Tôi bỏ ra cả tháng Tư năm 2012 để thu dọn nhà bác Saul. Tôi bắt đầu công việc một cách không chủ định, chỉ muốn sắp xếp lại một số tài liệu, nhưng sau đó bị cuốn vào công cuộc dọn dẹp rất tỉ mỉ.
Sáng nào tôi cũng ra khỏi thiên đường riêng của mình ở Boca Raton, vượt qua cánh rừng ở Miami, rồi đến con đường bình yên của Coconut Grove. Mỗi lần đến trước nhà, tôi lại có cảm giác như bác vẫn ở đây, đang đợi tôi ở sảnh như vẫn đợi suốt thời gian dài trước đó. Nhưng tôi nhanh chóng tỉnh mộng vì cánh cửa khóa im ỉm và cảm giác ngột ngạt của căn nhà, mặc dù chị giúp việc vẫn thường xuyên tới dọn dẹp.
Tôi bắt đầu với việc dễ nhất: quần áo, khăn tắm, những vật dụng nhà bếp tôi xếp vào thùng giấy, rồi mang cho các tổ chức từ thiện.
Tiếp đến là những đồ vật trong nhà, mọi thứ có vẻ phức tạp hơn: dù là chiếc trường kỉ, bình cắm hoa, hay cái điều khiển, tôi nhận ra tất cả đều gợi nhớ về bác. Bác không giữ lại bất cứ kỉ vật nào của Oak Park nhưng tôi sẽ lưu giữ những kỉ niệm về quãng thời gian năm năm quý báu với bác trong căn nhà này.
Sau đó đến những bức ảnh và vật dụng cá nhân. Tôi tìm thấy trong tủ các thùng giấy đựng ảnh gia đình. Tôi ngụp lặn trong những bức ảnh ấy như ngụp lặn trong kí ức, sung sướng gặp lại các thành viên gia đình Goldman ở Baltimore nay đã không còn nữa. Càng hồi tưởng, càng có nhiều câu hỏi nảy ra trong đầu tôi.
Tôi thường xuyên dừng lại trong lúc dọn dẹp để gọi điện cho Alexandra. Rất hiếm khi nàng trả lời. Khi nàng nghe máy, chúng tôi im lặng. Nàng nhấc máy, tôi chỉ nói:
- Chào Alexandra.
- Chào Markie.
Sau đó, không gì nữa. Tôi nghĩ chúng tôi có quá nhiều điều muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Trong bảy năm dài, chúng tôi nói chuyện với nhau hằng ngày, không có ngoại lệ. Biết bao buổi tối chúng tôi trò chuyện với nhau. Biết bao lần tôi đưa nàng ra ngoài ăn tối và chúng tôi là những người khách cuối cùng đứng lên nhưng vẫn chưa dứt câu chuyện trong khi người phục vụ quét dọn và chuẩn bị đóng cửa quán. Sau thời gian dài xa nhau như thế, chúng tôi phải bắt đầu kể câu chuyện của mình từ đâu? Từ sự im lặng. Sự im lặng quyền lực và kì diệu. Nó giúp hàn gắn vết thương do Scott ra đi. Ở Coconut Grove, tôi ngồi dưới hiên trước nhà và tưởng tượng ra Alexandra trong phòng khách ở Beverly Hills, đối diện khung cửa kính rộng lớn nhìn xuống Los Angeles.
Một ngày nọ, tôi quyết định phá tan sự im lặng.
- Anh muốn được ở bên em.
- Tại sao?
- Vì anh rất thích con chó của em.
Tôi nghe thấy tiếng nàng bật cười:
- Đồ ngốc.
Tôi biết khi nói thế, nàng đang mỉm cười. Như nàng vẫn cười bao lần trước đó, mỗi khi tôi giả vờ ngây ngô.
- Duke thế nào? - Tôi hỏi.
- Nó khỏe.
- Anh nhớ nó.
- Nó cũng nhớ anh.
- Liệu anh có thể gặp lại nó không?
- Có thể, Markie ạ.
Tôi tự nhủ lòng chừng nào nàng còn gọi tôi là Markie, chừng ấy tôi còn hi vọng. Rồi tôi nghe thấy tiếng sụt sùi. Nàng không nói gì nữa. Tôi biết nàng đang khóc. Tôi giận mình đã khiến nàng đau khổ nhưng tôi không thể từ bỏ.
Rồi đột nhiên, có tiếng động phát ra từ ống nghe, tiếng ai đó mở cửa, rồi giọng đàn ông - Kevin. Nàng dập máy ngay sau đó.
Một tuần sau, lần đầu tiên chúng tôi có cuộc đối thoại nghiêm túc với nhau, khi tôi tìm thấy ở nhà Bác Saul một mẩu báo của tờ Madison Daily Star viết về Woody, cùng với bức ảnh anh đứng cạnh Hillel, bác Saul và bác Anita.
Tôi gửi tin nhắn cho nàng: “Anh có câu hỏi quan trọng liên quan đến thời gian ở Madison.”
Nàng gọi cho tôi vài giờ sau đó từ trong xe ô tô. Tôi tự hỏi có lẽ nào nàng cố tình ra khỏi nhà để được yên tĩnh.
- Anh muốn hỏi gì? - Nàng nói.
- Anh muốn biết tại sao em ngăn anh đến Madison nhưng lại không ngăn Woody và Hillel?
- Đó là câu hỏi quan trọng của anh à, Marcus?
Tôi không thích nàng gọi tôi là Marcus.
- Đúng thế.
- Thôi nào Marcus, làm sao em có thể biết là vì em mà họ chọn đến học ở Madison? Đúng là em rất vui khi thấy hai cậu ấy đến Madison. Từ khi gặp lại ở Hamptons, em cảm thấy họ đặc biệt đáng mến. Có điều gì đó rất đặc biệt khi ba tụi em gặp nhau. Ngoài thời gian trên lớp, chủ yếu em tụ tập với họ. Chỉ sau đấy em mới phát hiện ra họ ganh đua rất ác liệt.
- Ganh đua?
- Markie, anh biết rõ điều đó. Họ cạnh tranh với nhau. Đó là điều không thể tránh khỏi. Em nhớ là Woody đã cố ép bản thân luyện tập kinh khủng như thế nào lúc ở Madison. Nếu không lên lớp thì cậu ấy toàn ở sân bóng. Còn nếu cậu ấy không ở sân bóng thì tức là đang chạy mười dặm trong khu rừng quanh trường. Em nhớ có một lần đã hỏi cậu ấy: “Thú thực đi Woody, tại sao cậu làm tất cả những việc này?” Cậu ấy trả lời: “Để giỏi hơn.” Phải mất một thời gian em mới hiểu những gì cậu ấy muốn nói: Không phải cậu ấy muốn trở thành cầu thủ giỏi, mà muốn là người giỏi hơn trong mắt hai bác Saul và Anita.
- Giỏi hơn so với ai?
- So với Hillel.
Nàng kể cho tôi nghe nhiều chuyện về sự cạnh tranh giữa họ mà tôi không hề hay biết. Ví như một ngày Hillel mời Alexandra và Woody đi nghe một nhóm nhạc mà cả hội đều thích đang lưu diễn gần đó. Buổi tối diễn ra buổi nhạc, khi đến sảnh, nàng chỉ thấy Hillel. Anh bảo Woody bận tập luyện và cả buổi tối chỉ có hai người với nhau. Ngày hôm sau, khi gặp Woody, nàng nói:
- Cậu đã bỏ lỡ buổi ca nhạc tối qua, thật là đáng tiếc. Nó thực sự rất tuyệt.
- Buổi ca nhạc nào? - Woody hỏi lại.
- Hillel không nói gì với cậu sao?
- Không, cậu đang nói gì thế?
