Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1598 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 43 -
baltimore, maryland ngày 24 tháng mười năm 2004

Ngày mai, anh họ Woody của tôi sẽ vào tù. Năm năm tiếp theo của cuộc đời anh sẽ trôi qua trong đó.

Trên đường từ sân bay Baltimore về Oak Park - khu nhà tuổi thơ của anh và là nơi tôi sẽ cùng anh tận hưởng ngày tự do cuối cùng, tôi đã hình dung ra rõ ràng hình ảnh Woody đứng sau những chấn song sắt nặng nề của nhà tù ở Cheshire, Connecticut. Tôi tưởng tượng anh phải đi qua những cánh cổng, cởi quần áo, bị khám xét. Tôi hình dung ra anh trong bộ áo tù và bị dẫn tới phòng giam. Tôi nghe tiếng những cánh cổng đóng sập phía sau lưng Woody. Anh đi giữa hai viên quản tù, tay ôm chăn và ga giường dưới ánh nhìn săm soi của các tù nhân khác.

Ngày mai Woody sẽ vào tù.

Alexandra đến cùng với tôi. Nàng ngồi bên ghế lái nhìn tôi chăm chú. Nàng thấy rõ tôi đang lạc trong những suy nghĩ của riêng mình. Nàng vòng tay ra sau gáy tôi, vuốt ve những sợi tóc vô cùng âu yếm.

Đến gần Oak Park, tôi đi chậm lại. Tôi chạy qua khu phố nơi chúng tôi - Woody, Hillel và tôi - từng vô cùng hạnh phúc. Chúng tôi gặp xe tuần tra Oak Park, tôi bí mật ra dấu. Rồi tôi rẽ vào đường Willowick và đến căn nhà của gia đình Baltimore. Woody và Hillel, hai người anh họ, hai người anh trai của tôi, đang ngồi trên bậc tam cấp. Hillel cầm một tấm ảnh trong tay và cả hai đang chăm chú ngắm nghía. Đó là bức ảnh bốn chúng tôi chụp vào ngày Alexandra chuyển đi New York, chín năm về trước. Hillel nhìn thấy chúng tôi đi đến thì kẹp bức ảnh vào giữa quyển sách bên cạnh. Họ đứng dậy, đi về phía chúng tôi. Bốn chúng tôi ôm nhau hồi lâu.

Hôm đó chỉ cách ngày xảy ra Thảm kịch vỏn vẹn có một tháng, nhưng lúc này chúng tôi vẫn chưa biết.

Woody không được quyền có mặt ở Baltimore. Trong thời gian chờ thi hành án, luật pháp yêu cầu anh phải ở bang Connecticut. Nhưng anh cho rằng nếu không thể ở nơi mình muốn thì chẳng khác nào đã ở tù.

Để tránh bị kiểm tra, Woody không di chuyển bằng máy bay. Hillel đón Woody bằng ô tô từ Connecticut. Họ sẽ ra đi vào đêm nay. Đêm trắng cuối cùng chúng tôi bên nhau, cùng ngắm mặt trời mọc, cùng ăn một bữa sáng no nê với bánh kếp rưới xirô cây thích, trứng bác với khoai tây và rồi đến sáng thì Hillel sẽ đưa Woody đến nhà tù.

Ngày hôm ấy mới chỉ bắt đầu. Thời tiết tuyệt đẹp. Mùa thu đã nhuộm Oak Park trong những sắc đỏ và vàng.

Buổi sáng chúng tôi ngồi trên thềm nhà để tranh thủ không khí mát mẻ. Bác Saul mang đến cho chúng tôi cà phê và những chiếc bánh vòng. Bữa trưa, bác mang về bánh mì kẹp từ nhà hàng yêu thích của Hillel. Năm người chúng tôi cùng ăn bên ngoài.

Woody có vẻ thoải mái. Chúng tôi nói về mọi thứ, trừ nhà tù. Alexandra nói rằng nàng vẫn tiếp tục nhận được những phản hồi tốt đẹp từ các nhà đài: Những bài hát của nàng ngày càng được phát nhiều hơn, album cũng bắt đầu bán chạy. Tổng cộng nàng đã bán được vài chục nghìn bản. Mỗi tuần nó lại một leo lên cao hơn trên các bảng xếp hạng.

- Mình đang nghĩ đến cậu của mười năm trước! - Hillel mỉm cười. - Cậu đã hát cho bọn mình nghe trong phòng này. Hôm nay, cậu đã ở ngưỡng cửa của thành công.

Hillel với tay cầm cuốn sách, lấy ra bức ảnh bốn chúng tôi. Chúng tôi cười khi nhớ lại những năm tháng niên thiếu của mình.

Sau bữa trưa, Hillel, Woody và tôi cùng đi dạo ở Oak Park. Alexandra lấy lí do muốn giúp bác Saul thu dọn để chúng tôi lại ba người.

Chúng tôi lang thang qua những con phố yên tĩnh. Một nhóm người làm vườn đang dọn dẹp những đống lá khô và chúng tôi nhớ về thời ông Skunk.

- Hội Goldman từng rất tuyệt. - Woody nói.

- Nó vẫn tuyệt. - Tôi trả lời. - Chưa có gì kết thúc cả. Hội sẽ mãi trường tồn.

- Nhà tù sẽ thay đổi mọi thứ.

- Đừng nói thế. Bọn em sẽ tới thăm anh thường xuyên. Bác Saul nói chắc chắn anh sẽ được giảm án. Anh sẽ nhanh chóng được ra ngoài, bọn em vẫn ở đây chờ anh.

Hillel đồng tình.

Chúng tôi đi quanh khu phố, rồi nhanh chóng trở về ngôi nhà của gia đình Baltimore. Chúng tôi lại ngồi trên bậc tam cấp. Woody đột nhiên thú nhận với tôi rằng anh đã chia tay Colleen. Woody không muốn bắt cô phải chịu đựng cảnh phải thăm anh trong trại giam suốt năm năm trời. Trong lòng tôi, tôi cho rằng nếu Woody làm thế thì có nghĩa là bởi Woody không thực lòng yêu. Woody cảm thấy bớt cô đơn khi ở bên Colleen nhưng chưa bao giờ yêu cô giống như đã yêu Alexandra. Tôi cảm thấy buộc phải nói:

- Em xin lỗi đã phản bội mọi người vì hẹn hò với Alexandra.

- Cậu không phản bội ai cả. - Hillel trấn an.

- Hội Goldman sẽ trường tồn. - Woody nói thêm.

- Khi anh ra tù, Wood, chúng ta sẽ đi một chuyến chỉ ba người với nhau. Một chuyến đi thật dài. Chúng ta sẽ thuê cả nhà ở Hamptons, sẽ ở đó suốt mùa hè. Chúng ta có thể thuê nhà mỗi mùa hè để ở bên nhau.

Woody cười buồn.

- Marcus, có chuyện này anh phải nói với cậu.

Cuộc nói chuyện của chúng tôi bị gián đoạn bởi vì bác Saul mở cửa đi ra.

- Các con ở đây à? - Bác nói. - Bố định sẽ nướng thịt tối nay, các con thấy thế nào? Bây giờ bố sẽ đi mua vài thứ.

Chúng tôi đòi đi cùng. Woody thì thầm vào tai tôi rằng chúng tôi sẽ nói chuyện sau.

Tất cả chúng tôi cùng đi siêu thị ở Oak Park. Đó là quãng thời gian vô cùng vui vẻ gợi nhắc về những lần mua sắm cùng bác Anita. Bác Anita cho chúng tôi thoải mái chất đầy xe đẩy với bất kì đồ gì mà chúng tôi thích.

Lúc sau, trước hiên nhà Baltimore, tôi giúp bác Saul chuẩn bị nướng thịt để cho Woody và Alexandra ở riêng một chút. Tôi biết điều ấy rất quan trọng với Woody. Họ cùng đi dạo. Tôi tin là Woody muốn thăm sân bóng rổ của Oak Park. Hillel đi cùng. Tôi thầm nghĩ thực ra họ là Hội Madison, còn Hội Goldman chỉ là ba chúng tôi.

Chúng tôi chia tay nhau khoảng một giờ sáng.

Chúng tôi đã trải qua một buổi tối gần như quá bình thường, cứ như thể những điều sẽ xảy ra trong vài giờ nữa không phải là sự thật.

Chính Hillel là người ra hiệu phải lên đường. Họ cần phải chạy xe liên tục bốn tiếng tới. Chúng tôi ôm nhau. Tôi ôm chặt Woody. Tôi tin rằng đến lúc đó chúng tôi mới thực sự ý thức được điều gì đang diễn ra. Chúng tôi chia tay bác Saul cùng lúc, để lại bác nơi thềm nhà, trên bậc tam cấp mà chúng tôi đã ngồi cả ngày hôm ấy. Bác khóc.

Alexandra và tôi lên chiếc xe đi thuê và chạy theo xe của Hillel đến tận lối vào Oak Park. Rồi họ rẽ phải vào cao tốc I-95 còn chúng tôi rẽ trái về hướng trung tâm thành phố, nơi đã đặt phòng khách sạn. Tất nhiên bác Saul đã chuẩn bị phòng cho chúng tôi nhưng tôi không muốn ngủ lại Oak Park. Không phải tối nay. Tối nay không phải là một buổi tối như những tối khác. Tối nay là tối tôi mất Woody trong năm năm dài đằng đẵng.

Trên xe ô tô, tôi thử tưởng tượng chúng tôi, Alexandra, Hillel và tôi của năm năm nữa. Tôi tự hỏi chúng tôi sẽ ra sao từ đây đến ngày 25 tháng Mười năm 2009.

Ngày hôm sau, Alexandra và tôi bay sớm để trở về Nashville, Tennessee. Chúng tôi có cuộc hẹn quan trọng cùng ngày với Eric Tanner, quản lí của nàng.

Tôi muốn nói chuyện thêm với Woody trước khi anh vào nhà tù ở Cheshire. Nhưng tôi không tài nào liên lạc được. Điện thoại của anh đã tắt, của Hillel cũng vậy. Suốt cả ngày, tôi chỉ cố gắng liên lạc với họ, nhưng vô vọng. Tôi có dự cảm xấu về một điều chẳng lành. Tôi gọi về nhà Baltimore, không có ai nhấc máy. Cuối cùng tôi gọi di động cho bác Saul: Bác đang ngồi với các thân chủ và không thể nói chuyện. Tôi nhắn bác gọi lại cho tôi ngay khi có thể, nhưng mãi tận chiều hôm sau bác mới gọi lại cho tôi:

- Marcus à? Bác Saul đây.

- Cháu chào bác, bác có…

Không để tôi nói hết câu, bác Saul nói luôn:

- Marcus, nghe bác nói đây, bác cần cháu đến Baltimore ngay. Đừng hỏi gì. Có chuyện nghiêm trọng.

Rồi bác dập máy. Mới đầu tưởng đường truyền bị ngắt nên tôi gọi lại ngay, nhưng bác không trả lời. Tôi tiếp tục gọi nhiều lần nên rốt cuộc, bác nhấc điện thoại và nói luôn:

- Đến Baltimore ngay đi.

Rồi bác lại dập máy luôn.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »