Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa

Lượt đọc: 4260 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

A Cẩn thề, nàng cũng không thấy cái chổi từ đâu ra, lúc này, thậm chí nàng còn nghi ngờ mẫu thân mình là cao thủ trong truyền thuyết. Sao mà động tác có thể nhanh như thế, hơn nữa, sao trong phòng lại có vật như thế được, quả nhiên nhà họ rất thần kì. Còn về người bị đánh kia, A Cẩn cho rằng ông ta sẽ bùng nổ, nhưng mà không chỉ không có, ngược lại, ông ta còn ngoan ngoãn ôm đầu ngồi xổm ở góc tường: "Nàng làm gì thế hả! Tính tình không tốt cũng không thể tùy tiện đánh người được!"

Lục Vương phi lườm ông ta: "Nếu như tất cả mọi chuyện của hài tử đều nghe theo ông, sợ là bây giờ bọn nó đều bị ông nuôi thành ăn hại hết rồi. Ta đã nói rồi, không cho phép ông can thiệp vào chuyện của bọn họ. Còn nữa, đừng ở đây giả vờ phu thê ân ái với ta, nếu như ông thật sự là người thâm tình thì ông sẽ cầu phong Quận chúa cho A Điệp à? Liên di nương mới là người tốt nhất trong lòng ông mà! Ta nói cho ông biết, con thỏ nóng lên cũng sẽ cắn người đấy."

Lục Vương gia cãi chày cãi cối: "Ta nói này, nàng cũng không thể đổ oan cho ta thế được. Ta đối xử với A Cẩn và A Điệp đều như… như nhau mà! Hai đứa đều là nữ nhi của ta nha. A Cẩn có nàng che chở, tên bất tài như ta cũng phải giúp A Điệp tranh thủ chút chứ? Nàng nhìn nàng xem, không độ lượng tí nào!" Nói thế nhưng ông vẫn ngồi xổm ở góc tường, dường như không dám tiến lên.

A Cẩn cố gắng giảm độ tồn tại của mình xuống, nàng vùi người ở một góc hẻo lánh, im lặng nhìn phụ thân và mẫu thân nàng cãi nhau.

"Ta không độ lượng? Trong Kinh Thành này được mấy nữ tử khéo hiểu lòng người như ta. Ta ngăn cản ông nạp thiếp hay là ngăn ông đi tầm hoa vấn liễu bên ngoài hả? Ta cho ông mặt mũi, không gây sự khắp nơi, ông còn muốn thế nào? Ông thật sự cho rằng mọi người không biết? Bây giờ ông nói ta không độ lượng, ông có thể đổi trắng thay đen hơn nữa không? Mấy Vương phủ khác, không nói tới Vương phủ, chỉ cần là vương công quý tộc, có ai như nhà chúng ta, chỉ cần ông nhìn trúng là có thể đưa về không? Ta khéo hiểu lòng người như thế, ông lại dám nói ta không độ lượng. Ông tiến cung tìm thiên gia lý luận một phen với ta xem." Lục Vương phi không còn vẻ dịu dàng ngày xưa, cả người đầy giận dữ.

Lục Vương gia chọc chọc hai ngón tay vào nhau: "Nàng nàng nàng… Nàng lớn tiếng như vậy dọa ta đó. Hơn nữa..." Ông ta dừng lại, nhìn Lục Vương phi lên án: "Hơn nữa một chút việc nhỏ cần gì phải tiến cung. Nàng cũng thật là chuyện bé xé ra to, còn nữa, hôm nay nàng táo bạo như vậy, lỡ như tiến cung đắc tội phụ hoàng thì làm sao? Hay là..." Lục Vương gia dừng lại, dò xét Lục Vương phi từ trên xuống dưới.

A Cẩn nổi hứng tò mò, phụ thân cặn bã này của nàng lại muốn nói gì đây, trong mắt có chút ý xấu không biết xấu hổ nha!

Lục Vương phi giận: "Rốt cuộc là ông có ý gì, nói một nửa rồi ngừng là sao. Ta cũng không phải là A Liên tốt của ông, càng không phải Vãn Thúy tốt của ông."

"Nàng tới tháng hả? Nếu không, sao lại nóng nảy như thế, a a a a!" Cuối cùng Lục Vương gia cũng đứng lên, nhưng vẫn ngồi xa xa ở trước bàn, không dám tới gần Lục Vương phi.

Lục Vương phi suýt nữa thở không nổi, "phụt" - A Cẩn lại bật cười, thấy tầm mắt mọi người đều tập trung lên người nàng, A Cẩn lại muốn giảm độ tồn tại của mình xuống. Thế nhưng, Lục Vương phi sao có thể cho phép nàng ở chân tường nghe lén, nhíu mày gọi: "A Bích!"

A Bích vội vàng tiến lên, lần này cho dù A Cẩn có dựa vào địa thế hiểm trở để phản kháng thì vẫn bị ôm ra cửa. Nàng trơ mắt nhìn trong phòng, suy nghĩ tình huống tiếp theo sẽ phát triển thế nào. Vốn cho rằng phụ thân là tên cặn bã, bây giờ xem ra hình như là một tên phụ thân cặn bã chưa lớn. Ặc… Khụ khụ, đương nhiên cũng không thể che giấu bản chất cặn bã của ông.

A Cẩn ra cửa, thấy mặt trời đã ngả về Tây, nàng nhìn bầu trời ửng đỏ kia ê a vài tiếng, chống cằm muốn thưởng thức cái đẹp. Có lẽ là do biểu hiện của A Cẩn quá rõ ràng, A Bích không tiếp tục tiến lên mà đứng yên, mặc cho A Cẩn thưởng thức.

"Muội muội, tỷ đến nè!" Oánh Nguyệt tràn đầy sức sống chạy đến. A Cẩn thấy tiểu tỷ tỷ của mình, cười hì hì lộ ra hai cái răng nanh nhỏ!

"Nguyệt!" A Cẩn nói rõ ràng, Oánh Nguyệt lập tức cảm động: "Hu hu hu hu, muội muội ta biết gọi tên người khác rồi. Muội ấy biết tên của ta."

A Cẩn thấy nàng cảm động như thế bèn muốn ngả về phía nàng. A Bích lập tức ôm nàng thấp xuống, A Cẩn hôn lên mặt Oánh Nguyệt một cái "chụt", Oánh Nguyệt lại càng vui vẻ.

"Quả nhiên là muội muội tốt của ta. A Cẩn, đi đi đi, tỷ dẫn muội ra ngoài chơi." Oánh Nguyệt muốn cướp A Cẩn. A Bích vội vàng mở miệng: "Quận chúa, bây giờ đã là chạng vạng tối, hơn nữa… Vương gia về rồi. Có lẽ một lát nữa sẽ bày thiện." A Bích cảm thấy mình làm nha hoàn cũng rất vất vả, một người hai người đều muốn cướp tiểu Quận chúa. Nhưng mà, đó cũng là do tiểu Quận chúa nhà bọn họ quá đáng yêu!

Oánh Nguyệt mếu máo: "Phụ vương về rồi? Sao ông ấy lại về? Đừng nói là nghe hôm nay nhị bá mẫu đến đây đó? Suốt ngày không tiến bộ, lại chỉ muốn luồn cúi, thật là buồn cười."

A Bích nhỏ giọng: "Tiểu thư nên cẩn thận lời nói một chút."

Tâm trạng Oánh Nguyệt không còn tốt như vừa rồi, phiền muộn: "Hừ, thôi, ta đi thăm đại ca." Nàng nói xong thì muốn rời đi, A Cẩn thấy nàng muốn đi, lập tức lắp bắp: "Ê a, đi!"

Oánh Nguyệt nghi ngờ nhìn A Bích, hỏi: "Tiểu A Cẩn nói là muội ấy cũng muốn đi sao?"

A Bích gật đầu: "Có lẽ là vậy?"

A Cẩn lập tức gật đầu như gà mổ thóc, nàng muốn đi! Nàng cũng muốn đi thăm đại ca, nghe nói tối hôm qua cơ thể đại ca lại bắt đầu suy yếu, nàng là nữ hài xấu xa, thế mà hoàn toàn không đặt trong lòng, cũng không biết đi thăm đại ca!

Oánh Nguyệt chần chừ: "Nhưng mà, muội muội còn nhỏ như vậy, không hợp để đi thăm đại ca. Lỡ như không may thì rất dễ bị truyền nhiễm."

A Cẩn ưm a lắc đầu, người ta rất mạnh! Không có sao đâu!

"Nếu đã vậy, để tỷ ghé qua hỏi mẫu thân một chút. Nếu như mẫu thân cho phép, tỷ sẽ dẫn muội đi. Nếu không, muội phải chờ ở đây, không được phép đi với tỷ, hiểu chưa?"

A Cẩn gật đầu, tỏ vẻ mình đã biết. Nàng vốn cho rằng Oánh Nguyệt đến hỏi mẫu thân thì đương nhiên không thể đi, thế nên tâm trạng hơi sa sút. Thế nhưng, ngoài dự đoán đó là mẫu thân bọn họ lại đồng ý. A Cẩn vui vẻ chảy n/ước miếng, đi theo đằng sau Oánh Nguyệt, nghe nàng nói linh tinh.

"Chạng vạng tối qua đại ca ngắm trăng nên bị cảm lạnh..."

"Mẫu thân nói chúng ta phải cố gắng an ủi đại ca. Mọi người đều là người thân cận nhất, không thể ghét bỏ lẫn nhau..."

"Hôm qua bỏ muội lại một mình là tỷ không đúng, nhưng mà tỷ thật sự cảm thấy Phó Thời Hàn rất dọa người..."

"Nghe nói muội tiểu lên mặt hắn, quá đáng khen. Nhưng mà, đại ma vương không trả thù muội hả? Ta rất lo lắng đấy..."

"Lần sau hắn mà đến, muội nhất định phải né hắn giống tỷ. Hắn sẽ giết muội..."

"Ây..." Oánh Nguyệt còn muốn nói tiếp, nhưng cảm giác có bàn tay nho nhỏ đang kéo tóc nàng, Oánh Nguyệt quay đầu. Thấy A Cẩn đang cười nhe răng, nghi ngờ hỏi: "Không phải là muội đang ghen ghét tóc tỷ mọc nhiều đấy chứ?"

A Cẩn: "Thích… thích… ta!" Phó Thời Hàn rất thích ta! Tiểu tỷ tỷ không cần lo lắng đâu!

Oánh Nguyệt lại càng buồn bực, nàng vò đầu: "Thích thích ta? Cái quỷ gì đây, tỷ chỉ biết nhện vui nhộn*!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thập nguyệt vi vi lương