Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1454 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 17 -

Tôi chưa bao giờ kể với ai những sự việc xảy ra vào tháng Mười một năm 1995, sau khi Alexandra cùng với mẹ chuyển nhà đến New York.

Chôn cất Scott xong, tôi và Alexandra thường xuyên gọi điện cho nhau. Nàng cần tôi, còn tôi cảm thấy vô cùng tự hào. Nàng nói không ngủ được nếu không có ai đó và chúng tôi đã gọi điện cho nhau, để máy điện thoại cạnh đầu trong khi ngủ. Đôi khi chúng tôi cứ để điện thoại như vậy cho tới tận sáng hôm sau.

Khi nhận được bảng kê chi tiết hóa đơn điện thoại, mẹ tôi vặn vẹo:

- Hai đứa nói chuyện gì cả mấy tiếng đồng hồ thế?

- Tại vì Scott. - Tôi phân trần.

- À… - Mẹ tôi bối rối thốt lên.

Tôi phát hiện ra dù Scott ở tận thế giới bên kia thì vẫn tiếp tục là người bạn tuyệt vời. Âm thanh khi thốt tên cậu lên quả là có hiệu quả huyền bí:

- Tại sao con có điểm xấu thế này?

- Tại vì Scott.

- Tại sao con bỏ học?

- Tại vì Scott.

- Tối nay con muốn ăn pizza…

- Không được.

- Đi mà mẹ, con nhớ Scott.

Scott là hai tiếng “Vừng ơi” của tôi để mở cánh cửa đi gặp Alexandra ở New York bao nhiêu lần tùy thích. Từ một tình yêu chớm nở qua điện thoại, sau khi Alexandra chuyển nhà, nó đã lớn lên thành một mối quan hệ thực sự. Từ Montclair đến Manhattan chỉ mất có nửa giờ tàu chạy. Tôi đi Manhattan gặp nàng nhiều lần một tuần, trong quán cà phê gần trường nàng học. Tôi lên tàu, tim đập thình thịch với triển vọng chỉ có nàng cho mình tôi. Mới đầu, chúng tôi chỉ nói lại những chuyện mà chúng tôi nói chẳng bao giờ hết qua điện thoại, nhưng lần này khi đối diện nhau, mắt tôi nhìn sâu trong đôi mắt nàng. Một hôm, cũng ngồi bên cạnh nàng như thế, sau khi cầm tay nàng, tôi đã vượt qua được một bước mà tôi hằng biết bao mơ ước: tôi hôn nàng và nàng cũng đáp lại. Chúng tôi hôn nhau, một nụ hôn dài vô tận. Đối với tôi đó là khởi đầu của một năm mà Hội Goldman không còn khiến tôi say mê nữa. Năm đó, Alexandra trở thành hình ảnh duy nhất ám ảnh tôi. Nhiều lần trong tuần, tôi đến New York gặp nàng ở quán cà phê. Thật là một niềm vui to lớn được gặp nàng, nghe thấy nàng nói, chạm vào nàng, nói chuyện với nàng, vuốt ve và ôm hôn nàng. Chúng tôi lang thang trong thành phố, trao nhau những nụ hôn ở mọi góc khuất của các khu nhà. Khi thấy nàng đến, trái tim tôi ngay lập tức bắt đầu loạn nhịp. Tôi cảm thấy mình đang sống, sống mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tuy không dám thú nhận nhưng tôi biết tình cảm đó vượt lên trên rất nhiều so với những cảm nhận của tôi đối với hội Baltimore.

Nàng nói, tôi đã giúp nàng vượt qua nỗi mất mát. Nàng cảm thấy khác hẳn khi ở bên tôi. Chúng tôi lúc nào cũng tìm cách ở bên nhau và mối quan hệ của chúng tôi phát triển nhanh chóng.

Tôi cảm thấy như được chắp cánh, cho đến mức quá tự tin, tôi quyết định khiến nàng bất ngờ khi tan học. Tôi thấy nàng ra khỏi tòa nhà với một nhóm bạn gái xung quanh. Tôi vội vã tiến lại ôm chầm lấy nàng. Khi nhìn thấy tôi, nàng lùi lại, giữ khoảng cách và tỏ ra rất lạnh lùng rồi biến mất. Tôi trở về Montclair, cảm thấy ngớ ngẩn và mất phương hướng. Tối hôm đó, nàng gọi điện cho tôi:

- Chào Marcus…

- Mình có quen nhau không nhỉ? - Tôi hỏi vì cảm thấy bị xúc phạm.

- Marcus, đừng giận mình…

- Cậu hẳn là phải có lí do chính đáng để giải thích cho cách cư xử ban nãy.

- Marcus kém mình hẳn hai tuổi…

- Thì sao?

- Thì, rất ngại…

- Ngại cái gì?

- Marcus khiến mình rất vui, nhưng Marcus kém mình tận hai tuổi, thế thôi!

- Thế vấn đề nằm ở đâu?

- Ôi Marcus tội nghiệp, cậu thật ngây thơ, nhưng như thế càng dễ thương hơn. Như thế thì hơi bị xấu hổ.

- Thì chỉ cần đừng nói với ai.

- Mọi người thế nào cũng sẽ biết.

- Sẽ không biết nếu cậu không nói.

- Thôi, bỏ đi, Marcus! Nếu cậu muốn gặp mình thì không được cho ai biết.

Tôi chấp nhận. Chúng tôi lại tiếp tục gặp nhau ở quán cà phê. Đôi khi nàng đến Montclair, ở đây chẳng ai biết nàng nên nàng chẳng phải lo lắng gì. Chúa phù hộ cho Montclair, một thành phố ngoại ô nhỏ bé toàn những con người xa lạ.

Niềm mê đắm Alexandra nhanh chóng mang đến hậu quả thảm hại cho kết quả học tập của tôi. Ở lớp, tôi chẳng còn thấy gì ngoài hình bóng Alexandra và tôi cũng chẳng nghe thấy gì nữa. Nàng khiêu vũ trong đầu tôi, nhảy múa trên sách vở của tôi, nàng khiêu vũ trước bảng đen, nàng nhảy cùng với giáo viên dạy khoa học và thầm thì: “Marcus… Marcus…” Tôi đứng lên khiêu vũ cùng nàng.

- Marcus! - Thầy dạy khoa học mắng. - Em bị mất trí à? Quay lại chỗ ngồi ngay, nếu không tôi cho em đúp lớp.

Giáo viên chủ nhiệm lo cho kết quả học tập giảm sút bất ngờ của tôi, đã mời bố mẹ tôi đến gặp. Năm đó là năm đầu cấp ba. Mẹ nghĩ rằng có thể tôi bị thiếu sót gì đó về mặt trí tuệ không lường trước nên đã khóc suốt buổi họp với thầy chủ nhiệm. Vừa khóc, mẹ vừa tự an ủi rằng chính Einstein còn học kém môn toán nữa là con mình. Đó là điều mà hầu hết các bà mẹ vẫn thường tự an ủi khi phát hiện ra con có vấn đề ở trường. Có phải là Einstein hay không phải là Einstein thì tôi vẫn bị mẹ cấm túc và bắt phải học phụ đạo tại nhà. Tôi từ chối, tôi van nài, tôi vật lộn, tôi hứa hẹn sẽ đạt kết quả học tập tốt, nhưng không thay đổi được gì: Ngày nào cũng vậy, sau giờ học ở trường, có người đến tận nhà giúp tôi làm bài tập. Cho nên tôi thề là sẽ vô lễ, hỗn hào, hờn dỗi, ngu ngốc, đãng trí và bất lịch sự trong các buổi học phụ đạo.

Rốt cuộc tôi thất vọng tràn trề mà nói với Alexandra rằng chúng tôi không được gặp nhau thường xuyên nữa. Ngay tối hôm đó, nàng gọi cho mẹ tôi bảo rằng nàng được thầy dạy toán yêu cầu liên lạc để đến nhà hỗ trợ tôi học toán. Mẹ tôi nói tôi đã có gia sư rồi, nhưng Alexandra lại nói thêm các buổi học phụ đạo với nàng đã được trường Montclair trả tiền. Thế nên mẹ tôi chấp nhận ngay và đồng ý để Alexandra đến nhà dạy. Phép màu này chỉ Alexandra mới làm được.

Tôi sẽ không bao giờ quên cái ngày nàng bấm chuông cửa nhà tôi. Alexandra, thiên thần của Hội Goldman đã đến tận nhà Montclair.

Câu đầu tiên mẹ tôi thốt lên với người con gái tôi yêu là:

- Cháu sẽ thấy chính bác phải dọn phòng cho nó. Thật đúng là bãi chiến trường, không ai có thể tập trung học trong cái mớ hỗn độn đó được. Bác cũng tranh thủ cất hết đồ chơi cũ vào tủ rồi.

Alexandra phá lên cười, còn tôi thì đỏ mặt tía tai vì xấu hổ.

- Mẹ! - Tôi kêu lên.

- Kia, Markie, - mẹ nói với tôi, - để quần lót bẩn vứt bừa khắp nơi không phải là bí mật với ai cả con nhé.

- Cháu cảm ơn bác vì sự chu đáo, thưa bác Goldman. - Alexandra nói. - Bây giờ chúng cháu sẽ vào phòng Marcus. Cậu ấy có nhiều bài tập phải làm. Cháu sẽ bắt cậu ấy học hành chăm chỉ.

Tôi dẫn nàng vào phòng.

- Mẹ cậu gọi cậu là Markie thật là dễ thương. - Nàng nói.

- Mình cấm cậu gọi mình như thế.

- Mình rất thích nếu cậu cho mình xem đồ chơi của cậu.

Bài tôi phải làm là ôm hôn cuồng nhiệt Alexandra. Tôi vừa sợ hãi vừa phấn khích khi nghĩ mẹ có thể mang bánh quy vào bất cứ lúc nào. Nhưng mẹ không bao giờ làm thế. Lúc đó, tôi tin đấy chỉ là sự tình cờ ngẫu nhiên ủng hộ tôi. Nhưng đến ngày hôm nay thì tôi nhận ra hẳn là tôi đã đánh giá thấp mẹ. Mẹ không hề bị lừa. Chỉ là mẹ không định làm phiền con trai trong mối tình đầu non trẻ.

Mẹ tôi bị Alexandra chinh phục hoàn toàn. Kết quả học tập của tôi tự nhiên vút lên như tên bắn. Thế là tôi lại giành được sự tự do của mình.

Ngay sau đó, cuối tuần nào tôi cũng đi New York. Khi mẹ Alexandra đi vắng, nàng mời tôi đến nhà. Tôi đến trước nhà nàng, tim đập thình thịch, nàng mở cửa, nắm tay tôi và dẫn tôi vào phòng.

Có một thời mỗi khi nghe Tupac hát rap là tôi lại liên tưởng đến Alexandra. Nàng đã dán tấm áp phích cỡ lớn của anh ta trên tường ngay phía đầu giường. Chúng tôi nhảy lên giường, nàng cởi áo còn tôi thì như thấy Tupac đang nhìn rồi bất chợt giơ ngón tay lên ban phước. Ngày hôm nay, chỉ cần nghe anh ta hát trên đài cũng đủ khiến tôi mường tượng ra cảnh tôi cùng Alexandra trên giường. Chính nàng đã giúp tôi từ một chàng trai trở thành một người đàn ông và phải nói rằng tôi xoay xở khá tốt. Càng ngày tôi càng tự tin hơn. Tôi vào phòng nàng, chào Tupac, rồi chúng tôi lên giường âu yếm nhau. Sau khi làm tình, chúng tôi còn nằm nói chuyện rất lâu. Nàng mặc chiếc áo phông rộng thùng thình, quấn thuốc rồi ra cửa sổ hút. Vâng, cũng phải nói rằng chính nàng đã dạy tôi hút thuốc lá. Khi trở về Montclair, ngồi vào bàn ăn tối với bố mẹ, tôi như chiến binh thất trận, hoàn toàn kiệt quệ. Tôi nghe thấy mẹ cười nhếch mép hỏi:

- Cô bé Alexandra thế nào?

Tôi không bao giờ biết liệu rốt cuộc tôi có phải là người đầu tiên của Hội Goldman biết đến mùi hoan ái hay không. Nhưng tôi không thể nào kể chuyện Alexandra với Woody và Hillel được. Tôi có cảm giác như mình đã phản bội họ. Dù sao thì cũng phải tôn trọng nguyện vọng của Alexandra, không được kể mối quan hệ của chúng tôi với bất kì ai.

Có lúc tôi thấy nàng đi chơi với những thằng con trai lớn tuổi hơn khi tan học. Tôi không thể lại gần. Tôi phát ốm vì ghen tuông. Khi gặp nàng ở quán cà phê, tôi hỏi:

- Những thằng dở hơi lượn lờ quanh cậu là ai thế?

Nàng cười.

- Chẳng là ai cả. Chỉ là bạn bè thôi. Không có gì quan trọng. Chẳng có gì quan trọng bằng Marcus.

- Vậy chúng mình có thể đi chơi cùng với bạn bè của cậu một lần chứ? - Tôi hỏi.

- Không. Cậu không được nói gì về chuyện chúng mình.

- Nhưng tại sao? Đến bây giờ chuyện chúng mình gần được bốn tháng rồi. Cậu xấu hổ vì mình à?

- Cậu đừng có suy nghĩ quá như thế, Markikette. Nếu không ai biết đến chúng mình thì càng thoải mái chứ sao?

- Ai bảo mình không nói cho ai biết cả.

- Mình biết chứ. Bởi vì cậu hoàn toàn khác. Cậu là người tốt, Markikette. Cậu là người con trai khác hẳn những người khác, chính vì thế mà cậu càng đáng quý.

- Đừng gọi mình là Markikette!

Nàng mỉm cười.

- Đồng ý, Markikette.

Cuối mùa xuân năm 1996, đã nhiều tháng bác Patrick Neville tìm cách chuyển nhà đến New York để được gần con gái và cố gắng cứu vãn cuộc hôn nhân của mình. Rốt cuộc bác cũng kiếm được vị trí quan trọng trong một quỹ đầu tư có trụ sở ở Manhattan và bác cũng rời Oak Park. Bác chuyển đến sống ở căn hộ đẹp đẽ trên đại lộ 16, gần căn hộ của vợ. Alexandra bây giờ có hai chỗ ở, hai phòng ngủ ở hai nơi. Điều này càng giúp tôi tăng thêm cơ hội tới New York. Khi cả hai bác Patrick và Gillian hẹn nhau ra ngoài ăn tối để hàn gắn mối quan hệ thì chúng tôi chẳng còn biết phải hẹn gặp ở căn hộ nào.

Tôi liên tục có mặt ở nhà nàng. Tôi cũng muốn thỉnh thoảng nàng đến ngủ ở nhà tôi tại Montclair. Cuối tuần vào dịp sinh nhật tôi, tôi đã thành công rực rỡ trong việc thuyết phục bố mẹ tôi đi khỏi nhà. Tôi quyết định mời Alexandra đến Montclair ngủ lại một đêm. Để mọi chuyện lãng mạn hơn, tôi quyết định đột nhập vào trường nàng một hôm trước sinh nhật, tìm ngăn để cặp của nàng, nhét thiệp mời vào đó để mời nàng hôm sau đến dự sinh nhật tôi. Tối đó, tôi chuẩn bị bữa ăn rất lãng mạn với nến, hoa và ánh sáng mờ mờ tỏ tỏ. Tôi mời Alexandra đến lúc bảy giờ tối. Tám giờ vẫn không thấy nàng đâu, tôi gọi điện đến nhà Alexandra thì mẹ nàng cho biết nàng không có nhà. Bố nàng cũng nói thế khi tôi gọi điện thoại tới. Mười giờ tối, tôi thổi tắt nến. Mười một giờ, tôi đổ đồ ăn vào thùng rác. Mười một rưỡi, tôi mở chai rượu vang lấy trộm của bố, khui ra uống một mình. Nửa đêm, vừa say rượu vừa cô đơn, tôi nghêu ngao hát Chúc mừng sinh nhật rồi tự thổi nến. Tôi đi ngủ với cái đầu quay cuồng và với cảm giác căm ghét Alexandra đến cùng cực. Tôi không liên lạc với nàng suốt hai ngày. Tôi không tới New York và cũng chẳng trả lời điện thoại của nàng. Rốt cuộc, Alexandra đến tận Montclair gặp tôi. Nàng chặn tôi ở cổng trường lúc tan học:

- Marcus, cậu có định nói với mình chuyện gì không?

- Chuyện gì à? Mình nghĩ cậu đang đùa chứ! Tại sao cậu lại chơi mình một vố như thế?

- Cậu đang nói gì thế?

- Về sinh nhật mình.

- Gì? Sinh nhật nào?

- Tối hôm sinh nhật mình, cậu đã cho mình leo cây. Mình mời cậu tới nhà mà cậu không thèm tới.

- Làm thế nào mình biết sinh nhật cậu khi cậu không hề nói?

- Mình nhét thiệp mời sinh nhật vào tủ đựng cặp của cậu.

- Mình không hề thấy gì trong ngăn tủ cả.

- Ơ… - Tôi bàng hoàng. Tôi đã nhầm ngăn tủ đựng đồ.

- Markie, cậu thật ngu ngốc khi chơi cái trò giấu thiệp mời thay vì gọi điện thoại cho mình. Đã là một đôi thì có gì cũng phải nói cho nhau chứ.

- Hả? Chúng mình là một đôi á?

- Thế cậu nghĩ chúng mình là gì hả Markikette!

Nàng nhìn sâu vào trong mắt tôi và tôi cảm thấy niềm hạnh phúc hân hoan tràn ngập. Chúng tôi là một đôi. Đó là lần đầu tiên có một người con gái nói với tôi rằng chúng tôi là một đôi. Nàng ôm chầm lấy tôi, trước mặt tất cả mọi người, nàng hôn tôi thật sâu rồi đẩy tôi ra và nói:

- Giờ thì đi đi.

Tôi đã có đôi. Tôi không thể tin được. Thêm một chuyện mà tôi cũng lại không thể tin nổi nữa, đó là vào cuối tuần tiếp đó, Alexandra lái xe đến Montclair đón tôi đi chơi. Mới đầu, tôi không hiểu chúng tôi sẽ đi đâu, cho đến khi chúng tôi vào đường hầm Lincoln.

- Mình đi Manhattan à?

- Đúng rồi, thiên thần của em.

Sau đó, tôi mới nhận ra rằng chúng tôi sẽ ngủ qua đêm ở đó, khi nàng dừng lại trước Waldorf Astoria.

- Waldorf sao?

- Phải.

- Chúng mình sẽ ngủ lại khách sạn à?

- Phải.

- Nhưng anh không có quần áo để thay. - Tôi nói.

- Em chắc chắn sẽ tìm được cho anh một cái bàn chải đánh răng và một chiếc áo sơ mi. Ở New York có bán những thứ như thế, anh biết đấy.

- Anh cũng không báo cho bố mẹ…

- Trong khách sạn có cái máy đặc biệt, người ta gọi là điện thoại và nó cho phép anh liên lạc với phần còn lại của nhân loại. Anh hãy gọi điện thoại cho mẹ, bảo rằng anh ngủ ở nhà một người bạn, Markikette. Đã đến lúc phải chấp nhận rủi ro trong đời. Dù sao thì anh cũng không muốn suốt đời mãi mãi là người Montclair chứ, phải không?

- Em vừa nói gì thế?

- Em nói là: dù sao thì anh cũng không muốn suốt đời phải ở Montclair chứ, đúng không nào?

Tôi chưa bao giờ được đặt chân vào cái khách sạn như thế. Alexandra, gan to bằng trời, chìa ra cho nhân viên lễ tân tấm thẻ căn cước giả khẳng định nàng đã hai mươi hai tuổi, rồi thanh toán bằng thẻ tín dụng mà tôi không biết nàng moi ra từ đâu, rồi dõng dạc yêu cầu:

- Chàng trai đứng sau tôi để quên túi đồ ở nhà. Chị làm ơn bỏ vào phòng anh ấy túi đồ vệ sinh cá nhân đầy đủ, rất cảm ơn chị.

Tôi mở to mắt như hai hòn bi ve. Đó là lần đầu tiên tôi cùng người yêu vào khách sạn, làm tình trong khách sạn và cũng là lần đầu tiên tôi trơ trẽn nói dối mẹ để qua đêm trong vòng tay của một cô gái. Một cô gái như thế cơ chứ!

Tối hôm đó, nàng dẫn tôi vào tiệm cà phê ở West Village, nơi thường diễn kịch và có những buổi biểu diễn âm nhạc ấm cúng. Nàng ngồi trên sân khấu có sẵn đàn guitar, biểu diễn các sáng tác của mình hơn một tiếng đồng hồ. Cả tiệm nhìn nàng, nhưng nàng chỉ nhìn tôi. Buổi tối mùa xuân đó thật dịu dàng. Biểu diễn xong, chúng tôi đi dạo rất lâu. Nàng nói đây chính là nơi nàng nghĩ một ngày nào đó sẽ chuyển đến sống, trong một căn hộ có ban công rộng, để buổi tối có thể ngồi ngoài trời ngắm thành phố. Nàng cứ nói còn tôi thì như uống từng lời của nàng.

Ở Waldorf Astoria, trong khi mẹ tưởng tôi ngủ lại nhà Ed thì chúng tôi làm tình với nhau rất lâu. Trên tường cổ treo tấm gương lớn. Quan sát hình ảnh phản chiếu chúng tôi, các cử chỉ của chúng tôi, tôi thấy chúng tôi thật đẹp, quả thực chúng tôi rất đẹp. Tôi khi ấy sắp mười sáu, tôi cảm thấy mình dũng mãnh như một người đàn ông. Tôi chắc chắn về bản thân, can đảm, tự tin, tôi in sâu vào nàng những cử động, những nhịp độ mà tôi biết nàng rất thích. Rốt cuộc, tôi khiến nàng run rẩy trong niềm khoái cảm hoan ái. Trên da tôi hằn dấu tay nàng. Sự yên lặng ngọt ngào bao trùm căn phòng. Nàng đưa tay vén tóc, thả mình xuống gối, thở dốc. Tôi nhìn thấy trên ngực nàng lấm tấm mồ hôi.

Chính Alexandra đã thúc đẩy tôi dám sống cuộc đời của mình. Khi chuẩn bị làm một điều gì đó hơi cấm kị, cảm thấy sự ngại ngùng của tôi, nàng liền nắm chặt tay tôi, nhìn tôi với ánh mắt rực lửa và nói:

- Anh sợ à, Markie? Anh sợ cái gì mới được chứ?

Nàng càng nắm chắc tay tôi hơn và dắt tôi vào thế giới của nàng. Tôi gọi đó là thế giới Alexandra. Nàng để lại cho tôi bao nhiêu ấn tượng mạnh, đến mức mà một hôm, rốt cuộc tôi nói với nàng:

- Có lẽ anh hơi yêu em mất rồi.

Nàng ôm lấy mặt tôi giữa hai lòng bàn tay, nhìn sâu vào mắt tôi.

- Markikette, có những điều anh không nên nói với một cô gái.

- Anh đùa thôi. - Tôi nói và gỡ tay nàng ra.

- Chắc rồi.

Trước khi tâm sự những điều thầm kín trên đây, tôi chưa bao giờ kể cho bất cứ ai về chuyện tình của tôi với Alexandra Neville hồi những năm 1995-1996. Tôi cũng chưa từng kể cho bất kì ai chuyện nàng đã khiến trái tim tôi tan nát sau mười tháng bên nhau. Nàng đã khiến tôi hạnh phúc biết bao và không thể tránh khỏi một ngày nọ, nàng rốt cuộc đã khiến tôi đau khổ.

Cuối mùa hè năm 1996, Alexandra vào đại học ở Connecticut. Nàng đến Montclair tìm tôi để báo tin. Chúng tôi đi dạo cùng nhau.

- Connecticut không xa lắm. - Tôi nói. - Với lại, anh đang chuẩn bị thi lấy bằng lái.

Nàng nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng.

- Markikette…

Chỉ bằng cách nàng gọi tên tôi, tôi đã hiểu.

- Thế là em không cần anh nữa…

- Markie, không phải thế… Giờ là trường đại học… Đây là giai đoạn mới của cuộc đời em, em muốn được tự do. Còn Marcus… Marcus vẫn còn học cấp ba.

Tôi mím môi để không bật khóc.

Nàng cầm tay tôi, tôi gỡ ra. Nàng thấy mắt ươn ướt.

- Markikette, anh sẽ không khóc chứ?

Nàng ôm tôi.

- Tại sao anh phải khóc? - Tôi nói.

Sau đó, mẹ cứ hỏi tin của “cô bé Alexandra” mãi. Khi mẹ có bạn cũng cần tìm gia sư thì mẹ sẽ tặc lưỡi:

- Tiếc quá, - mẹ tôi nói, - hồi trước có cô bé Alexandra dạy rất được. Con trai Gary của chị sẽ rất thích cho mà xem.

Nhiều năm sau đó, điệp khúc của mẹ tôi là: “Cô bé Alexandra thế nào rồi?” Còn tôi sẽ đáp: “Con không biết.”

- Con không bao giờ có tin tức của nó à?

- Không bao giờ mẹ ạ.

- Tiếc nhỉ. - Mẹ tôi thở dài, rõ ràng là rất thất vọng.

Suốt một thời gian dài, mẹ tôi cứ tin là tôi không bao giờ gặp lại Alexandra nữa.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »