Ngày 28 tháng Ba năm 2012, Alexandra rời Boca Raton, trở lại Los Angeles.
Hôm đi, nàng để lại một phong bì trước cửa nhà tôi. Ông Leo đã chứng kiến cảnh đó, đến nhà tôi gõ cửa.
- Anh vừa mới nhỡ mất bạn gái của anh rồi.
- Không phải bạn gái của cháu.
- Có một chiếc xe SUV rõ to màu đen vừa dừng trước cửa nhà anh, cô ấy để phong bì thư này trước cửa nhà anh đấy.
Ông đưa cho tôi. Bên ngoài phong bì ghi thế này: Gửi Markikette.
- Cháu không biết ai là Markikette hết. - Tôi nói.
- Tôi nghĩ đó chính là anh. - Ông Leo đáp.
- Không, chắc là nhầm rồi.
- À, thế thì để tôi mở nhé.
- Không được.
- Tôi tưởng thư này không phải gửi cho anh.
- Đưa cho cháu đây!
Tôi giành bức thư từ tay ông Leo và mở ra. Bên trong, nàng chỉ viết mỗi số điện thoại mà tôi nghĩ chắc là số của nàng.
555-543-3994
A.
- Tại sao cô ấy lại đưa cho cháu số điện thoại của mình? Nhất là tại sao lại để nó trước cửa nhà khi mà cô ấy biết rằng bất kì lúc nào cũng có thể có nhà báo đi ngang qua nhìn thấy, thậm chí còn nhặt luôn?
- Markikette đáng thương, - ông Leo nói với tôi, - thật, anh đúng là kẻ chẳng biết vui.
- Bác đừng gọi cháu là Markikette. Cháu cũng không phải là người không biết vui.
- Rõ ràng anh là người không biết vui. Có người phụ nữ xinh đẹp như thế, hoàn toàn lạc lõng như thế bởi vì cô ấy chết tình vì anh như thế, nhưng cô ấy lại không biết phải nói với anh thế nào.
- Cô ấy không yêu cháu nữa. Đó là chuyện quá khứ rồi.
- Ơ kìa, anh có cố tình không thế? Cuộc đời cô ấy đang êm đềm bằng phẳng, tự dưng anh nhảy vào tạo ra chấn động kinh hoàng, cô ấy quyết định chạy trốn. Mặc dù vậy, lúc ra đi, cô ấy vẫn để lại cho anh cách liên lạc. Phải viết hẳn ra cho anh hay sao nữa? Anh làm tôi lo quá đấy, Marcus. Anh đúng là thằng ngu ngơ nhất trong số những thằng ngu về chuyện tình cảm.
Tôi nhìn tờ giấy và siết chặt nó giữa những ngón tay. Tôi nói với ông Leo:
- Thế thì cháu phải làm gì, thưa bác sĩ tâm hồn?
- Gọi cho cô ấy, thằng ngu!
Tôi mất khá nhiều thời gian mới quyết định gọi cho Alexandra. Khi tôi có đủ can đảm để gọi thì điện thoại của nàng lại báo bận. Hẳn là Alexandra đang trên máy bay đi California. Mấy giờ sau, tôi thử gọi lần nữa. Lúc đó Florida đã về khuya, còn ở Los Angeles là đầu giờ tối. Nàng không trả lời. Sau đó nàng gọi lại cho tôi. Tôi nhấc máy nhưng nàng chẳng nói gì. Chúng tôi cứ giữ máy như thế rất lâu, im lặng. Rốt cuộc, nàng nói:
- Anh còn nhớ không, sau cái chết của Scott… em đã liên lạc với chính anh. Em cần anh, thế là chúng mình đã giữ điện thoại cả giờ đồng hồ, chẳng nói gì. Chỉ để có người bầu bạn.
Tôi không trả lời. Chúng tôi vẫn giữ máy điện thoại trong im lặng. Cuối cùng, nàng dập máy.
⁎
Baltimore, MarylandTháng Mười năm 1995
Cấp cứu không thành công. Trái tim của Scott không thể đập trở lại. Cậu mất ngay trên sân Buckerey. Trường Buckerey đã hủy cả buổi học hôm sau, đồng thời mở ngay một phòng hỗ trợ giúp ổn định tâm lí cho học sinh. Học sinh tập trung hết ở hội trường, trong khi đó trên loa trường, ông hiệu trưởng Burdon tiếp tục thông báo:
- Vì tin buồn xảy ra ngày hôm qua nên tất cả các tiết học ngày hôm nay đều bị hủy. Mời các học sinh tập trung tại hội trường.
Trước ngăn để cặp sách và đồ dùng của Scott bắt đầu có hàng chồng hoa, nến và những con thú bông.
Scott được chôn cất ở nghĩa trang ngoại ô New York, là quê hương của gia đình Neville. Chúng tôi, bao gồm cả Woody, Hillel và tôi, cùng với bác Saul và bác Anita đều đi đưa tang.
Trước tang lễ, vì không thấy Alexandra nên tôi đi tìm nàng. Tôi tìm thấy nàng một mình trong phòng tang. Nàng khóc. Nàng mặc đồ đen tuyền. Thậm chí móng tay cũng sơn đen. Tôi ngồi cạnh, nắm tay nàng. Tôi thấy tay nàng đẹp đến nỗi chỉ muốn hôn lòng bàn tay của nàng. Và tôi đã làm như thế. Và vì nàng không rút tay lại nên tôi hôn tiếp. Tôi hôn khắp bàn tay, hôn từng ngón tay của nàng. Nàng sát lại tôi, nép vào lòng tôi và thì thầm:
- Làm ơn đừng thả tay mình ra nhé, Markie.
Lễ tang rất nặng nề. Lẽ ra tôi không bao giờ nên đương đầu với một tình huống như thế. Bác Saul và bác Anita đã chuẩn bị tinh thần cho chúng tôi, nhưng thực tế, chúng tôi lại chứng kiến cảnh tượng hoàn toàn khác. Không có cách nào an ủi nổi Alexandra: những hàng nước mắt đen vì mascara chảy dài xuống tay chúng tôi. Tôi không biết có nên nói gì với nàng, hay phải an ủi nàng thế nào. Tôi muốn lau nước mắt cho nàng, nhưng lại sợ mình vụng về. Tôi chỉ biết nắm tay nàng chặt nhất có thể.
Nhưng những khó khăn đó không sánh bằng nỗi buồn chúng tôi cảm nhận được từ tình trạng căng thẳng giữa bố mẹ Scott. Bác Patrick đọc cho con trai bài diễn văn vô cùng đẹp. Tên bài diễn văn là Lời vĩnh biệt của người cha dành cho đứa con ốm yếu. Bác còn gửi lời cảm ơn chân thành đến Woody và Hillel. Bác đề cập đến họ rất cụ thể:
- Chúng ta, những người có điều kiện sống khá giả ở Oak Park hay ở New York, chúng ta có thực sự hạnh phúc không? Ai ở đây dám khẳng định chắc chắn điều đó? Con trai Scott của chúng tôi đã hạnh phúc. Đó là nhờ hai chàng trai ở đây.
Cảm ơn hai bạn nhỏ. Các bạn đã mang lại cho con tôi nụ cười mà tôi chưa bao giờ thấy. Các bạn mang cho con tôi sức mạnh mà tôi chưa từng biết. Ai có thể, dù cho đã sống một cuộc đời dài, dám khẳng định rằng đã giúp một người thân của mình hạnh phúc? Các cháu đã làm được điều đó, Hillel, Woody, các cháu đã làm được điều đó.
Bài diễn văn của bác Patrick khiến vợ chồng bác cãi vã sau khi chôn cất con xong. Tất cả chúng tôi nán lại trong phòng khách ăn bánh nướng. Đúng lúc đó, chúng tôi nghe thấy tiếng gắt gỏng khá lớn vọng ra từ bếp.
- Anh cảm ơn chúng nó à? - Bác Gillian gào lên. - Chúng nó đã giết con trai chúng ta, thế mà anh lại cảm ơn chúng nó!
Cảnh tượng thật không thể chịu nổi. Bất chợt tôi nhớ lại tất cả những lần tôi cảm thấy căm ghét Scott, những lần tôi ghen tị vì không mắc bệnh giống cậu và tôi cũng mong được mắc bệnh xơ nang phổi như cậu. Tôi chỉ muốn khóc nhưng lại không muốn nhỏ lệ trước mặt Alexandra. Tôi chạy ra vườn. Tôi mắng mình là thằng đểu. Thằng đểu! Thằng đểu! Rồi tôi cảm thấy có một bàn tay đặt lên vai tôi. Tôi quay lại: bác Saul. Bác ôm tôi và tôi òa khóc.
Tôi sẽ không bao giờ quên bác đã ôm tôi chặt như thế nào vào ngày hôm đó.
Rồi những tuần lễ buồn bã trôi qua.
Hillel và Woody cảm thấy có tội. Thay vì giúp giải quyết mọi chuyện ổn thỏa thì ông hiệu trưởng Burdon lại đưa ra những hình phạt. Ông gọi Hillel và huấn luyện viên Bendham đến. Buổi họp kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Woody lo lắng, đi đi lại lại cả trăm bước phía sau cánh cửa. Cuối cùng, cửa cũng mở ra. Hillel, nước mắt đầm đìa, bước ra ngoài.
- Tớ bị đuổi khỏi đội! - Anh hét lên.
- Sao? Sao lại thế được?
Hillel không trả lời và bỏ chạy một mạch dọc hành lang. Lúc đó Woody thấy huấn luyện viên Bendham, vẻ mặt buồn rười rượi, đi ra khỏi phòng thầy hiệu trưởng.
- Thưa huấn luyện viên, không thể như thế được! - Woody kêu lên. - Huấn luyện viên, có chuyện gì vậy?
- Chuyện rất nghiêm trọng. Hillel phải rời khỏi đội bóng. Thầy thật sự rất tiếc… Thầy không thể làm gì được.
Woody tức giận, không thèm gõ cửa, cứ thế xông vào phòng hiệu trưởng.
- Thưa thầy Burdon, thầy không thể đuổi Hillel khỏi đội bóng.
- Chuyện gì vậy Woodrow, ai cho phép em tự tiện vào phòng tôi như thế?
- Đây có phải là trả thù không? Đúng không?
- Woodrow, tôi sẽ không nhắc lại lần thứ hai: ra khỏi phòng tôi ngay.
- Thầy không giải thích cho em được là tại sao, với lí do gì mà thầy đuổi Hillel ạ?
- Tôi không đuổi cậu ấy. Về cơ bản, cậu ấy chưa bao giờ là thành viên đội bóng. Không có học sinh nào lại đi chịu trách nhiệm về các học sinh khác. Huấn luyện viên Bendham lẽ ra không bao giờ được nhờ cậu ấy làm trợ lí. Hơn nữa, tôi có phải nhắc lại rằng chính Hillel đã giết chết một học sinh không hả Woody? Nếu không có ý tưởng điên rồ của Hillel thì Scott Neville vẫn còn sống!
- Cậu ấy không giết ai cả. Được chơi bóng là ước mơ của Scott.
- Tôi hoàn toàn không tán thành giọng điệu này của em, Woodrow. Em còn muốn gì nữa: Cậu bạn thân Hillel của em phàn nàn là tôi không làm tròn phận sự, vậy thì tôi làm đây, đây là việc của tôi. Bây giờ thì ra khỏi đây ngay.
- Thầy không có quyền làm thế với Hillel.
- Tôi hoàn toàn có quyền. Tôi là hiệu trưởng. Các cậu chỉ là học sinh. Các cậu không là gì khác ngoài là học sinh, hiểu chưa?
- Thầy sẽ phải trả giá về việc này!
- Em đe dọa tôi đấy à?
- Không, em thề.
Chẳng ai làm gì được nữa. Đối với Hillel, sự nghiệp bóng banh kết thúc ở đây.
Giữa đêm hôm sau, Woody đạp xe rời nhà Goldman, đến tận nhà ông Burdon. Lợi dụng bóng tối, anh lẻn qua vườn, lấy từ túi ra một chai sơn, viết những chữ to tướng lên hiên nhà: BURDON THỐI THÂY. Vừa viết xong chữ cuối cùng thì anh cảm thấy một chùm ánh sáng rọi xuống gáy. Woody quay lại nhưng không nhìn thấy gì vì ánh sáng chói lóa của đèn pin rọi thẳng vào mắt.
- Cậu đang làm gì ở đây? - Một giọng đàn ông chắc nịch hỏi.
Woody nhận ra hai người cảnh sát.
Bị đánh thức bởi điện thoại của cảnh sát, bác Saul và bác Anita được mời thẳng lên đồn đón Woody.
- Burdon thối thây sao? - Bác Anita tuyệt vọng. - Con không nghĩ ra được cái gì hay hơn à? Ôi Woody, điều gì khiến con làm ra một chuyện như vậy?
Woody cúi đầu xấu hổ và làu bàu:
- Con muốn trả thù vì chuyện ông ấy đã làm với Hillel.
- Không ai được phép trả thù ai hết! - Bác Saul bực tức lên tiếng. - Mọi chuyện không thể giải quyết theo cách đấy, con biết rõ mà.
- Vậy, bây giờ điều gì sẽ xảy đến với con? - Woody hỏi.
- Điều đó phụ thuộc vào việc ông Burdon có đâm đơn kiện hay không.
- Con có bị đuổi học không?
- Bố không biết, con đã làm một việc ngu ngốc hết sức nghiêm trọng, Woody. Số phận của con không còn nằm trong tay con nữa.
Woody bị đuổi khỏi trường trung học Buckerey.
Huấn luyện viên Bendham đã làm tất cả để bảo vệ anh trước thầy Burdon, đã phản ứng rất mạnh mẽ khi ông hiệu trưởng từ chối xem lại quyết định đuổi học.
- Tại sao thầy lại quá khắt khe vậy, Steve? - Huấn luyện viên Bendham bực mình.
- Bởi vì có những nguyên tắc, thưa thầy huấn luyện viên, và chúng ta phải làm theo nguyên tắc. Thầy đã xem thằng bé mất dạy đó làm gì ở nhà tôi chưa?
- Đó chỉ là chuyện trẻ con vớ vẩn! Thầy có thể bắt nó dọn nhà vệ sinh của trường sáu tháng, nhưng thầy không thể đuổi học nó, không thể chà đạp hai đứa trẻ như thế.
- Augustus, chuyện là thế đấy.
- Mẹ kiếp, Steve, thầy đang dẫn dắt một trường học, một trường như cứt! Thầy ở đây để xây dựng cuộc sống cho những đứa trẻ này, chứ không phải để hủy hoại chúng.
- Chính thế đấy, tôi đang lãnh đạo một trường học. Nhưng hình như thầy không hình dung được trách nhiệm của tôi. Chúng ta ở đây để đảm bảo rằng lũ trẻ phải thích nghi với xã hội, chứ không phải ngược lại. Chúng phải học mà hiểu là có những nguyên tắc, nếu chúng không tuân thủ thì sẽ phải gánh chịu hậu quả. Có thể thầy thấy tôi tàn nhẫn, tùy thầy, nhưng tôi biết tôi đang làm gì cho chúng. Một ngày nào đó chúng sẽ cảm ơn tôi. Những đứa trẻ như thế rốt cuộc sẽ phải vào tù nếu không ai dắt tay chúng.
- Những đứa trẻ như thế, Steve, rốt cuộc sẽ trở thành những ngôi sao của đội tuyển quốc gia và nhận giải Nobel! Thầy sẽ thấy, mười năm nữa, sẽ có những chiếc máy quay đặt trong sân trường này để quay lại vinh quang của người nhà Goldman.
- Úi giời, vinh quang của người nhà Goldman cơ đấy! Đừng cố bảo rằng thầy tin những lời nhảm nhí đó…
- Đứng trước các nhà báo đang giơ micrô ra, thầy đừng lúng búng như một thằng hèn mà nhận chúng là học sinh cưng của thầy, là những học sinh giỏi nhất trường trung học và thầy chưa bao giờ nghi ngờ tài năng của chúng!
- Thôi đi, huấn luyện viên, thầy vượt quá giới hạn rồi. Tôi nghe thế là đủ rồi.
- Thầy biết không, Steve, chính tôi mới là người nghe đủ rồi, thầy đi khỏi đây đi!
- Tôi xin lỗi? Thầy có hoàn toàn mất trí không đấy? Tôi sẽ lập biên bản, Augustus. Và thầy sẽ có tên trong đó.
- Cứ làm các loại biên bản mà thầy muốn. Tôi xin rút! Tôi không tham gia vào cái hệ thống khốn nạn của thầy, chẳng biết làm gì ngoài việc tước bỏ giấc mơ của hai đứa trẻ. Tôi xin rút, thầy sẽ không bao giờ nhìn thấy tôi nữa.
Huấn luyện viên Bendham bỏ đi, sập cửa mạnh hết sức. Ông đã gửi đơn nghỉ việc có hiệu lực ngay lập tức, yêu cầu được về hưu non.
Cuối tuần sau, Woody đến nhà ông, thấy ông đang chất đồ đạc lên chiếc RV.
- Đừng đi mà huấn luyện viên, đội bóng cần thầy.
- Chẳng còn đội bóng nào nữa, Woody. - Ông Bendham trả lời nhưng vẫn không dừng việc của mình. - Lẽ ra thầy phải về hưu từ lâu rồi.
- Thưa thầy huấn luyện viên, em đến để xin lỗi thầy. Tất cả là do lỗi của em.
Ông Bendham đặt mấy gói hành lí lên bãi cỏ.
- Không, Woody, hoàn toàn không phải lỗi của em. Đó là lỗi của cái hệ thống khốn nạn này! Của những ông giáo đớn hèn này. Thầy mới là người phải xin lỗi em, Woody. Thầy không có khả năng bảo vệ các em, Hillel và em, một cách đúng đắn.
- Thế nên thầy bỏ trốn à?
- Không, thầy nghỉ hưu. Thầy sẽ đi xuyên nước Mỹ, từ giờ cho tới hè, thầy sẽ đến Alaska.
- Vậy là thầy rút lui với chiếc xe RV chết tiệt này đến tận Alaska để khỏi phải nhìn thẳng vào sự thật à, huấn luyện viên?
- Hoàn toàn không phải. Lúc nào thầy cũng mong thực hiện chuyến đi này.
- Nhưng thầy còn hẳn cả đời để đi đến tận cái xó Alaska đấy!
- Cuộc đời không dài như vậy đâu, con trai.
- Đủ dài để thầy ở lại đây thêm chút nữa.
Ông Bendham nắm đôi vai của Woody:
- Hãy tiếp tục chơi bóng, con trai ạ. Không phải vì thầy, không phải vì Burdon, chẳng vì ai khác ngoài chính em.
- Em chẳng có gì phải làm cả, thưa huấn luyện viên! Em chẳng có gì phải làm với thứ chết tiệt đó!
- Không, em có việc để làm! Bóng bầu dục, đó chính là cuộc sống của em!
⁎
Cuộc hôn nhân của vợ chồng hai bác Patrick và Gillian không còn yên ả sau cái chết của Scott. Bác Gillian không tha thứ cho chồng vì đã để Scott chơi bóng. Bác cần phải suy nghĩ, cần có không gian. Đặc biệt, bác không muốn sống trong ngôi nhà ở Oak Park nữa. Một tháng sau khi chôn cất Scott, bác gái quyết định trở lại New York, thuê một căn hộ ở Manhattan. Alexandra đi theo mẹ. Hai mẹ con chuyển nhà vào tháng Mười một năm 1995.Vào cái ngày cuối tuần họ rời khỏi Oak Park, bố mẹ cho phép tôi đến tạm biệt Alexandra. Đó là những ngày buồn nhất trong số những ngày tôi ở Baltimore.
- Chính bạn gái ấy đã viết thư cho con à? - Khi đưa tôi đến ga Newark, mẹ hỏi.
- Vâng.
- Một ngày nào đó, con sẽ gặp lại bạn ấy thôi. - Mẹ nói với tôi.
- Con không tin.
- Mẹ chắc chắn đấy. Đừng buồn quá, Markie.
Tôi cố gắng tự thuyết phục rằng mẹ có lí, nếu Alexandra thực sự quan trọng thì cuộc sống sẽ mang nàng trở lại con đường của tôi. Nhưng trong suốt chặng đường đi Baltimore, tim tôi thắt lại. Trong xe ô tô của bác gái, tôi cúi gằm xuống, thậm chí chẳng muốn chào các nhân viên an ninh.
Hôm sau, ngồi trong xe ô tô của mẹ, nàng ra đi vào một ngày thứ Bảy, có hai chiếc xe tải dọn nhà chạy phía sau, y như một đám tang. Chúng tôi ngồi bên nhau suốt hai tiếng cuối cùng trong phòng nàng, nay đã trống huơ trống hoác. Dấu vết nàng để lại chỉ còn là những chiếc đinh ghim các tờ áp phích hình những ca sĩ nàng yêu thích. Ngay cả chiếc guitar của nàng cũng không còn nữa.
- Mình không tin rằng mình phải ra đi. - Alexandra thầm thì.
- Chúng mình cũng vậy. - Hillel trả lời, giọng nghẹn ngào.
Nàng dang rộng đôi tay đón Woody, Hillel và tôi cùng được hưởng cái ôm trọn của nàng. Làn da nàng có mùi hương ngọt ngào của nước hoa, tóc nàng vẫn phảng phất hương đào thơm nức. Cả ba chúng tôi cùng nhắm mắt, ngồi thế một lúc lâu. Cho đến tận khi có tiếng bác Patrick vọng lên từ dưới tầng.
- Alexandra, con ở trên đó à? Phải đi thôi, những người dọn nhà đang đợi.
Nàng xuống cầu thang, chúng tôi theo sau, đầu cúi gục.
Trước nhà, nàng đòi chúng tôi chụp chung một kiểu ảnh cả bốn người. Bác Patrick giúp chúng tôi biến giây phút đó thành vĩnh cửu.
- Mình sẽ gửi ảnh cho các bạn. - Nàng hứa với chúng tôi. - Chúng mình sẽ viết thư cho nhau.
Nàng ôm chúng tôi lần nữa, lần lượt từng người một.
- Xin tạm biệt những người bạn Goldman đáng yêu. Mình sẽ không bao giờ quên các cậu.
- Cậu mãi mãi là thành viên của Hội. - Woody nói.
Tôi thấy có giọt nước mắt chảy xuống má Hillel, tôi lấy ngón trỏ lau đi.
Chúng tôi đứng thành hàng như những người lính danh dự, nhìn nàng lên ô tô với mẹ. Chiếc xe nổ máy, chầm chậm lăn bánh trên lối đi. Nàng vẫy tay chào chúng tôi mãi. Nàng cũng khóc.
Tình cảm của chúng tôi trào dâng mãnh liệt, khiến chúng tôi lên xe đạp, guồng chân hết tốc lực theo chiếc ô tô qua khu dân cư. Chúng tôi nhìn thấy nàng trong xe, lấy một tờ giấy và viết mấy chữ. Sau đó, nàng dán nó lên kính phía sau để chúng tôi đọc được:
MÌNH YÊU CÁC BẠN, NHỮNG CHÀNG TRAI GOLDMAN.