Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1514 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 28 -

Bác Saul chỉ mới đến nhà bố mẹ tôi ở Montclair đúng hai lần. Tôi biết điều ấy, bởi trong suốt thời gian dài, mẹ vẫn phàn nàn rằng bác chưa từng đặt chân đến nhà tôi. Thậm chí tôi còn nghe mẹ chất vấn bố tôi vài lần về đề tài này, nhất là vào dịp tổ chức các buổi sum họp gia đình.

- Nathan, anh trai anh chưa từng đặt chân đến đây! Điều ấy không làm anh thấy lạ sao? Anh ấy còn không biết nhà mình thế nào.

- Anh cho anh ấy xem ảnh rồi. - Bố tôi ôn tồn đáp.

- Em xin anh, đừng coi em là đồ ngốc.

- Deborah, em biết lí do vì sao anh ấy không đến đây mà.

- Em biết chứ. Cho nên em càng bực hơn. Thật không thể chịu được những câu chuyện ngớ ngẩn của gia đình anh.

Trong thời gian dài tôi không thể hiểu được chuyện của mẹ. Tôi đã từng thử tham gia vào câu chuyện nhưng vẫn chẳng thu được kết quả gì.

- Tại sao bác Saul lại không muốn đến đây ạ?

- Điều đó không quan trọng. - Lần nào mẹ cũng trả lời tôi như thế. - Vì một chuyện vớ vẩn ấy mà.

Lần đầu tiên bác Saul đến nhà tôi là vào tháng Sáu năm 2001, khi ông nội mất. Lúc bà gọi điện thông báo ông mất thì bác Saul đột nhiên tìm đến nhà tôi.

Lần thứ hai là vào thứ Năm ngày 14 tháng Hai năm 2002, sau khi bác Anita bỏ bác tôi.

Hôm đó, tôi đến Montclair vào cuối chiều. Vì hôm đó là lễ Tình nhân nên tôi đang trên đường từ trường đến New York với Alexandra. Vì đã lâu không gặp bố mẹ, tôi rẽ qua Montclair thăm họ một lát.

Đến nơi, tôi nhìn thấy ô tô của bác đậu trước nhà mình. Tôi vội vàng vào nhà nhưng mẹ chặn tôi lại.

- Bác Saul làm gì ở đây thế? - Tôi lo lắng hỏi.

- Markie yêu quý, con đừng vào bếp.

- Nhưng có chuyện gì ạ?

- Là bác Anita.

- Bác ấy làm sao?

- Bác ấy bỏ bác con rồi. Đi rồi.

- Đi là đi thế nào?

Tôi muốn gọi điện cho Hillel nhưng mẹ ngăn tôi lại.

- Đừng lôi Hillel vào ngay lúc này. - Mẹ nói với tôi.

- Nhưng chuyện gì xảy ra thế?

- Mẹ sẽ giải thích tất cả với con, Markie, mẹ hứa. Bác con sẽ ở đây cuối tuần này, bác sẽ ngủ trong phòng con, nếu con đồng ý.

Tôi muốn đến ôm bác tôi nhưng ngay khi bước vào phòng ăn, tôi thấy bác qua khe cửa hé mở, đang giàn giụa nước mắt. Người khổng lồ vĩ đại, đầy quyền năng Saul Goldman đang khóc.

- Có lẽ con nên đến chỗ Alexandra. - Mẹ dịu dàng thì thầm bên tai tôi. - Mẹ nghĩ là bác con cần chút yên tĩnh.

Tôi không đi, mà là chạy trốn. Tôi rời Montclair không phải bởi nghe theo lời mẹ khuyên, mà bởi vì ngày hôm đó, tôi nhìn thấy bác Saul khóc. Con người mạnh mẽ ấy cuối cùng cũng chỉ như dũng sĩ Samson*, chỉ cần cắt tóc là ông ấy hết sức mạnh.

Tôi đi tìm Alexandra, người phụ nữ của đời mình. Bên nàng, mọi chuyện đều bình yên. Vì biết nàng ghét sự phù phiếm của lễ Tình nhân nên tôi tổ chức ăn tối không đủ năm món và chẳng có hoa hồng.

Tôi đến thẳng studio, nơi nàng đang ghi âm đĩa nhạc mới, đón nàng. Chúng tôi sẽ cùng nhau trốn trong một căn phòng ở Waldorf Astoria để xem phim, để làm tình. Trong vòng tay nàng, tôi tránh được những gì đang diễn ra.

Cũng tối hôm đó, ngày 14 tháng Hai năm 2002, Woody ngồi trên giường chờ Hillel về phòng. Khoảng mười giờ tối, Hillel trở về.

- Trời đất, Woody, cậu làm tớ sợ quá. - Hillel giật mình khi mở cửa.

Woody không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Hillel.

- Woody, mọi chuyện đều ổn chứ? - Hillel hỏi.

Woody chỉ vào chiếc túi giấy bên cạnh, hỏi:

- Tại sao?

- Woody… Tớ…

Woody bật dậy, túm cổ áo Hillel, dồn anh vào tường:

- Tại sao? - Woody hét lên hỏi lại.

Hillel nhìn thẳng vào mắt Woody, thách thức:

- Cứ đánh tớ đi, Woody. Dù sao cậu cũng chỉ biết mỗi chuyện đánh đấm…

Woody nắm chặt tay, giơ nắm đấm lên một hồi lâu, hai hàm răng nghiến chặt, toàn thân run lên. Anh giận dữ hét lớn rồi bỏ đi. Woody chạy một mạch tới tận bãi đỗ xe, lên xe của Colleen rồi khởi động. Anh cần phải giãi bày với ai đó đáng tin và người duy nhất anh nghĩ tới là bác Patrick Neville. Woody cho xe chạy về hướng Manhattan. Woody cố gọi cho bác Patrick nhưng điện thoại không liên lạc được.

Woody đến trước cửa tòa nhà của bác Patrick Neville lúc mười một giờ tối. Anh đỗ xe trên vỉa hè đối diện, sang đường mà không quan sát, rồi vội đi vào tòa nhà. Người gác cổng chặn lại.

- Tôi phải gặp ông Patrick Neville. Việc gấp.

- Ông Neville có hẹn với cậu không?

- Cứ gọi cho ông ấy, gọi đi, vì Chúa!

Người gác cổng gọi điện cho bác Patrick Neville:

- Xin chào, tôi xin lỗi vì đã làm phiền ông, có một chàng trai trẻ tên là…

- Woody. - Woody nói.

- … Woody… Vâng thưa ông.

Người gác cổng dập máy, ra hiệu cho Woody vào thang máy. Đến tầng hai mươi ba, Woody hấp tấp đi về căn hộ của bác Patrick. Đã nhìn thấy Woody đi tới qua khe cửa nên bác Patrick mở cửa trước khi Woody kịp bấm chuông.

- Woody, có chuyện gì thế?

- Cháu có chuyện cần nói với bác.

Woody thấy trong ánh mắt của bác Patrick dường như có chút lưỡng lự.

- Cháu có làm phiền bác không?

- Không, không hề. - Bác Patrick trả lời.

Woody có vẻ bị chấn động mạnh. Bác không thể để anh rời đi như thế. Bác đưa anh vào phòng khách. Woody quan sát thấy bàn tiệc dành cho lễ Tình nhân, có nến, có bó hoa lớn, rượu sâm panh ướp lạnh trong xô đá, và hai chiếc li đã đầy rượu nhưng dường như còn nguyên.

- Bác Patrick, cháu rất tiếc, cháu không biết là bác có khách. Cháu không dám làm phiền bác nữa.

- Sau khi cháu nói cho bác biết có chuyện gì thì cháu mới được đi. Cháu cứ ngồi xuống đã.

- Nhưng cháu đang xen vào…

- Đừng lo. - Bác Patrick trấn an. - Cháu đã đúng khi đến đây. Bác sẽ kiếm cho cháu đồ uống gì đó trước, sau đó cháu hãy kể tất cả.

- Cho cháu xin li cà phê.

Bác Patrick vào bếp, để lại Woody một mình trong phòng khách. Woody nhìn quanh quất và đột nhiên thấy chiếc áo vest và túi của phụ nữ trên ghế. Có lẽ là của bạn gái bác Patrick, Woody nghĩ thầm. Cô ấy có lẽ đã lánh sang một căn phòng nào đó. Woody không biết bác Patrick đang hẹn hò với ai. Đột nhiên Woody thấy hình như mình biết chiếc áo vest này. Woody bối rối đứng dậy, tiến về phía cái túi. Nhìn thấy chiếc ví đựng tiền xu trong túi, anh cầm lấy và mở ra. Vô tình, Woody thấy chiếc thẻ ngân hàng, bỗng nôn nao chóng mặt. Không thể như vậy. Không phải người đó. Woody muốn làm sáng tỏ chuyện này, hấp tấp đi về phía các phòng. Cùng lúc ấy, bác Patrick từ bếp đi ra.

- Woody, cháu đi đâu thế, đợi đã! - Bác Patrick đặt khay đựng hai li cà phê xuống và chạy theo. Nhưng Woody đã xông vào hành lang, vội vàng mở cửa các phòng. Cuối cùng, anh cũng tìm thấy phòng của bác Patrick: Bác Anita đang ngồi trong đó.

- Woody! - Bác Anita kêu lên, kinh ngạc.

Woody câm lặng, chết đứng. Bác Patrick đã chạy tới.

- Không phải như cháu nghĩ đâu, bác sẽ giải thích.

Woody đẩy ông ra phía sau và trốn chạy. Bác Anita đuổi theo:

- Woody, Woody! Xin con, hãy dừng lại đi.

Không muốn mất thời gian chờ thang máy, Woody chạy thang bộ. Bác Anita đi xuống theo thang máy. Đến tầng trệt, bác Anita đã đứng chờ, vòng tay ôm anh.

- Woody, con đợi đã!

Anh vùng ra khỏi vòng tay bác Anita.

- Hãy để con được yên. Hóa ra mẹ cũng chỉ như vậy. - Woody hét lên rồi bỏ đi. - Con sẽ nói với bố Saul!

Bác Anita cố chạy theo Woody.

- Woody, mẹ xin con.

Woody chạy qua cổng tòa nhà, nhảy phốc lên vỉa hè, băng qua đường tiến về phía bãi đậu xe mà không thèm quan sát hai bên đường. Anh chỉ muốn chạy thật xa. Bác Anita vẫn đuổi theo phía sau mà không nhìn thấy chiếc xe tải đang lao đến với tốc độ cao. Nó đâm vào bác, trực diện.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »