Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 21 -
hamptons tháng bảy năm 1997

Tháng Tư năm 2012, trong khi tôi sắp xếp lại đồ đạc của bác Saul, kỉ niệm về Hội Goldman cứ nhảy múa trong đầu tôi. Không khí lúc đó đặc biệt ngột ngạt. Đợt nắng nóng không bình thường dội xuống Florida. Những cơn dông nối tiếp nhau liên tục đổ xuống.

Tôi quyết định gọi điện cho Alexandra đúng lúc có trận mưa rào đang đổ xuống. Tôi ngồi trước hiên, dưới mái che để tránh khỏi màn mưa xối xả. Tôi rút chiếc phong bì lúc nào cũng nằm trong túi quần sau, chậm rãi bấm số.

Nàng nhấc máy sau hồi chuông thứ ba.

- Alô?

- Marcus đây.

Khoảng một giây im lặng. Tôi không biết Alexandra cảm thấy bị làm phiền hay vui mừng khi nghe thấy tiếng tôi. Tôi suýt dập máy thì nàng nói:

- Markie, em thực sự rất vui vì anh gọi điện.

- Anh thực sự rất tiếc vì mấy bức ảnh chụp trộm với tất cả phiền toái mà chúng gây ra. Em vẫn ở Los Angeles à?

- Ừ, thế còn anh? Anh đi New York rồi à? Em nghe thấy nhiều tiếng ồn.

- Anh vẫn ở Florida thôi. Tiếng mưa đấy. Anh đang ở nhà bác Saul, bận sắp xếp dọn dẹp.

- Chuyện gì xảy ra với bác anh vậy, Marcus?

- Cùng chuyện đã xảy ra với cả nhà Baltimore.

Một khoảng yên lặng ngượng nghịu.

- Em không thể nghe điện thoại lâu được. Kevin đang ở đây. Anh ấy không muốn chúng ta nói chuyện với nhau nữa.

- Chúng ta không làm gì xấu.

- Đúng và cũng sai, Markie.

Tôi rất thích nàng gọi tôi là Markie. Như vậy có nghĩa là tôi chưa mất tất cả. Nhưng cũng chính vì chưa mất tất cả nên tôi rất đau. Alexandra nói với tôi:

- Em đã có thể quyết định dứt khoát chuyện giữa hai chúng ta. Em đã tìm lại được sự cân bằng. Nhưng bây giờ, mọi thứ lại rối tung hết cả. Đừng làm vậy, Markie. Đừng làm vậy, nếu anh không tin chuyện giữa hai đứa mình.

- Chưa bao giờ anh ngừng tin vào chuyện giữa hai chúng mình.

Nàng không nói gì.

Mưa to gấp đôi. Chúng tôi cứ giữ máy không nói gì. Tôi nằm trên ghế dài bên ngoài nhà, sống lại thời niên thiếu với điện thoại cố định bên tai, nằm ườn trên giường trong phòng riêng ở Montclair, còn nàng cũng đang nằm trên giường trong phòng của mình ở New York, bắt đầu một cuộc trò chuyện hẳn là sẽ kéo dài nhiều giờ.

Hamptons, New York

1997

Mùa hè năm đó, sự có mặt của bác Patrick Neville đã gây ảnh hưởng nhất định đến việc chọn trường đại học của chúng tôi. Chúng tôi đã tâm sự rất nhiều về trường Madison, nơi mà bác Patrick đang thỉnh giảng.

- Bác nghĩ Đại học Madison là một trong những ngôi trường tốt nhất. Nó mở ra nhiều triển vọng cho sinh viên bất kể các cháu muốn chọn con đường sự nghiệp nào.

Hillel muốn theo ngành luật.

- Đại học Madison không có khoa luật, - bác Patrick phân tích, - nhưng nó có chương trình đào tạo dự bị rất chất lượng. Hơn nữa, nếu học dự bị, cháu sẽ có thời gian điều chỉnh hướng đi trong khi học. Các cháu cứ hỏi Alexandra mà xem, nó bảo học ở đấy rất vui. Hơn nữa, bác thấy nếu các cháu lại tiếp tục được gần gũi nhau thì cũng hay.

