Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1581 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 40 -
2003-2004

Đầu năm 2003, trong một buổi tối Alexandra biểu diễn trên sân khấu quán Nightingale, nàng đã có một cuộc gặp gỡ làm thay đổi toàn bộ cuộc đời. Khi màn trình diễn kết thúc, nàng quay về chỗ tôi. Tôi chúc mừng, hôn Alexandra, rồi đang chuẩn bị gọi đồ uống thì có một người đàn ông tiến tới.

- Tôi rất thích tiết mục của cô! - Anh ta nói với Alexandra. - Tài năng của cô thật là khó tin.

- Cảm ơn anh.

- Ai đã sáng tác những bài hát đó thế?

- Chính là tôi.

Anh ta chìa tay về phía Alexandra:

- Tôi là Eric Tanner. Tôi là nhà sản xuất và đang tìm một nghệ sĩ để phát triển thương hiệu. Cô là người mà tôi chờ đợi từ lâu.

Eric có cách nói chuyện hiền hòa và chân thật, khác xa những kẻ bịp bợm mà chúng tôi đã gặp lúc trước. Anh ta mới chỉ nghe Alexandra hát trong vòng hai mươi phút nhưng đã có đầy ắp các ý tưởng. Tôi tự nhủ hoặc anh ta là một kẻ lừa đảo hoặc một kẻ điên.

Anh ta để lại cho chúng tôi danh thiếp. Khi tra cứu thông tin trên Google về anh ta thì chúng tôi càng thêm nghi ngờ. Đúng là có một công ty băng hình mang tên anh ta thật, nhưng địa chỉ lại đặt ở nhà riêng ở ngoại ô Nashville và anh ta chưa lăng xê bất cứ tên tuổi nghệ sĩ nào.

Alexandra quyết định không gọi lại. Chính anh ta đã tìm chúng tôi. Tối nào anh ta cũng quay lại Nightingale cho đến khi gặp bằng được chúng tôi. Anh ta nài nỉ chúng tôi cùng ngồi vào bàn để mời chúng tôi một li.

Anh ta bắt đầu độc thoại khoảng hai mươi phút, giải thích mọi điều mình thích ở Alexandra và tại sao anh ta chắc chắn Alexandra sẽ trở thành một ngôi sao lớn.

Anh ta giải thích rằng mình từng là nhà sản xuất của một hãng lớn nhưng vừa nghỉ việc. Giấc mơ của cuộc đời anh ta là lập một thương hiệu riêng. Chính vì vậy, anh ta cần một nghệ sĩ có tài năng tương xứng với tham vọng của mình. Alexandra là ngôi sao anh ta đã chờ đợi từ lâu. Sức mạnh của những câu chuyện, sự lôi cuốn, hào hứng của anh ta đã thuyết phục Alexandra. Đợi anh ta nói xong, nàng đề nghị được nói chuyện với tôi một lúc, rồi kéo tôi ra một góc. Tôi nhìn thấy đôi mắt nàng ánh lên niềm vui mãnh liệt.

- Chính là anh ấy, Markie ạ. Chọn anh ta là đúng đắn. Em cảm thấy điều đó ở tận sâu trong lòng em. Đúng là anh ấy. Anh nghĩ sao?

- Hãy lắng nghe bản năng của em. Nếu em tin anh ta, hãy tiến lên.

Nàng cười. Nàng quay lại ngồi vào bàn và nói với Eric:

- Tôi đồng ý. Tôi muốn sản xuất đĩa nhạc này với anh.

Họ kí hợp đồng hợp tác trên một tờ giấy.

Đó là khởi đầu một cuộc phiêu lưu đặc biệt. Eric bảo trợ chúng tôi. Anh đã có vợ và là bố của hai đứa trẻ. Chúng tôi đã trải qua không biết bao nhiêu bữa tối ở nhà anh, để chuẩn bị cho album đầu tiên của Alexandra.

Chúng tôi thành lập nhóm, tuyển chọn nhạc công trong vùng, và Eric mượn được một phòng thu.

Tiếp theo là quá trình thu âm kéo dài nhiều tháng. Eric và Alexandra lựa chọn mười hai bài cho album, rồi chỉnh sửa, sắp xếp. Sau đó, công việc tập trung hết tại phòng thu.

