Sáng ngày 26 tháng Ba năm 2012, tôi bị điện thoại đánh thức. Lúc đó là năm giờ sáng. Người đại diện của tôi gọi đến từ New York.
- Trong tạp chí ấy, Marcus.
- Cậu nói gì thế?
- Alexandra và cậu. Hai người vừa lên trang nhất của tờ lá cải được đọc nhiều nhất nước.
Tôi chạy bổ ra siêu thị gần nhà, mở cửa 24/24 giờ. Cả chồng báo bọc trong túi nhựa đang được dỡ ra từ chiếc xe đẩy bằng gỗ.
Tôi chộp lấy một tờ, xé lớp ni lông bọc bên ngoài, cầm tờ tạp chí lên đọc, vô cùng kinh hoàng:
ĐIỀU GÌ ĐANG XẢY RA GIỮA
ALEXANDRA NEVILLE VÀ MARCUS GOLDMAN?
Cuộc phiêu lưu tình ái ở Florida
Kẻ ngồi trong chiếc xe van màu đen là thợ săn ảnh. Hắn đã bỏ nhiều ngày theo dõi và rình mò chúng tôi. Hắn đã bán độc quyền hình ảnh cho tạp chí chuyên đưa tin giật gân này.
Hắn đã theo dõi mọi chuyện từ đầu: lúc tôi trộm con Duke, đến khi Alexandra và tôi ở Coconut Grove, rồi Alexandra sang nhà tôi. Tất cả đều cho thấy giữa chúng tôi có một quan hệ thân thiết hơn bình thường.
Tôi gọi điện cho người đại diện của mình.
- Phải ngăn chuyện này lại. - Tôi nói với anh ta.
- Không thể. Chúng rất láu cá. Không có rò rỉ thông tin, không có thông báo nào trên Internet. Tất cả các bức ảnh đều được chụp trên đường giao thông công cộng, chứ không phải nhờ đột nhập trực tiếp nào vào phạm vi riêng tư của cậu. Tất cả đều được che chắn kĩ lưỡng.
- Tôi chẳng có gì với cô ấy cả.
- Cậu cứ làm gì cậu muốn, không phải thanh minh.
- Tôi đã nói là không có chuyện gì mà! Phải có cách nào để ngăn chặn tờ báo này, không cho chúng bán ra trên thị trường.
- Họ chỉ đưa ra giả thuyết thôi, Marcus. Điều này hoàn toàn hợp pháp.
- Thế cô ấy có biết chuyện không?
- Tôi nghĩ là có. Mà nếu chưa biết thì tầm một tiếng nữa sẽ biết.
Tôi đợi thêm đúng một tiếng nữa rồi đến nhà Kevin. Trước hàng rào, tôi thấy máy quay nội bộ đã được bật, tín hiệu cho biết ai đó trong nhà đã nhìn thấy tôi, nhưng cửa vẫn đóng im ỉm. Tôi bấm chuông, rốt cuộc cửa mở. Alexandra xuất hiện. Nàng chỉ đi đến đúng phía sau cửa sắt rồi dừng lại.
- Anh trộm con chó của em sao? - Nàng nói và nhìn tôi với đôi mắt hình viên đạn. - Chính vì thế mà lúc nào nó cũng ở nhà anh, phải không?
- Anh chỉ làm thế đúng mỗi một lần. Hoặc hai lần. Sau đó, nó tự đến, anh thề.
- Em không biết có còn tin được anh nữa không, Marcus ạ. Có phải chính anh đã phím tin cho báo chí không?
- Gì? Sao lại thế? Tại sao anh phải làm thế?
- Em không biết. Có thể anh muốn em cắt đứt với Kevin chăng?
- Trời ơi, Alexandra, đừng nói với anh là em nghĩ như thế!
- Anh từng có cơ hội của mình rồi, Marcus. Cơ hội đó đã cách đây tám năm. Anh đừng đến phá hoại cuộc sống của em nữa. Hãy để cho em được yên. Luật sư của em sẽ liên hệ với anh.
⁎
Baltimore, MarylandXuân - hè năm 1995
Ở Montclair, tôi càng lúc càng cảm thấy cô đơn.
Trong khi tôi bị mắc kẹt ở New Jersey thì cuộc sống như trên thiên đường luôn vẫy gọi từ Oak Park. Không phải chỉ có một, mà là hai gia đình trên cả tuyệt vời, đó là gia đình Goldman ở Baltimore và gia đình Neville. Hơn nữa, hai gia đình lại đang dệt nên một mối quan hệ thân tình. Bác Saul và bác Patrick Neville đánh cặp cùng chơi tennis. Bác Anita thì rủ bác Gillian Neville tham gia các hoạt động tình nguyện cho trại trẻ của bà Artie Crawford. Hillel, Woody và Scott lúc nào cũng như dính với nhau.
Một ngày đầu tháng Tư, vì Hillel hay đọc tờ Nhật báo Baltimore nên biết đài truyền thanh quốc gia tổ chức thi âm nhạc. Thí sinh nộp hai sáng tác do họ thể hiện, được ghi âm hoặc ghi hình. Người đạt giải sẽ được quyền ghi âm đến tận năm bài tại phòng thu chuyên nghiệp, trong số đó, đài sẽ chọn một bài để đưa lên sóng suốt sáu tháng. Tất nhiên là bác Saul có máy quay hiện đại nhất thời bấy giờ và đồng ý cho Hillel với Woody mượn. Từ căn nhà như nhà tù ở New Jersey, ngày nào tôi cũng nhận được những cú điện thoại đầy phấn khích của hai anh họ kể về kế hoạch thi âm nhạc của Alexandra tiến triển tốt đẹp như thế nào. Suốt một tuần, chiều nào Alexandra cũng sang nhà Goldman tập luyện. Đến cuối tuần, Hillel và Woody sẽ quay. Tôi đến chết vì ghen tị.
Nhưng thi hay không thi thì cả ba chúng tôi - Woody, Hillel và tôi - hóa ra bấy lâu nay đã bị dắt mũi vì một ngày nọ, Alexandra đến nhà Goldman ở Baltimore cùng Austin, bạn trai của nàng. Điều này hẳn là không thể tránh được, bởi Alexandra đẹp như một vì tinh tú, nàng chẳng đời nào phải lòng lũ làm vườn mới mười lăm tuổi còn chưa đủ lông đủ cánh chúng tôi. Alexandra thích một nam sinh ở trường hơn tuổi chúng tôi, con nhà có chức có quyền, đẹp như một vị thần, khỏe như Hercules, mỗi tội ngu như bò. Hắn cũng xuống tầng hầm cùng chúng tôi, nhưng nằm ườn trên ghế dài, không thèm nghe Alexandra biểu diễn sáng tác của nàng. Hắn chẳng thèm quan tâm đến âm nhạc của nàng trong khi âm nhạc là cả cuộc đời Alexandra, đó là điều mà anh chàng Austin ngu ngốc này không thể hiểu nổi.
Cứ thế hai tháng trôi qua cho đến hôm công bố kết quả cuộc thi. Trong thời gian chờ đợi, Alexandra đi học và thi bằng lái ô tô. Những tối cuối tuần, khi Austin bỏ Alexandra để đi chơi với lũ bạn trai, nàng ghé qua nhà chúng tôi ở Baltimore. Chúng tôi cùng đi uống nước quả ở Dairy Shack. Thường thì chúng tôi đỗ xe trong một con phố nhỏ và yên tĩnh, rồi nằm trên thảm cỏ ngắm trời đêm, mở rộng cửa xe ô tô để nghe nhạc phát ra từ chiếc đài bên trong. Alexandra cũng hát theo nhưng to hơn, còn chúng tôi tưởng tượng bài hát của nàng được phát đi phát lại trên đài.
Trong những giây phút đó, chúng tôi có cảm giác rằng Alexandra thuộc về chúng tôi. Chúng tôi nói chuyện với nhau hàng giờ liền. Austin thường là chủ đề của câu chuyện. Hillel dám phát biểu những câu hỏi đang đốt cháy cả ba chúng tôi nhưng không ai dám nói:
- Cậu thấy thằng ngu đó có gì hay? - Hillel hỏi.
- Anh ấy không ngu. Đôi khi anh ấy hơi thô, nhưng dễ thương.
- Đúng thật, - Woody châm biếm, - đầu anh ta chắc giống cái xe này, có thể mở mui ra cho mát, nên đầu toàn không khí.
- Không, thật đấy, - Alexandra bảo vệ bạn trai mình, - đáng ra mọi người phải hiểu anh ấy.
- Dù sao thì cũng vẫn là thằng ngu. - Hillel nói thẳng.
Rốt cuộc, Alexandra nói:
- Mình yêu anh ấy. Thế thôi.
Khi nàng nói “yêu anh ấy”, tim chúng tôi thắt lại.
Alexandra không giành được giải thưởng trong cuộc thi đó mà chỉ nhận được bức thư rất khô khan rằng hồ sơ không được chọn. Lúc biết tin, Austin nói với Alexandra rằng nàng không có giải bởi vì không có tài.
Nói thật, khi Woody và Hillel gọi điện báo tin cho tôi, một phần trong tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn: tôi sẽ cảm thấy rất nặng nề nếu sự nghiệp của Alexandra cất cánh nhờ cuộc thi do Hillel phát hiện, nhờ đoạn video do gia đình Goldman ở Baltimore sản xuất. Tuy nhiên, tôi cũng cảm thấy rất đau khổ, vì tôi biết nàng kì vọng rất nhiều ở cuộc thi này. Sau khi đã gọi hỏi tổng đài số điện thoại của Alexandra, tôi thu hết dũng cảm gọi điện cho nàng, điều tôi chưa bao giờ làm mặc dù mong muốn đó cào xé tôi nhiều tháng. Tôi vô cùng ngạc nhiên khi chính Alexandra nghe máy, nhưng chất lượng đường truyền rất tồi:
- Xin chào Alexandra, Marcus đây.
- Marcus nào?
- Marcus Goldman.
- Ai?
- Marcus, em họ của Hillel, Woody.
- À, Marcus, cậu em họ! Chào Marcus, cậu khỏe không?
Tôi nói với Alexandra rằng tôi gọi cho nàng vì cuộc thi, rằng tôi rất tiếc vì Alexandra không chiến thắng. Chúng tôi nói chuyện được một lúc thì Alexandra khóc nức nở.
- Chẳng ai tin mình cả. - Nàng nói với tôi. - Mình cảm thấy vô cùng cô đơn. Tất cả mọi người chẳng ai thèm quan tâm.
- Có mình quan tâm. - Tôi nói. - Nếu người ta không trao giải cho cậu thì chứng tỏ cuộc thi đó chẳng ra gì. Cuộc thi này không xứng đáng với cậu! Đừng gục ngã! Hãy chiến đấu! Phải ghi âm một bản khác!
Sau khi gác máy, tôi liền gom hết tiền tiết kiệm bỏ vào phong bì rồi gửi cho Alexandra để nàng có chi phí ghi âm bản mới thật chuyên nghiệp.
Mấy ngày sau, tôi nhận được thư báo ra bưu điện nhận bưu phẩm. Mẹ tôi rất lo lắng, gặng hỏi mãi có phải tôi đặt mua video đồi trụy không.
- Không ạ.
- Thề với mẹ đi.
- Con thề. Nếu con mua phim con heo thì con đã phải cho giao đến chỗ khác.
- Chỗ nào?
- Mẹ, con chỉ nói đùa thôi. Con không đặt mua phim con heo đâu.
- Thế thì là cái gì vậy?
- Con không biết.
Mặc dù tôi không muốn, nhưng mẹ nằng nặc đưa tôi ra bưu điện nhận bưu phẩm. Mẹ đứng ngay phía sau tôi ở quầy nhận hàng.
- Bưu phẩm này gửi từ đâu đến vậy? - Mẹ tôi hỏi nhân viên bưu điện.
- Từ Baltimore. - Anh ta trả lời và đưa cho tôi cái phong bì.
- Thế con có đợi các anh gửi cho con cái gì không?
- Không, mẹ ạ.
Mẹ chực mở phong bì nên tôi buộc phải nói với mẹ rằng:
- Mẹ, con nghĩ đây là gửi cho riêng con.
Nỗi sợ về các video đồi trụy không còn nữa, khuôn mặt mẹ tôi sáng hẳn lên.
- Con có bạn gái ở Baltimore à?
Tôi nhìn mẹ, không đáp. Mẹ ý tứ quay ra ngồi đợi tôi trong xe. Tôi ngồi trong một góc, thận trọng mở phong bì ra.
Markikette thân,
Mình rất giận bản thân: mình chưa bao giờ cảm ơn cậu vì đã viết thư nói với mình rằng cậu muốn sống ở Baltimore. Mình đã rất cảm động. Có thể một ngày nào đó, cậu sẽ chuyển đến đây, ai mà biết được nhỉ?
Mình cảm ơn cậu vì bức thư và số tiền. Mình không thể nhận tiền của cậu, nhưng cậu đã thuyết phục được mình sử dụng toàn bộ tiền tiết kiệm của mình để thu một đĩa mới và phải kiên trì.
Cậu vô cùng đặc biệt. Mình may mắn vì được quen biết cậu. Cảm ơn cậu đã động viên mình trở thành nghệ sĩ, cậu là người duy nhất tin tưởng mình. Mình sẽ không bao giờ quên cậu.
Hẹn sớm gặp lại cậu ở Baltimore.
Thân,
Alexandra
Tái bút: Tốt nhất đừng nói cho các anh họ của cậu là mình đã viết thư cho cậu.
Tôi đọc đi đọc lại bức thư cả chục lần. Tôi ôm nó sát vào tim. Tôi nhảy nhót trong bưu điện. Alexandra đã viết thư cho tôi. Cho tôi. Tôi cảm thấy bụng dạ thắt lại vì xúc động. Tôi ra xe ô tô và không nói với mẹ một lời nào trong suốt chặng đường về nhà. Sau đó, lúc về đến nhà rồi, tôi mới bảo:
- Con rất mừng vì không mắc bệnh xơ nang phổi mẹ ạ.
- Thế thì tốt, con yêu, thế thì tốt.