-Hình xăm gì vậy? - Minho hỏi, mặc dù thằng bé củng đã đứng lên và tiến lại gần để tự mình quan sát.

Khi cá hai đứa nín bật, sự tò mò thôi thúc Thomas đứng dậy và chỉ giây lát sau nó đã ở ngay bên cạnh Minho, vươn cổ xem xét cái hình xăm. Những con chữ nổi bật khiến nó giật thót.

Sở hữu của VSAT. Nhóm B, đối tượng B1. Đối tác.

-Như vậy là sao? - Minho hỏi.

-Họ xăm chữ gì vậy? - Aris hỏi, tay đưa lên rờ chỗ da ở vai và cổ, kéo cổ áo xuống. - Tôi thề tối qua nó không có ở đó!

Newt nhắc lại từng chữ cho Aris nghe, rồi nói:

-Sở hữu của VSAT? Tôi tưởng chúng ta đã thoát được bọn họ. Tưởng các cậu cũng vậy. Thôi bỏ đi. - Newt quay lại, bối rối ra mặt, rồi trở về chỗ của mình và ngồi xuống.

-Mà nè, sao cậu được gọi là Đối tác? - Minho thắc mắc, không rời mắt khỏi hình xăm.

Aris lắc đầu.

-Tôi không biết. Thế đó. Hình xăm này không hề hiện diện trước đêm qua. Tôi có đi tắm và soi gương mà. Nếu có thì tôi hoặc ai đó trong Mê cung đã nhìn thấy, chắc chắn là vậy.

-Cậu đang tính nói với tụi này là bọn họ đã xăm hình cho cậu

trong đêm qua hả? - Minho hỏi. - Trong khi cậu không biét gì hết trơn á? Thôi đi bồ.

-Tôi thề mà! - Aris gằn giọng, trước khi đứng dậy và lao vào phòng tắm , chắc là để tự mình nhìn cái hình xăm.

-Những thứ nó nói thiệt không tin được một chút nào Minho thì thầm với Thomas trong khi hai đứa trở về chỗ ngồi.

Khi Minho cúi người tới trước để ngồi xuống nệm, có áo của nó hé ra cho thấy một vệt đen bên trong.

-Ê! - Thomas thốt lên, sững người mất vài giây.

-Cái gì? - Minho hỏi, nhìn Thomas như thể trán no vừa mọc ra một cái lỗ tai.

-C... cổ cậu. - Cuối cùng Thomas cũng bừng tỉnh. - Cổ cậu cũng bị xăm kìa!

-Cậu đang nói cái quái gì vậy? - Minho vừa nói vừa kéo áo, cố cau mặt nhìn xuống nhưng không đựơc.

Thomas lao bổ tới chỗ Minho, gạt tay thằng nhỏ ra, rồi vạch cổ áo nó.

-Trời đất ơi... Nó ngay ở đây này! Giống y chang, ngoại trừ...

Thomas đọc thầm dòng chữ trong đầu:

Sở hữu của VSAT. Nhóm A, đổi tượng A7. Thủ lĩnh.

- Cái gì vậy? Minho hét toáng lên.

Hầu hết các trảng viên đã xúm xít lại sau lưng Thomas, thò cổ ngó nghiêng. Thomas đọc nhanh mấy chữ xăm trên cổ Minho, ngạc nhiên khi mình đọc một hơi không hề vấp váp.

- Đùa hả trời! - Minho nói, đoạn đứng dậy. Nó vạch lối lách qua đám trẻ để đi vào buồng tắm cùng với Aris.

Mọi thứ bắt đầu rối loạn. Thomas cảm thấy cổ áo mình bị giật xuống, trong khi tay nó đang vạch áo đứa khác. Mọi người bắt đâu thi nhau đọc những chữ xăm trên cổ nhau.

- Tất cả đều là Nhóm A

- Sở hữu của VSAT, giống như hình xăm của Minho.

- Mày là đối tượng A-13 nha.

- A-9 nè.

- A-10.

Thomas chầm chậm quay một vòng, kinh ngạc nhìn cảnh các trảng viên khám phá ra hình xăm của nhau. Đa số bọn trẻ không có các mô tả bổ sung như Minho và Aris, ngoài số hiệu và dòng chữ thể hiện quyền sở hữu. Newt đi hết đứa này tới đứa kia, tự mình kiểm chứng. Mặt thằng bé lạnh băng, như thể nó đang cố tập trung để ghi nhớ những cái tên và số hiệu. Thế rổi, hoàn toàn ngẫu nhiên, hai đứa đứng đối mặt nhau.

-Tôi bị xăm chữ gì vậy? - Newt hỏi.

Thomas kéo cổ áo của Newt, rồi nghiêng người đọc hàng chữ chìm trong lớp da của thằng bé:

-Cậu là đối tượng A-5, và được gọi là Keo sơn.

Newt trố mắt nhìn Thomas:

-Keo sơn á?

Thomas buông cổ áo Newt ra, rồi lui lại.

-Phải. Chắc có lẽ vì cậu là chất keo giúp gắn kết mọi người với nhau. Tôi không biết. Đọc cho tôi với.

Thomas nhận ra nét mặt kỳ kỳ của Newt. Thằng bé ngập ngừng. Hoặc là hoảng sợ. Như thể không muốn nói cho Thomas về hình xăm của nó.

-Rổi sao?

-Cậu là đối tượng A-2. - Newt đáp; rồi cụp mắt xuống.

-Sao nữa ? - Thomas gặng hỏi.

Newt ngập ngừng, rồi trả lời mà không nhìn vào mặt Thomas:

-Cậu không có biệt hiệu nào hết. Hàng chữ chỉ ghi là... “Bị giết bởi Nhóm B”.

« Lùi
Tiến »