Woody nói muốn tiếp tục chơi bóng ở cấp độ đại học. Bác Patrick lại bảo rằng đại học Madison là lựa chọn tốt.

- Đại học Madison có đội Titans rất được. Nhiều cầu thủ của tuyển quốc gia được đào tạo từ đó.

- Thật ạ?

- Thật chứ. Trường có chương trình thể thao rất tốt.

Bác Patrick cũng giải thích với chúng tôi rằng bác say mê bóng bầu dục và từng chơi ở trường đại học. Một trong số những người bạn cũ mà bác vẫn giữ liên lạc là giám đốc thể thao của đội New York Giants.

- Cả ba chúng cháu đều thần tượng đội Giants. - Woody nói. - Bác có đi xem bóng không?

- Có chứ, đi được là bác đi ngay. Thậm chí bác còn có dịp được vào thăm phòng thay đồ.

Đã nói về chủ đề này là chúng tôi không dừng được.

- Thế bác có gặp các cầu thủ không? - Hillel hỏi.

- Bác biết rõ Danny Kanell.

- Cháu không tin. - Woody tỏ vẻ nghi ngờ.

Bác Patrick bỏ đi mấy phút rồi quay lại với hai khung ảnh, trong đó có hình chụp bác với các cầu thủ đội Giants trên sân thể thao Đông Rutherford, New Jersey.

Tối hôm đó, tại bàn ăn ở nhà, Woody kể cho bác Saul và bác Anita về cuộc nói chuyện với bác Patrick Neville liên quan tới chủ đề bóng bầu dục tại trường đại học. Anh hi vọng bác Patrick sẽ giúp anh giành một suất học bổng.

Woody muốn trở thành thành viên của đội bóng ở trường đại học không phải là để được miễn học phí, mà chủ yếu vì đây là cánh cửa mở ra cho anh đến với giải quốc gia. Để đạt được mục tiêu, Woody luyện tập không ngừng nghỉ. Buổi sáng, Woody thức dậy trước chúng tôi rồi đi chạy rất lâu. Đôi khi tôi cùng chạy với Woody. Anh nặng hơn tôi rất nhiều, thế nhưng chạy nhanh hơn và bền sức hơn. Tôi thán phục nhìn anh tập chống đẩy, co cơ, nâng toàn bộ trọng lượng cơ thể trên đôi tay cứ như không. Một buổi sáng, khi chúng tôi chạy dọc bãi biển, anh tâm sự với tôi rằng chơi bóng là điều quan trọng nhất đối với anh.

- Trước khi có bóng bầu dục, anh chẳng là gì hết. Anh không tồn tại. Từ khi chơi bóng thì mọi người mới biết đến anh, tôn trọng anh.

- Anh nói anh không tồn tại trước khi chơi bóng bầu dục là không đúng. - Tôi bảo.

- Tình cảm của gia đình Goldman ở Baltimore cho anh, hoặc cho anh vay, có thể sẽ bị đòi lại. Anh không phải con đẻ của họ. Anh chỉ là đứa trẻ mà họ thương hại. Ai mà biết được, một ngày nào đó họ sẽ quay lưng với anh.

- Làm sao anh có thể nghĩ như thế! Đối với họ, anh cũng như con đẻ.

- Anh được mang họ Goldman không phải nhờ dòng máu, cũng chẳng phải theo pháp luật. Anh chỉ là Woody, một đứa trẻ tồn tại vòng vòng bên cạnh các em. Anh phải khẳng định bản thân. Để có được điều đó, anh chỉ có mỗi một cách là chơi bóng. Em biết đấy, khi Hillel bị đuổi khỏi đội bóng Buckerey, anh cũng muốn thôi luôn để ủng hộ cậu ấy. Nhưng bố Saul đã thuyết phục anh. Bố bảo ta không nên bỗng nhiên dừng lại một cách dễ dàng như thế. Bố và mẹ Anita tìm cho anh một trường cấp ba mới, ghi danh vào đội bóng mới. Anh nghe theo bố mẹ. Bây giờ anh lại tự hận mình. Anh có cảm giác không làm tròn trách nhiệm. Thật không đúng khi để Hillel chịu phạt một mình.

- Hillel là trợ lí huấn luyện. Lẽ ra anh ấy phải ngăn Scott ra sân. Anh ấy biết Scott ốm yếu. Đấy là trách nhiệm của anh ấy trong tư cách trợ lí huấn luyện viên. Ý em là anh đừng so sánh anh với anh ấy. Anh ấy thích được ở trên sân với anh, cảm thấy hãnh diện trước những đứa to khỏe hơn anh ấy, thế thôi. Còn với anh, bóng bầu dục là cả cuộc sống. Cũng có thể là cả sự nghiệp nữa.

- Dù sao thì anh vẫn cảm thấy rất hận mình.

- Chẳng việc gì phải hận thế.

Bác Saul không thấy thuyết phục lắm về Đại học Madison. Ở bàn ăn, sau khi Woody nói về những cơ hội mà Đại học Madison có thể mang lại, bác Saul nói:

- Bố không bảo trường đó không tốt, nhưng các con phải lựa chọn theo tiêu chí các con mong muốn.

- Dù sao thì về mặt bóng bầu dục thì trường có cơ hội tốt. - Woody nói.

- Có thể về mặt bóng bầu dục, nhưng ví dụ các con muốn học luật thì các con sẽ phải chuyển trường khác có khoa luật và học lại từ đầu. Các con xem đại học Georgetown xem, trường đấy tốt hơn. Hơn nữa, nó lại gần nhà.

- Bác Patrick Neville nói rằng không nên hạn chế các khả năng của mình. - Hillel đáp lại.

Bác Saul đảo mắt nhìn lên trời.

- Nếu Patrick Neville đã nói thế thì…

Đôi khi tôi có cảm giác bác Saul bực bác Patrick. Tôi còn nhớ có một hôm tất cả chúng tôi được mời sang Thiên đường ăn tối. Bác Patrick tổ chức rất hoành tráng: mời hẳn đầu bếp và cả một đội ngũ nhân viên phục vụ. Khi về nhà, bác Anita cứ ca ngợi mãi, thành thử một cuộc cãi vã nho nhỏ đã nổ ra giữa hai vợ chồng. Mặc dù chuyện không để lại hậu quả gì nghiêm trọng, nhưng nó khiến tôi không thoải mái. Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến hai bác bất hòa.

- Tất nhiên là bữa ăn ngon, - bác Saul vặc lại, - nhưng ông ta có nấu đâu, ông ta mời hẳn đầu bếp cơ mà. Lẽ ra ông ta có thể tổ chức tiệc thịt nướng, như thế ấm cúng thân mật hơn.

- Nhưng anh ấy độc thân, không thích nấu nướng. Dù sao thì ngôi nhà cũng thật tuyệt vời.

- Quá phô trương.

- Hồi gia đình ông bà Clark ở đó, anh không nói thế…

- Hồi đó ngôi nhà có vẻ duyên dáng ấm cúng. Ông ta đã trang trí lại toàn bộ theo gu của đám nhà giàu mới nổi.

- Anh ấy kiếm được nhiều tiền làm anh khó chịu à? - Bác Anita hỏi.

- Không, anh vui thay cho ông ta chứ.

- Em không cảm thấy thế.

- Anh không thích lũ người giàu mới nổi.

- Thế chúng mình không phải cũng là những người mới giàu lên à?

- Chúng mình chắc chắn có khiếu thẩm mĩ hơn ông ta nhiều.

- Saul, anh đừng bần tiện như thế.

- Bần tiện? Thực sự, em thấy ông ta có gu à?

- Vâng. Em thích cách anh ấy trang trí ngôi nhà, em thích phong cách ăn mặc của anh ấy. Và đừng có gọi anh ấy là ông này ông nọ, anh ấy tên là Patrick.

- Phong cách ăn mặc của ông ta thật lố bịch: ông ta muốn tỏ ra trẻ trung hiện đại, nhưng đã già đến nỗi phải đi căng da mặt. Anh không thể nói New York thật sự tốt đẹp với ông ta.

- Em không nghĩ anh ấy đi căng da đâu.

- Thôi đi Anita, da mặt ông ta nhẵn như mông trẻ con ấy.

Tôi không thích hai bác tôi gọi nhau bằng tên. Họ chỉ gọi tên khi tức tối, còn không thì họ gọi nhau bằng những từ ngữ dịu dàng, những biệt danh thân mật với đầy tình cảm trìu mến khiến người ta có cảm giác họ vẫn yêu nhau như thuở ban đầu.

Vì cứ nghe bác Patrick Neville nói mãi về Đại học Madison, ý tưởng học ở đó bắt đầu cắm rễ trong đầu tôi. Thật ra cũng không phải hoàn toàn vì chính ngôi trường đó, mà vì tôi muốn được gặp Alexandra thường xuyên. Gần nàng khiến tôi nhận ra tôi hạnh phúc biết bao khi có nàng bên cạnh. Tôi hình dung ra chúng tôi ở trường, lại tìm thấy những mối đồng cảm như xưa. Một tuần trước khi rời Thiên đường để về nhà, sau một hôm ở đó cả ngày, tôi lấy hết can đảm để nói ra dự định của tôi với nàng ngay cạnh bể bơi. Viện cớ là quên gì đó ở nhà Neville, tôi bỏ hai anh họ tôi để trở lại chỗ nàng. Tôi bước vào, không gõ cửa, bước đi dứt khoát, và thấy nàng một mình bên bể bơi.

- Mình sẽ ghi danh vào Đại học Madison. - Tôi nói.

Nàng tháo kính râm ra nhìn tôi, ánh mắt không đồng tình.

- Đừng làm thế, Marcus.

- Tại sao?

- Đừng làm thế, thế thôi. Quên cái ý định điên rồ đó đi.

Tôi hoàn toàn không thấy ý tưởng đó có gì điên rồ nhưng tôi lịch sự không trả lời lại và bỏ đi. Tôi không hiểu tại sao Alexandra thoải mái với hai anh họ tôi nhưng lại tỏ ra khó chịu với tôi. Tôi cũng không còn biết là tôi yêu hay căm thù nàng nữa.

Kì nghỉ của chúng tôi kết thúc vào tuần cuối cùng của tháng Bảy năm 1997. Hôm trước khi chia tay, chúng tôi đến Thiên đường tạm biệt gia đình Neville. Alexandra không ở nhà, chỉ có mỗi bác Patrick. Bác mời chúng tôi mỗi đứa một chai bia, phát cho mỗi đứa một tấm danh thiếp:

- Thật vui vì có dịp được hiểu các cháu hơn! Ba cháu là những chàng trai tuyệt vời. Nếu cháu nào muốn ghi danh vào Đại học Madison thì cứ liên hệ với bác. Bác sẽ ủng hộ hồ sơ của các cháu.

Đầu giờ tối, ngay sau khi ăn xong, Alexandra ghé qua nhà bác Saul và bác Anita. Lúc đó tôi đang ngồi đọc sách một mình trước hè. Khi nhìn thấy nàng, tim tôi bắt đầu đập rất mạnh.

- Chào Markikette. - Nàng nói và ngồi xuống cạnh tôi.

- Chào Alexandra.

- Các cậu định đi mà không chào mình à?

- Ban nãy chúng mình vừa ghé qua nhưng cậu không có nhà.

Nàng cười, đôi mắt hình quả hạnh màu xanh xám nhìn tôi chăm chú.

- Tối mai chúng mình đi chơi với nhau nhé? - Nàng đề nghị.

Một cảm giác cực mạnh như điện chạy khắp người tôi. Tôi nhìn sâu vào mắt nàng, có cảm giác nàng chuẩn bị thổ lộ với tôi điều gì đó rất quan trọng. Nhưng nàng chỉ nói:

- Cậu báo với Woody và Hillel nhé, hay là chúng mình đợi đến ngày mai hãy nói.

Chúng tôi đến một quán bar trên phố trung tâm. Ở đó có sân khấu tự do dành cho các ca sĩ. Chỉ cần đưa tên cho quầy lễ tân, rồi người phụ trách chương trình sẽ gọi lần lượt những người tham gia lên biểu diễn.

Ngay khi chúng tôi bắt đầu lên đường thì Hillel đóng vai “ông biết tuốt” để gây ấn tượng với Alexandra. Anh mặc bộ quần áo đẹp nhất, cho chúng tôi há mồm nuốt từng lời nói và vốn tri thức của anh. Tôi chỉ muốn tát cho Hillel một cái. May mắn làm sao là âm nhạc ở quán bar to đến nỗi không ai nghe thấy anh nói gì nữa. Thế là Hillel đành phải im miệng.

Chúng tôi nghe xong nhóm đầu tiên hát. Sau đó, một cậu thanh niên được gọi lên sân khấu, vừa chơi piano vừa trình bày mấy bản nhạc pop. Ngồi sau chúng tôi có nhóm ba cậu con trai quá kích động, đã huýt sáo phản đối.

- Tôn trọng người ta một chút đi. - Alexandra nhắc nhở.

Để đáp lại, chúng xúc phạm nàng. Woody quay lại:

- Nói gì thế, bọn mất dạy? - Woody mặt mũi đỏ gay.

- Mày bị sao thế? - Một trong số ba thằng đó hỏi lại.

Chẳng cần phải nói gì nhiều hơn, và mặc cho Alexandra van nài can ngăn, Woody vẫn đứng lên, túm cánh tay của gã kia rồi vặn ra đằng sau.

- Mày muốn giải quyết chuyện này bên ngoài không?

Trông Woody thật quyến rũ lúc anh đánh nhau. Đúng chuẩn dáng vẻ của một con sư tử.

- Thả nó ra. - Alexandra ra lệnh, vội vàng tiến tới chỗ Woody và đẩy bằng cả hai tay.

Woody buông gã trai đang rên rỉ vì đau đớn. Cả ba gã kia vội vàng chạy biến không ngoái lại một lần. Nghệ sĩ chơi piano đã kết thúc bản nhạc cuối cùng. Trong loa vang lên tiếng gọi nghệ sĩ tiếp theo.

- Alexandra Neville. Xin mời Alexandra lên sân khấu.

Alexandra tái mặt, đứng sững như trời trồng.

- Ai trong số ba kẻ ngu ngốc các cậu đã làm điều đó? - Nàng hỏi.

Chính tôi.

- Mình nghĩ điều này sẽ khiến cậu vui. Tôi nói.

- Làm cho mình vui à, Marcus, cậu có bị mất trí không thế?

Tôi thấy mắt nàng nhòa lệ. Nàng nhìn lần lượt từng người chúng tôi và nói:

- Tại sao các cậu cư xử như một lũ ngốc thế mới được chứ? Tại sao các cậu phá hỏng hết mọi chuyện? Cậu, Hillel, tại sao cậu cứ làm như một con khỉ uyên bác? Cậu tuyệt hơn khi là chính bản thân cậu. Còn cậu, Woody, tại sao cậu lại nhúng mũi vào chuyện chẳng liên quan đến cậu? Cậu nghĩ mình không tự bảo vệ được à? Còn cậu, Marcus, nhất định cậu phải bỏ ngay những ý nghĩ ngu ngốc đó đi. Tại sao cậu lại làm thế chứ? Để hạ nhục mình à? Nếu vậy cậu đã thành công rồi.

Alexandra khóc nức nở, bỏ chạy khỏi quán bar. Tôi chạy theo nàng và bắt được nàng trên phố. Tôi giữ cánh tay nàng, nói tiếp:

- Mình làm vậy là vì Alexandra mà mình biết sẽ không bao giờ bỏ chạy khỏi quán bar: Cô ấy sẽ lên sân khấu, chinh phục cả phòng này. Cậu biết không, mình hài lòng vì được gặp lại cậu, vì giờ thì mình biết mình không còn yêu cậu nữa. Người con gái mà mình biết trước kia đã từng khiến mình ấp ủ nhiều ước mơ.

Tôi tỏ thái độ định bỏ đi.

- Mình từ bỏ âm nhạc rồi! - Nàng kêu lên, nước mắt giàn giụa.

- Nhưng tại sao? Đó là đam mê của cậu mà.

- Tại vì chẳng ai tin mình.

- Mình, mình tin cậu!

Nàng lấy tay quẹt nước mắt, giọng run rẩy.

- Đấy là vấn đề của cậu, Marcus: Cậu đang mơ. Nhưng cuộc sống không phải là một giấc mơ!

- Mỗi người chỉ có một cuộc sống thôi, Alexandra! Một cuộc sống bé nhỏ chẳng là cái gì cả! Sao cậu không dùng nó để thực hiện ước mơ của mình mà lại mục nát trong một trường đại học ngu ngốc? Hãy mơ ước đi và mơ ước thật lớn vào! Chỉ có những giấc mơ lớn mới tồn tại! Những giấc mơ khác sẽ bị mưa xóa nhòa và gió cuốn đi.

Nàng mở to đôi mắt nhìn tôi, vẻ lạc lõng, rồi chạy biến mất trong đêm tối. Tôi gọi tên nàng bằng tất cả sức lực của mình lần cuối:

- Mình biết rằng cậu sẽ trở lại sân khấu, Alexandra. Mình tin cậu!

Chỉ có tiếng vọng của màn đêm đáp lại. Nàng biến mất.

Tôi trở lại quán bar, ở đó hỗn loạn khủng khiếp. Tôi nghe thấy những tiếng hét: một trận ẩu đả vừa bùng nổ. Ba gã trai kia đã quay lại cùng với ba đứa bạn nữa để đọ sức với Woody. Tôi thấy hai anh tôi đang chiến đấu với sáu thằng khác. Tôi vội tiến về phía đám nhộn nhạo đó. Tôi hét lên như điên:

- Hội Goldman không bao giờ thua! Hội Goldman không bao giờ thua!

Chúng tôi dũng cảm đánh đấm. Woody và tôi nhanh chóng hạ luôn bốn thằng. Anh khỏe đáng sợ còn tôi đấm bốc rất khá. Hai đứa khác đang đánh Hillel. Thế là chúng tôi nhảy xổ vào chúng mà đánh cho đến lúc chúng nó bỏ chạy. Mấy đứa còn lại rên rỉ nằm dưới đất. Tiếng còi hụ rú lên.

- Cảnh sát! Cảnh sát! - Có tiếng người hét lên. Ai đó đã báo cảnh sát.

Chúng tôi bỏ chạy. Trong bóng tối, chúng tôi chạy như ma đuổi. Chúng tôi chạy xuyên các con phố của Đông Hampton nhưng vẫn tiếp tục chạy, cho đến tận khi chắc chắn đã thoát nạn. Thở không ra hơi, người gập làm đôi để lấy lại sức, chúng tôi tự nhận ra rằng thực chất không phải chúng tôi vừa đánh lũ mất dạy kia, mà là đánh đấm nhau. Chúng tôi biết những tình cảm mà chúng tôi dành cho Alexandra đã khiến chúng tôi trở thành thù địch.

- Chúng mình cần phải có một thỏa thuận. - Hillel tuyên bố.

Woody và tôi ngay lập tức hiểu anh muốn nói gì.

Trong màn đêm bí ẩn, chúng tôi nắm tay nhau và thề trên danh dự của Hội Goldman: Để không bao giờ trở thành kẻ thù của nhau, tất cả chúng tôi phải từ bỏ Alexandra.

Mười lăm năm sau, lời thề của Hội Goldman vẫn còn vang lên trong tôi. Sau khi im lặng rất lâu, dưới vòm cổng ngôi nhà bác tôi ở Coconut Grove, tôi lên tiếng:

- Bọn anh đã thỏa thuận với nhau, Alexandra ạ. Mùa hè ở Hamptons, vào kì nghỉ cuối cùng, Woody, Hillel và anh đã cùng tuyên thệ.

- Marcus, anh chỉ thực sự sống khi anh chịu ngừng khuấy động quá khứ.

Im lặng giây lát, rồi nàng tiếp tục thì thầm:

- Có thể đó là điềm báo thì sao hả Marcus? Biết đâu chúng mình gặp lại nhau không phải do tình cờ?

Tất cả bắt đầu như khi kết thúc. Các cuốn sách thường bắt đầu bằng cái kết.

Tôi không biết, liệu cuốn sách về tuổi trẻ của chúng tôi khép lại ở thời điểm chúng tôi học xong cấp ba hay là một năm trước đó, vào cuối tháng Bảy năm 1997, cuối kì nghỉ hè ở Hamptons, khi tình bạn được đóng dấu bằng lời hứa vĩnh viễn trung thành, nhưng chẳng có ích gì cho chúng tôi khi đã là người lớn.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »