Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1611 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 49 -

Khi cuốn tiểu thuyết đầu tay được xuất bản năm 2006, thành công ngoài mong đợi của nó đã trả lại cho tôi hai người anh họ. Họ ở khắp nơi: trong thư viện, trên tay độc giả, trên xe bus, tàu điện ngầm, máy bay. Họ ở bên tôi trung thành suốt dọc dài đất nước trên hành trình quảng bá sau khi cuốn sách được xuất bản.

Tôi không còn liên hệ với Alexandra. Nhưng tôi nhìn thấy nàng vô số lần dù nàng không biết. Sự nghiệp của nàng cất cánh ngoạn mục. Năm 2005, album đầu tiên của nàng tiếp tục tiến lên trên các bảng xếp hạng và đến tháng Mười hai năm 2005 đã cán mốc một triệu rưỡi bản bán ra. Bài hát mang tựa đề của album tiến lên vị trí đầu tiên trong bảng xếp hạng Mỹ. Tên tuổi nàng nhanh chóng nổi tiếng khắp nơi. Năm xuất bản cuốn sách của tôi cũng là năm phát hành album thứ hai của Alexandra. Nàng đã đạt chiến thắng áp đảo, cả người nghe và các nhà phê bình đều hết sức thán phục.

Tôi chưa từng hết yêu nàng. Lúc nào tôi cũng ngưỡng mộ nàng. Tôi thường xuyên tham dự các buổi biểu diễn của nàng. Giấu mình trong bóng tối của khán phòng, ẩn danh giữa hàng nghìn khán giả khác, mấp máy theo môi nàng lời bài hát mà tôi thuộc lòng. Phần lớn các bài hát được viết trong căn hộ nhỏ của chúng tôi ở Nashville. Tôi tự hỏi không biết nàng có còn sống ở đó nữa chăng. Chắc là không. Chắc nàng đã chuyển ra vùng ngoại ô tiện nghi của Nashville, nơi chúng tôi từng cùng nhau chiêm ngưỡng những ngôi nhà và mong ước một ngày nào đó sẽ mua được một căn.

Tôi có hối hận không? Tất nhiên. Tôi hối hận từng giây phút. Nhìn nàng trên sân khấu, tôi nhắm mắt để chỉ nghe tiếng nàng, và trong đầu tôi hình dung lại nhiều năm trước, chúng tôi đứng giữa khuôn viên trường Đại học Madison, nàng kéo tay tôi. Tôi hỏi nàng:

- Em chắc là không ai nhìn thấy chúng ta chứ?

- Không! Đến đây, đến đây, em đã bảo mà.

- Vậy còn Woody và Hillel?

- Họ đang ở New York, với bố em. Anh đừng lo.

Nàng mở cửa phòng và đẩy tôi vào trong. Trên tường là tấm ảnh lớn. Giống như ở Montclair. Đó chính là Tupac, ông mối vĩnh hằng của chúng tôi. Tôi đẩy nàng xuống giường và nàng bật cười như nắc nẻ. Chúng tôi nằm bên nhau, nàng thì thầm, hai bàn tay ôm gọn khuôn mặt tôi:

- Em yêu anh, Markikette Goldman.

- Anh yêu em, Alexandra Neville.

Năm 2006, bác Saul vừa mua ngôi nhà ở Coconut Grove nhờ bán căn hộ tại Buenasvista. Cũng từ đó, tôi bắt đầu năng đến Miami hơn.

Bác Saul sống rất thoải mái bằng tiền bán ngôi nhà ở Hamptons, đồng thời bác cũng dùng phần tiền đó đầu tư vào một số cổ phiếu rất sinh lời. Để khiến mình bận rộn, bác tham gia nhiều câu lạc bộ sách, dự tất cả những buổi hội thảo của thư viện gần đó, rồi chăm sóc mấy cây xoài, cây bơ.

Nhưng điều đó không kéo dài quá lâu. Giống như rất nhiều người khác, sự ổn định tài chính của bác tôi kết thúc vào tháng Mười năm 2008, khi nền kinh tế thế giới bị chấn động bởi cuộc khủng hoảng của những khoản vay bất động sản. Các thị trường sụp đổ. Quỹ đầu tư của các ngân hàng và nhiều quỹ đầu cơ lần lượt phá sản, làm mất tiền của tất cả các khách hàng. Chỉ hôm trước hôm sau, những người vốn giàu có bỗng chốc trắng tay. Đó là trường hợp của bác Saul. Ngày mùng 1 tháng Mười năm 2008, ví chứng khoán của bác trị giá sáu triệu đô la, bằng giá trị căn nhà ở Hamptons, thì ngay những ngày cuối cùng trong tháng đó, nó không còn đáng giá quá sáu mươi nghìn đô la.

Tôi biết tin khi đến thăm bác vào đầu tháng Mười một, nhân dịp nghỉ lễ Tạ ơn mà chúng tôi không ai tổ chức. Tôi thấy bác tuyệt vọng. Bác không còn gì. Bác bán xe ô tô đổi sang chiếc Honda Civic cũ. Bác đếm từng đồng đô la một. Bác còn muốn bán cả căn nhà ở Coconut Grove nhưng nó chẳng đáng giá bao nhiêu.

- Tôi đã mua nó với giá bảy trăm nghìn đô la. - Bác nói với người môi giới bất động sản tới định giá căn nhà.

- Cách đây một tháng, ông có thể bán nó với giá cao hơn thế. Nhưng hôm nay, tất cả đã kết thúc. Thị trường bất động sản đã hoàn toàn sụp đổ.

Tôi đề nghị được giúp bác. Tôi biết bà nội và bố mẹ tôi cũng sẽ làm như thế. Nhưng bác không định ngồi yên chờ đợi sự giúp đỡ, càng không để bị cuộc sống khuất phục. Và tôi hiểu rằng chính vì lí do đó mà tôi ngưỡng mộ bác: Không phải bởi vị trí xã hội hay tài chính, mà bởi bác là một chiến binh phi thường. Bác cần phải kiếm sống và bác bắt tay vào tìm bất cứ công việc nào.

Bác Saul nhận phục vụ trong một quán ăn cao cấp ở South Beach. Đó là một công việc vất vả và nặng nhọc, nhưng bác sẵn sàng vượt qua mọi thứ. Trừ những lời lăng mạ mà bác phải chịu đựng từ người chủ, lão gào liên tục: “Ông chậm quá, Saul!”, “Nhanh lên, khách đang đợi!” Đã có lần bác làm vỡ một chiếc đĩa trong lúc vội và bị trừ lương. Một tối, bị dồn đến chân tường, bác bỏ việc tại chỗ, vứt chiếc tạp dề xuống đất và rời khỏi nhà hàng. Bác lang thang trên những con phố đi bộ của thương xá Lincoln Road Mall rồi ngồi xuống chiếc ghế băng, nức nở. Không ai để ý đến bác, trừ một anh thanh niên da đen cao lớn vừa đi dạo vừa hát thấy thương cảm cho nỗi buồn của bác.

- Cháu là Sycomorus. - Người thanh niên nói. - Bác có vẻ không được ổn lắm…

Khi ấy Sycomorus đã làm việc tại Whole Foods ở Coral Gables, cậu nói chuyện với cô Faith về bác Saul và cô Faith tìm cho bác vị trí thu ngân ở siêu thị này.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »