Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 9 -

Vào một buổi tối giữa tháng Ba năm 2012, tôi quyết vận dụng hết lòng dũng cảm để hành động. Tối đó Kevin không có nhà. Trả con Duke xong, tôi ra về, nhưng lại quay lại bấm chuông cửa nhà Alexandra lần nữa.

- Anh quên gì à? - Alexandra hỏi tôi qua loa nội bộ.

- Anh muốn nói chuyện với em.

Nàng mở cửa và gặp tôi trước nhà. Tôi không xuống xe, chỉ hạ kính.

- Anh muốn đưa em đến một nơi.

Nàng chỉ trả lời:

- Em phải nói với Kevin thế nào?

- Không phải nói gì hết. Hoặc cứ nói gì em muốn.

Nàng khóa cửa rồi lên xe.

- Chúng ta đi đâu đây?

- Rồi em sẽ biết.

Tôi nổ máy, rời khỏi khu dân cư đi lên đường cao tốc theo hướng Miami. Lúc đó trời dần tối. Ánh sáng từ những ngôi nhà dọc bờ biển nhấp nháy quanh chúng tôi. Radio trên xe ô tô phát những bài hát đang thịnh hành. Tôi ngửi thấy mùi nước hoa của nàng. Tôi nhớ lại cách đây mười năm, nàng và tôi đã đi khắp đất nước thuyết phục các đài phát thanh phát những đĩa hát đầu tiên của nàng. Số phận như đang đùa cợt con tim chúng tôi, bài hát thành công đầu tiên của Alexandra đúng lúc đó bất chợt vang lên. Tôi thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má nàng.

- Anh có nhớ lúc chúng ta nghe bài hát này lần đầu trên đài không? - Nàng hỏi.

- Có chứ.

- Tất cả những thành công này là nhờ anh, Marcus. Chính anh đã bắt em phải đấu tranh cho ước mơ của mình.

- Đó là nhờ vào chính em chứ không phải ai khác.

- Anh thừa biết không phải thế.

Nàng khóc. Tôi chẳng biết phải làm gì. Tôi đặt một bàn tay lên đầu gối nàng. Nàng nắm tay tôi và siết thật chặt.

Chúng tôi cứ thế chạy xe trong yên lặng đến tận Coconut Grove. Tôi lái xe qua những khu nhà. Nàng vẫn không nói gì. Cuối cùng, chúng tôi cũng đến trước ngôi nhà của bác tôi. Tôi đánh xe vào và tắt máy.

- Chúng ta đang ở đâu vậy? - Alexandra hỏi.

- Chuyện về gia đình Goldman ở Baltimore kết thúc chính tại ngôi nhà này.

- Ai sống ở đây, Marcus?

- Bác Saul. Năm năm cuối đời, bác sống ở đây.

- Bác ấy… bác ấy mất khi nào?

- Tháng Mười một năm ngoái. Đã gần bốn tháng rồi.

- Em rất tiếc, Marcus. Tại sao hôm trước anh không nói gì?

- Anh không muốn.

Chúng tôi xuống xe và ngồi trước nhà. Tôi cảm thấy rất dễ chịu.

- Bác anh làm gì ở Florida? - Alexandra hỏi.

- Bác ấy phải trốn khỏi Baltimore.

Màn đêm buông xuống trên con phố yên tĩnh. Chúng tôi ngồi trong ánh sáng chạng vạng rất thuận tiện cho việc tâm sự. Bóng tối khiến tôi không nhìn rõ mắt nàng nhưng tôi nghĩ nàng đang nhìn tôi.

- Đã tám năm nay em nhớ anh, Marcus ạ.

- Anh cũng thế…

- Em chỉ muốn được hạnh phúc.

- Em không hạnh phúc với Kevin à?

- Em muốn được hạnh phúc với anh ấy như đã từng hạnh phúc với anh.

- Vậy giữa chúng ta…

- Không, Marcus. Anh đã khiến em quá đau đớn. Anh đã bỏ rơi em.

- Anh bỏ đi vì lẽ ra em phải nói cho anh điều mà em biết, Alexandra…

Nàng đưa tay lên lau nước mắt.

- Thôi đi Marcus, đừng cư xử như thể mọi chuyện đều là lỗi của em. Nếu em có nói đi chăng nữa thì liệu có thay đổi được gì không? Anh nghĩ họ sẽ vẫn còn sống à? Liệu có ngày nào đó anh hiểu ra rằng anh không thể cứu sống được họ hay không?

Nàng nức nở.

- Lẽ ra chúng ta phải sống hết đời với nhau, Marcus.

- Bây giờ em có Kevin rồi.

Nàng cảm thấy bị tôi trách cứ.

- Thế anh muốn em làm gì nào, Marcus? Muốn em đợi anh cả đời hay sao? Đợi anh thế là đủ rồi. Em đã đợi anh bao lâu. Đợi hết năm này qua năm khác. Hết năm này qua năm khác, anh nghe rõ chứ? Mới đầu, em dồn nỗi nhớ thương vào con Duke. Anh nghĩ em nuôi con Duke để làm gì? Để khỏa lấp nỗi cô đơn, nuôi hi vọng một ngày nào đó anh sẽ xuất hiện. Sau khi anh bỏ đi, suốt ba năm liền, ngày nào em cũng hi vọng anh trở về. Em tự nhủ rằng anh đang bị chấn động và cần thời gian…

- Anh cũng thế, anh không ngừng nghĩ đến em trong suốt từng ấy năm. - Tôi nói.

- Đừng đùa nữa, Markie! Nếu như anh muốn gặp lại em đến thế thì anh đã tới gặp rồi. Nhưng anh thích cặp kè với cô diễn viên hạng hai đó hơn.

- Anh chia tay cô ấy ba năm rồi! - Tôi kêu lên. - Hơn nữa, chuyện đấy không tính.

Mối quan hệ của tôi với Lydia Gloor khởi đầu bởi một sự hiểu nhầm. Chuyện xảy ra vào mùa thu năm 2007, ở New York. Vào thời điểm đó, tác quyền chuyển thể cuốn G như trong Goldstein, tiểu thuyết đầu tay của tôi, được bán cho Paramount và dự kiến mùa hè năm sau sẽ được khởi quay ở Wilmington, Nam Caroline. Một buổi tối, tôi được mời đến Broadway xem Con mèo trên mái tôn nóng, một chuyển thể lúc đó rất thành công. Lydia Gloor, nữ diễn viên điện ảnh trẻ trung đang lên vào vai Maggie. Rõ ràng là vai Maggie của Lydia Gloor trong phim được coi là phát hiện của năm, khiến sau đó các đạo diễn xếp hàng dài chạy theo cô. Vé bán chạy đến nỗi vào buổi chiếu thì quầy vé đóng cửa vì vé đã bán hết từ lâu. Toàn bộ giới phê bình phim đều chung một ý kiến. Cả New York đổ đi xem phim này. Riêng tôi khi xem xong chỉ thấy Lydia Gloor đóng rất dở. Cô bắt chước giọng miền nam rất tuyệt. Nhưng vấn đề là dần dần đến đoạn cuối thì giọng cô lại mang âm sắc Đức.

Câu chuyện sẽ dừng lại ở đó nếu hôm sau tôi không tình cờ gặp lại Lydia Gloor trong quán cà phê ngay dưới nhà. Ngày nào tôi cũng đến quán đấy. Tôi đang ngồi an lành đọc báo và uống cà phê. Tôi chỉ nhìn thấy Lydia khi cô đã đứng ngay bên cạnh.

- Xin chào Marcus. - Cô nói.

Chúng tôi chưa từng gặp nhau và tôi ngạc nhiên là cô ấy lại biết tên tôi.

- Xin chào Lydia, rất hân hạnh.

- Em có thể ngồi xuống đây chứ? - Cô hỏi.

- Tất nhiên.

Cô ngồi xuống, có vẻ lúng túng và bắt đầu nghịch cốc cà phê.

- Hình như anh có đi xem bộ phim tối qua…

- Đúng, rất tuyệt vời.

- Marcus, em muốn… em muốn cảm ơn anh.

- Cảm ơn tôi? Vì điều gì?

- Vì đã chấp nhận cho em đóng phim. Em thấy rất tuyệt vì anh chấp nhận. Em… em rất thích tác phẩm này, nhưng em chưa có dịp để nói với anh.

- Từ từ, từ từ đã, cô đang nói về bộ phim nào vậy?

- Thì phim G như trong Goldstein.

Nhờ đó mà tôi biết cô sẽ đóng vai Alicia (gọi chệch của Alexandra). Tôi chẳng hiểu gì cả. Tất cả các vai diễn đều đã được phân, chính tôi là người duyệt từng vai một. Cô gái này không hề thử vai Alicia. Không thể nào.

- Có sự hiểu nhầm ở đây rồi. - Tôi nói một cách rất vụng về. - Đúng là có việc quay bộ phim đó, nhưng tôi cam đoan là cô không có vai nào trong phim. Chắc cô nhầm rồi.

- Nhầm? Không, không. Em kí hợp đồng rồi. Em tưởng anh biết… Thật tình em nghĩ anh đã duyệt.

- Không. Tôi xin nhắc lại là có sự hiểu nhầm ở đây. Đúng là tôi có phê duyệt từng vai diễn, nhưng cô không phải diễn viên đóng vai Alicia.

Lydia khẳng định lại điều cô vừa nói là sự thật. Chính sáng hôm đó, cô vừa nói chuyện với công ty. Cũng vì thế mà cô đã đọc cuốn sách của tôi tận hai lần để nắm bắt tinh thần truyện. Cô rất thích tác phẩm. Lydia bị mất bình tĩnh, vừa nói vừa nghịch cốc cà phế và rốt cuộc thì nó bị đổ và bắn vào người tôi. Cô vội vàng lại gần, dùng khăn giấy thấm cà phê đổ trên áo sơ mi, thậm chí dùng cả chiếc khăn quàng cổ bằng lụa điệu đà, vừa lau cà phê vừa lắp bắp xin lỗi hàng nghìn lần. Lydia hoàn toàn lo lắng, còn tôi thì hiển nhiên là rất khó chịu nên rốt cuộc đã thốt ra câu khiến tôi ngay lập tức hối hận:

- Nghe này Lydia, cô không thể đóng vai Alicia được. Trước hết là cô chẳng giống một chút nào. Và hơn nữa, tôi đã xem cô đóng phim Con mèo trên mái tôn nóng, tôi hoàn toàn không cảm thấy thuyết phục.

- Thế nào là không cảm thấy thuyết phục? - Giọng Lydia nghẹn lại.

Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi nói:

- Tôi nghĩ cô không đủ trình độ để đóng phim này. Thế thôi. Tôi không muốn cô. Tôi không muốn cô trong cuộc đời tôi.

Rõ ràng là tôi không hề lịch sự, câu nói của tôi được thốt ra trong lúc tức giận. Kết quả không mong đợi đã xảy ra: Lydia bật khóc nức nở. Siêu sao điện ảnh đang lên khóc bên bàn cà phê của tôi. Tôi nghe thấy tiếng lao xao của khách hàng xung quanh. Một số bắt đầu chụp ảnh chúng tôi. Tôi vội vàng an ủi và không ngớt lời xin lỗi. Tôi nói rằng, mồm miệng tôi nhanh hơn não, nhưng tất cả đã quá muộn. Cô cứ ngồi lặng yên khóc, tôi không biết phải làm gì nên rốt cuộc đánh bài chuồn, chạy vội về nhà.

Tôi biết mình đã tự chuốc vạ vào thân. Hậu quả nhanh chóng xảy ra: chỉ sau sự cố đó vài tiếng đồng hồ, Roy Barnaski gọi tôi. Ông là nhân vật có tầm ảnh hưởng sâu rộng trong giới điện ảnh, một trong những nhà sản xuất bộ phim chuyển thể G như trong Godlstein, lúc đó tình cờ lại đang có mặt ở New York. Ông tiếp tôi trong phòng làm việc ở độ cao kinh khủng của tòa nhà chọc trời trên đại lộ Lexington.

- Nhà văn các anh đúng là lũ thần kinh không bình thường, trí não kém phát triển! - Ông hét lên với tôi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mặt đỏ tưng bừng, cứ như sắp nổ tung trong chiếc áo sơ mi quá chật. - Anh khiến nữ diễn viên được yêu quý nhất nước bật khóc giữa quán cà phê à? Không hiểu anh là loại động vật gì vậy hả Goldman? Anh không bình thường à? Bị ma ám à?

- Nghe này, Roy, - tôi lúng búng, - hẳn là có sự nhầm lẫn…

- Goldman, - ông ngắt lời tôi với thái độ đầy trịnh trọng, - anh là nhà văn trẻ nhất, hứa hẹn nhất trong số các nhà văn tôi biết, nhưng anh cũng là nguồn gốc của những điều ngu xuẩn nhất!

Trên mạng bắt đầu xuất hiện những bức ảnh tôi và Lydia do khách trong quán cà phê chụp. Tin đồn bắt đầu lan ra: Tại sao nhà văn Marcus Goldman khiến Lydia Gloor phải khóc? Ra khỏi quán cà phê ở Soho, Lydia gọi điện cho ông bầu, ông bầu lại gọi đến một nhân vật tai to mặt lớn ở Paramount, người này gọi cho Barnaski, Barnaski ngay lập tức triệu tôi đến để sửa cho tôi một trận. Marisa, trợ lí của Barnaski, tìm trên mạng tất cả các tin tức liên quan đến vụ “hiểu nhầm”. Có bao nhiêu tin là cô in ra bằng sạch, mang hết đến văn phòng cho Bamaski xem. Cô kêu lên, giọng chót vót như tiếng còi ô tô:

- Lại có bài viết mới đây, ông Barnaski!

- Nào, đọc to lên đi, Marisa dũng cảm của tôi, hãy đọc cho chúng tôi nghe những tin tức mới nhất của vụ đắm tàu Goldman, để tôi có thể đánh giá mức độ của thảm họa này lớn đến đâu.

- Bài này tôi lấy từ báo Nước Mỹ ngày nay: “Điều gì xảy ra giữa nhà văn nổi tiếng Marcus Goldman và nữ minh tinh Lydia Gloor? Rất nhiều nhân chứng lên tiếng về vụ tranh cãi nảy lửa giữa hai ngôi sao trẻ. Chi tiết sẽ được đưa sau.” Đã có một bình luận rồi đây, thưa ông Barnaski.

- Đọc to lên đi, Marisa! - Roy hét lên. - Đọc luôn lên đi.

- Lisa F., từ Colorado, viết: “Marcus Goldman thực sự là tên đểu cáng.”

- Anh thấy chưa, Goldman? Toàn bộ phụ nữ nước Mỹ sẽ căm thù anh!

- Gì cơ? Thôi nào Roy, đấy chỉ là một cái tên nặc danh dùng để truy cập Internet!

- Hãy cảnh giác với phụ nữ, Goldman, họ giống như đàn trâu vậy: nếu anh làm một con trong đàn bị đau thì tất cả những con khác sẽ đến cứu và giẫm anh nát bét.

- Roy, - tôi ngắt lời, - tôi thề với ông là tôi không bao giờ đi lại gặp gỡ cô ta làm gì.

- Thì tôi biết rõ, đồ chết tiệt nhà anh! Đó mới chính là vấn đề. Nghe này, tôi vắt kiệt sức lực để xây dựng sự nghiệp cho anh, tôi đang chuẩn bị cho anh có một bộ phim hay nhất thế kỉ, thế mà anh tung hê hết. Anh biết không, anh Goldman, rốt cuộc anh cũng sẽ giết chết cả tôi bằng căn bệnh điên loạn muốn phá hủy tất cả của anh thôi. Thế rồi lúc tôi chết thì anh sẽ làm gì hả Goldman? Anh khóc lóc bên mộ tôi vì chẳng còn ai giúp anh nữa. Anh có nhu cầu được nói những lời lẽ khủng khiếp với cô gái xinh đẹp, nữ diễn viên điện ảnh mà cả thế giới đang tôn thờ đến thế kia à? Khi anh làm cho nữ minh tinh được cả thế giới tôn thờ phải khóc thì tất nhiên cả thế giới sẽ ghét anh! Và nếu như cả thế giới ghét anh thì chỉ có ma mới đi xem bộ phim được dựng lên từ cuốn sách của anh thôi! Anh có muốn cả thế giới ghét anh không? Nhìn xem, đã có trên mạng rồi đấy: Marcus độc ác và Lydia đáng yêu.

- Nhưng chính cô ta dẫn xác đến bàn tôi, nói rằng sẽ đóng trong phim của tôi. - Tôi thanh minh. - Tôi chỉ đơn giản là bảo rằng cô ta đã nhầm.

- Nhưng đúng là cô ấy có tên trong danh sách diễn viên đóng phim. Thậm chí cô ấy còn đóng vai chính.

- Ơ kìa Roy, chúng ta đã cùng nhau duyệt phân vai! Chúng ta còn cùng nhau duyệt danh sách diễn viên! Nữ diễn viên chính tên Jenny chúng ta chọn đâu rồi?

- Bị đuổi rồi!

- Bị đuổi?

- Chính xác, bị đuổi.

- Thế nghĩa là thế nào?

- Xong cảnh quay vừa rồi, cô ả chén gọn cả rổ bánh rán trong lúc nghỉ giải lao.

- Roy, chuyện gì mà kì cục vậy?

- Sự thật là thế đấy. Tôi đã gọi điện cho công ty của cô nàng và nói: Này anh, đón con mụ ăn lắm nhà anh về rồi biến đi! Đây là phim trường chứ không phải chuồng lợn!

- Roy, đủ rồi đấy. Tại sao Lydia Gloor lại có mặt trong bộ phim?

- Vì Paramount thay đổi diễn viên.

- Nhưng tại sao? Với quyền gì?

- Vì thiếu các diễn viên bảo chứng phòng vé. Lydia Gloor sẽ kéo khán giả đến rạp. Hơn nhiều các diễn viên dở hơi mà anh chọn, trông như được anh lôi từ hệ thống cống ngầm New York ra.

- Bảo chứng phòng vé?

- Chính xác, thưa bố già. Nó chỉ mối quan hệ giữa tiền lương trả cho diễn viên theo khả năng sản xuất của người này với tiền kiếm được từ bộ phim. Cô Gloor rất được. Nếu cô ấy đóng trong phim của ta, sẽ có nhiều người muốn đến xem phim hơn. Điều đó có nghĩa là sẽ có nhiều tiền hơn cho anh, cho tôi, cho họ, cho tất cả.

- Tôi biết bảo chứng phòng vé là gì.

- Không, anh không biết gì hết! Bởi nếu anh biết thì lẽ ra anh phải liếm gót giày tôi để cảm ơn tôi chọn cô ấy đóng trong phim của anh.

- Nhưng vì lí do quỷ quái gì mà ông phải uốn mình theo tất cả những mong muốn của Paramount? Tôi không đồng ý cho cô ta đóng vai Alicia. Chấm hết!

- Ồ Marcus, anh không thể từ chối bất kì điều gì hết. Anh có thực sự muốn tôi chỉ cho anh thấy tất cả những điều khoản nhỏ xíu chẳng thể hiểu nổi, nhưng anh đã kí chấp nhận không? Người ta vờ để anh giám sát việc chọn diễn viên cho vui thôi… Anh thấy đấy, bộ phim sẽ mang lại thành công lớn. Quỹ cát xê cho diễn viên là cả một núi tiền. Nhưng cái gì đắt thì đều tốt. Tất cả công chúng sẽ đổ xô đi xem phim. Còn anh, nếu anh tiếp tục muốn đóng vai kẻ vùi liễu dập hoa thì hãy chuẩn bị tinh thần đón nhận sự việc một số phụ nữ đốt sách của anh ngay trên quảng trường hay biểu tình trước cửa nhà anh.

- Roy, ông là thứ tồi tệ nhất, tồi hơn bất kì thứ gì tồi nhất.

- Anh cảm ơn người đang đứng ra lo lắng đảm bảo cho tương lai của anh theo cách đấy à?

- Tương lai của tôi là những cuốn sách của tôi, - tôi trả lời, - chứ không phải bộ phim ngớ ngẩn của ông.

- Thôi, tôi xin anh, đừng có hát những bài ca đó nữa đi, vì chẳng còn ai tin vào chúng nữa đâu. Sách là quá khứ rồi, Marcus đáng thương ạ.

- Roy, ông có thực sự muốn nói thế không đấy?

- Thôi nào, đừng buồn, Goldman thân mến. Khoảng hai mươi năm nữa, chẳng ai còn thèm đọc sách nữa đâu. Sẽ là thế đấy. Mọi người quá bận với việc lướt điện thoại di động. Anh biết đấy, Goldman, ngành xuất bản sách sẽ đến hồi kết thúc. Con cái của các con anh sẽ tò mò đi xem triển lãm những cuốn sách giống hệt như thời bây giờ anh đi xem các chữ Ai Cập cổ đại trong kim tự tháp. Chúng sẽ hỏi anh: “Ông à, sách được dùng để làm gì?” Anh sẽ trả lời chúng nó rằng: “Để mơ mộng. Hoặc vì người ta muốn chặt cây, ông cũng không biết nữa.” Đến lúc đó mới tỉnh ngủ sẽ là quá muộn màng. Tương lai không còn nằm trong những cuốn sách nữa đâu, Goldman.

- Thế à? Thế tương lai của chúng ta nằm ở đâu hả Roy?

- Nằm ở điện ảnh, Goldman, điện ảnh!

- Điện ảnh?

- Điện ảnh, Goldman ạ, tương lai là đó! Từ bây giờ, con người muốn xem hình ảnh! Con người không còn muốn suy nghĩ nữa, họ muốn được hướng dẫn! Vì được phục vụ từ sáng đến tối nên khi quay về nhà, họ bị lạc lối: người chủ của họ, người tỉ mỉ chăm sóc quan tâm họ không còn ở đó nữa! May mắn làm sao, ở nhà lại có tivi. Con người bật nó lên, ngồi bó gối ở đấy để xem số phận gửi cho mình những gì. “Tôi nên ăn gì nhỉ, ông chủ?” Con người hỏi tivi. “Món lasagna cấp đông!” Quảng cáo đưa lệnh cho hắn! Thế là hắn vội vàng đứng lên cho món lasagna kinh tởm vào lò vi sóng để hâm lại. Xong rồi, hắn quỳ gối và hỏi tiếp: “Này ông chủ, tôi phải uống gì?” “Coca cola siêu ngọt!” Cái tivi lại hét lên bực bội. Và nó còn tiếp tục ra lệnh: “Ăn đi, đồ con lợn, ăn đi! Thịt và cơ bắp của mi sẽ toàn mỡ và mềm nhẽo.” Cái thằng người lại vâng lệnh. Hắn hốc tiếp. Khi hắn hốc xong, cái tivi lại tức giận và thay đổi quảng cáo: “Các bạn quá béo! Các bạn quá xấu! Mau đi tập thể thao! Các bạn phải đẹp!” Cái tivi phát ra những dẫn dụ khiến thằng người phải mua hàng đống sản phẩm, nào là máy tập, đồ uống tăng cơ, rồi cả kem bôi hỗ trợ tăng cơ ngay trong lúc ngủ, những viên thuốc thần thánh sẽ thay con người tập thể dục bởi hắn không còn muốn tập thể dục nữa, vì toàn bộ sức lực của hắn phải dồn vào tiêu hóa cái pizza! Vòng quay cuộc đời cứ như vậy, Goldman ạ. Con người thật yếu đuối. Theo bản năng y hệt bản năng của con cừu, họ thích chen chúc trong cái phòng tối om mà người ta gọi là rạp chiếu phim. Và bùm! Họ lại tiếp tục bị ném tới tấp vào mặt nào là quảng cáo, rồi bắp rang bơ, âm nhạc, mấy tờ báo miễn phí, những đoạn phim phụ trước khi phim chính bắt đầu với nội dung hàm ý bên trong là: “Thằng ngu, mày xem nhầm phim rồi, nên xem cái phim chuẩn bị khởi chiếu này này, nó hay hơn nhiều!” Vâng, nhưng ta đã mất tiền mua vé xem phim này, bị mắc kẹt ở đây rồi! Vậy là ta đành quay lại để xem cái phim vừa được giới thiệu. Khi ta đến xem bộ phim vừa được giới thiệu đó, ta lại nhận được một đoạn phim ngắn quảng cáo chỉ rõ rằng lại một lần nữa ta chỉ là thằng người ngu đần, một kẻ bất hạnh, một gã suy sụp tinh thần. Ta nốc hàng lon nước soda hoặc chén kem sô cô la bán với giá cắt cổ vào giờ giải lao để quên đi thực trạng cuộc sống khốn khổ của mình. Có thể ngoài anh ra cũng còn một nhúm người nữa cũng phản kháng như anh, chen chúc trong cái thư viện cuối cùng của nước Mỹ, nhưng các anh không thể đấu tranh mãi được, Goldman ạ: Dân chúng gồm toàn những thây sống và những kẻ nô lệ rốt cuộc sẽ chiến thắng.

Tôi ngã phịch xuống ghế bành, hoàn toàn mất phương hướng.

- Ông điên à Roy, ông đang nói đùa đấy chứ?

Thay vì trả lời, ông ta nhìn đồng hồ đeo tay và gõ lên mặt đồng hồ:

- Thôi, chạy đi nào Goldman, kẻo anh sẽ bị muộn đấy.

- Muộn gì?

- Muộn bữa tối với Lydia Gloor. Hãy chạy về nhà, xịt nước hoa, mặc bộ lễ phục bảnh nhất, quán đấy cực kì sang trọng.

- Roy, hãy thương tôi! Ông còn định làm gì nữa?

- Lydia Gloor đã nhận được một bó hoa và một bức thư với những lời lẽ rất tử tế do chính tay anh viết.

- Không, tôi có gửi gì đâu!

- Tôi biết! Nếu tôi đợi anh nhấc mông lên thì chúng ta còn lâu mới được đi ngủ. Tất cả những gì tôi yêu cầu ở anh là đi ăn tối với cô ấy. Tại một chỗ công cộng được nhiều người biết đến. Như vậy ai cũng thấy anh là một chàng trai tốt bụng.

- Không bao giờ, Roy!

- Không có chuyện không bao giờ! Cô gái này là thỏi vàng của chúng ta! Chúng ta sẽ phải chiều chuộng cô ấy. Chúng ta sẽ yêu quý cô ấy!

- Roy, ông không hiểu rồi. Tôi không có gì để nói với cô gái ấy cả.

- Anh thật khủng khiếp, Goldman. Anh trẻ, anh giàu, anh đẹp trai, anh là nhà văn nổi tiếng, thế mà anh làm gì thế kia? Anh phàn nàn, anh rên rỉ! Thôi đi, đừng chơi cái trò khóc lóc ỉ ôi ấy nữa, nhé!

Cái buổi tối nhớ đời đó, tôi và Lydia đi ăn ở nhà hàng Pierre. Tôi nghĩ rằng đó chỉ là một bữa tối để hạ hỏa tình hình. Nhưng Roy bố trí hết mọi thứ: những tay săn ảnh núp đằng sau và ngay đêm đó, trên Internet đầy rẫy những bức ảnh minh họa cho câu chuyện lãng mạn giữa hai chúng tôi. Tất cả đều tin đó là sự thật.

- Em đọc được một bài báo về hai người trong một cuốn tạp chí - Alexandra nói sau khi nghe tôi trần tình dưới vòm cổng nhà bác Saul. - Tờ lá cải nào cũng đăng chuyện đó.

- Chuyện đó thật ngu muội. Tất cả đều được dàn dựng.

Nàng lắc đầu.

- Ngày đọc được bài báo đó là ngày em muốn lật sang trang mới của cuộc đời. Đến tận hôm đó, em vẫn đợi anh, Marcus ạ. Em nghĩ anh sẽ quay lại. Anh đã xé nát tim em ra nghìn mảnh vụn.

⁎⁎⁎

Nashville, Tennesse

Tháng Mười một năm 2007

Chín giờ tối thì Samantha, một người bạn của Alexandra đến nhà nàng. Suốt cả ngày, Samantha liên lạc với Alexandra mà không được. Vì không ai ra mở cửa nên Samantha nhảy qua hàng rào, đi vào bên trong. Cô đập cửa thình thịch.

- Alex? Mở cửa ra. Sam đây. Tớ gọi điện cho cậu cả ngày hôm nay rồi. - Không có tiếng trả lời. - Alex, tớ biết là cậu đang ở đây, ô tô của cậu vẫn đỗ bên ngoài.

Tiếng mở khóa lách cách vang lên, Alexandra xuất hiện, mang gương mặt của một kẻ bại trận, mắt sưng húp vì khóc.

- Alex, trời ơi! Có chuyện gì thế?

- Ôi, Sam ơi…

Alexandra lao vào vòng tay của bạn mà khóc nức nở. Nàng không thể thốt ra bất kì lời nào. Samantha dìu Alexandra ngồi xuống ghế trong phòng khách rồi vào bếp pha cho bạn một cốc trà. Cô nhìn thấy mấy tờ báo lá cải trên bàn. Cô cầm ngẫu nhiên một tờ lên và đọc tít.

CẶP TÌNH NHÂN MỚI: LYDIA GLOOR VÀ NHÀ VĂN GOLDMAN

Alexandra vào bếp với bạn, theo sau là con Duke.

- Anh ấy có người mới rồi. Anh ấy cặp với Lydia Gloor. - Alexandra thầm thì.

- Ôi bạn yêu… Tớ rất tiếc. Tại sao cậu chẳng nói gì với tớ?

- Tớ muốn được một mình.

- Alex… Cậu không được ở một mình nữa. Tớ không biết tay Marcus này bị làm sao, nhưng cậu phải quên anh ta đi. Cậu có tất cả mọi thứ! Cậu xinh đẹp, thông minh, cậu có cả thế giới bên cạnh.

Alexandra nhún vai.

- Nhưng bây giờ tớ không còn biết tán tỉnh là thế nào nữa rồi.

- Thôi đi, tớ xin cậu đấy.

- Sự thật là vậy mà. - Alexandra phản đối.

Samantha đã kết hôn với một cầu thủ hàng đầu của đội bóng khúc côn cầu Nashville Predators.

- Nghe đây, Alex, - cô nói, - có cầu thủ này, tên là Kevin Legendre… Anh ấy rất tốt, và đang phát rồ vì cậu. Mấy tháng nay anh ấy vã bọt mép nịnh nọt tớ sắp xếp cho gặp cậu. Thứ Sáu này đến nhà tớ ăn tối nhé? Tớ mời cả anh ấy nữa. Chẳng mất gì cả, cứ thử xem nhé, Alex?

⁎⁎⁎

- Tối thứ Sáu đó em đã đến, - Alexandra nói với tôi. - Em cần quên anh. Em làm thế để quên anh.

- Nhưng lúc đó, anh không cặp với Lydia! - Tôi kêu lên. - Anh cũng thế, anh đợi em, Alexandra! Lúc những bức ảnh đó xuất hiện trên mạng, chẳng có gì xảy ra giữa anh với cô ấy, hoàn toàn không có gì.

- Nhưng dù sao đi nữa thì cũng có gì đó giữa hai người, đúng không?

- Nhưng là sau đó!

- Sau cái gì?

- Sau khi thấy ảnh của em và Kevin trên báo! Anh hoàn toàn suy sụp. Anh đến với Lydia để tìm niềm an ủi. Chuyện này kéo dài không lâu, vì anh không quên được em, Alexandra.

Nàng nhìn tôi buồn bã. Tôi thấy giọt lệ chảy ra nơi khóe mắt nàng và lăn dài xuống gò má.

- Chúng mình đã làm gì nhau thế này, Marcus?

« Lùi
Tiến »