Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa

Lượt đọc: 4210 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Nhị Vương phi và Phó Thời Hàn không ở lâu, hai người ở một lát rồi rời đi. Nghĩ cũng phải, Nhị Vương phi đâu phải đại thẩm bán thức ăn ngoài chợ rảnh rỗi không có gì làm, sao có thể ở Lục Vương phủ của bọn họ mãi được. Nhưng riêng tiểu hài đồng Phó Thời Hàn thì im lặng nhìn A Cẩn một lúc lâu, khi A Cẩn đang nghĩ thầm thằng nhóc này tính bắt cóc mình hay là trả thù hành vi ác liệt trước đó của mình, hắn hơi nhếch môi: "Sau này còn gặp lại!"

Tiểu hài tử còn nhỏ mà cười lên đã yêu nghiệt như vậy, A Cẩn đặt tay lên ngực mình, dùng sức ấn mạnh. Ai cũng có lòng yêu thích cái đẹp, nó nhảy nhanh quá nha!

Phó Thời Hàn nhìn dáng vẻ ngơ ngác chảy n/ước miếng của nàng, vuốt ve cái đầu mềm mềm của A Cẩn: "Tóc mau dài ra đi. Tuy muội là nhóc con, nhưng đây cũng là một yếu tố ảnh hưởng đến việc trưởng thành có thành đại mỹ nữ của muội đấy."

Đậu đen rau má, ngươi có cần phải chọc người ta giận đến mức này không, A Cẩn giận rồi. Thật là một giây thiên đường một giây địa ngục, vừa rồi trông hắn còn rất tốt đây, bây giờ lại muốn nói đó là đồ quỷ sứ đáng ghét!

Lúc Phó Thời Hàn rời đi, A Cẩn còn đang khoa tay múa chân, vung vẩy nắm đấm nhỏ của mình, thế này thật khiến cho Lục Vương phi không nỡ nhìn thẳng. Nhưng thấy A Cẩn thế mà lại ở chung với Phó Thời Hàn rất tốt, trong lòng Lục Vương phi cực kì vui mừng. Sau khi tiễn Nhị Vương phi, Lục Vương phi ôm A Cẩn vào ngực: "A Cẩn nhà ta quả nhiên là đứa bé ngoan, tất cả mọi người đều thích."

A Bích mỉm cười, nói: "Điều đó là đương nhiên. Tiểu Quận chúa thông minh lanh lợi mà. Nhưng bẩm Vương phi, Liên di nương cố ý tiếp xúc với Thời Hàn công tử trong sân, lúc ấy công tử còn đang ôm A Điệp tiểu thư. Cũng không biết ả ta lại có mưu đồ gì."

Lục Vương phi nghe nhắc tới kẻ không ra gì kia là lại buồn nôn, bà lạnh lùng: "Mưu đồ? Không phải ả ta muốn A Điệp của ả ta cũng được phong à. Ả ta cho rằng thiên gia sủng ái Thời Hàn, thế nên có thể nịnh nọt trước mặt Thời Hàn, để Thời Hàn xin sắc phong cho A Điệp. Nhưng ả ta cũng không nghĩ lại mình là cái thứ gì! Đừng nói tới cái khác, chỉ riêng thân phận sủng thiếp này là đã đủ khiến Phó Thời Hàn căm thù tận xương tủy."

Lỗ tai nhỏ của A Cẩn lập tức dựng lên, thế này là muốn vạch trần thân thế lớn rồi sao?

Lâm ma ma thở dài: "Nếu như năm đó không có sủng thiếp hạ độc, chưa chắc cơ thể Phó phu nhân đã yếu đuối như thế, lại càng sẽ không vì cứu giá mà bỏ mình. Năm đó Thời Hàn công tử mới bốn tuổi đã có thể giết người vì chuyện này, bây giờ sao mọi người lại có thể coi hắn là tiểu nam hài dễ bị mê hoặc chứ!"

Lục Vương phi cười lạnh: "Còn không phải à."

A Cẩn bày ra vẻ mặt khiếp sợ, giết… người! Má ơi! Quả nhiên hắn không phải người dễ chọc nhỉ? A Cẩn sờ sờ cổ nhỏ của mình, bày tỏ cực kì vui mừng đối với chuyện bản thân còn sống êm đẹp. Ừm, nàng gây ra họa lớn như thế, thế mà hắn không trách cứ mình, ê a a! Quả nhiên nàng đã kiếm lại được cái mạng!

Sao Lục Vương phi biết được nhóc tỳ nhà mình đang tưởng tượng nhiều thứ như thế, bà dặn dò Lâm ma ma: "Mặc kệ người bên ngoài thế nào, chúng ta phải đối xử cung kính với Phó Thời Hàn, trong cung kính phải lộ ra một chút thân thiết, đây là giới hạn. Vương gia nhà chúng ta không muốn ngấp nghé hoàng vị gì, thế nhưng nếu để Tứ Vương gia leo lên hoàng vị, vậy một nhà chúng ta..." Mặt Lục Vương phi như kết băng: "Vậy một nhà chúng ta không cần sống nữa. Thế nên, chúng ta nhất định phải dựa vào Nhị Vương phủ và Tam Vương phủ. Nhị Vương phủ và Tam Vương phủ như thể chân tay, trước sau như một, chỉ cần Nhị Vương gia có thể leo lên hoàng vị, Vương gia nhà chúng ta làm một Vương gia nhàn tản vẫn được. Tuy Vương gia vô dụng, nhưng cũng là vật trang trí không thể thiếu của Vương phủ."

Lâm ma ma và A Bích cung kính thưa vâng.

A Cẩn vò đầu, tỏ vẻ mình hơi không hiểu. Ngươi xem, nghi vấn này còn chưa được giải quyết lại xuất hiện một nghi vấn mới. Vì sao mẫu thân nàng lại nói thế chứ, nhà bọn họ và Tứ Vương phủ có thâm cừu đại hận gì sao? Lúc trong cung Tứ Vương phi vội vàng gây chuyện, ở Ngự Thư Phòng ngay trước mặt Hoàng đế mà Tứ Vương gia cũng không chịu duy trì sự thản nhiên bên ngoài là vì sao chứ?

"Khởi bẩm Vương phi, Vương gia đã về." A Bình đứng ở cửa ra vào, bẩm báo.

Lục Vương phi nhíu mày: "Ồ! Bây giờ hắn trở về thì hơi sớm. Ha ha, nếu đã vậy thì đi mời Vương gia đi, cứ nói đêm nay dùng bữa ở nhà chính."

Vừa dứt lời, một loạt tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến. A Bình vội bẩm báo: "Vương gia đang đến đây."

A Cẩn leo xuống khỏi người Lục Vương phi, ngồi yên ở một góc. Nàng kéo kéo quần áo nhỏ của mình, hơi ngẩng cằm, học theo dáng vẻ của Lục Vương phi. Dù là lúc này, nhưng mọi người thấy nàng như thế cũng không nhịn được bật cười.

Nhưng chỉ chớp mắt, rèm cửa đã bị người ta đẩy ra, Lục Vương gia bước vào. Ông ta mặc một bộ đồ màu phấn hồng ngả ngớn, tuy đội mũ ngọc nhưng cũng khiến người ta cảm thấy là một người rất lỗ m/ãng.

Vừa mới vào cửa, ông đã lập tức hỏi: "Mỹ Phù, nghe nói hôm nay nhị tẩu đến à?"

Lục Vương phi cười lạnh: "Sao nào? Có phải câu tiếp theo ông sẽ muốn hỏi vì sao chúng ta lại khiến sủng thiếp mà ông sủng ái nhất mất hết mặt mũi trước mặt Thời Hàn công tử của Nhị Vương phủ không?"

Lục Vương gia xoa tay, tựa người vào tường, ông cười tươi: "Xem nàng nói kìa, chúng ta là người một nhà. Thiếp thất cái gì, chẳng qua chỉ là hạ nhân thôi."

Lục Vương phi hừ lạnh, cũng không nể nang gì: "Vậy thì không biết vì sao Vương gia lại đến đây thế? Ta không cảm thấy chúng ta còn gì để nói."

Lục Vương gia cười đắc ý: "Vừa rồi ta nghe được hết, là nàng muốn mời ta đến dùng bữa. Sao nào? Chớp mắt một cái đã không thừa nhận rồi? Thế mà ta nghe được hết rồi, hà hà hà!" Nói rồi, ông ta còn nháy mắt trêu chọc.

A Cẩn lùi về sau, bịt kín hai lỗ tai. Tiếng cười kia nghe y như gà tây. Hơn nữa, phụ thân này của nàng không nhìn ra mẫu thân nàng đã ở bờ vực bùng nổ rồi à? Quả nhiên là người không biết sống chết.

Lục Vương phi xoắn chặt khăn, dáng vẻ cực kì mất kiên nhẫn. Với người khác, bà còn có thể giả bộ vài phần, cũng có vài phần kiên nhẫn. Nhưng đối với Lục Vương gia này, tất cả tâm tư của bà đều là hận không thể đạp ông ta ra ngoài. Bà nghĩ đến dự định trước đó của mình, lại nhịn xuống, thôi, vẫn là nên nói trọng điểm đi!

"Đương nhiên ta mời ông đến là có chuyện cần thương lượng." Lục Vương phi ra hiệu cho A Bích ôm A Cẩn ra ngoài, A Bích vội vàng tiến lên. A Cẩn thích nghe tám chuyện nhất, thấy A Bích đến lập tức bò vào bên trong. Nàng không muốn đi, hu hu, nàng muốn nghe tám chuyện, nàng không muốn đi!

A Cẩn bò tới góc nhà, Lục Vương phi đỡ trán: "A Cẩn ngoan nào, trở về phòng ngủ thôi!"

Ta không ngủ đâu! Ta cũng không phải bé heo con, ta không cần ngủ để trưởng thành, ta muốn nghe tám chuyện! Tám chuyện! Ta muốn biết tất cả mọi thứ, ta cũng muốn biết vợ chồng các ngươi thì thầm cái gì! Phải biết!

Lục Vương gia nhìn đôi mắt to tròn đáng thương của tiểu nữ nhi nhà mình mà lắc đầu liên tục, quyết định anh hùng cứu mỹ nhân: "Mỹ Phù à, không phải ta nói nàng, nếu con bé đã thích thì nàng cứ để con bé ở đây đi. Chỉ là đứa bé, nàng cần gì phải sợ truyền ra lời không hay. Ha ha ha, chuyện đó không thể nào! Nàng đó, quá cẩn thận rồi, ta..."

"Ông câm miệng!" Một cây chổi lập tức bay đến chỗ Lục Vương gia, Lục Vương phi đã bùng nổ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thập nguyệt vi vi lương