Vào cái đêm Luke chết, cả thành phố Madison không ngủ.
Người dân kéo đến tụ tập quanh dải dây phân cách của cảnh sát để lượm lặt mọi chi tiết của vụ việc. Cả khu phố được đèn xe cảnh sát chiếu sáng trưng. Đội cảnh sát hình sự bang Connecticut từ New Canaan đến vội vã bắt tay vào điều tra.
Woody bị tạm giam ở trụ sở của cảnh sát bang tại New Canaan. Woody được quyền gọi một cuộc điện thoại ra ngoài, anh đòi nối máy đến bác Saul.
Bác Saul lập tức gọi cho đồng nghiệp ở New Canaan, rồi cùng Hillel đến luôn chỗ Woody. Họ tới lúc một giờ sáng. Woody chỉ bị thương phần ngoài và cũng đã được cứu thương của cảnh sát chăm sóc. Colleen được chuyển đến bệnh viện. Cô bị thương nặng.
Trong tâm trạng rối bời, Woody cố gắng thuật lại chi tiết những gì đã xảy ra trong căn nhà của Luke.
- Con không còn sự lựa chọn nào khác. - Woody thanh minh. - Nếu con không bắn, hắn sẽ giết cả hai.
- Đừng lo. - Bác Saul trấn an. - Tình huống của con là tự vệ chính đáng. Chúng ta sẽ nhanh chóng đưa con ra khỏi đây.
Bác Saul và Hillel thuê phòng khách sạn ở New Canaan. Hôm sau, Woody phải trình diện trước thẩm phán. Xem xét các điều kiện, anh được tại ngoại với khoản tiền bảo lãnh một trăm nghìn đô la và bác Saul là người trả. Phiên tòa xét xử được ấn định vào ngày 15 tháng Mười.
Hillel báo cho tôi mọi việc và tôi lập tức đến Connecticut. Theo luật, Woody bị cấm rời khỏi bang. Anh cũng không thể ở lại Madison sau những gì đã xảy ra.
Hillel và tôi tìm thuê cho Woody một căn nhà yên tĩnh ở thành phố gần đó, nơi Colleen có thể hội ngộ với anh sau khi xuất viện.
⁎
Hai tháng rưỡi trôi qua khá nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã đến phiên tòa của Woody.Hillel và tôi thay phiên nhau ở cạnh Woody. Không thể để Woody một mình. May mắn là còn có Colleen, cô vô cùng dịu dàng với Woody. Cô đoán trước mọi nhu cầu của Woody và hết sức để ý quan tâm. Colleen là chiếc phao cứu sinh của Woody.
Nhưng người duy nhất thực sự tác động đến Woody là Alexandra. Tôi nhìn thấy điều ấy mỗi khi nàng ghé thăm Woody ở Connecticut.
Ở cạnh chúng tôi, phần lớn thời gian Woody thường im lặng, chỉ trả lời các câu hỏi vì lịch sự và cố cư xử đúng mực. Khi Woody muốn ở một mình, anh ra ngoài đi chạy. Khi Alexandra ở bên thì Woody nói chuyện rất hoạt bát, như trở thành một người khác.
Tôi biết Woody yêu Alexandra. Giống như tôi, từ rất lâu rồi, từ khi chúng tôi gặp nàng vào năm 1993, Woody đã yêu nàng. Yêu mãnh liệt. Nàng khơi nên ở Woody những xúc cảm giống như đối với tôi. Họ cũng có những cuộc tranh luận không thể dứt. Rất nhiều lần họ ngồi trên thềm gỗ trước nhà nói chuyện hàng giờ.
Tôi đi quanh nhà và ngồi xuống thảm cỏ, ở góc khuất nơi họ không nhìn thấy được.
Tôi nghe lỏm họ. Woody tâm sự với nàng, mở lòng mình theo cách chưa từng mở lòng với chúng tôi.
- Không như với bác Anita, - Woody giải thích - với Luke, mình không cảm thấy gì, không buồn, không hối hận.
- Đó là tự vệ chính đáng mà Woody. - Alexandra nói.
Woody dường như không thấy thuyết phục lắm.
- Thực ra mình luôn có xu hướng bạo lực. Từ khi còn nhỏ, tất cả những gì mình biết chỉ là đánh đấm. Cũng nhờ việc đánh nhau mà mình gặp gia đình Baltimore. Rồi cũng vì cái thói bạo lực mà mình sẽ rời xa họ.
- Tại sao cậu rời xa họ? Sao cậu lại nói thế?
- Mình nghĩ mình sẽ bị kết án. Mình nghĩ là kết thúc rồi.
- Đừng nói thế, Woody. - Nàng ôm mặt Woody, nhìn sâu vào mắt Woody. - Woodrow Finn, mình cấm cậu nói thế.
Tôi ghen với những khoảng khắc riêng tư mà mình đang lén theo dõi. Nàng nói với Woody như thể đang nói với tôi. Cũng dịu dàng như thế. Với tôi cũng vậy, mỗi khi muốn khiển trách tôi, nàng gọi bằng cả tên lẫn họ: “Marcus Golman, đừng ngốc nghếch như thế”. Đó là cách nàng vờ giận dỗi tôi.
Đã có lần nàng giận thực sự. Nàng có những cơn giận tuyệt vời. Hiếm, nhưng rất tuyệt. Nàng điên tiết với tôi khi phát hiện ra tôi lén theo dõi những khoảnh khắc riêng tư giữa nàng với Woody, càng khiến tôi cảm thấy ghen tuông gấp bội.
Sau khi bắt quả tang tôi, nhưng vì không muốn làm to chuyện trong nhà, nàng nói với Woody và Colleen:
- Marcus và mình cần đi mua vài thứ.
Chúng tôi lên chiếc xe ô tô nàng thuê, nàng lái xe tới khi không ai còn nhìn thấy chúng tôi nữa thì mới dừng lại và bắt đầu khóc:
- Marcus, anh bị điên thật rồi à? Anh ghen với Woody ư?
Tôi ngu ngốc phản ứng rất không đúng đắn là to tiếng với nàng. Tôi trách nàng quá chăm chú tới Woody, nàng còn gọi Woody bằng cả tên và họ như gọi tôi.
- Marcus, Woody đã giết một người. Anh có hiểu điều đó có nghĩa gì không? Cậu ấy sẽ bị xét xử. Chắc chắn cậu ấy cần những người bạn. Nhưng nếu anh tự ái và trách giận em một cách ngu ngốc như thế này thì anh không đáng là một người bạn.
Nàng có lí.
Woody là người duy nhất nghĩ mình sẽ phải đi tù. Bác Saul đến Connecticut nhiều lần để chuẩn bị việc bào chữa và rất tin vào điều ngược lại.
Chỉ đến khi được tiếp cận với hồ sơ của vụ án, bác mới nhận ra tình hình nghiêm trọng hơn mình nghĩ.
Văn phòng công tố không đi theo hướng đó là tình huống tự vệ chính đáng. Ngược lại, họ cho rằng Woody xâm nhập tư gia trái phép, lại còn trang bị vũ trang quá mức cần thiết. Họ nhận định rằng Luke đang ở nhà mình, hành động của Luke là chính đáng để khống chế Woody. Công tố viên giữ nguyên lời cáo buộc giết người có chủ đích đối với Woody. Về phần Colleen, cô có nguy cơ bị khởi tố tội danh đồng phạm giết người. Một cuộc điều tra hình sự cũng sẽ được mở ra.
Một cơn gió thổi đầy nỗi hoảng loạn đến ngôi nhà ở Connecticut. Colleen nói rằng cô không thể chịu nổi việc vào tù.
- Đừng lo, - Woody nói với cô, - em không việc gì phải sợ. Anh sẽ bảo vệ em như em đã bảo vệ anh sau khi mẹ Anita qua đời.
Chúng tôi chỉ hiểu ý của Woody khi phiên tòa được mở ra. Woody không báo trước với bác Saul và luật sư của mình, đã tự khai rằng anh đã lôi kéo Colleen theo mình đến nhà Luke. Anh khai rằng mặc dù Colleen đã khuyên can nhưng anh vẫn xông vào nhà. Colleen chỉ đi theo. Khi Luke trở về mới gặp họ ngay tại đó.
Vào giờ giải lao, luật sư của Woody cố thuyết phục:
- Cậu điên rồi, Woody! Cậu nghĩ gì mà lại tự kết án mình như thế! Tôi bào chữa thế nào nếu như cậu cứ tự buộc tội mình như vậy?
- Tôi không muốn Colleen phải vào tù!
- Hãy để tôi làm việc của mình, không ai phải vào tù cả.
Căn cứ vào lời khai của nhân chứng là những người dân Madison, luật sư của Woody tái hiện lại cuộc sống địa ngục mà Luke tạo ra cho Colleen. Tuy nhiên công tố viên cho rằng không phải Colleen giết Luke. Câu chuyện về bạo lực gia đình giữa Colleen và Luke không thể là cái cớ để xem xét và khẳng định Woody tự vệ chính đáng. Woody không nổ súng để chống trả sự tấn công như trong tình huống tự vệ chính đáng. Woody là người mang vũ khí đột nhập vào nhà Luke. Ngay từ đầu, Woody đã có ý định sử dụng nó.
Phiên xét xử chuyển hướng thành cơn ác mộng. Sau hai ngày tranh luận, không còn nghi ngờ về việc Woody sẽ bị kết án. Để tránh mức án quá nặng, bác Saul gợi ý thỏa thuận với nguyên cáo: Woody sẽ nhận tội giết người và đổi lại là hình phạt giảm nhẹ. Tại cuộc họp kín để thống nhất phán quyết cuối cùng, viên công tố tỏ ý không khoan nhượng:
- Tôi sẽ không chấp nhận dưới năm năm tù giam. - Ông ta nói. - Woodrow đã chờ sẵn Luke ở nhà và sát hại anh ta.
- Anh thừa biết đó không phải sự thật! - Luật sư của Woody bực tức.
- Năm năm tù giam. - Công tố viên nhắc lại. Anh biết là tôi đã nhẹ nhàng với anh rồi. Cậu ta có thể dễ dàng nhận mười năm hoặc mười lăm năm.
Sau đó bác Saul, Woody và luật sư của anh đã nói chuyện khá lâu. Trong đôi mắt của Woody hiện rõ sự hoảng loạn, anh không muốn đi tù.
- Bố Saul, - Woody nói với bác tôi, - bố có hiểu rằng nếu con chấp nhận, họ sẽ còng tay con lại chỉ sau một giây và sẽ giam con năm năm hay không!
- Nhưng nếu con không đồng ý, con có thể sẽ lĩnh án chung thân. Năm năm nữa, con còn chưa đến ba mươi tuổi. Con còn thời gian để làm lại cuộc đời.
Woody đổ sụp xuống: Mặc dù đã ý thức được từ đầu những gì đang chờ đợi mình, nhưng giờ đây nó đã trở thành sự thật.
- Bố Saul, bố hãy xin họ đừng bắt con ngay. - Woody khẩn nài. - Hãy xin họ cho con vài ngày tự do. Con muốn vào tù như một con người tự do. Con không muốn bị xích như một con chó trong mười lăm phút tới và bị ném vào thùng xe.
Luật sư đưa ra nguyện vọng với công tố viên và được chấp thuận. Woody bị kết án năm năm tù, không phải thi hành ngay. Ngày vào tù được ấn định sau đấy một tuần, vào ngày 25 tháng Mười, ở nhà tù tại Cheshire, Connecticut.