Vào tháng Mười năm 2003, khoảng một năm rưỡi sau khi chúng tôi chuyển đến Nashville, đĩa nhạc đầu tiên của Alexandra cuối cùng cũng xong.

Việc tiếp theo là phải tìm cách quảng bá nó. Trong tình huống ấy chỉ có một cách duy nhất: lên xe và cày khắp các nẻo đường đất nước để gặp tất cả các đài phát thanh.

Đó chính là những gì chúng tôi, Alexandra và tôi, đã làm.

Chúng tôi đi khắp đất nước từ vùng này sang vùng khác, từ nam chí bắc, từ đông sang tây, từ thành phố này tới thành phố khác để tặng đĩa cho các kênh phát thanh và nhất là thuyết phục người lên kịch bản phát các bài hát của nàng.

Mỗi ngày lại là một khởi đầu mới. Một thành phố mới, những con người mới phải thuyết phục. Chúng tôi ngủ trong những khách sạn rẻ tiền, nơi Alexandra đã phải nhờ vả những người làm ở đó để được sử dụng bếp làm bánh bích quy hay bánh ga tô mang tặng những tay phụ trách các kênh phát thanh. Nàng còn cất công viết thư tay để cảm ơn sự quan tâm của họ. Nàng không khi nào chùn bước. Nàng dành cả buổi tối, đôi khi đến tận khuya để làm việc đó. Tôi ngủ gục trên quầy bếp hoặc ở góc bàn bên cạnh. Ban ngày, tôi lái xe còn nàng lại ngủ trên ghế lái. Rồi chúng tôi đến trạm phát thanh trong ngày để tặng đĩa nhạc, bánh quy và gửi thư cảm ơn. Nàng luôn đến các trạm phát thanh với dáng vẻ tươi tắn và hoạt bát.

Trên đường đi, chúng tôi chăm chú nghe đài phát thanh. Tới mỗi bài hát mới, chúng tôi chờ đợi, tim đập mạnh, hi vọng đây có thể là bài hát của Alexandra. Nhưng mãi vẫn không thấy gì.

Rồi đến tháng Tư, một ngày chúng tôi lên xe ô tô, tôi bật đài và đột nhiên, chúng tôi nghe tiếng nàng. Một đài phát thanh đã phát bài hát của Alexandra. Tôi bật nhạc hết cỡ, tôi thấy nàng khóc nức nở. Nàng mặc cho những giọt nước mắt hạnh phúc chảy trên má, ôm tôi, hôn tôi thật dài. Nàng nói với tôi rằng tất cả những điều này đều là nhờ công tôi.

Khi đó là gần sáu năm chúng tôi bên nhau, sáu năm chúng tôi hạnh phúc. Tôi đã nghĩ rằng không gì có thể chia rẽ chúng tôi. Trừ Hội Goldman.

Chính Alexandra đã tập hợp Hội Goldman lại, nàng vẫn giữ liên lạc với Woody và Hillel.

Một ngày mùa xuân năm 2004, nàng nói với tôi:

- Anh phải nói với Hillel, cậu ấy phải biết về chúng ta. Cậu ấy là bạn của anh và cũng là bạn của em. Bạn bè không nói dối nhau.

Nàng có lí, nên tôi đã làm theo.

Đầu tháng Năm, tôi đến Baltimore. Tôi kể tất cả cho Hillel. Khi tôi nói xong, Hillel cười, ngã vào vòng tay tôi:

- Anh rất mừng cho cậu, Markie.

Tôi lấy làm ngạc nhiên với phản ứng của anh.

- Thật à? - Tôi hỏi lại. - Anh không giận sao?

- Không hề.

- Nhưng chúng ta đã thề ở Hamptons…

- Anh luôn ngưỡng mộ cậu. - Anh nói với tôi.

- Anh nói gì thế?

- Sự thật. Anh luôn thấy cậu đẹp hơn, thông minh hơn, có tài hơn anh. Cách các cô gái nhìn cậu, cách mẹ nói về cậu sau mỗi kì nghỉ. Mẹ anh bảo: “Hãy theo gương Markie.” Anh luôn ngưỡng mộ cậu, Markie ạ. Cả bố mẹ cậu cũng tuyệt vời. Nhìn xem, mẹ cậu đã lập hẳn cho cậu một thư phòng để viết văn. Còn anh, bố anh luôn đe nẹt để anh trở thành luật sư giống bố. Đó cũng là điều anh đang thực hiện. Để làm hài lòng bố. Giống như anh vẫn làm. Còn cậu, cậu là chàng trai đặc biệt, Marcus ạ. Bằng chứng là chính cậu không biết điều ấy.

