Vào đúng ngày hôm đó của tháng Năm năm 2000, tôi buộc phải giải thích và thú nhận toàn bộ với Woody.
Woody là người duy nhất biết về mối quan hệ như mơ của tôi và Alexandra.
Alexandra và tôi gương vỡ lại lành vào mùa thu sau kì nghỉ cuối cùng của chúng tôi ở Hamptons. Tôi buồn bã trở về Montclair sau khi gặp lại nàng và nhận ra tôi vẫn yêu nàng biết bao. Vài tuần sau, từ cổng trường trung học, tôi nhìn thấy Alexandra ngồi trên nắp capô xe nàng trong bãi đỗ xe. Tôi không thể giấu nổi sự phấn khích.
- Alexandra, cậu làm gì ở đây thế?
Nàng bĩu môi hờn dỗi.
- Mình muốn gặp cậu.
- Mình tưởng cậu không chơi với bọn trẻ con.
- Lên xe đi, đồ ngốc.
- Chúng ta đi đâu?
- Mình chưa biết.
Chúng tôi đã đi đâu ư? Dạo bước trên con đường đời. Từ ngày tôi ngồi lên ghế phụ xe nàng, chúng tôi không rời nhau nữa và yêu nhau cuồng nhiệt. Chúng tôi gọi điện không ngớt, viết thư cho nhau, nàng gửi cho tôi rất nhiều. Cuối tuần nàng đến Montclair. Thỉnh thoảng tôi cũng tới chỗ Alexandra ở New York hoặc Madison, bằng chiếc ô tô cũ của mẹ, bật loa to hết cỡ. Bố mẹ tôi và bác Patrick Neville biết chuyện và cho phép, đồng thời còn hứa không kể với bất kì ai, bởi lẽ chúng tôi cảm thấy sẽ tốt hơn nếu hai anh họ tôi không hay biết gì. Và như thế, tôi đã phá vỡ giao ước với Hội Goldman, rằng không bao giờ được yêu Alexandra.
Năm tiếp theo, tôi bắt đầu học ở khoa nhân văn của trường Burrows, Alexandra và tôi chỉ cách nhau một giờ chạy xe. Jared, anh bạn cùng phòng tốt bụng, luôn nhường phòng cho tôi vào mỗi dịp cuối tuần Alexandra đến. Tôi đã nói dối hai anh họ của tôi, và đó là một điều mà tôi chưa từng làm. Tôi dối trá để được đi gặp Alexandra. Tôi nói rằng mình đang ở Boston hoặc ở Montclair nhưng thực chất lại đang ở New York với nàng. Khi hai anh họ tôi đến chơi nhà bác Patrick Neville ở New York thì chúng tôi đang sống như một cặp tình nhân ở Madison.
Mặc dù vậy, đôi khi tôi cũng ghen vì ba người họ học cùng đại học. Tôi ghen tị vì sự thân thiết đặc biệt mà Alexandra dành cho Hillel và Woody. Cuối cùng đến một hôm, nàng nói với tôi:
- Anh ghen với các anh họ của mình à, Marcus? Anh điên thật rồi! Thực ra là cả ba người các anh điên cả rồi.
Nàng có lí. Tôi không phải là người thích chiếm hữu, cũng không sợ cạnh tranh, nhưng tôi sợ các thành viên Hội Goldman. Có lần, nàng nói rất bình thản, nhưng câu nói như mũi tên đâm trúng tim tôi:
- Anh đã thắng, Markie. Anh đã thắng, anh có em, có chính em đây. Anh còn muốn gì nữa nào? Anh sẽ không giận dỗi chỉ vì em đi ăn bánh mì kẹp với hai anh họ của anh chứ?
Tôi chính là người đưa nàng trở lại con đường âm nhạc, khích lệ nàng theo đuổi ước mơ. Tôi là người đưa nàng tiếp tục chơi nhạc trong các quán bar tại New York và sáng tác trong kí túc xá ở Madison. Khi học xong, nàng quyết định nắm lấy vận mệnh của mình, sẵn sàng kí hợp đồng với một nhà sản xuất ở New York để phát triển sự nghiệp.
Sau khi tôi thú nhận tất cả, Woody hứa sẽ không nói gì với Hillel. Woody không đánh giá gì tôi, chỉ nói:
- Cậu thật may mắn đã có cô ấy, Markie. - Sau đó anh vỗ vai tôi tỏ vẻ hữu hảo.
