Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1502 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 25 -

Ông nội được chôn cất vào ngày 30 tháng Năm năm 2001 tại Secaucus, New Jersey, là thành phố nơi ông bà, bố tôi và bác Saul lớn lên. Rất nhiều bạn bè ở Florida đã đến đưa tang.

Tôi ngồi cạnh các anh họ. Alexandra cũng có mặt, ngồi ở hàng sau. Tôi luồn tay ra phía sau và nàng kín đáo chạm vào tay tôi. Nàng nắm tay tôi thật chặt. Tôi cảm thấy mạnh mẽ hơn khi ở cạnh nàng.

Tôi biết sau đó, trong ngày hôm ấy, Woody đã nói với Alexandra:

- Tình yêu của cậu dành cho cậu ấy thật đẹp.

Alexandra mỉm cười.

- Thế còn cậu? Hillel đã kể cho mình nghe về Colleen.

- Cô ấy đã có gia đình. Chuyện khá phức tạp. Gần đây mình không gặp cô ấy nữa.

- Cậu có yêu cô ấy không?

- Mình cũng không biết. Mình cảm thấy mềm lòng trước cô ấy. Cô ấy khiến mình bớt cô đơn. Nhưng cô ấy không phải là cậu.

Tang lễ tái hiện hình ảnh của ông nội giản dị và hài hước. Bố tôi phát biểu nhẹ nhàng, dí dỏm khi ám chỉ những túi ngũ cốc All-Bran, khiến nhiều người bật cười. Sau đó bác Saul phát biểu và buổi lễ trở nên trịnh trọng hơn. Bác bắt đầu bài điếu văn như thế này:

- Đây là lần đầu tiên tôi trở lại New Jersey. Các bạn biết đấy, mối quan hệ của tôi với bố không phải lúc nào cũng suôn sẻ…

Những từ ngữ ấy có một hiệu ứng kì lạ. Tôi thấy những thông tin trong bài phát biểu của bác Saul không hề giống với những gì tôi chứng kiến dưới thời hưng thịnh của gia đình Goldman ở Baltimore.

Sau nghi lễ và bữa ăn nhẹ, bà nội muốn đi một vòng quanh Secaucus. Tôi chưa từng đến đây nên đề nghị được chở bà. Mong muốn hiểu được những điều bác Saul ám chỉ, tôi tranh thủ lúc chỉ có một mình trong xe với bà nội để hỏi:

- Vừa rồi bác Saul nói về việc gì thế bà?

Bà vờ không nghe thấy và nhìn ra cửa sổ.

- Bà nội?

- Markie, giờ không phải lúc để hỏi.

- Có chuyện gì giữa ông nội và bác Saul à? - Tôi nài nỉ.

- Markie, cháu hãy lái xe và giữ yên lặng. Cháu không thấy là cháu đang làm phiền bà với những câu hỏi của cháu trong một ngày như hôm nay sao?

- Cháu xin lỗi.

Tôi không hỏi nữa. Bà chỉ đường cho tôi đi tới tận căn nhà cũ, được thế chấp vào thời điểm tình hình tài chính của Goldman&Cie bắt đầu bất ổn. Rồi bà bảo tôi đưa bà tới tận nhà máy cũ. Tôi chưa từng tới đó và bà chỉ đường. Chúng tôi lái xe khoảng hai mươi phút, rời khỏi New Jersey, đi vào địa phận bang New York, vào một khu công nghiệp bỏ hoang. Bà nội dừng lại trước khu nhà xây bằng gạch đỏ. Bà sờ mặt ngoài tòa nhà:

- Nơi đó từng là văn phòng của bà. - Bà nói và chỉ về phía một lỗ hổng trên tường, có lẽ trước đây từng là cửa sổ.

- Bà làm gì ở đấy?

- Bà làm sổ sách kế toán. Bà quản lí tài chính. Ông nội cháu là nhà kinh doanh có một không hai, nhưng kiếm được một đồng, ông ấy lại tiêu mất hai. Bà quản lí tiền bạc, ở công ty cũng như ở nhà.

Khi tôi đưa bà nội trở lại bãi đỗ xe của nghĩa trang, gia đình Goldman ở Baltimore đã bắt đầu sốt ruột. Chiếc xe limousine có tài xế riêng sẽ đưa họ trở lại Manhattan. Bác Saul đã thuê phòng nghỉ ở New York Plaza cho bà nội và cả nhà Baltimore. Nhà Montclair thì về Montclair.

Hôm sau tôi đến khách sạn vì bác Saul đề nghị tôi qua gặp bác. Woody, Hillel và tôi ngồi với nhau trong một góc yên tĩnh của quán bar tại New York Plaza. Bác thông báo rằng trong di chúc ông nội để lại, ông chia đều tài khoản tiết kiệm cho “ba đứa cháu”. Mỗi chúng tôi có hai mươi nghìn đô la.