Tôi cười cảm động.

- Em muốn chúng ta tìm lại Woody. - Tôi nói với Hillel. - Em muốn tái ngộ Hội Goldman.

- Anh cũng thế.

Cuộc tái ngộ Hội Goldman được tổ chức tại quán Dairy Shack ở Oak Park giúp tôi nhìn lại mối liên kết mà chúng tôi đã tạo ra, giữa những người anh họ và tôi. Một năm đủ dài để làm dịu nỗi đau, quên đi oán trách, để dành chỗ cho tình bạn bất tử, mạnh mẽ và không thể phá vỡ, những điều đã gắn kết chúng tôi. Không gì có thể lật đổ chúng.

Chúng tôi gặp lại nhau quanh một chiếc bàn, hút sữa lắc như khi còn nhỏ. Hôm đó có Hillel, Woody và Colleen, Alexandra và tôi.

Tôi nhận ra rằng Woody thực sự hạnh phúc ở Madison bên Colleen. Colleen khiến Woody dịu lại, chữa lành những vết thương và khiến anh hồi sinh. Anh đã vượt qua cái chết của bác Anita.

Như để thách thức số phận bất hạnh, sau khi rời quán Dairy Shack, chúng tôi cùng ra nghĩa trang Forrest Lane. Alexandra và Colleen lùi lại phía sau. Woody, Hillel và tôi ngồi ngay trước mộ bác Anita.

Chúng tôi đã trở thành ba người đàn ông.

Hình ảnh chúng tôi lúc đó không phải là hình ảnh mà tôi đã tưởng tượng mười năm trước.

Họ không trở thành những con người xuất sắc như tôi hình dung, không phải là cầu thủ tài ba hay luật sư nổi tiếng. Họ không trở nên đặc biệt như tôi hi vọng. Nhưng họ là những người anh em của tôi và tôi yêu quý họ hơn tất thảy.

Ở Oak Park, trong căn nhà lớn ở đường Willowick, bác Saul của tôi không còn như tôi từng biết. Bác cô đơn, buồn hơn. Nhưng ít nhất tôi cũng tìm thấy lại bác Saul của tôi.

Tôi từng tự hỏi có phải mình hồi bé đã mơ ra họ không. Liệu có phải vì vậy mà tôi có sự nhìn nhận họ khác với những gì họ thực sự có hay không. Họ có thực sự là những con người độc nhất vô nhị mà tôi đã vô cùng ngưỡng mộ đến thế hay không. Không biết tất cả những điều ấy có phải chỉ là sự tưởng tượng trong trí óc tôi mà thôi hay không. Và không biết, từ khi ra trường đến nay, tôi có phải cũng là một người nhà Baltimore hay không.

Suốt tối và đêm hôm đó, chúng tôi ở bên nhau trong căn nhà của gia đình Goldman ở Baltimore. Ngôi nhà thừa rộng để chứa tất cả chúng tôi. Bác Saul sung sướng như lên chín tầng mây khi nhìn chúng tôi tái ngộ tại nhà mình.

Lúc đó khoảng nửa đêm. Trời rất nóng. Chúng tôi ngồi ngoài hiên bên bờ bể bơi và ngắm sao. Bác Saul đến ngồi với chúng tôi.

- Các con, - ông nói với chúng tôi, - bố đang nghĩ liệu tất cả chúng ta có thể lại về đây vào dịp lễ Tạ ơn hay không.

Thật hạnh phúc được nghe bác Saul nói như thế. Tôi run lên vì vui sướng khi nghe bác ấy gọi “các con”. Tôi nhắm mắt và lại nhìn thấy ba chúng tôi của mười hai năm về trước.

Lời đề nghị của bác được tất cả tán thành. Chúng tôi háo hức chỉ với ý tưởng sum họp quanh bàn ăn vào dịp lễ Tạ ơn. Thời gian phải trôi nhanh hơn nữa.

Nhưng năm đó không hề có lễ Tạ ơn nào cả.

Hai tháng sau, đầu tháng Bảy năm 2004, Luke, gã chồng cũ của Colleen, ra tù.

Hắn đã mãn hạn tù.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »