Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1441 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 15 -

Ngày 26 tháng Ba năm 2012, ngày phát hành tờ báo, tôi đóng kín cửa ở trong nhà.

Điện thoại của tôi đổ chuông liên tục. Tôi không nhấc máy. Trả lời để làm gì? Tất cả đều muốn biết mọi chuyện có đúng hay không, tôi có đang cặp kè với Alexandra Neville hay không.

Tôi biết thế nào cánh săn ảnh cũng sẽ nhanh chóng đổ đến nhà tôi. Tôi phải đi siêu thị để tích trữ đầy đủ thực phẩm giúp tôi không cần ra khỏi nhà một thời gian khá dài. Từ siêu thị trở về, cốp xe của tôi chứa đầy lương thực thực phẩm. Ông Leo đang làm vườn trước nhà thấy vậy liền hỏi có phải tôi định cố thủ trong nhà không.

- Thế bác không biết gì à?

- Không.

Tôi cho ông Leo xem tờ báo.

- Ai chụp bức ảnh này thế? - Ông hỏi tôi.

- Tay ngồi trong xe van, hắn là thợ săn ảnh.

- Anh muốn làm người nổi tiếng mà, Marcus. Nhưng bây giờ cuộc sống của anh không còn thuộc về anh nữa rồi. Anh có muốn tôi giúp không?

- Không, cháu cảm ơn, bác Leo.

Bất chợt tôi nghe thấy tiếng chó sủa phía sau. Chính là con Duke.

- Mày làm gì ở đây vậy, Duke? - Tôi hỏi nó.

Đôi mắt đen của nó nhìn xoáy vào tôi.

- Đi đi. - Tôi ra lệnh. Tôi bê dần các túi đồ đặt xuống trước cửa, còn con chó thì bám sát theo tôi. - Đi đi! - Tôi kêu lên.

Nó vẫn đứng im.

Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng động cơ. Một chiếc ô tô phanh lại. Kevin bước xuống. Nhìn anh ta hỗn độn đủ mọi tâm trạng lo lắng, bồn chồn, nóng nảy. Kevin đi về phía tôi, vẻ sừng sộ.

- Thằng khốn! - Anh ta hét vào mặt tôi.

Tôi lùi lại.

- Hoàn toàn không có chuyện gì cả, Kevin! Những bức ảnh đó là dối trá! Alexandra lúc nào cũng bảo vệ anh.

Anh ta giữ cự li.

- Mày không coi tao ra gì…

- Tôi không bao giờ không coi ai ra gì, Kevin.

- Tại sao mày không bao giờ nói ra chuyện giữa mày và Alexandra?

- Đó không phải là việc của tôi.

Anh ta chỉ ngón tay giữa mặt tôi, đe dọa:

- Biến khỏi cuộc sống của bọn tao ngay, Marcus.

Anh ta túm lấy vòng cổ của con chó, kéo nó đến tận xe. Con chó cứ cố vùng ra.

- Đi! - Anh ta vừa hét vừa kéo.

Duke kêu ăng ẳng, cố chống cự. Kevin ra lệnh cho nó phải im, bắt nó chui vào xe. Khi lên xe, anh ta còn nói với tôi bằng giọng hăm dọa:

- Đừng bao giờ đến gần cô ấy nữa, Goldman. Không lại gần cô ấy, hay con chó, không được lại gần ai hết. Bán ngôi nhà này đi, biến thật xa khỏi đây. Mày không còn tồn tại trước mắt cô ấy nữa. Mày nghe tao nói chứ? Mày không còn tồn tại nữa!

Anh ta giận dữ rồ máy phóng đi.

Từ đằng sau kính xe, con Duke nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, sủa gì đó mà tôi không hiểu.

Baltimore

Mùa thu năm 1995

Mùa thu năm đó, lúc khai giảng năm học mới cũng là lúc mùa bóng bắt đầu. Đội Mèo Hoang của Buckerey nhanh chóng khiến mọi người bàn tán sôi động. Ngay từ những trận mở màn, đội đã giành chiến thắng vang dội. Toàn bộ trường trung học ngập trong niềm say mê cao trào đối với đội bóng sắp nổi tiếng vì không biết thua là gì. Điều gì có thể xảy ra chỉ trong vài tháng khiến đội Mèo Hoang thay đổi lớn đến vậy?

Mỗi khi có trận đấu, khán đài sân bóng Buckerey lúc nào cũng chật kín. Nếu đội Mèo Hoang chơi ở sân khách thì các cổ động viên nhiệt tình cũng nô nức kéo theo. Báo chí địa phương không ngần ngại gọi đội bóng bằng tên “Những chú mèo hoang bất khả chiến bại của Buckerey”.

Thành công của đội khiến Hillel vô cùng tự hào. Nhờ nắm giữ vị trí trợ lí huấn luyện viên, Hillel tìm được cho mình chỗ đứng riêng trong đội ngũ Mèo Hoang.

Sức khỏe của Scott ngày càng xấu. Vào cuối hè, nhiều lần sức khỏe Scott lâm vào tình trạng báo động, vẻ mặt cậu lúc nào cũng sầm sì không vui, thêm vào đó là lúc nào cũng phải kè kè chai ôxy để thở bên cạnh. Bố mẹ Scott rất lo lắng. Cậu đành ngồi trên khán đài theo dõi trận đấu. Mỗi lần đứng lên reo hò ăn mừng bàn thắng, cậu lại cảm thấy buồn vô hạn vì không được tham gia. Tinh thần Scott sa sút không cứu vãn được.

Tháng Chín, vào một buổi sáng Chủ nhật lạnh lẽo, đúng hôm trước ngày có trận đấu mà đội Mèo Hoang giành chiến thắng giòn giã, Scott trốn khỏi nhà, một mình đi ra sân bóng Buckerey. Lúc đó, sân vắng tanh. Trời ẩm ướt, sương mù bao phủ toàn bộ sân cỏ. Scott đi đến tận đầu kia sân bóng rồi chạy băng qua sân, tưởng tượng đang ôm quả bóng trong tay. Scott nhắm mắt, mường tượng mình có đôi cánh mạnh mẽ và là cầu thủ bất khả chiến bại. Không gì có thể ngăn bước cậu. Scott như nghe thấy tiếng đám đông gào thét tên mình. Scott là cầu thủ đội Mèo Hoang, chính Scott đã ghi bàn thắng cuối cùng. Nhờ cậu mà toàn đội giành được chức vô địch. Scott cứ chạy tiếp, cảm thấy như hai tay đang giữ trái bóng thực ra không tồn tại. Cậu chạy đến tận khi không thể thở được nữa, rồi ngã quỵ xuống sân cỏ ẩm ướt, bất động.

Nhờ một người đàn ông dắt chó đi dạo mà Scott được cứu sống. Xe cứu thương chở Scott đến bệnh viện Johns Hopkins, tại đó cậu phải làm một loạt xét nghiệm. Tình trạng của cậu vô cùng nghiêm trọng.

Hillel và Woody được bác Anita thông báo cho biết về tai nạn của Scott.

- Tại sao cậu ấy lại ở sân bóng? - Hillel hỏi.

- Chẳng ai biết. Cậu ấy đi mà không báo cho bố mẹ biết…

- Vậy cậu ấy phải nằm viện bao lâu?

- Ít nhất là hai tuần.

Cả hai thường xuyên đến thăm Scott.

- Tớ muốn được như các cậu. - Scott nói với Woody. - Tớ muốn được ở trên sân bóng, tớ muốn được cả đám đông cổ vũ. Tớ không muốn bị ốm nữa.

Rốt cuộc thì Scott cũng được về nhà. Cậu buộc phải nghỉ ngơi hoàn toàn. Ngày nào sau khi đi tập về, Woody và Hillel cũng ghé thăm Scott. Đôi khi cả đội bóng đến thăm. Những chú “mèo hoang” chen chúc trong phòng, kể cho Scott nghe các chiến tích của đội trong ngày. Ai cũng bảo đội Mèo Hoang chắc chắn giành chức vô địch. Cho đến tận bây giờ cũng chưa có đội bóng nào của trường phá được kỉ lục của đội trong mùa giải 1995-1996.

Chiều thứ Bảy một ngày giữa tháng Mười, đội Mèo Hoang chơi một trận quan trọng trên sân Buckerey. Trước khi theo cả đội, Woody và Hillel ghé qua nhà Neville thăm Scott. Scott nằm trên giường, vẻ mặt rất chán nản.

- Tớ chỉ có một mong muốn duy nhất là được đi cùng các cậu. - Scott nói. - Tớ muốn làm vườn, muốn chơi bóng với các cậu. Được làm tất cả giống như chúng mình từng làm trước đây.

- Cậu không được đi xem bóng à?

- Mẹ tớ không muốn. Mẹ tớ chỉ muốn tớ nghỉ ngơi. Mà tớ cũng chỉ làm có mỗi một việc duy nhất, đó là nghỉ ngơi.

Hillel và Woody đi rồi, Scott cảm thấy hoàn toàn mất phương hướng. Scott xuống bếp, trong nhà không có ai. Chị gái không có nhà, bố có cuộc hẹn bên ngoài, còn mẹ thì đi chợ. Thế là Scott nảy ra ý định trốn nhà đi xem đội Mèo Hoang thi đấu. Không ai có mặt lúc đó để ngăn cản cậu.

Trên sân Buckerey, trận bóng đã bắt đầu. Những chú mèo hoang nhanh chóng làm chủ tình hình.

Scott đi chiếc xe đạp cũ đã quá nhỏ so với cậu, nhưng may chưa hỏng hóc gì. Cậu đạp xe về hướng trường trung học Buckerey, thường xuyên phải dừng lại lấy hơi.

Bà Gillian Neville về nhà, gọi Scott nhưng không có ai thưa. Bà lên gác, mở cửa phòng con trai thì thấy cậu đang ngủ trên giường. Bà không muốn làm phiền nên để cho con tiếp tục nghỉ ngơi.

Scott đến sân vận động Buckerey vào lúc nghỉ giữa hiệp một. Đội Mèo Hoang đã dẫn khá xa về tỉ số. Cậu dựa xe đạp vào hàng rào, lẻn vào phòng thay đồ.

Cậu nghe thấy giọng của huấn luyện viên Bendham đang đưa mệnh lệnh cho tất cả mọi người. Scott trốn vào phòng tắm. Scott không muốn làm khán giả, cậu muốn tham gia trận đấu. Scott đợi nửa hiệp một trôi qua để nói chuyện với Hillel.

Bà Gillian Neville bỗng có linh cảm kì lạ nên quyết định đi đánh thức con trai dậy. Bà mở cửa phòng, thấy Scott vẫn nằm ngủ. Bà lại gần giường, chạm vào chăn thì mới ngớ người ra là không có ai nằm bên dưới cả: ở nơi bà tưởng là con trai mình chỉ có những chiếc gối. Bà đã nhầm to!

Khi được ba phần tư trận đấu thì Scott khiến được Hillel chú ý tới mình. Hillel đứng lên đi vào phòng tắm để gặp Scott.

- Cậu làm gì ở đây?

- Tớ muốn chơi!

- Cậu điên à! Không được.

- Làm ơn đi mà. Tớ chỉ muốn được chơi duy nhất một lần.

Bà Gillian Neville phóng xe tìm khắp Oak Park. Bà gọi điện cho chồng mà ông Patrick lại không nghe máy. Bà đến nhà Goldman nhưng nhà họ khóa cửa: tất cả đều ở ngoài sân bóng.

Đến cuối hiệp ba của trận đấu, Hillel giải thích tình hình với Woody. Hillel cũng bày tỏ ý kiến cá nhân về việc này. Woody lợi dụng thời gian chết để nói chuyện với các cầu thủ khác. Sau đó, anh ra hiệu cho Ryan, một đồng đội nhỏ con gầy gò đến gần và nói chi tiết những điều anh muốn làm.

Bà Gillian về nhà. Vẫn không có ai. Bà cảm thấy lo lắng không yên và bật khóc.

Chỉ còn năm phút nữa là hết trận đấu.

Ryan đòi ra sân.

- Thưa huấn luyện viên, em phải đi vệ sinh.

- Không nhịn được à?

- Em xin lỗi nhưng gấp lắm ạ.

- Thế thì nhanh lên!

Ryan vào phòng thay đồ, đưa đồng phục lẫn mũ bảo hiểm cho Scott đang đợi sẵn.

Chỉ còn có hai phút nữa là hết trận. Ông huấn luyện viên giục Ryan ra khỏi phòng thay đồ để vào sân. Ông Bendham tập trung cao độ đến mức không phát hiện ra điều gì bất thường. Mọi chuyện đã bắt đầu. Ryan bây giờ chạy nhìn quá buồn cười, lại còn đứng sai vị trí. Ông huấn luyện viên hét toáng lên ra lệnh nhưng cậu không phản ứng. Bất chợt, toàn đội như bị mất trí, tự đứng vào vị trí tạo thành hình tam giác.

- Này, các cậu làm trò gì thế, trời ơi! - Ông huấn luyện viên gào lên.

Sau đó, Hillel hét lên:

- Hành động!

Woody chạy lên vị trí tiền đạo, đứng cạnh Ryan. Quả bóng lại được rơi vào tay đội Mèo Hoang, Woody nhận bóng. Tất cả các cầu thủ khác vây quanh Ryan, Ryan nhận bóng và chạy lên phía trước, toàn bộ các cầu thủ khác của đội bọc lót bảo vệ.

Trong giây lát, cả sân vận động câm bặt không một tiếng động. Toàn bộ các cầu thủ của đội bạn hoàn toàn bị tê liệt, ngây người nhìn như bị thôi miên bởi đội hình chặt chẽ trên sân. Scott chạy qua đường cầu môn và đặt quả bóng xuống đất. Sau đó cậu giơ tay lên, gỡ mũ bảo hiểm và toàn bộ sân vận động bắt đầu hét lên vui sướng.

- Bàn thắng cho đội Mèo Hoang! Buckerey đã giành chiến thắng! Giọng bình luận viên vang dội trong loa.

- Hôm nay là ngày đẹp nhất trong cuộc đời mình! - Scott thốt lên và nhảy nhót ăn mừng.

Các cầu thủ khác vây kín xung quanh rồi công kênh cậu lên để mừng chiến thắng. Huấn luyện viên Bendham trong giây phút sửng sốt không biết phải phản ứng thế nào, nhưng rồi ông phá lên cười, chạy về phía những tiếng reo hò đang gọi tên Scott và đòi công kênh cậu vòng quanh sân bóng. Scott đồng ý, và gửi những chiếc hôn gió cho đám đông khán giả. Cậu vượt qua được nửa sân bóng, cảm thấy tim đập dồn dập. Càng lúc Scott càng cảm thấy khó thở, cậu cố gắng lấy lại bình tĩnh nhưng không được. Rồi bất chợt, cậu gục ngã.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »