Nếu bạn từng đến trường Đại học Madison, Connecticut trong những năm từ 2000 đến 2010, bạn chắc chắn sẽ nhìn thấy sân vận động của đội bóng, thời ấy mang tên là Saul Goldman.
Tôi luôn gắn liền Đại học Madison với tầm vóc của những người nhà Goldman. Do vậy, tôi không thực sự hiểu cho lắm lí do tại sao cuối tháng Tám năm 2011, bác Saul lại gọi điện đến nhà riêng của tôi ở New York, đề nghị tôi giúp bác một việc đối với bác là vô cùng quan trọng: Bác muốn tôi có mặt ở buổi gỡ tên bác trên mặt tiền sân vận động, theo kế hoạch sẽ diễn ra vào ngày mai. Đó là thời điểm ba tháng trước khi bác qua đời, sáu tháng trước khi tôi gặp lại Alexandra.
Khi ấy, tôi chưa biết gì về tình trạng của bác. Thời gian gần đây, bác cư xử lạ lùng. Nhưng tôi nào ngờ rằng bác đang sống những ngày cuối đời.
- Tại sao bác nhất định muốn cháu tham dự? - Tôi hỏi bác.
- Từ New York cháu đi chỉ mất một giờ thôi…
- Thôi nào bác Saul, vấn đề không nằm ở đó. Cháu không hiểu tại sao bác lại coi việc này quan trọng đến thế?
- Xin cháu, hãy có mặt, thế thôi.
Tôi chưa bao giờ có thể từ chối bác bất cứ điều gì và tôi chấp thuận.
Bác Saul đã sắp xếp tất cả, kĩ lưỡng tới mức hiệu trưởng trường đại học đã trịnh trọng đón tôi ở bãi đỗ xe của sân vận động khi tôi đến.
- Thật vinh dự được tiếp đón anh, anh Goldman. - Ông ta nói với tôi. - Tôi không hề biết ông Saul là bác của anh. Anh đừng lo, chúng tôi đã chuẩn bị đón anh như bác anh yêu cầu.
Ông ta bước đi trịnh trọng và dẫn tôi tới tận lối vào sân vận động, phía trước những hàng chữ bằng thép được bắt vít vào tường bê tông như minh chứng cho những vinh quang của bác tôi:
SÂN VẬN ĐỘNG SAUL GOLDMAN
Hai công nhân ngồi trên cần trục đang nhẫn nại tháo vít từng chữ cái, rồi ném chúng xuống sân, làm vang lên những tiếng loảng xoảng.
Rồi họ lại hối hả lắp lên bức tường trống tấm biển được chiếu sáng tôn vinh một doanh nghiệp sản xuất gà rán tẩm bột, từ đây sẽ tài trợ cho sân bóng trong mười năm tới.
- Vậy là kết thúc. - Vị hiệu trưởng nói với tôi. - Một lần nữa thay mặt nhà trường, tôi xin cảm ơn bác của anh, ông ấy thật hào phóng.
- Tôi nhất định sẽ chuyển lời.
Ông hiệu trưởng định đi nhưng tôi níu lại. Một câu hỏi đang bỏng rẫy trên môi tôi.
- Tại sao bác ấy lại làm việc đó? - Tôi hỏi.
Ông ta quay lại.
- Làm gì cơ?
- Tại sao bác tôi lại tài trợ cho việc bảo trì sân vận động trong vòng mười năm?
- Bởi ông ấy là một người hào phóng.
- Phải có cái gì đó hơn thế. Bác ấy quả là hào phóng thật nhưng chưa từng thích thể hiện kiểu này.
Ông ta nhún vai.
- Tôi không chắc lắm. Anh nên hỏi ông ấy thì hơn.
- Vậy bác ấy tài trợ bao nhiêu?
- Đây là thông tin mật, anh Goldman ạ.
- Thôi nào…
Ông trả lời sau một thoáng lưỡng lự:
- Sáu triệu đô la.
Tôi bàng hoàng.
- Bác tôi đã chi sáu triệu đô la để có tên mình xuất hiện trên sân bóng trong mười năm?
- Đúng. Tất nhiên, tên ông ấy sẽ được thêm vào trên bức tường ghi danh những nhà tài trợ lớn, ở lối vào tòa nhà khối hành chính. Ông ấy cũng sẽ được nhận miễn phí các tạp chí của trường.
Tôi dừng lại một lúc để ngắm nhìn tấm biển hiệu có hình chú gà đang cười, được gắn cố định trên mặt tiền của sân vận động. Vào thời điểm đó, bác tôi hẳn là một người đàn ông khá giàu có, nhưng trừ khi bác có một nguồn tiền mà tôi không biết chứ tôi khó lòng tưởng tượng được bằng cách nào bác có thể đóng góp cho trường những sáu triệu đô la. Bác lấy đâu ra khoản tiền ấy?
Tôi gọi cho bác khi trở ra bãi đỗ xe.
- Xong rồi, bác Saul ạ, buổi lễ đã kết thúc.
- Nó diễn ra thế nào?
- Họ tháo vít từng chữ cái và gắn một bảng hiệu mới thay thế.
- Ai sẽ tài trợ cho sân bóng?
- Một công ty sản xuất gà rán tẩm bột.
Tôi nghe thấy tiếng bác cười.
- Thế đấy Marcus, sự tự ái có thể dẫn con người ta đến đâu? Hôm nay cháu có tên trên tường sân vận động và hôm sau cháu bị xóa sổ để nhường chỗ cho những miếng gà rán tẩm bột.
- Không ai xóa sổ bác hết, bác Saul ạ. Đó chỉ là những chữ cái kim loại được bắt vít vào tường bê tông mà thôi.
- Cháu là một anh chàng thông thái. Bây giờ cháu quay về New York à?
- Vâng.
- Cảm ơn cháu đã làm việc này, Marcus. Nó rất có ý nghĩa với bác.
Tôi ngồi lại, hoài nghi một lúc lâu. Bác tôi hiện làm công trong siêu thị, mười năm trước từng chi sáu triệu đô la để có tên trên sân bóng. Tôi khá chắc chắn là kể cả thời kì ấy bác cũng không có khả năng đó. Đó là cái giá mà nhà Clark rao bán ngôi nhà của họ ở Hamptons và bác tôi đã không mua nổi. Bằng cách nào bác có thể có khoản tiền ấy chỉ sau bốn năm? Bác kiếm ở đâu ra?
Tôi lên xe và rời đi. Đó là lần cuối cùng tôi trở lại Madison.
Mười ba năm đã trôi qua kể từ ngày chúng tôi vào đại học. Đó là năm 1998, và thời đó, Madison đối với tôi là hiện thân của thánh đường vinh quang. Tôi đã giữ lời hứa với Alexandra là không tới đó học và chọn khoa nhân văn của một trường đại học nhỏ tại Massachusetts. Hillel và Woody đã sáng suốt không hứa hẹn bất cứ điều gì và cũng không cưỡng lại được mong muốn tái hợp Hội Goldman cùng với Alexandra, dưới sự khích lệ của bác Patrick Neville, người mà họ vẫn giữ liên lạc sau kì nghỉ ở Hamptons.
Như thường lệ, vào kì nghỉ đông cuối cùng thời trung học, mỗi người chúng tôi nộp hồ sơ vào nhiều trường đại học. Cả ba chúng tôi cùng gửi hồ sơ đến Đại học Burrows, Massachusetts. Chúng tôi suýt học cùng trường. Bốn tháng sau, vào khoảng thời gian nghỉ lễ Phục sinh, tôi nhận được thư báo hồ sơ của mình đã được nhà trường chấp nhận. Vài ngày sau, hai anh họ tôi gọi điện báo cho tôi hay tin. Họ hò hét ầm ĩ đến mức phải một lúc lâu tôi mới hiểu được họ nói gì. Hồ sơ của họ cũng được chấp nhận ở cùng trường đại học với tôi. Chúng tôi sẽ gặp lại nhau.
Nhưng niềm vui của tôi chẳng được tày gang: Hai ngày sau, họ nhận được thư phúc đáp của Đại học Madison. Cả hai cũng được nhận vào đó. Nhờ mối quan hệ của bác Patrick Neville, Woody giành được học bổng gia nhập đội bóng Titans. Đó là cánh cửa rộng mở đến với sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp, nhất là với những mối quan hệ mà bác Patrick đã có với đội New York Giants. Woody nhận học bổng của Đại học Madison và Hillel quyết định đi theo. Và cứ thế mùa thu năm 1998, trong khi tôi rời New Jersey để đến Massachusetts thì một chiếc ô tô mang biển số của Maryland lần đầu tiên rong ruổi trên những con đường của bang Connecticut, chạy dọc bờ Đại Tây Dương tới thành phố nhỏ Madison. Những ngôi làng được điểm tô thêm màu sắc của thời khắc giao mùa với những cây phong rực rỡ lá vàng, lá đỏ. Chiếc xe băng qua Madison, lên con đường chính rợp cờ cổ động cho Titans, đội bóng con cưng là niềm tự hào của thành phố và là nỗi bất hạnh của những đội bóng khác ở giải đấu các trường đại học. Ngay sau đó, những tòa nhà gạch đỏ hiện ra.
- Dừng xe ở đây đi! - Hillel nói với Woody.
- Ở đây?
- Ừ, ở đây! Cậu dừng đi.
Woody làm theo và đậu xe ở phía dưới. Cả hai xuống xe và kiêu hãnh chiêm ngưỡng khuôn viên trường đại học trải dài trước mặt. Họ nhìn nhau, phá lên cười hạnh phúc và lao vào vòng tay nhau:
- Đại học Madison! - Họ đồng thanh. - Chúng ta đã làm được, bạn của tớ! Chúng ta đã làm được.
Người ta đã có thể tin rằng tình bạn, lớn lao hơn mọi điều khác, lại một lần nữa chiến thắng và rằng sau một năm rưỡi Hillel trải qua ở trường đặc biệt thì họ đã chọn Madison để lại được ở bên nhau. Trên đường tới trường, họ bàn bạc sẽ ở chung phòng, chọn môn học cùng nhau, ăn cùng nhau và ôn tập cùng nhau. Nhưng theo thời gian, tôi hiểu ra Madison được chọn dựa trên một lí do tồi tệ duy nhất, đó là Alexandra. Alexandra đi về phía hai anh họ tôi đứng trên thảm cỏ của khuôn viên đại học, vào buổi sáng nhập học đầu tiên:
- Những chàng trai Goldman! - Nàng reo lên và ôm chầm lấy họ.
- Cậu không ngờ là sẽ gặp tụi mình ở đây, đúng không? - Hillel cười nói.
Nàng phá lên cười:
- Hai chàng đáng yêu, hai chàng ngố của mình. Mình biết rất rõ là hai người sẽ tới.
- Thật à?
- Bố mình không ngừng nói về hai cậu. Các cậu là mối quan tâm mới của ông ấy.
Và như thế cuộc sống sinh viên của chúng tôi bắt đầu. Những người anh họ Goldman ở Baltimore, theo lẽ thường, lại khiến mọi thứ xung quanh bừng sáng nhờ ngọn lửa tỏa ra từ chính bản thân họ.
Hillel bắt đầu để râu quai nón và nó có vẻ hợp với anh. Anh chàng nhỏ con, gầy gò, tinh quái một cách khó chịu của trường Oak Tree đã trở thành một người đàn ông khá đẹp trai, hoạt ngôn và cuốn hút, ăn mặc có gu và được coi trọng nhờ trí thông minh và lối nói chuyện sắc sảo. Nhanh chóng được các thầy cô giáo đánh giá cao, Hillel là người không thể thay thế ở hội đồng biên tập cho tờ báo trường đại học.
Woody, rắn rỏi và nam tính hơn bao giờ hết, tràn trề sinh lực và hừng hực hormone nam, đẹp như một vị thần Hi Lạp. Woody để tóc dài hơn. Anh sở hữu nụ cười quyến rũ, hàm răng trắng bóng, cơ thể rắn chắc như đá. Nếu sự nghiệp cầu thủ tiến xa, tôi sẽ không ngạc nhiên nếu thấy hình Woody trên những tấm biển lớn quảng cáo thời trang hay nước hoa được treo trên những tòa nhà ở Manhattan.
Tôi đến Madison khá thường xuyên để xem các trận bóng của Woody, sân vận động khi ấy mang tên Burger Shake. Nó giống một lòng chảo với 30.000 chỗ ngồi, luôn chật cứng, ở đó tôi được nghe hàng vạn người hô vang tên Woody.
Tôi nhận thấy sự hòa hợp giữa ba người: Một điều khá dễ nhận thấy là cả ba rất hạnh phúc bên nhau. Tôi có thể thú nhận với các bạn rằng tôi đã ghen tị vì không còn là một phần trong đó. Tôi nhớ họ. Hội Goldman từ nay là ba người họ, còn Madison là mảnh đất của họ. Hai anh họ tôi đã dành cho Alexandra vị trí thứ ba trong Hội Goldman. Nhiều năm sau, tôi mới nhận ra vị trí thứ ba của Hội thực ra không cố định, có lúc tôi là thành viên, rồi Scott cũng là một thành viên và đến lượt mình, Alexandra cũng trở thành thành viên.
⁎
Tháng Mười một năm 1998, vào lễ Tạ ơn đầu tiên sau khi chúng tôi vào đại học, hai anh họ tôi đã đạt được những thành tích hơn hẳn của tôi. Tôi có cảm giác chỉ trong vài tháng, tất cả đã thay đổi. Niềm vui sum vầy ở Baltimore vẫn còn đó nhưng niềm tự hào được là một phần của Baltimore mà khi bé khiến tôi phấn khích, nay đã rời bỏ tôi. Trước đó, chỉ có bố mẹ tôi bị hai bác Saul và Anita cho ra rìa. Nhưng từ khi vào đại học, đến lượt chính tôi bị hai anh họ khiến cho lu mờ. Woody tràn trề sinh lực, là chiến binh bất khả chiến bại đang trở thành mặt trời mới của sân bóng. Hillel viết bài cho báo trường, được đánh giá rất cao. Một trong những giáo sư, cộng tác viên thường xuyên của tờ Người New York nói rằng Hillel có thể gửi bài cho tờ báo danh tiếng này. Tôi ngắm nhìn họ bên bàn ăn thịnh soạn vào lễ Tạ ơn trong căn nhà sang trọng, ngưỡng mộ tài năng của họ và có thể tưởng tượng được cuộc đời của họ mai sau: Hillel, người bảo vệ lẽ phải, sẽ trở thành luật sư nổi tiếng hơn cả bố mình, còn bác Saul chỉ chờ Hillel vững vàng hơn để tiếp quản văn phòng luật bên cạnh đã được dành sẵn cho con. Goldman Cha&Con cùng các cộng sự. Woody sẽ vào đội Baltimore Ravens, đội bóng được thành lập hai năm trước và đã đạt được những kết quả ngoài mong đợi nhờ chiến lược tuyển dụng hợp lí các tài năng trẻ. Bác Saul nói rằng họ đã có vé lên hạng, điều không khiến mọi người ngạc nhiên và đảm bảo cho Woody tỏa sáng. Tôi tưởng tượng vài năm nữa, họ sẽ trở thành hàng xóm của nhau ở Oak Park, sẽ mua hai căn nhà tuyệt vời và hoành tráng.Mẹ tôi hẳn đã cảm nhận được nỗi phiền muộn của tôi và khi chuyển sang ăn món tráng miệng, bà cảm thấy phải khiến tôi có giá hơn đôi chút, liền bất ngờ tuyên bố với tất cả:
- Markie đang viết sách!
Tôi tím mặt xấu hổ, cầu xin mẹ tôi im lặng.
- Sách gì thế? - Bác Saul hỏi.
- Một cuốn tiểu thuyết. - Mẹ tôi trả lời.
- Mới chỉ là dự định thôi ạ, - tôi lấp liếm, - phải đợi xem rốt cuộc nó sẽ ra cái gì không đã.
- Nó đã viết vài truyện ngắn. - Mẹ tôi tiếp tục. - Rất tuyệt vời. Hai trong số đó được đăng trên tờ báo của trường đại học.
- Bác rất muốn được đọc. - Bác Anita nhẹ nhàng đề nghị.
Mẹ tôi hứa sẽ gửi cho bác Anita, nhưng tôi đã bắt bà phải giữ im lặng. Tôi có cảm giác Woody và Hillel đang cười nhạo tôi. Khi ở cạnh họ, tôi cảm thấy những câu chuyện vô vị của mình thật ngu ngốc. Trong mắt tôi, họ đã trở thành những á thần mang thân hình nửa sư tử nửa đại bàng, sẵn sàng cất cánh về phía mặt trời, trong khi tôi vẫn là cậu thiếu niên nhạt nhòa, cách họ nhiều năm ánh sáng.
Năm đó, tôi có cảm giác bữa ăn mừng lễ Tạ ơn dường như ngon hơn những năm trước. Bác Saul như trẻ lại. Bác Anita xinh đẹp hơn. Đó có phải là thực tế hay bởi tôi quá bận ngưỡng mộ họ mà không nhận ra gia đình Goldman ở Baltimore đang tan rã? Tôi cứ nghĩ hai bác tôi, hai người anh họ của tôi cứ tiến lên mãi, trong khi thực tế họ lại đang tuột dốc. Nhiều năm sau, tôi mới nhận ra điều này. Không có gì giống với những tưởng tượng của tôi về tương lai của họ. Khi họ trở về Baltimore sau những năm tháng đại học, họ không phải là luật sư tài giỏi đáng kính hay ngôi sao của đội Ravens.
Làm sao tôi có thể tưởng tượng những điều như thế sẽ xảy đến với họ?