Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1622 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI KẾT
thứ năm, ngày 22 tháng mười một năm 2012 lễ tạ ơn

Đến đây là lúc kết thúc và khép lại cuốn sách này, vào ngày lễ Tạ ơn năm 2012, ở Montclair, trước ngôi nhà của bố mẹ tôi. Tôi đỗ xe tại lối vào. Alexandra và tôi xuống xe, đi bộ đến nhà. Đó là lần đầu tiên tôi dự lễ Tạ ơn kể từ sau cái chết của hai người anh họ.

Tôi dừng lại trước cửa nhà. Trước khi bấm chuông, tôi lấy ra từ trong túi tấm ảnh Woody, Hillel, Alexandra và tôi chụp ở Oak Park năm 1995, ngắm nghía hồi lâu.

Alexandra ấn chuông cửa. Mẹ tôi mở cửa. Nhìn thấy tôi, khuôn mặt mẹ rạng rỡ.

- Ôi Markie! Mẹ đang tự hỏi không biết con có về thật không! - Mẹ đưa tay che miệng như không dám tin vào mắt mình.

- Cháu chào bác Goldman. Chúc bác lễ Tạ ơn vui vẻ. - Alexandra nói.

- Chúc các con lễ Tạ ơn vui vẻ. Thật tuyệt vời được ở bên nhau.

Mẹ ôm cả hai chúng tôi và chúng tôi ôm mẹ thật lâu. Tôi cảm nhận được những giọt nước mắt của mẹ chảy xuống mình.

Chúng tôi bước vào nhà.

Bác Patrick Neville đã ở đó. Tôi chào bác nồng nhiệt, rồi đặt lên bàn trong phòng khách một xấp giấy đã được đóng quyển.

- Gì thế? - Mẹ tôi hỏi.

- Những chàng trai Baltimore ạ.

Một năm sau khi bác Saul tạ thế, tôi đã hoàn thành được lời hứa với bác. Bằng cách kể lại câu chuyện của họ, tôi đã đưa họ về bên nhau.

Tôi đã viết xong cuốn tiểu thuyết vào đêm hôm trước.

Tại sao tôi lại chọn cách viết? Bởi những cuốn sách mạnh hơn cuộc đời. Chúng đem đến sự đền bù đẹp nhất. Chúng là những bằng chứng của bức tường thành không thể xâm phạm của tâm trí, là thành trì không thể gục ngã của kí ức. Khi không viết, mỗi năm một lần tôi lái xe quay lại Baltimore, tôi dừng lại một lúc lâu trên khu phố của Oak Park, rồi tôi chạy tới tận nghĩa trang Forrest Lane để gặp lại họ. Tôi đặt những hòn đá nhỏ lên ngôi mộ của họ, để tiếp tục xây đắp kí ức về họ và tôi chìm vào trong suy tư. Tôi nhớ lại mình là ai, tôi đã đi đến đâu và đến từ đâu. Tôi quỳ xuống, đặt tay lên dòng chữ khắc tên họ và hôn chúng. Rồi tôi nhắm mắt và cảm thấy như họ vẫn đang sống trong mình.

Bác Saul sống mãi trong tim tôi. Tất cả được xóa mờ.

Bác Anita sống mãi trong tim tôi. Tất cả được lãng quên.

Anh họ Hillel, sống mãi trong tim tôi. Tất cả được tha thứ.

Anh họ Woody, sống mãi trong tim tôi. Tất cả được chữa lành.

Họ đã ra đi nhưng tôi biết họ vẫn luôn ở đó. Tôi biết rằng từ nay họ sống mãi ở nơi được gọi là nhà Baltimore, thiên đường của những người tử tế hoặc đơn giản là trong kí ức của tôi. Điều đó không quan trọng. Tôi biết họ đang chờ tôi ở đâu đó.

Vậy là, bác Saul, bác yêu quý của cháu, cuốn sách mà cháu đã hứa, cháu xin đặt nó trước bác.

Tất cả đã được chữa lành.

HẾT


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »