Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1438 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 12 -
baltimore, maryland mùa xuân - mùa thu năm 1994

Hai năm tiếp theo, nàng là người soi sáng cuộc sống của chúng tôi.

Các anh họ yêu quý, nếu như các anh còn đó, thì chúng ta có thể kể cho nhau nghe mình cùng bị nàng chinh phục và chi phối như thế nào. Suốt mùa hè năm 1994, tôi nài nỉ bố mẹ cho ở lại Baltimore thêm hai tuần sau kì nghỉ tại Hamptons. Tất cả chỉ để được ở cạnh nàng.

Nàng rất quý chúng tôi. Chúng tôi cũng năng đến chơi nhà Neville. Thông thường thì chị gái và em trai chẳng bao giờ hợp nhau. Chí ít đó là điều tôi nghiệm thấy qua lũ bạn ở Montclair. Chị em toàn dùng mọi ngôn từ tục tĩu rủa xả nhau, cuối cùng là nhổ vào mặt nhau. Nhà Neville lại hoàn toàn khác. Có thể là vì bệnh của Scott.

Alexandra rất thích chúng tôi đến chơi. Thậm chí nàng còn tìm cách ở cạnh chúng tôi. Scott cũng rất quý chị gái. Nàng gọi Scott là “cưng” và còn dành cho cậu rất nhiều cử chỉ dịu dàng. Khi nhìn nàng đùa với Scott, ôm rồi vuốt ve gáy, hôn lên má Scott, bất chợt tôi cũng rất muốn mình bị bệnh như Scott. Mọi người luôn dành cho tôi sự quan tâm xứng đáng với người đến từ Montclair, nhưng tôi thấy thèm thuồng khi chứng kiến cảnh một đứa trẻ như Scott có thể được nhận chừng ấy quan tâm.

Tôi cầu trời khấn phật cho mình được mắc bệnh xơ nang phổi như Scott, tôi sẵn sàng đánh đổi bằng mọi giá. Để giúp trời phật một tay, tôi lén liếm thìa nĩa của Scott, uống nước thừa trong cốc của Scott. Khi cậu bị một trận ho khủng khiếp hành hạ thì tôi dí sát mặt vào, mở to miệng để được lây những con virút mang bệnh.

Tôi đi khám sức khỏe, nhưng rất tiếc là bác sĩ lại thấy sức khỏe của tôi quá tuyệt vời.

- Cháu bị xơ nang phổi mà. - Tôi thông báo để giúp bác sĩ chẩn đoán bệnh cho nhanh.

Ông phá lên cười.

- Bác sĩ! - Tôi bực mình phản đối. - Bác phải tôn trọng bệnh nhân chứ.

- Cháu không hề bị gì cả, Marcus.

- Tại sao bác biết?

- Tại vì bác là bác sĩ của cháu. Cháu hoàn toàn khỏe mạnh.

Ở Baltimore, không có cuối tuần nào là thiếu Alexandra. Nàng là tất cả những gì chúng tôi mơ ước: hài hước, thông minh, xinh đẹp, dịu dàng và mộng mơ. Điều khiến chúng tôi say mê nhất chắc chắn là năng khiếu âm nhạc của nàng. Chúng tôi là khán giả thực thụ đầu tiên của nàng: nàng mời chúng tôi đến nhà, cầm guitar biểu diễn cho chúng tôi nghe. Chúng tôi như bị thôi miên.

Nàng có thể đàn hát hàng giờ, còn chúng tôi không bao giờ biết chán. Nàng chia sẻ với chúng tôi các sáng tác của mình và xin chúng tôi góp ý. Chẳng quá hai tháng từ khi quen biết Alexandra, bác Anita liền chiều theo nguyện vọng đi ghi tên cho Hillel và Woody theo học lớp đàn guitar. Trong khi đó, ở Montclair, mẹ tôi từ chối thẳng thừng:

- Học đàn guitar á? Để làm gì hả con?

Tôi nghĩ mẹ sẽ không thấy phiền khi tôi tỏ ý muốn học chơi vĩ cầm hay đàn hạc. Mẹ nghĩ tôi có năng khiếu biểu diễn opera. Nhưng khi tôi muốn trở thành ngôi sao nhạc pop thì mẹ tưởng tượng ra tôi tóc dài và bẩn thỉu, như thành viên một gánh xiếc nào đó.

Alexandra trở thành thành viên nữ đầu tiên và duy nhất của Hội Goldman. Chỉ trong tích tắc, nàng đã trở thành thành viên của Hội, đến nỗi chúng tôi tự hỏi tại sao mình có thể sống lâu thế mà không có nàng. Nàng tham gia vào các buổi tối ăn pizza tại gia đình Baltimore, nàng cùng chúng tôi đi thăm ông ngoại, tức bố của bác Anita trong trại dưỡng lão. Thậm chí, nàng còn chiếm mất giải thưởng danh giá trong cuộc đua xe lăn giữa các thành viên Goldman. Nàng cũng có thể uống một hơi hết lon Dr Pepper trong khi cả ba đứa chúng tôi phải hè nhau uống mới xong, và ợ to bằng cả ba chúng tôi gộp lại.

Tôi thực lòng thích tất cả các thành viên gia đình Neville. Có lẽ phải tin rằng tất cả dân chúng Baltimore đều được trời phú cho những bộ gen vượt trội. Bằng chứng là gia đình Neville cũng là một gia đình tuyệt vời, hấp dẫn như gia đình Goldman. Bác Patrick làm việc ở ngân hàng, bác Gillian là một nữ doanh nhân. Họ từ Pennsylvania đến đã được mấy năm, nhưng cả hai đều có gốc gác New York. Họ cực kì tốt bụng với chúng tôi. Ngôi nhà của họ lúc nào cũng rộng mở đón chúng tôi.

Sự có mặt của Alexandra - thậm chí là việc khám phá ra gia đình Neville vừa khiến cho sự phấn khởi của tôi khi đến Baltimore được nhân lên gấp mười, đồng thời cũng nhân lên gấp mười sự mất mát hụt hẫng lúc phải rời xa. Bởi vì ngoài nỗi buồn chia xa còn có cả tình cảm ghen tuông, đó là cảm giác trước đây tôi chưa từng có. Khi về Montclair, một mình tôi tự dựng lên trong đầu bao nhiêu hình ảnh trừu tượng. Ví dụ, tôi tưởng tượng ra cảnh Woody và Hillel đi học về, rẽ qua nhà Alexandra, rồi họ vô tình chạm vào nhau, rồi Alexandra há hốc miệng nghe Hillel diễn thuyết, hoặc Alexandra chằm chằm nhìn bắp tay Woody nổi cơ cuồn cuộn như vận động viên chuyên nghiệp. Thế còn tôi, tôi là gì? Không thực sự là vận động viên vạm vỡ, cũng chẳng thực sự thông minh xuất chúng, tôi chỉ là một người đến từ Montclair. Trong giây phút cảm thấy bất lực cực độ, trong giờ học địa lí, tôi đã viết thư cho nàng, thổ lộ tôi cảm thấy nuối tiếc biết bao khi không được sống ở Baltimore. Viết xong, tôi chép lại vào một tờ giấy đẹp. Tôi viết đi viết lại ba lần để mỗi từ ngữ đều hoàn hảo. Sau đó, tôi gửi thư theo đường bảo đảm để chắc chắn chính nàng là người nhận. Nhưng nàng không trả lời thư tôi. Tôi gọi điện đến cả mười lăm lần ra bưu điện để đưa số điện thoại của tôi trong trường hợp cần, và để hỏi xem thư đã được gửi đến tận tay Alexandra Neville, địa chỉ đường Hanson Crescent, Oak Park, Maryland hay chưa. Nàng đã nhận được. Nàng đã kí nhận là đã nhận thư. Tại sao nàng không trả lời? Hay là mẹ nàng đã tịch thu lá thư ấy? Hay nàng có những tình cảm không dám thú nhận với tôi và chính điều đó ngăn nàng hồi âm? Rốt cuộc đến lúc tôi đến Baltimore, điều đầu tiên tôi hỏi khi gặp nàng là có nhận được thư của tôi không. Nàng trả lời:

- Có, Markikette, cảm ơn rất nhiều.

Tôi gửi cho nàng cả một lá thư đẹp như thế, thế mà nàng chỉ nói đơn giản Cảm ơn Markikette. Hillel và Woody phá lên cười khi nghe thấy tên nàng vừa sáng tạo ra để gọi tôi.

- Markikette! - Woody la lên và cười hô hố.

- Thư viết gì thế? - Hillel trêu chọc.

- Chẳng liên quan gì đến hai người. - Tôi nói.

Nhưng Alexandra trả lời:

- Một bức thư rất đáng yêu, cậu ấy nói rất thích sống ở Baltimore.

Hillel và Woody cười lăn cười bò còn tôi chết lặng, đỏ mặt tía tai vì xấu hổ. Tôi bắt đầu nghĩ chắc chắn có chuyện gì đó thực sự xảy ra giữa Alexandra và một trong hai người anh họ của tôi. Từ các dấu hiệu tôi quan sát được, chắc hẳn người đó là Woody. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên bởi vì tất cả các cô gái, thậm chí có thể nói toàn bộ nữ giới, đều thích anh - một gã trai đẹp mã, cơ bắp, dũng mãnh, bí ẩn. Tôi cũng thế, tôi chỉ muốn bị bố mẹ bỏ rơi nếu như rốt cuộc lại trở nên đẹp trai, dũng cảm và được sống với gia đình Goldman ở Baltimore!

Khi kì nghỉ cuối tuần cuối cùng cũng hết, tôi nghe thấy những lời cuối cùng từ chính miệng nàng:

- Tạm biệt, Markikette.

Tôi cảm thấy trái tim thắt lại. Nàng hỏi tôi:

- Cuối tuần tới cậu có đến không?

- Không.

- Ồ, tiếc quá! Thế khi nào cậu quay lại?

- Mình chưa biết.

Lúc đó, tôi gần như có cảm giác mình được là người đặc biệt trong mắt nàng. Nhưng đúng lúc đó, hai anh họ tôi bụm miệng cười như khỉ và nói:

- Đừng lo, Alexandra, cậu sẽ nhanh chóng nhận thêm một bức thư tềnh nữa thôi.

Nàng cũng cười còn tôi thì bỏ đi, cảm giác như mình đã phạm sai lầm.

Bác Anita chở tôi ra ga. Trên sân ga, một cậu bé bẩn thỉu và xấu xí đang chờ tôi. Tôi phải cởi đồ trước mặt nó và đưa trả nó bộ quần áo tuyệt vời của Baltimore, còn nó đưa cho tôi cái túi ni lông đựng rác chứa bộ quần áo bẩn thỉu hôi thối của Montclair. Tôi hôn chào bác Anita rồi lên tàu. Một khi đã ở trên tàu, tôi không kiềm chế nổi, liền bật khóc. Mặc dù tôi đã cầu nguyện thật nhiều, cầu cho tất cả mưa gió, xoáy lốc, bão tuyết, cuồng phong sẽ tàn phá nước Mỹ trong nhiều năm, nhưng chẳng điều gì xảy ra để kì nghỉ ở Baltimore của tôi được kéo dài. Cho đến tận giây phút cuối cùng, tôi vẫn hi vọng thiên tai bất ngờ ập tới, hoặc có sự cố đường sắt khiến chuyến tàu không thể khởi hành. Bất kì điều gì để gặp lại bác tôi, quay về Oak Park nơi có bác Saul, cả Woody, Hillel và Alexandra đang chờ. Nhưng lần nào đoàn tàu cũng khởi hành đúng giờ, mang tôi về New Jersey.

Mùa thu năm 1994 đánh dấu mốc chúng tôi lên cấp ba. Hillel và Woody tạm biệt trường tư để vào học trường công Buckerey có đội bóng bầu dục lừng danh. Bác Saul và bác Anita hẳn là chưa bao giờ nghĩ đến việc ghi danh cho Hillel học trường công nếu như huấn luyện viên đội Buckerey không thân chinh đến tận nhà để chiêu mộ Woody.

Sự kiện đó xảy ra vài tháng trước khi kết thúc năm học cuối cùng ở Oak Tree. Vào một ngày Chủ nhật, một vị khách bấm chuông nhà Goldman ở Baltimore. Người đàn ông ấy không phải hoàn toàn xa lạ đối với Woody. Khi Woody ra mở cửa, mặc dù khuôn mặt vị khách nhìn quen quen, nhưng anh không thể nhận ra đã từng gặp ông ở đâu.

- Cậu là Woodrow phải không? - Người đàn ông hỏi ngay khi còn đứng ngoài cửa.

- Mọi người gọi con là Woody.

- Thầy là Augustus Bendham, huấn luyện viên đội bóng bầu dục trường trung học Buckerey. Bố mẹ em có nhà không? Thầy muốn nói chuyện với cả ba người.

Bác Anita, bác Saul, Woody và Hillel cùng đón tiếp huấn luyện viên Bendham. Cả năm người ngồi trong phòng bếp.

- Chuyện là thế này. - Ông vừa bồn chồn xoay cốc nước vừa phân bua. - Tôi xin lỗi vì đường đột đến mà không báo trước. Tôi tới để đề nghị với quý vị một việc không bình thường cho lắm. Tôi đã theo dõi Woodrow chơi bóng một thời gian rồi. Cậu bé rất có năng khiếu. Thật sự là cậu ấy rất có năng khiếu. Tiềm năng của cậu ấy vô cùng lớn. Tôi muốn nhận Woodrow vào đội bóng của trường. Tôi biết, con của quý vị được học trường tư, trong khi Buckerey lại là trường công. Thế nhưng năm nay đội bóng của chúng tôi đang đứng đầu bảng. Tôi nghĩ, với cầu thủ chơi bóng có trình độ như Woody thì chúng tôi có mọi cơ may để giật giải vô địch. Nếu chơi trong đội địa phương, cậu ấy sẽ chẳng phát triển được. Trong khi đó nếu Woodrow chơi trong đội vô địch của trường, cậu ấy sẽ có cơ hội thực sự để hoàn thiện trình độ. Tôi tin rằng, đây là cơ hội cho cả Buckerey lẫn Woody. Trên nguyên tắc, tôi không bao giờ cho phép mình yêu cầu phụ huynh ghi tên cho con vào học trường Buckerey chỉ để có thêm cầu thủ tốt cho đội. Tôi tự xoay xở với các cầu thủ có sẵn, đó là việc của tôi. Nhưng đây là trường hợp hoàn toàn khác. Tôi chưa từng được xem một cầu thủ nào chơi xuất sắc như thế ở độ tuổi này. Tôi rất muốn năm học tới, Woodrow gia nhập đội của chúng tôi.

- Buckerey không phải là trường công gần nhà chúng tôi nhất. - Bác Anita nhận định.

- Đúng, nhưng ông bà không phải lo lắng về việc đó. Chúng tôi sẽ giải quyết khâu chuyển tuyến cho cháu, rất đơn giản. Nếu con trai bà muốn học ở Buckerey thì sẽ là Buckerey!

Bác Saul quay sang Woody, hỏi:

- Con nghĩ thế nào?

Woody suy nghĩ giây lát rồi hỏi huấn luyện viên Bendham:

- Tại sao lại là em? Tại sao thầy lại muốn em vào trường đó đến thế?

- Vì tôi đã nhìn thấy em chơi bóng. Trong suốt sự nghiệp của tôi, tôi chưa bao giờ chứng kiến một cầu thủ nào chơi như thế. Em khỏe mạnh, nặng kí, nhưng lại chạy nhanh như ánh sáng. Một mình em có giá trị bằng hai hoặc ba cầu thủ khác. Tôi nói vậy không phải để em tự kiêu. Em còn cách xa so với khả năng tốt nhất của mình. Em sẽ phải tập luyện hùng hục như trâu. Phải tập luyện hết mình hơn hẳn so với từ trước đến nay. Tôi sẽ đích thân coi sóc việc này. Tôi tin chắc rằng nhờ chơi bóng, em có thể giành được học bổng bất kì trường đại học nào trên đất Mỹ. Nhưng tôi nghĩ em sẽ không có thời gian để đến trường đại học.

- Thế là thế nào? - Bác Saul hỏi.

- Tôi nghĩ cậu bé này sẽ trở thành ngôi sao đội tuyển quốc gia. Tin tôi đi, nói chung tôi thuộc loại kiệm lời khen. Nhưng từ những điều tôi được chứng kiến trên sân bóng mấy tháng gần đây thì…

Trong suốt những ngày sau đó, lời đề nghị của ông huấn luyện viên Bendham là chủ đề thảo luận duy nhất tại bàn ăn tối của gia đình Goldman ở Baltimore. Người nào cũng có những lí do riêng để cho rằng việc Woody tham gia đội bóng Buckerey là sự kiện lớn. Bác Saul và bác Anita thực tế hơn, cho rằng đây là cơ hội để Woody sau này học ở trường đại học tốt. Hillel và Scott thì ngay lập tức thông báo tiên đoán của huấn luyện viên về vinh quang và tiền bạc.

- Cậu có biết các cầu thủ chuyên nghiệp lương bao nhiêu không? - Hillel phấn khích kêu lên. - Hàng triệu! Họ kiếm được hàng triệu đô la. Wood, số tiền đó quá lớn!

Thông tin được thu thập đầy đủ: Buckerey là một trường trung học tốt, yêu cầu cao, đội bóng của trường rất nổi tiếng. Khi huấn luyện viên Bendham quay lại nhà Baltimore để nghe quyết định cuối cùng, Woody, Hillel và Scott đang đợi ông ngay trước cửa.

- Em đồng ý đến Buckerey chơi bóng nếu thầy có thể sắp xếp để chuyển trường luôn cho các bạn của em là Hillel và Scott.

Sau đó họ phải thuyết phục bố mẹ Scott cho con trai học ở ngôi trường công nọ. Về điều này họ vẫn ngần ngại. Nhận lời mời của bác Anita, họ đến ăn tối ở nhà Baltimore, nhưng không cho con trai đi cùng.

- Các cháu à, hai bác rất trân trọng những điều các cháu đã làm cho Scott. - Bà Neville nói với Woody và Hillel. - Nhưng các cháu cũng phải hiểu là hoàn cảnh rất phức tạp. Scott có bệnh trong người.

- Chúng cháu cũng biết là Scott bị bệnh nhưng bạn ấy cũng phải đến trường đi học chứ ạ? - Woody hỏi lại.

- Các con yêu quý, - bác Anita nhẹ nhàng giải thích, - có thể Scott sẽ thoải mái hơn nếu học trường tư.

- Nhưng Scott muốn đến Buckerey với chúng con. - Hillel nằn nì. - Thật không đúng tí nào nếu tước bỏ quyền này của bạn ấy.

- Thực sự là rất phải để ý đến Scott. - Bác Gillian giải thích. - Bác biết là các cháu không có ý xấu, nhưng chuyện bóng banh…

- Bác không phải lo đâu ạ, bác Neville. - Hillel nói. - Scott không cần phải chạy. Chúng cháu cho bạn ấy ngồi trong xe đẩy, Woody sẽ đẩy bạn ấy.

- Các cháu à, Scott không quen với khuấy động mạnh như thế.

- Nhưng bác Neville ơi, Scott rất vui và hạnh phúc khi chơi với chúng cháu.

- Các bạn trong trường sẽ chế nhạo nó. Ở trường tư, nó được chăm sóc tốt hơn.

- Nếu những học sinh khác trêu chọc bạn ấy, chúng cháu sẽ đánh gãy mũi chúng. - Woody hứa rất dễ thương.

Patrick nắm cánh tay của vợ.

- Gil, Scott rất thích chơi với hai người bạn nhỏ này. Chúng ta chưa bao giờ thấy con hạnh phúc như thế. Mình nên cho con nó học cùng các bạn.

Rốt cuộc thì bác Patrick và bác Gillian đã cho phép Scott ghi danh ở Buckerey. Cả ba nhập học vào mùa thu năm 1994. Nhưng nỗi lo lắng của bố mẹ Scott đúng là có cơ sở: Trong một ngôi trường tư như Oak Tree thì con trai họ được bảo vệ tốt hơn. Ngay ngày đầu tiên đến trường, vì cái vẻ ngoài bệnh tật mà Scott đã trở thành tâm điểm chú ý của các học sinh khác. Mọi ánh nhìn đều xoáy vào cậu và cậu trở thành nạn nhân của mọi trò trêu chọc. Vào chính hôm khai giảng, vì bị lạc giữa các dãy hành lang quá rộng lớn nên Scott phải hỏi một nữ sinh đường đến lớp. Cô gái này lại có bạn trai rất đô con học lớp mười hai. Hắn đã chặn Scott ở góc hành lang đến tận cuối buổi học, vặn trẹo tay Scott trước mặt tất cả mọi người rồi kẹp đầu Scott vào ngăn tủ không có cánh. Woody và Hillel tìm thấy Scott, cứu cậu khi cậu đang khóc nức nở.

- Đừng nói gì với bố mẹ tớ. - Scott van vỉ. - Nếu biết, bố mẹ sẽ bắt tớ chuyển trường mất.

Cần phải làm gì đó cho Scott. Sau khi Hillel và Woody thảo luận chóng vánh với nhau xong, quyết định được đưa ra: Woody sẽ cho thằng to con kia một trận đòn ngay sáng hôm sau để tất cả học sinh trong trường được thông tin rõ ràng về hậu quả của việc bắt nạt Scott.

Mặc dù thằng to con - tên Rick - là đứa có võ và chăm chỉ tập luyện hằng ngày nhưng không gây được ấn tượng cho Woody, cũng chẳng giúp ích gì cho bản thân hắn. Như đã thỏa thuận, vào giờ giải lao sáng hôm sau, Woody tìm gặp Rick và hạ hắn đo ván chỉ bằng một cú đấm vào mũi không thèm báo trước. Rick ngã sõng soài, Hillel lợi dụng cơ hội đổ luôn cốc nước cam lên đầu hắn còn Scott nhảy xung quanh thằng khốn đó, giơ cao tay và hô vang chiến thắng. Rick được đưa đến phòng y tế, ba đứa còn lại thì được mời lên phòng thầy hiệu trưởng Burdon. Bác Saul, bác Anita, bác Patrick và bác Gillian Neville cùng ông huấn luyện viên Bendham cũng được triệu tập khẩn cấp.

- Cả ba bạn thật quá đáng khen. - Ông hiệu trưởng Burdon châm biếm. - Mới buổi học thứ hai, năm học đầu tiên tại trường mà các bạn đã hạ gục được bạn mình rồi.

- Các em làm sao thế? - Ông huấn luyện viên Bendham mắng cả lũ.

- Con làm sao thế? - Bố mẹ của Neville cũng nhắc lại.

- Các con làm sao thế? - Bác Saul và Anita lặp lại lần nữa.

- Thầy không phải lo, thưa thầy hiệu trưởng, - Hillel giải thích, - chúng em không phải đám côn đồ. Đây chỉ là cuộc chiến dự phòng. Trò Rick của thầy có thú vui láu cá, thích làm cho học sinh yếu hơn sợ hãi. Nhưng kể từ bây giờ, anh ta sẽ ngoan. Đây là lời nói của người mang họ Goldman.

- Trật tự ngay, lạy trời! - Ông hiệu trưởng Burdon nổi cáu. - Trong suốt sự nghiệp, tôi chưa bao giờ thấy có trò nào kiêu ngạo như thế. Mới chỉ sau khai giảng có một ngày mà các trò đã đấm gãy mũi bạn mình là sao? Kỉ lục đó! Tôi không muốn các trò gây ra bất kì chuyện gì nữa! Hiểu chưa? Còn em, Woody, đây là hành động không xứng đáng với thành viên của đội bóng. Nếu còn một trận kiểu này nữa, tôi sẽ khai trừ em ra khỏi đội.

Tại Burkerey, không ai dám động vào Scott nữa. Danh tiếng của Woody cũng được thiết lập luôn. Dù ở bất kì ngóc ngách hành lang nào ở trường học, Woody cũng luôn được tôn trọng, kể cả ở ngoài sân bóng, nơi Woody tỏa sáng cùng các thành viên đội Mèo Hoang Buckerey. Ngày nào sau khi tan học, Woody cũng đi tập ở sân bóng trường với sự đồng hành của Hillel và Scott được ông huấn luyện viên Bendham cho phép, ngồi ngay trên băng ghế huấn luyện viên để quan sát toàn đội.

Scott rất mê bóng bầu dục. Cậu bình luận mọi động tác của các cầu thủ và giải thích rất kĩ càng luật lệ cho Hillel. Hillel ngay lập tức trở thành người không bao giờ cạn lời khi nói về chủ đề này và anh cũng khám phá ra rằng trong số rất nhiều tài năng của mình có khả năng trở thành huấn luyện viên mà trước nay anh chưa từng nghĩ tới. Hillel đánh giá tổng thể cuộc chơi rất tốt, có khả năng phát hiện ngay các điểm mạnh, yếu của cầu thủ. Từ trên ghế băng, đôi khi anh hét to ra lệnh cho các cầu thủ, khiến huấn luyện viên Bendham cảm thấy rất thích thú. Ông nói với Hillel:

- Trời ơi, Goldman, em sắp lấy mất vị trí huấn luyện viên của tôi rồi.

Hillel mỉm cười, không để ý rằng mỗi khi ông huấn luyện viên nhắc đến tên Goldman, Woody cũng quay đầu lại theo bản năng.

« Lùi
Tiến »