Vài ngày sau, ở căng tin trường, Hillel cầm khay ăn đến ngồi bên cạnh Alexandra và thẳng thắn hỏi:
- Nói thật đi, Alex, nếu cậu phải chọn bạn trai và chỉ có Woody và mình, cậu sẽ chọn ai?
- Câu hỏi gì mà lạ thế! Không ai cả. Chẳng ai đi hẹn hò với bạn bè cả. Nó sẽ phá hỏng tất cả. Mình thà ở vậy đến già còn hơn.
- Nhưng còn Woody? Cậu yêu Woody chứ?
- Woody à, đúng là mình quý cậu ấy. Nhưng tại sao cậu lại hỏi như thế?
- Cậu yêu hay cậu quý Woody?
- Hillel, cậu muốn nói gì?
Một ngày đến lượt Woody hỏi khi cả hai đang ở trong thư viện:
- Cậu nghĩ sao về Hillel?
- Cậu ấy ổn, sao nào?
- Cậu có tình cảm với cậu ấy không?
- Sao cậu hỏi mình thế?
- Không vì sao cả. Chỉ là hai người có vẻ rất gần gũi.
Như thể cả hai cùng tìm hiểu khái niệm về sự hơn kém. Hai người đang ở bên nhau vô tư đến vậy bỗng nhận ra trong mối quan hệ với người khác, họ không thể là một, mà là hai cá thể riêng biệt. Alexandra kể với tôi rằng họ quyết tâm khám phá khái niệm về tình cảm hơn kém, bằng cách xem ai trong hai người được bác Patrick Neville yêu quý hơn, ai có nhiều thời gian riêng tư với ông ấy nhiều hơn. Rồi khi ăn tối cùng nhau, ông ấy sẽ ngồi cạnh ai? Ai trong hai người khiến ông ấy ấn tượng hơn?
Theo Alexandra, Patrick dường như mến Hillel hơn. Ông ấn tượng với trí thông minh, sự nhạy bén trong lối tư duy của Hillel. Patrick hay hỏi ý kiến Hillel về những vấn đề thường gặp, về kinh tế, chính trị, và gì nữa không rõ. Khi Hillel nói, bác Patrick lắng nghe. Ông cũng đánh giá rất cao Woody nhưng không phải cùng kiểu với Hillel.
Một lần nhân trận đấu giữa Titans và đội Đại học New York, bác Patrick mời Woody đến nhà ông vào Chủ nhật. Cả chiều họ cùng trò chuyện và nhâm nhi rượu whisky. Woody đã giấu không kể chuyện này với Hillel. Alexandra chỉ biết khi vô tình nói chuyện với Hillel.
- Vậy à? Woody đến nhà cậu chiều Chủ nhật?
- Cậu không biết à?
Đột nhiên, Hillel cảm thấy rất khó chịu:
- Không thể tin được là cậu ấy lại làm thế với mình!
Alexandra nhanh chóng cố gắng xoa dịu tình hình.
- Có gì nghiêm trọng đâu nào? - Nàng hỏi.
Hillel nhìn kiểu trách móc, như thể Alexandra là người ngu ngốc nhất trong những kẻ ngu ngốc.
- Tất nhiên là nghiêm trọng rồi. Tại sao cậu không kể với mình?
- Nhưng kể việc gì? Cứ như thể mình bắt quả tang bạn gái cậu đang cắm sừng cậu nhưng không nói gì với cậu ấy!
- Mình cứ nghĩ mình và cậu, chúng ta hiểu nhau. - Hillel buông xuôi nói, vẻ giận dỗi.
- Nghe này Hillel, cậu có thể dừng vở kịch lại được không? Giữa Woody và cậu, mình không có trách nhiệm về việc người này nói hay không nói gì đó với người kia. Đấy không phải việc của mình. Hơn nữa, cậu cũng rủ mình đi xem ca nhạc mà không rủ cậu ấy.
- Hai việc này khác nhau.
- Vậy à? Tại sao khác nhau?
- Tại vì…
- Ôi Hillel, mình xin cậu, hãy tha cho mình mấy chuyện đôi lứa của cậu với Woody đi.
Nhưng Hillel không dừng lại ở đó. Anh quyết định nếu Woody giấu mình đi gặp bác Patrick thì anh cũng sẽ làm vậy. Một buổi chiều khi Alexandra và Woody đang ngồi trong quán cà phê, qua khung cửa kính, họ nhìn thấy bác Patrick và Hillel từ tòa nhà hành chính đi ra. Họ bắt tay nhau nồng nhiệt, rồi bác Patrick đi về phía bãi đỗ xe.
- Sao hôm nay bố mình lại ở đây? - Alexandra hỏi Hillel khi Hillel rẽ vào quán cà phê. Hai người dường như đang tranh luận gì đó rất say sưa.
- Ừ, hai bác cháu hẹn nhau.
- Thế mà mình không biết. Hẹn bàn chuyện gì thế?
- Cho thứ Sáu này.
- Thứ Sáu có chuyện gì vậy?
- Không gì cả. Bí mật.
Ngày hôm đó, Alexandra bị Woody bám lẵng nhẵng. Woody có cái nhìn vừa trong sáng vừa buồn bã khiến nàng thương cảm. Nàng thấy khó chịu với Hillel, ghét ảnh hưởng của Hillel gây ra cho Woody. Hillel được bác Patrick yêu mến, Hillel đã thắng. Vậy Hillel còn muốn gì nữa? Anh muốn Alexandra. Anh muốn có Alexandra, chỉ dành cho riêng mình, nhưng vào thời điểm đó Alexandra vẫn chưa hiểu điều ấy.
Mười hai năm sau, khi nói chuyện điện thoại với tôi, Alexandra còn nói:
- Trong những năm em ở bên họ, những chuyện này chưa để lại hậu quả gì. Tình cảm đặc biệt giữa họ luôn vượt lên trên những chuyện khác. Sau đó, có chuyện gì đó thì em không rõ. Em nghĩ là nó có liên quan đến việc ông nội anh qua đời.
- Em muốn nói gì?
- Hillel phát hiện ra điều gì đó liên quan đến Woody, nó khiến cậu ấy tổn thương sâu sắc. Em không biết là chuyện gì. Em chỉ nhớ đơn giản là trong kì nghỉ hè sau khi ông qua đời, các anh đến Florida giúp bà. Khi trở về, Hillel gọi điện cho em, nói rằng cậu ấy bị phản bội. Nhưng cậu ấy không muốn nói cụ thể chuyện gì khiến cậu ấy nghĩ như thế.
⁎
Trở về Boca Raton, sau chuỗi ngày dọn dẹp những kỉ vật lấp đầy căn nhà ở Coconut Grove, tôi gặp lại bác Leo, bác than phiền vì lâu lắm không thấy tôi đâu.Một buổi tối, ông đến mang theo bia và bàn cờ, nói với tôi:
- Câu chuyện của anh càng lúc càng hay. Anh đến đây lấy cớ viết sách, nhưng ngoài việc tìm lại được cô bạn gái cũ, trộm chó, dọn dẹp căn nhà của ông bác đã mất, tôi thấy anh không tiến lên là mấy.
- Bác nhầm đấy, bác Leo ạ.
- Khi nào anh thực sự bắt tay vào viết, hãy nói với tôi. Tôi rất muốn xem anh sáng tác như thế nào.
Ông nhìn thấy trên bàn phía trước tôi là những tập album. Tôi mang album cũ ở nhà bà nội về, quyển album mà gia đình Goldman ở Baltimore không có mặt. Tôi cho vào đó những bức ảnh tìm thấy ở nhà bác Saul.
- Cậu còn làm gì nữa đây, Marcus? - Ông Leo tò mò hỏi.
- Cháu hàn gắn những vết thương, bác Leo ạ.