Khi bọn trẻ tiến đến gần, việc quan sát thành phố trở nên khó khăn hơn đối với Thomas. Bụi đất trong không khí đã tạo thành một bức màn màu nâu. Thomas có thể cảm nhận được bụi trong từng hơi thở. Bụi lọt vào mắt Thomas, trộn với nước mắt và đặc kẹo lại khiến nó cứ phải liên tục chùi đi. Tòa nhà lớn mà bọn trẻ đang tiến đến trở thành một cái bóng lừng lững phía sau làn mây bụi, vươn lên mỗi lúc một cao như một người khổng lồ đang lớn.
Những ngọn gió sắc như dao đập vào người Thomas cùng với cát bụi khiến nó đau nhức khắp mình mẩy. Lâu lâu lại có một thứ gì đó kích thước lớn bay vèo qua. Một nhánh cây. Cái gì đó giống một con chuột nhắt. Một mảnh ngói. Và vô số giấy vụn cuộn bay giữa không trung như những bông tuyết.
Rồi sấm sét xuất hiện.
Bọn trẻ đã đi được nửa đường đến chỗ tòa nhà, hoặc nhiều hơn, thì những tia sét xuất hiện. Mọi thứ xang quanh Thomas chìm trong ánh chớp và tiếng sấm. Chúng rạch trên nền trời những lằn ánh sáng chói lòa giáng xuống bề mặt hoang mạc làm bay lên hàng đống đất đá. Tiếng ầm ầm thật không thể chịu nổi. Tai của Thomas bắt dấu ù đi, biến những âm thanh khủng khiếp thành tiếng ầm ì xa xôi.
Nó tiếp tục chạy gần như mù quáng, tai không nghe thấy gì, mắt không trông thấy tòa nhà đâu. Mọi người hết ngã xuống rồi lại đứng dậy. Thomas cũng vấp, nhưng lấy lại được thăng bằng. Nó giúp Newt rồi Chảo chiên đứng lên, đẩy chúng tới trước. Chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi một trong những lưỡi tấm sét kia bổ trúng đứa nào đó và biến nó thành một tảng thịt cháy. Tóc tai Thomas dựng ngược mặc cho cơn gió quay cuồng. Tĩnh điện trong không khí tựa như những mũi kim đâm vào da thịt đau nhói.
Nó muốn hét to lên, muốn nghe thấy tiếng của chính mình kể cả khi đó chỉ là những xung động mờ nhạt bên trong hộp sọ. Nhưng nó biết không khí đầy bụi đất sẽ làm nó nghẹn thở: nội việc hít những hơi thở cạn và ngắn đã đủ khó khăn lắm rồi, đặc biệt là với hàng loạt sấm sét giáng xuống xung quanh, đốt cháy không khí tạo ra mùi khét lẹt.
Bầu trời tối hẳn đi, đám mâỵ bụi mỗi lúc một dày. Thomas nhận ra nó không còn trông thẩỵ mọi người nữa, ngoại trừ một vài đứa ở ngay phía trước mình. Ánh chớp làm chúng sáng rực lên trong những khoảnh khắc ngắn ngủi. Tất cả điều đó lại càng làm Thomas không thấy đường. Bọn trẻ cần phải tới được tòa nhà đó. Chúng phải tới được đó, nếu không muốn bị tiêu diệt nhanh
Mưa đâu nhi? Thomas thắc mắc Mưa đâu? Dông tố kiểu gì vậy?
Lại một lằn sáng trắng dích dắc rạch toang bầu trời và nổ tung khi tiếp đất trước mặt Thomas. Nó hét lên, nhưng không thể nghe thấy tiếng của mình. Mắt nó nhắm chặt lại khi bị thứ gì đó hất bay qua một bên. Nó tiếp đất bằng lưng, hơi thở bị tống ra khỏi lồng ngực trong khi cơn mưa đất đá rơi xuống người. Miệng khạc nhỏ, tay chùi mặt, nó hớp lấy không khí và lồm cồm bò dậy, rồi đứng lên. Rốt cuộc đường thở của nó cũng thông và nó vội vàng hít một hơi sâu.
Lúc này trong tai Thomas vang lên một tiếng u kéo dài không dứt như có một đàn ong trong đó. Gió tìm cách hất tung quần áo nó, bụi đất quất vào da thịt nó, bóng tối quay cuồng chung quanh nó, gián đoạn bởi những ánh chớp sáng lòa. Thế rồi nó nhìn thấy một hình ảnh ghê rợn, được thứ ánh sáng chớp tắt liên tục làm cho khung khiếp hơn. Đó là Jack! Thằng bé nằm dưới đất, trong một cái hố nhỏ quằn quại ôm lấy đầu gối. Toàn bộ phận chân bên dưới đầu gối của Jack, gồm cẳng chân, mắt cá và bàn chân, đã bị sét tiện đứt. Máu đen trào ra từ vết thương trộn lẫn với đất bẩn tạo thành một thứ bột nhão gớm ghiếc. Quần áo của thằng bé đã bị cháy hết, để lại một cơ thể trần trụi đầy thương tích. Tóc nó đã biến mất. Thứ nom như hai nhãn cầu của nó thì...
Thomas quay vội đi và khuỵu xuống, ho sặc sụa trong khi bao tử tống hết mọi thứ ra ngoài, chúng không còn làm gì được cho Jack nữa rồi. Không thể. Nhưng thằng bé vẫn còn sống. Thomas thấy mừng vì tai mình không nghe được những tiếng gào thét, mặc dù nó thấy xấu hổ vì suy nghĩ đó. Nó không biết liệu có thể chịu đựng nổi nếu nhìn Jack một lần nữa hay không.
Rồi ai đó túm lấy nó, lôi nó đứng dậy. Minho. Thằng bé nói gì dó. Thomas tập trung lắm mới dọc được chữ theo đòi môi mấp máy của Minho. Ta đi thôi. Không làm được gỉ đâu.
Jack, nó thầm nghĩ. Jack ơi là Jack!
Chân loạng choạng, dạ dày đau quặn sau khi ói, tai nhức nhối, đầu óc bàng hoàng trước cảnh tượng hãi hùng của Jack, Thomas chạy theo sau Minho. Nó nhìn thấy những cái bóng của các trảng viên khác ở hai bên, nhưng rất ít. Trời quá tối khiến nó không thể nhìn xa, những ánh chớp xuất hiện và biến đi quá nhanh cũng không soi sáng được gì nhiều. Chỉ có đất cát, những mảnh vỡ và hình dáng lù lù của tòa nhà kia dường như đang trùm lên bọn chúng.
Bọn trẻ không còn hi vọng chạy cùng nhau một cách trật tự nữa. Giờ đây thân ai nấy lo. Chúng chi biết hi vọng mọi người đều vượt qua thử thách.
Gió giật. Sấm chớp đùng đùng. Gió thốc. Bụi đất quay cuồng. Gió rít. Tai ù đặc, nhức nhối. Gió gào. Thomas tiếp tục di chuyển, mắt dán vào lưng Minho đang chạy trước mình vài bước. Nó không còn cảm xúc nào dành cho Jack. Nó mặc kệ nếu mình bị điếc vĩnh viễn. Nó không còn quan tâm tới bẩt kỳ ai. Sự hỗn loạn xung quanh nó đã rút sạch phần người trong nó, chỉ chừa lại phần con. Tất cả những gì nó muốn là sống sót, chạy tới tòa nhà kia và chui vào bên trong. Sống sót. Tồn tại thêm một ngày nữa.
Ánh chớp nổ tung phía trước lại hất nó lên không trung. Mặc dù bay ngược ra sau, nó vẫn hét lên, cố gắng giữ tư thế thẳng. Vụ nổ xảy ra ngay tại chỗ Minho đang chạy. Minho ơi! Thomas tiếp đất đánh huỵch một cái, tưởng như mọi khớp xương trong người nó rã rời ra trước khi gắn lại chỗ cũ. Nó cố quên cơn đau để đứng dậy, chạy tới trước. Mắt nó chỉ nhìn thấy những ánh sáng tím đỏ quay mòng mòng trên nền đen. Rồi nó nhìn thấy lửa.
Bộ não Thomas cần một giây để xác định thứ nó đang nhìn thấy. Những lưỡi lửa nhảy nhót như ma thuật, bị gió thôi bạt sang bên phải. Thế rồi tất cả đổ ụp xuổng dát như thê đang bị dập đi.
Thomas chạy tới nơi và hiểu ngay mọi chuỵện.
Đó chính là Minho. Quần áo cùa thằng bé đã bị bắt lửa.
Với một tiếng thét váng óc, Thomas thụp xuống đất bên cạnh thằng bạn. Nó chọc hai tay xuống mặt đất đã bị sét đánh cho tơi ra và cuống cuồng hất đất cát lên người Minho. Nhằm vào ngọn lửa lớn nhất, nó được trợ giúp bởi Minho khi thẳng bé vừa lăn lộn vừa đưa hai tay đập lia lịa vào phần thân trên của mình.
Chi vài giây sau, lửa đả được dập tắt, để lại chỏ quân áo cháy xém và vô số vết thương nguy hiểm. Thomas thấy mừng vì không nghe thấy tràng rủa xả ogats ra từ Minho. Thừa biết hai đứa không có thời gian để nấn ná, nên Thomas xốc vai Minho lôi thằng bé đứng dậy.
- Cố lên! - Thomas hét lớn, mặc dù mấy chữ đó chẳng khác nào tiếng đập câm lặng trong đầu nó.
Minho ho khạc, co rúm người lại, rồi gật đầu và quàng một tay quanh cổ Thomas. Hai đứa di chuyến nhanh hết sức có thế về phía tòa nhà, chủ yếu nhờ nỗ lực của Thomas.
Xung quanh hai đứa, sấm sét trút xuống như những mũi tên lửa. Thomas có thế cảm thấy từng hơi nổ câm lặng ập vào đầu, làm xương cốt nó rung lên. Ánh sáng chớp tắt liên hổi. Phía sau tòa nhà chúng đang lập cập chạy tới, những ngọn lửa đã bùng lên. Hai hay ba lần Thomas trông thấy sét đánh thẳng vào ngọn của một còng trinh, làm gạch đá và mảnh kinh rơi như mưa xuỗng đường phố bên dưới.
Bóng tối bẳt đầu ngả sang màu xám nhiều hơn là nâu, và Thomas nhận ra những đám mây đã dày hẳn lên, hạ thấp xuống gần mặt đất, đầy bụi và khói đi chỗ khác. Gió đã giảm bớt một chút cường độ, nhưng sấm chớp lại mạnh mẽ hơn bao giờ.
Các trảng viên đếu loạng choạng chạy theo cùng một hướng. Có vẻ chúng đả bị hụt quân số, nhưng Thomas vẫn chưa thề nhìn đủ rỏ để khẳng định được. Nó trông thấy Newt, Chảo chiên, và Aris. Tất cả bọn chúng đều có bộ dạng kinh hoàng, mắt nhìn vào mục tiêu đã ở rất gần mà chạy thục mạng.
Minho sảy chân vấp té, tuột ra khỏi tay Thomas. Nó ngừng chạy, quay lại và kéo thằng bé bị thương đứng dậy, đặt tay Minho qua vai mình. Hai tay Thomas quàng quanh ngực Minho, nửa nâng nửa lôi thằng bé theo mình. Một quầng sét sượt qua đầu hai đứa, giáng xuống mặt đất phía sau lưng chúng. Thomas không nhìn nữa mà tiếp tục di chuyển. Bên trái nó, một trảng viên không rõ tên gì ngã xuống. Thomas không nghe thấy tiếng thét mà nó biết đang vọng tới. Một đứa khác khuỵu xuống ở bên phải nó, nhưng đứng lên ngay. Một tia chớp nổ đoàng ngay phía trước nó, chếch về bên phải. Thêm một vụ nổ bên trái, rồi một ở ngay trước mặt. Thomas buộc phải ngừng chạy và chờ chớp mắt liên tục cho đến khi thị giác quay trở lại. Rồi nó chạy tiếp và lôi Minho đi theo.
Thế rồi chúng đến được đó. Tòa nhà đầu tiên của thành phố.
Trong bóng tối của cơn bão, tòa nhà tuyền một màu xám. Những khối đá đồ sộ, một vòm cổng bằng gạch, những ô cửa vỡ kính. Aris chạy đến cửa trước tiên, nhưng không cần phải mở. Cửa làm bằng kinh đã vỡ gần hết, nên thằng bé chỉ việc cẩn thận dùng khuỷu tay gạt nốt những mảnh kính còn lại. Aris vẫy tay ra hiệu cho một vai trảng viên băng qua cửa, rồi bước vào, bị nuốt chửng bởi bóng tối bên trong.
Thomas chạy đến nơi cùng lúc với Newt. Nó vẫy tay cầu cứu. Newt và một thằng nữa đỡ lấy Minho, cẩn thận lôi thằng bé qua ngưỡng cửa.
Người cuối cùng đi theo các bạn bước vào trong nhà là Thomas. Nó vẫn còn choáng váng vì sức mạnh kinh khủng của cơn dông.
Nó quay lại vừa kịp lúc để chứng kiến những hạt mưa bắt đầu trút xuống ở bên ngoài, như thể cơn dông cuối cùng đã quyết định nhỏ những giọt nước mắt hối hận vì điều đã gây ra cho bọn trẻ.