Mùa thu năm 2000, bắt đầu năm thứ ba của chúng tôi ở đại học. Woody dành trọn tâm huyết cho bóng bầu dục, đồng thời gần gũi hơn với Colleen. Khi ấy chúng tôi hai mươi tuổi.
Tôi tin rằng Woody rất buồn về chuyện Alexandra. Nhưng Woody chưa từng kể gì với Hillel, chỉ chơi thể thao để cố quên đi nỗi buồn. Woody tập luyện không ngừng nghỉ. Woody đi chạy hai lần một ngày, giống như hồi cấp ba. Woody trở thành ngôi sao của đội Titans, lập hết kì tích này đến chiến công khác, và đưa đội bóng đi từ thành công này tới vinh quang nọ. Woody còn xuất hiện trên trang bìa tờ báo trường đại học được xuất bản vào mùa thu.
Ngày nào Woody cũng đến gặp Colleen ở trạm xăng. Tôi nghĩ Woody cần có người để anh quan tâm. Woody mang cho cô xem tờ báo của trường đại học, Colleen nói rằng rất tự hào về anh. Hôm sau, Woody tái mặt khi thấy trên cổ Colleen có nhiều vết bầm tím.
- Chuyện gì xảy ra thế? - Woody hỏi.
- Cậu đi đi Woody.
- Colleen, có phải Luke đã làm thế với chị không? Chị bị chồng đánh à?
Colleen van xin Woody đi khỏi. Woody đành nghe theo. Ba ngày sau, khi Woody quay lại trạm xăng, Colleen bí mật ra hiệu cho Woody rời đi. Ngày thứ tư, Colleen đã chờ sẵn Woody ở bên ngoài. Woody ra khỏi xe, tiến về phía Colleen. Cô không nói gì, nắm lấy tay Woody kéo vào nhà kho. Ở đó, cô lao vào Woody và ôm chặt anh cho thỏa ước mong. Rồi cô tìm môi anh mà hôn.
- Colleen… Em phải cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra. - Woody thầm thì.
- Luke… Anh ta tìm thấy tờ tạp chí của trường đại học trong ngăn tủ. Anh ta liền phát điên.
- Anh ta hành hung em à?
- Đây không phải là lần đầu tiên.
- Thằng khốn nạn… Bây giờ hắn ở đâu?
Cô cảm thấy Woody không mong gì hơn là được tẩn cho gã chồng khốn nạn kia một trận.
- Anh ta đi Maine sáng nay rồi. Tối mai mới về. Nhưng đừng làm gì cả, Woody. Em xin anh. Như vậy chỉ làm cho tình hình tệ hơn mà thôi.
- Vậy thì sao, tôi phải khoanh tay nhìn hắn hành hung em ư?
- Chúng ta sẽ tìm ra cách.
- Trong khi chờ đợi thì sao?
- Trong khi chờ đợi, hãy yêu em đi. - Cô thì thầm với anh. - Hãy yêu em như em chưa từng được yêu.
Woody hôn, rồi ôm cô đầy dịu dàng ngay trong kho để đồ dự trữ. Ở bên cô, Woody cảm thấy mọi chuyện đều ổn.
Mối quan hệ tình cảm giữa họ tiến triển sau những dịp Luke vắng mặt. Một nửa thời gian trong tuần, khi hắn có mặt ở Madison, Colleen thuộc về hắn. Từ khi nhìn thấy tờ báo, hắn cảnh giác hơn. Hắn không ngừng theo dõi và kiểm soát Colleen. Woody không thể tới gần. Woody chỉ dám quan sát Colleen từ xa, cả ở trạm xăng lẫn ở nhà họ.
Rồi khi Luke lên xe tải rời đi thì Colleen được giải phóng. Hết giờ làm việc ở trạm xăng, Colleen đi ra theo lối cửa sau từ phía vườn. Woody đợi sẵn ở con phố bên cạnh, họ cùng nhau đi. Woody đưa Colleen đến trường đại học. Cô sẽ không gặp người quen và cảm thấy an toàn.
Một buổi tối, vừa làm tình xong, Colleen cuộn tròn trong lòng Woody trên giường tại căn phòng kí túc (Hillel cố tình đi vắng để cho hai người được tự do), Woody nhận thấy những vết tím bầm trên tấm lưng trần của cô.
- Tại sao em không kiện? Hắn sẽ giết em mất.
- Bố hắn là cảnh sát trưởng ở Madison này, anh trai hắn thì làm phó. - Colleen nhắc lại với Woody. - Chúng ta chẳng làm gì được.
- Vậy anh nghĩ chắc là do Luke ngu quá nên mới không trở thành cảnh sát được.
- Hắn cũng muốn lắm, nhưng lại có tiền án bạo lực.
- Tại sao chúng ta không kiện hắn ở nơi khác? - Woody đề xuất.
- Vì sống Madison thì phải theo luật của Madison. Dù sao đi nữa, em cũng không muốn rắc rối.
- Anh không chắc có chịu được khi phải thấy em bị đối xử tàn tệ như thế này.
- Cứ học hành cho xong đi đã, Woody. Sau đó, hãy mang em đi thật xa.
Nhưng họ không thể tiếp tục như thế được lâu. Luke bắt đầu nghi ngờ, hắn kiểm soát Colleen. Mỗi khi rời khỏi trạm xăng về nhà, Colleen phải gọi điện cho hắn. Sau đó, hắn gọi lại về nhà, nhưng không báo trước, để chắc chắn cô ở nhà. Cô không thể để lỡ một cuộc gọi của hắn. Cô đã phải trả giá đắt vì một lần chạy sang nhà hàng xóm nhờ sửa chỗ rò nước trong bếp nên không nghe được điện thoại của Luke.
Khi Luke rời đi, Woody gặp được Colleen, có cảm giác cô như vừa trải qua khủng hoảng. Nhưng những giờ phút ấy càng ngày càng trở nên hiếm hoi.
Anh trai Luke bắt đầu thường xuyên đến trạm xăng để xem ai có mặt ở đó. Hết giờ làm việc, anh ta đón Colleen và đưa về nhà.
- Tôi chỉ muốn được yên tâm là cô đã về nhà an toàn. Thời nay chẳng biết có những quân vô lại nào có thể lởn vởn xung quanh.
Tình hình càng ngày càng trở nên nghiêm trọng. Woody đành quan sát Colleen từ xa. Lại gần cô trở nên nguy hiểm. Hillel thường đi cùng Woody, cả hai nấp trong ô tô quan sát trạm xăng hoặc ngôi nhà. Thi thoảng, Hillel đứng ngoài canh cho Woody liều lĩnh vào gặp Colleen trong chớp nhoáng.
Một tối khi họ đang chạy xe gần nhà Colleen, họ bị một xe cảnh sát đuổi theo. Woody dừng xe bên vệ đường, từ xe cảnh sát, bố Luke bước xuống. Ông ta tiến lại kiểm tra giấy tờ xe của Woody và nói:
- Hãy nghe cho rõ đây chàng trai. Hãy chơi bóng và lo việc của cậu đi, không được tới đây kiếm chuyện nữa. Hiểu chứ?
- Sao ông biết tôi chơi bóng? - Woody hỏi lại.
Ông cảnh sát cười ranh mãnh:
- Tao muốn biết rõ tao đang có chuyện với ai.
Họ rời đi, trở về trường.
- Cậu phải cẩn thận. Woody ạ. - Hillel nói. - Chuyện bắt đầu trở nên nguy hiểm rồi đấy.
- Mình biết. Nhưng cậu muốn mình làm gì? Muốn mình xử thằng chồng cô ấy một lần cho xong luôn à?
Hillel lắc đầu, bất lực.
- Mình không muốn có chuyện với cậu, Woody. Mình phải thú nhận là mình bắt đầu thấy sợ rồi.
⁎
Năm đó là lần đầu tiên chúng tôi không gặp nhau vào lễ Tạ ơn. Hôm trước, hai anh họ tôi báo rằng họ được bác Patrick Neville mời đi dự tiệc cùng các cầu thủ đội Giants. Mặc dù vậy, tôi quyết định vẫn tới Baltimore như thời thơ bé. Tôi đến bằng tàu hỏa, một ngày trước ngày lễ. Nhưng khi tới Baltimore, trong tôi tràn ngập nỗi thất vọng khủng khiếp, vì không ai đợi tôi trên bến tàu. Tôi bắt taxi về Oak Park. Vừa tới nhà Goldman ở Baltimore, tôi bắt gặp bác Anita đang ra ngoài.- Ôi Chúa ơi, Markie! - Bác nói khi nhìn thấy tôi. - Bác quên bẵng là cháu sẽ tới tối nay.
- Không sao ạ. Bây giờ cháu ở đây rồi.
- Cháu biết là hai anh họ cháu không ở đây chứ?
- Cháu biết.
- Markie, bác thực sự rất xin lỗi. Tối nay bác trực ở bệnh viện. Bác phải đi bây giờ. Bác trai cháu sẽ rất vui được gặp cháu. Có thức ăn sẵn trong tủ lạnh đấy.
Bác ôm tôi vào lòng. Khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận có gì đó đã thay đổi. Bác có vẻ mệt mỏi, buồn bã. Tôi không còn nhìn thấy ở bác thứ ánh sáng rực rỡ tràn đầy sức sống đã làm xao động trái tim tôi suốt thời thơ bé và niên thiếu.
Tôi bước vào nhà, thấy bác trai ngồi trước tivi. Giống như bác Anita, bác nồng nhiệt chào đón tôi, nhưng xen vào đó là một chút buồn bã. Tôi lên tầng, để hành lí trong phòng dành cho khách. Tôi tự hỏi tất cả những căn phòng này để làm gì nếu như chúng đều vắng lặng. Tôi lang thang trong hành lang rộng lớn. Tôi bước vào phòng tắm khổng lồ. Tôi đi qua ba phòng khách, tất cả đều tối đèn. Không có lửa trong lò sưởi, tivi không bật, chẳng có quyển vở hay tờ báo nào đang mở ra chờ người đọc. Khi xuống tầng, tôi thấy bác Saul đang chuẩn bị bữa tối cho hai người chúng tôi. Bác bày sẵn hai bộ đĩa ăn trên quầy bar. Cách đây không lâu, cũng ngồi ở chính quầy bar này, bác Saul, Hillel, Woody và tôi thi nhau gõ bàn ầm ĩ sốt sắng muốn đưa đĩa cho bác Anita ở phía bên kia, còn bác gái vừa mỉm cười rạng rỡ với đội quân nhỏ của mình, vừa làm cả một chảo lớn bánh kếp, trứng và thịt gà tây.
Chúng tôi ăn tối mà không nói chuyện nhiều. Bác Saul không đói lắm. Điều duy nhất bác nói với tôi là về đội Baltimore Ravens.
- Cháu có muốn thử đi xem một lần không? Bác có vé, nhưng có vẻ chẳng ai thích đi. Mùa bóng vừa rồi của họ rất tuyệt. Bác đã kể với cháu là bác chơi rất thân với mấy giám đốc của Ravens chưa nhỉ?
- Rồi ạ.
- Vậy thì cháu nên đi xem họ chơi một lần rồi về kể cho hai anh họ của cháu nghe.
Sau bữa ăn, tôi đi dạo quanh khu phố. Tôi chào hỏi thân mật những người hàng xóm đang dắt chó đi dạo như thể tôi thân thiết với họ. Khi xe bảo vệ đi tuần qua ngang qua, tôi ra tín hiệu chào anh ta, anh ta cũng đáp lại. Nhưng động tác ấy giờ đây hoàn toàn phù phiếm. Quãng thời gian kì diệu của tuổi thơ đã ra đi mãi mãi chẳng thể nào quay lại: Gia đình Goldman ở Baltimore từ nay đã thuộc về quá khứ.
⁎
Trong đêm tôi ở Baltimore và hai anh họ tôi ở New York, Colleen về nhà khá muộn. Cô xuống xe, chạy vào nhà. Cô xoay núm cửa nhưng cửa đã khóa. Lucke đã khóa trái cửa đi vắng. Cô nhìn đồng hồ: lúc đó là 7 giờ 22 phút. Cô muốn khóc. Cô lấy chìa khóa mở cửa, bước vào trong căn nhà tối om. Cô biết rằng khi trở về, hắn sẽ cho cô một bài học.Lẽ ra cô không nên về nhà muộn như thế. Cô biết điều ấy, Luke đã dặn cô trước. Trạm xăng đóng cửa lúc bảy giờ, 7 giờ 15 phút cô phải có mặt ở nhà. Nếu không, chồng cô sẽ đi. Hắn đến quán bar ưa thích và khi về, hắn sẽ xử lí cô.
Cô chờ hắn đến mười một giờ tối. Cô muốn gọi cho Woody nhưng lại không muốn kéo anh vào chuyện này. Cô biết rồi mọi chuyện sẽ kết thúc rất tệ. Trong những khoảnh khắc ấy, cô nghĩ đến việc chạy trốn. Nhưng biết trốn đi đâu?
Hắn về nhà, sập cửa rất mạnh. Colleen giật bắn người. Hắn xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng khách.
- Em xin lỗi anh. - Ngay lập tức cô năn nỉ để làm dịu cơn giận của chồng.
- Mày đã làm gì hả đồ khốn? Hả? Hả? Xong việc lúc bảy giờ. Bảy giờ! Tại sao mày bắt tao phải chờ? Mày coi tao là thằng ngốc, phải không?
- Em xin lỗi anh, Luke. Có khách đến vào lúc bảy giờ, rồi còn mất thời gian đóng cửa, em bị muộn mất năm phút.
- Mày xong việc lúc bảy giờ. Tao muốn là mày có mặt ở nhà lúc 7 giờ 15! Chỉ có vậy. Nhưng mày cứ thích chơi trò ma lanh.
- Nhưng Luke, em cần thời gian để đóng tất cả cửa lại…
- Đừng bao biện nữa, im mồm đi? Xách mông lên xe tao ngay.
- Luke, đừng như thế! - Cô van xin.
Hắn giơ ngón tay chỉ vào mặt cô đe dọa:
- Tốt nhất mày nên nghe lời tao.
Cô đi ra ngoài, lên chiếc xe tải của hắn. Hắn ngồi vào xe và khởi động.
- Xin anh, em xin anh, Luke. - Cô lí nhí. - Em sẽ không về muộn nữa.
Nhưng hắn không nghe. Hắn đánh cô. Cô khóc. Hắn cho xe chạy khỏi Madison, thẳng theo đường I-5. Hắn chạy xe qua cầu Lebanon và đi tiếp. Cô van xin hắn quay xe về nhà. Hắn cười mỉa mai.
- Gì vậy, cô không thích ở với tôi sao? - Rồi đột nhiên, hắn dừng lại. - Trạm cuối, tất cả xuống xe. - Hắn nói với giọng đe dọa. - Tao sẽ không tha thứ cho bất kì trì hoãn nào.
Cô chống đối một cách bất lực:
- Luke, em xin anh, đừng làm thế.
- Xuống ngay! - Đột nhiên hắn quát.
Ngay khi hắn quát là dấu hiệu cô phải vâng lời. Colleen bước xuống xe, hắn rú ga bỏ đi ngay lập tức, để lại cô cách nhà họ tám dặm đường. Đó là hình phạt của hắn: Cô phải đi bộ về nhà giữa đêm khuya. Cô bước đi giữa làn sương ẩm ướt, trên người chỉ mặc váy cộc và áo mỏng. Bóng đêm nuốt chửng Colleen.
Vào lần đầu tiên, cô đã chống đối. Khi Luke hét lên ra lệnh cho cô bước xuống, cô đã cãi lại. Cô bảo hắn rằng không ai được đối xử với vợ mình như thế. Luke xuống xe, nói:
- Lại đây nào, thiên thần của anh. - Hắn giở giọng dịu dàng.
- Để làm gì?
- Để tao dạy cho mày một bài học. Tao sẽ cho mày mấy cái tát để mày hiểu rằng, khi tao ra lệnh, mày phải vâng lời.
Ngay lập tức, Colleen xin lỗi:
- Em xin lỗi anh, em không muốn làm anh nổi giận. Em sẽ đi, sẽ làm như anh muốn. Em xin lỗi, Luke. Em không muốn làm anh giận.
Colleen vội vàng xuống xe và bắt đầu đi bộ. Nhưng cô không kịp đi quá năm mét thì bị Luke bắt lại:
- Mày không làm những gì tao bảo hay sao? Chúng ta không nói cùng ngôn ngữ à?
- Có mà Luke. Anh nói với em là biến đi, nên em đang đi đây.
- Đó là lúc trước! Còn bây giờ, mệnh lệnh đã thay đổi. Tao đã nói gì với mày?
Colleen sợ hãi, bật khóc nức nở.
- Em không biết, Luke… Hãy tha cho em đi, em không hiểu gì nữa.
- Tao bảo mày đến đây để ăn tát. Mày quên à?
Chân cô run rẩy.
- Xin lỗi anh Luke. Em hiểu rồi. Em hứa sẽ không bao giờ trái lệnh nữa.
- Đến đây! - Hắn gào lên, không nhúc nhích. - Khi tao bảo mày đến đây, mày phải đến đây! Tại sao mày cứ phải chơi trò ma lanh, hả?
- Xin anh, Luke. Em thật ngu ngốc. Em sẽ không tái phạm nữa.
- Đến đây ngay, con chó cái! Đến đây không tao sẽ đánh mày nặng gấp đôi!
- Không, Luke, em xin anh!
- Làm ngay!
Cô tiến lại gần, khiếp sợ đứng trước hắn.
- Mày sẽ nhận năm cái tát, nhớ chưa?
- Em…
- Nhớ chưa?
- Nhớ rồi ạ, Luke.
- Tao muốn mày đếm.
Cô đứng thẳng trước mặt hắn, hắn giơ cao tay. Cô nhắm mắt khóc như mưa. Hắn tương cho cô một cái tát trời giáng khiến cô ngã lăn xuống đất. Cô thét lên.
- Tao đã nói: Đếm!
Colleen khóc nức nở, quỳ gối dưới nền bê tông ẩm ướt.
- Một… - Cô vừa đếm khóc.
- Tốt lắm. Đứng dậy!
Cô đứng lên. Hắn lại tát. Cô gập đôi người, tay sờ lên má.
- Hai! - Cô thét lên.
- Tốt, nào, đứng vào chỗ của mày đi.
Cô vâng lời, hắn chỉnh cho đầu cô thẳng và lấy hết sức tiếp tục tát.
- Ba!
Cô ngã ngửa ra.
- Nào nào, đừng nằm ở đấy, đứng dậy! Tao vẫn chưa nghe thấy mày đếm đâu.
- Bốn. - Cô nức nở.
- Mày thấy đấy, chúng ta sắp xong rồi. Nào lại đây, đứng thẳng trước mặt tao.
Đánh xong, hắn ra lệnh cho cô biến đi và cô vội vàng theo lệnh. Cô đi bộ hơn một giờ thì đến cầu Lebanon. Đến đây thậm chí còn chưa được nửa đường về Madison. Cô tháo giày, đi chậm lại vì nó làm cô đau. Cô bước chân trần trên nền nhựa đường lạnh toát đang khiến chân cô rệu rã. Đột nhiên, ánh đèn pha ô tô rọi sáng con đường. Một chiếc xe đi tới. Người lái xe chỉ nhìn thấy cô vào phút cuối và xém chút nữa đã tông vào. Chiếc xe dừng lại. Cô từng gặp anh chàng này ở trạm xăng. Đó là đêm cô gặp Woody.
Từ đó, mỗi khi Colleen đi làm về muộn, Luke sẽ để cô lại trên con đường vắng và bắt cô đi bộ về nhà. Hôm đó, khi cô về đến nhà, Luke đã khóa trái cửa bên trong. Cô nằm xuống cái ghế dài bên ngoài dưới mái hiên mà ngủ, rét run lập cập.
Woody ngày càng trở nên bận rộn. Đầu năm 2001, Hillel thổ lộ với tôi những lo lắng của anh về Woody.
- Anh không biết vì sao đột nhiên cậu ấy lại nảy sinh tình cảm với cô gái đó. Suốt sáu tháng nay, cậu ấy chỉ nghĩ đến việc cứu cô ta. Anh thấy Woody rất khác. Cậu có biết gì về chuyện ấy không?
- Em không.
Tôi nói dối. Tôi biết Woody đang cố gắng quên đi Alexandra bằng cách quan tâm đến Colleen. Anh muốn tự cứu mình bằng cách cố gắng cứu Colleen. Tôi cũng hiểu rằng Hillel mặc dù cùng Woody đêm hôm rình mò quanh nhà Colleen nhưng lại không đồng tình về việc đó: Hillel chỉ canh chừng Woody, không muốn Woody làm điều ngu ngốc.
Nhưng Hillel không ngăn được cuộc chạm trán giữa Luke và Woody vào tháng Hai tại quán bar ở Madison.
⁎⁎⁎
Madison, Connecticut
Tháng Hai năm 2001
Woody đang chạy xe trên đường chính của Madison thì nhận ra chiếc bán tải của Luke đậu trước cửa một quán bar. Anh lập tức phanh lại và tấp xe vào lề đường. Đã mười ngày nay Luke không đi giao hàng. Mười ngày Woody không gặp Colleen. Mười ngày anh bị kết án chỉ có thể quan sát Colleen từ xa. Vài ngày trước, một buổi tối nọ, Woody nghe thấy những tiếng hét vọng ra từ ngôi nhà của họ nhưng Hillel đã ngăn lại, không cho Woody can dự. Đã đến lúc những việc này phải kết thúc.
Woody bước vào quán bar và nhìn thấy Luke ở quầy rượu. Anh tiến thẳng tới chỗ hắn.
- Chàng cầu thủ của chúng ta đây rồi! - Luke lè nhè.
- Anh nên cẩn thận, Luke. - Woody nói với hắn.
Luke hơn Woody mười tuổi. Hắn to cao, vạm vỡ hơn, khuôn mặt dữ dằn, đôi tay rất dày và thô.
- Mày có vấn đề gì, hả cầu thủ? - Luke đứng dậy hỏi.
- Tôi có vấn đề với anh. Tôi muốn anh để Colleen được yên.
- Vậy sao? Mày muốn dạy tao cách chăm sóc vợ tao à?
- Đúng thế. Tốt nhất anh đừng chăm sóc cô ấy nữa. Cô ấy không yêu anh.
- Xem lại cách mày nói chuyện với tao đi, đồ ranh con! Tao cho mày hai giây để xéo khỏi đây.
- Nếu anh còn động vào cô ấy…
- Thì sao?
- Tôi sẽ giết anh.
- Thằng khốn! - Luke lao vào túm lấy Woody. - Mày chỉ là một thằng oắt khốn kiếp.
Woody tự vệ, đẩy hắn ra rồi tương cho hắn cú đá giữa mặt. Luke đáp trả. Khách trong quán vội vàng xông vào tách họ ra. Cảnh tượng thật hỗn loạn. Rồi có tiếng còi xe cảnh sát. Ông bố và anh trai Luke tiến vào quán để lập lại trật tự. Họ bắt Woody tống lên xe cảnh sát. Họ rời thành phố, đưa anh đến một bãi đất trống. Tại đó, họ dùng côn đánh cho Woody ngất xỉu.
Nhiều giờ sau Woody mới tỉnh lại, mặt sưng vù, và một bên vai bị trật khớp. Woody khập khiễng đi về phía đường cái, đợi một chiếc ô tô nào đó đi qua để xin đi nhờ.
Có xe dừng lại, chở Woody tới bệnh viện Madison. Hillel vào ngay bệnh viện thăm Woody. Woody bị trật khớp vai khá đau, cộng thêm mấy vết thương ngoài da.
- Chuyện gì xảy ra vậy Woody? Tớ tìm cậu gần như suốt đêm qua.
- Không sao.
- Woody, lần này cậu gặp may đấy. Chỉ chút nữa cậu không còn chơi bóng được nữa. Cậu định vứt bỏ hết sự nghiệp của mình à?
Colleen cũng phải trả giá đắt vì sự can thiệp của Woody.
Một tuần sau, khi Woody gặp lại cô ở trạm xăng, Colleen vẫn còn nhiều vết thâm trên mắt, môi bị rách cũng chưa lành.
- Anh đã làm gì vậy hả Woody?
- Anh muốn bảo vệ em.
- Tốt nhất là chúng ta đừng gặp nhau nữa.
- Nhưng Colleen…
- Em đã bảo anh phải giữ khoảng cách mà.
- Anh muốn bảo vệ em.
- Ta không nên gặp nhau nữa. Tốt hơn hết là như vậy. Anh đi đi, xin anh đấy!
Woody đành nghe theo.
Vài tuần sau đó thì kì nghỉ mùa xuân bắt đầu. Hillel và tôi tranh thủ đưa Woody rời khỏi Madison, đi nghỉ mười ngày ở Buenavista để giải tỏa đầu óc.
Chuyến đi đến Florida trùng với thời điểm sức khỏe của ông nội chúng tôi bất ngờ xấu đi.
Ông bị viêm phổi và yếu đi nhiều. Khi chúng tôi rời Florida, ông vẫn còn nằm viện. Bác Anita nói ông sẽ không trụ được lâu. Rồi ông nội được xuất viện về nhà nhưng phải nằm liệt giường. Mỗi sáng, chúng tôi đến thăm ông từ sớm: Sau một đêm nghỉ ngơi, thường buổi sáng ông rất tỉnh táo. Ông không còn nhiều sức lực nhưng còn minh mẫn. Một hôm, khi chúng tôi nói chuyện, Woody hỏi ông:
- Ông ơi, thực ra cháu chưa biết trước kia ông làm nghề gì.
Ông nội cười rạng rỡ.
- Ông từng là tổng giám đốc điều hành của Goldman&Cie.
- Là công ty gì vậy ạ?
- Là một doanh nghiệp nhỏ sản xuất các thiết bị y tế do ông sáng lập. Nó từng là cuộc phiêu lưu của đời ông: Cháu tưởng tượng mà xem, Goldman&Cie tồn tại hơn bốn mươi năm. Ông thích đến văn phòng: công ty của ông nằm trong một khu nhà đẹp đẽ xây bằng gạch đỏ. Từ đường cao tốc nhìn vào ta có thể thấy dòng chữ lớn: GOLDMAN. Ông đã rất tự hào về nó.
- Nhưng nó ở đâu? Ở Baltimore ạ?
- Không, tại New York. Ông sống cách đó vài dặm, ở Secaucus, bang New Jersey.
- Chuyện gì xảy ra với Goldman&Cie? - Woody hỏi tiếp.
- Bọn ông bán nó. Khi ấy, các cháu đã ra đời nhưng chắc không nhớ được gì. Lúc đó là khoảng giữa những năm 1980.
Woody bị ông nội kích thích trí tò mò, tiếp tục thắc mắc về những bức ảnh thời Goldman&Cie. Bà nội lục được một hộp đựng đầy ảnh đủ loại, chủ yếu được chụp những năm trước đó: rất nhiều khuôn mặt chúng tôi không biết - những người bạn ở Florida - và vài bức ảnh ông bà chụp chung. Chúng tôi cũng tìm được một bức ông nội chụp trước trụ sở Goldman&Cie và ngắm nghía rất lâu. Chúng tôi tìm thấy cả vài bức ảnh của Hillel, Woody và tôi thời niên thiếu, trong một kì nghỉ ở Florida.
- Hội Goldman. - Ông đột nhiên giơ cao bức ảnh và nói, khiến chúng tôi bật cười.
Những kí ức về ông nội Max Goldman thật tuyệt vời. Sáu tuần sau, ông mất. Kí ức của tôi về những giờ phút cuối cùng bên ông là trí tuệ sắc sảo và óc hài hước ngay cả khi ông gần đất xa trời.
Nụ cười hiền từ của ông sẽ còn mãi trong kí ức tôi. Cả sự khắt khe của ông nữa. Cách ông đi lại, sự lịch lãm bất hủ của ông. Không một nghi lễ, một buổi trao giải hay cuộc hẹn quan trọng nào mà giây phút thắt cà vạt để chuẩn bị đi lại không gợi cho tôi nhớ về ông nội, một con người luôn ăn vận chỉn chu.
Vinh quang dành cho ông, ông nội yêu quý. Xin ông hãy nhớ là ở dưới này, cháu rất nhớ ông. Cháu tin rằng từ trên cao, ông đang nhìn và dõi theo cháu với cảm xúc ngạc nhiên xen lẫn xúc động. Ông hãy biết là hệ tiêu hóa của cháu hoạt động tuyệt vời và cháu không hề có các triệu chứng của bệnh cứng kết tràng. Cháu được thế có lẽ nhờ những cân ngũ cốc dinh dưỡng All-Bran mà ông đã ép cháu ăn ở Florida, dưới sự giám sát của ông. Cháu cảm ơn ông vì tất cả những gì ông đem đến cho cháu và mong ông yên nghỉ.