Thịnh Sủng Tiểu Quận Chúa

Lượt đọc: 4198 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

A Cẩn bị mẫu thân đánh mông, nàng xấu hổ che mặt. Đánh người thì được, nhưng không thể làm trước mặt mỹ nam tử nha! A Cẩn chôn đầu vào cổ Lục Vương phi, dáng vẻ xấu hổ giận dữ!

Thấy nàng thay quần áo xong, Thời Hàn lập tức tiến lên: "Để con ôm muội ấy."

A Cẩn đang có ma ma mềm mềm thơm thơm, làm sao lại muốn trở lại trong ngực tiểu thiếu niên, chuyện này không khoa học đâu. Nàng nắm chặt vạt áo Lục Vương phi, đầu nhỏ lắc lư như trống bỏi!

Mặt Thời Hàn lập tức hiện lên vẻ cô đơn. Lục Vương phi thấy dáng vẻ mất mác của hắn, lại nhớ tới những chuyện đau khổ mà đứa nhỏ này gặp phải, đau lòng không chịu được, lập tức bỏ khuê nữ của mình vào trong ngực người ta: "Thời Hàn ngoan, ôm muội muội cho chặt. Tiểu gia hỏa này nặng lắm, là cục thịt tròn!"

Thời Hàn ngẩng đầu cười một tiếng, nụ cười xán lạn kia khiến Lục Vương phi nhìn muốn hoa mắt. Bản thân Lục Vương phi cũng là đại mỹ nhân, thế mà gặp đứa nhỏ này vẫn cảm thấy khác nhau một trời một vực.

"A Cẩn ngoan, không được nghịch ngợm, biết chưa nào?"

A Cẩn cực kì giận hành động bị mê hoặc của mẫu thân nhà mình, nàng giương nanh múa vuốt, hai tay vung vẩy kháng nghị: "U ya ya, ê a, đi đa ya ya!"

Lục Vương nhìn nhìn nàng chằm chằm: "Không ngoan thì tối về không cho con ăn canh trứng gà."

A Cẩn lập tức ngậm miệng... Không còn cách nào, tiểu hài tử đáng thương vậy đấy, canh trứng gà cũng có thể trở thành mỹ thực dụ dỗ nàng. Nhưng ai bảo nàng không có răng chứ, bây giờ nàng lại không thể ăn thịt thịt!

Thấy A Cẩn ngoan ngoãn "Y" một tiếng, Lục Vương phi sờ nhẹ cằm, trở lại phòng trước. Thời Hàn ôm A Cẩn, nhìn ánh mắt phẫn nộ của nàng mà nở nụ cười: "A Cẩn đừng sợ, ca ca thương muội nhất."

A Cẩn ngẩng đầu nhìn hắn, tỏ vẻ rất giận vì hành động bán mặt vừa rồi của hắn. Đậu đen rau má, quả nhiên đời chính là vậy, cho dù đã xuyên không thì vẫn cần xem mặt! Nàng duỗi tay bóp mặt Thời Hàn, thấy hắn không phản kháng thì lại càng vui sướng! Ai dà dà, tiểu nam hài, tỷ tỷ bóp mặt của cưng, cưng hoàn toàn không dám phản kháng ha? Á ha ha! La la la!

Thời Hàn hời hợt: "Nếu muội ngoan một chút, ta sẽ bồng muội đi nghe tám chuyện."

A Cẩn lập tức cười ngoan, nàng kéo vạt áo nhỏ của mình, nhếch miệng cười lấy lòng, nước miếng theo cằm chảy xuống, cơ thể nhỏ cọ tới cọ lui!

Thời Hàn hài lòng: "Tiểu A Cẩn ngoan quá, sau này cứ ngoan ngoãn nghe lời ca ca, ca ca sẽ làm muội hài lòng." Hắn cười như không cười sờ sờ cánh tay nhỏ như củ cải trắng của A Cẩn, lại chọt chọt bụng nàng. A Cẩn "bốp" một tiếng, một cú Thiên Mã Lưu Tinh Quyền* đánh vào mặt Thời Hàn.

*Thiên Mã Lưu Tinh Quyền: một kỹ năng trong bộ truyện tranh "Saint Seiya". Đây là một trong các tuyệt chiêu tấn công đặc trưng thường dùng của các Pegasus Saint. Khi sử dụng, các Pegasus Saint sẽ đốt cháy Cosmo lên cực hạn và thủ thế vẽ nên hình ảnh 13 ngôi sao chòm Thiên Mã rồi tung ra vô số cú đấm tựa như sao băng tấn công đối thủ.

A Cẩn "hừ" một tiếng, dám chọc bụng nàng, nàng phải bùng nổ!

Âm thanh không lớn, nhưng mọi người lập tức trở nên yên tĩnh. Lục Vương phi cực kì bất đắc dĩ với nhóc tỳ nhà mình, sao lại không thành thật một chút nào vậy. Con bé đánh Phó Thời Hàn thế này, nếu như bị truyền ra ngoài thì, Lục Vương phi nhíu mày...

"A Cẩn không ngoan!" Phó Thời Hàn kéo dài giọng: "Không ngoan thế này...ca ca sẽ nâng lên cao cao nha!"

A Cẩn lập tức quýnh, nàng nhìn Phó Thời Hàn chòng chọc, dường như có đốm lửa bừng bừng. Thời Hàn vẫn giữ vẻ mặt tươi cười: "A Cẩn có ngoan không nào?"

A Cẩn lắc đầu, phản kháng: "Không!" Ta muốn nghịch đấy! Sao nào!

Phó Thời Hàn đặt nàng lên bàn nhỏ, cầm tay nàng hỏi: "Nâng lên cao cao sẽ dọa tiểu A Cẩn tè ra quần. A Cẩn còn muốn phản kháng không?"

A Cẩn "hừ" một tiếng, tiếp tục không vui! Vậy thì thế nào! Ngươi cắn ta đi! Ta kiên quyết không bị thế lực ác hù dọa đâu! Ngươi uy hiếp ta thế này cũng không có tác dụng!

"Vậy thì..." Phó Thời Hàn đưa tay lên cơ thể mũm mĩm của A Cẩn, bắt đầu thọc lét: "Vì tránh cho tiểu A Cẩn không bị dọa thất thố mà tè ra quần, cứ làm vậy đi!"

"Ha ha ha..." A Cẩn bị thọc ngứa, không nhịn được bật cười. Nàng tránh trái tránh phải, nhưng không tránh thoát được tay của Phó Thời Hàn, ngoại trừ thét lên thì chỉ có thể "khanh khách" không ngừng.

Phó Thời Hàn thấy nàng cười thành cục thịt nhỏ, tay cũng không ngừng lại, hỏi: "A Cẩn có ngoan không?"

A Cẩn vươn tay: "...Ngoan!" Hảo hán không chịu thiệt thòi trước mắt!

Thời Hàn gật đầu: "Vậy A Cẩn có muốn nói xin lỗi ca ca không?"

A Cẩn gần như sắp chảy nước mắt, đậu đen rau má, thật là đứa trẻ hư: "Xin...xin lỗi!"

Thời Hàn nheo mắt: "Nói đàng hoàng!"

A Cẩn bẻ vạt áo bị lật lên xuống, muốn che bụng mình lại: "Xin...xin lỗi!"

Lúc này Thời Hàn mới hài lòng: "A Cẩn quả là tiểu khả ái thông minh lanh lợi nhất trên đời này, Thời Hàn ca ca dẫn muội đi chơi." Thời Hàn ôm A Cẩn ra phòng ngoài, thấy sắc mặt mọi người khác nhau thì mỉm cười, nói: "Vừa rồi con chơi đùa với muội muội, muội ấy rất thích con đấy!" Giọng điệu có một chút khoe khoang.

Đừng nói Lục Vương phi, ngay cả dưỡng mẫu Nhị Vương phi của Phó Thời Hàn cũng không nhịn được muốn móc lỗ tai, bà xấu hổ cười: "Vậy à!"

Cánh tay mũm mĩm của A Cẩn ôm cổ Thời Hàn, tỏ vẻ cực kì tri kỉ. Nàng cọ mặt hắn, ê a một tiếng, tiếp tục: "Tốt, ca ca...tốt!"

Thời Hàn ôm A Cẩn ngồi xuống, Cẩn Ngôn và Oánh Nguyệt nhìn muội muội nhà mình biết điều như vậy, cảm thấy không giống con bé cho lắm. Hai người liếc nhau, quy củ đứng đó, cũng không nói lời nào!

Tứ Vương phi: "Tiểu A Cẩn cũng hoạt báthi quá rồi. Vừa rồi ta nghe giống như còn đánh người, tiếng vang kia, chà chà!" Ha hả, nếu như để Thiên gia biết được tiểu tử Phó Thời Hàn này bị bắt nạt, sợ là chắc chắn không bỏ qua. Người kia đối tốt với một người ngoài hơn người trong nhà gấp vô số lần!

Chuyện đã qua, Tứ Vương phi lại muốn nhắc lại, thật là khiến người ta cảm bực bội. Từ trước đến nay Nhị Vương phi Tam Vương phi là một phe, Lục Vương phi lại là người không thích gây chuyện, nhưng ngay cả Ngũ Vương phi từ xưa đến nay thân cận với Tứ Vương phủ cũng không nhịn được mà thở dài. Nếu như Tứ Vương phi hiểu chuyện hơn chút, Tứ Vương gia tuyệt đối sẽ không có cục diện hiện tại.

"Tứ thẩm nói gì vậy. Chẳng lẽ A Cẩn thân mật chơi đùa với ta một chút cũng phải nói thành đánh sao? Nhóc tỳ làm sao biết những thứ chừng mực kia được? Nếu đã vậy, chúng ta thật sự không dám đùa giỡn nữa. Hoàng gia gia ban thưởng phong hào Gia Hòa Quận chúa cho A Cẩn, Gia Hòa là hạnh phúc và tốt đẹp, lại có nghĩa là gia đình hòa thuận. Gia đình hòa thuận vạn sự hưng, đoán là Hoàng gia gia cũng hi vọng cả nhà hạnh phúc. Có một số phỏng đoán ác ý, Tứ thẩm vẫn đừng nên nhiều lời, đương nhiên chúng ta biết ngài nhanh mồm nhanh miệng, không có ý kia. Nhưng nếu để cho người ngoài truyền đi, sợ là sẽ gánh tiếng xấu gậy quậy phân heo." Phó Thời Hàn mang theo tươi cười, giọng điệu cũng cực kì thành khẩn, nhưng hàm ý bên trong...mọi người hai mặt nhìn nhau, không ai nói chuyện!

Tứ Vương phi giận muốn ngất đi, nhưng lại không thể phát tác. Nghĩ đến danh xưng gậy quậy phân heo kia, bà ta chỉ hận không thể rạch nát gương mặt tuấn tú kia.

"Bộp bộp bộp bộp!" Mọi người không biết nói cái gì, nhưng hài tử lại là người nhiệt tình nhất. A Cẩn chảy nước miếng, vỗ tay!

Phó Thời Hàn, ngươi là nam thần của ta!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thập nguyệt vi vi lương