Một tuần sau lễ an táng, tôi đưa bà nội về Florida. Tôi cùng bà đi máy bay rồi tôi ở lại Miami vài ngày để bà không phải một mình. Bác Saul cho tôi mượn căn hộ của bác ở Buenavista.

Bà cảm thấy được an ủi vì tôi có mặt bên cạnh bà ở nhà dưỡng lão. Trên chiếc bàn ở phòng khách bé nhỏ, bà để hộp đựng những bức ảnh cũ. Tôi cầm ngẫu nhiên vài tấm lên, hỏi về những người và những chỗ được chụp trong ảnh. Bà trả lời nửa vời, tôi cảm nhận rõ là mình đang làm phiền nhu cầu được yên tĩnh của bà. Đột nhiên bà nói với tôi về những vật dụng trong nhà kho.

- Nhà kho nào ạ? - Tôi hỏi bà.

- Nhà kho ở Aventura. Địa chỉ của nó ở trong ngăn kéo tủ có khóa.

- Có gì ở đó ạ?

- Tất cả album ảnh gia đình. Bởi vì cháu muốn xem ảnh, tốt hơn hết là cháu nên đến đó. Chúng được lọc lựa, sắp xếp và ghi chú. Cháu có thể làm gì cháu muốn với chúng, đến lúc cháu không còn câu hỏi nào nữa thì thôi.

Đến hôm nay tôi vẫn không biết bà nói với tôi về chúng để tôi đi tìm chúng, hay chỉ để tống khứ tôi đi. Bị trí tò mò kích thích, tôi đến nhà kho và tìm thấy ở đó, đúng như bà nói, cuộc sống của những thành viên gia đình Goldman trong hàng nghìn bức ảnh, được sắp xếp và chọn lựa dán vào những cuốn album nay đã phủ bụi. Tôi ngẫu nhiên mở từng cuốn album, tôi gặp lại những khuôn mặt trẻ trung, tất cả những gì đã qua. Tôi lần lại theo thời gian và theo thời kì, tôi thích thú tìm lại chính mình. Tôi thấy mình là một đứa trẻ, tôi thấy ngôi nhà ở Montclair với lớp sơn còn mới. Tôi nhìn thấy mình trần như nhộng trong bể bơi cao su đặt trên thảm cỏ trước nhà. Tôi thấy các bức hình chụp những sinh nhật đầu đời của mình. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng trong tất cả các bức ảnh đó đều thiếu đi những người quan trọng nhất. Mới đầu, tôi cứ tưởng là do vô tình hoặc nhầm lẫn khi sắp xếp. Nhiều giờ liền, tôi ngồi lật giở những cuốn album và tôi cuối cùng hiểu ra: Chúng tôi có mặt ở khắp nơi, còn họ không có mặt ở bất cứ đâu. Nhà Montclair ở chỗ nọ chỗ kia, trong khi nhà Baltimore dường như bị tẩy chay. Không có bất kì hình ảnh nào của Hillel khi còn nhỏ, không có ảnh anh lúc mới chào đời, cũng chẳng có ảnh những sinh nhật đầu tiên. Không có tấm ảnh cưới nào của bác Saul và bác Anita, trong khi bố mẹ tôi có đến ba cuốn album trọn vẹn. Những tấm ảnh đầu tiên của Hillel là khi anh hơn năm tuổi. Trong đống tư liệu của ông bà, suốt một thời gian dài, những người nhà Goldman ở Baltimore dường như không tồn tại.

Bà nội Ruth chắc có lẽ đã nghĩ tôi sẽ giam mình trong nhà kho mãi mãi, và bà có thể thoải mái yên tĩnh hút thuốc ngoài hiên. Trước sự bất ngờ lớn của bà, tôi quay lại căn hộ nhỏ bé của bà, trên tay ôm đầy các cuốn album gia đình.

- Markie, tại sao cháu lại lôi những thứ ấy về đây? Nếu biết thế này bà sẽ không bao giờ nói với cháu về cái nhà kho!

- Bà nội, họ đã ở đâu trong suốt những năm tháng ấy?

- Cháu nói chuyện gì thế cháu trai? Những quyển album à?

- Không, về nhà Goldman ở Baltimore. Trước khi anh Hillel năm tuổi, không có bất cứ tấm ảnh nào về gia đình họ cả.

Thoạt nhiên bà có vẻ khó chịu vì bị làm phiền và phẩy tay trốn tránh cuộc nói chuyện.

- Hãy để quá khứ ở lại phía sau, như thế tốt hơn.

Tôi nghĩ lại bài điếu văn kì lạ của bác Saul ở lễ tang ông nội.

- Nhưng bà nội, - tôi kiên nhẫn, - cứ như họ đã biến mất khỏi mặt đất trong một thời gian dài.

Bà cười buồn bã.

- Cháu nói không sai, Markie. Cháu chưa từng thắc mắc tại sao bác của cháu lại lập nghiệp ở Baltimore à? Suốt hơn mười năm trời, bác và ông nội của cháu không nói chuyện với nhau.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »