Mùa hè năm 1996, cái năm tôi và Alexandra chia tay, có gì đấy mang hơi hướng tận thế.
Nàng bỏ tôi đúng vào trước hôm tôi đi Hamptons. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi đến Hamptons với trái tim nặng nề. Khi tới nơi, tôi nhận ra cả Hội Goldman đều ủ rũ. Năm học vừa qua rất khó khăn: Sau khi Scott mất thì cuộc sống yên ả hằng ngày của hai anh tôi không còn nữa.
Chỉ trong vòng vài tháng, Hillel và Woody phải xa nhau không chỉ một mà hai lần. Mới đầu là vào tháng Mười, khi Woody bị đuổi khỏi trường Buckerey. Rồi đến tháng Một, khi Hillel bị chuyển đến trường đặc biệt sau khi kết thúc học kì một với kết quả thảm hại. Hillel chỉ ngủ lại Oak Park vào những ngày cuối tuần.
Tôi có cảm tưởng tất cả đang tan rã. Ngạc nhiên vẫn chưa hết: hôm tôi đến, cả hội chúng tôi ghé qua Thiên đường trên mặt đất để chào ông bà Clark tốt bụng, và chúng tôi liền phát hiện ra tấm biển BÁN NHÀ treo ngay trước thảm cỏ dinh thự.
Bà Jane ra mở cửa, gương mặt thiểu não. Tại phòng khách, ông Seth đang ngồi trong xe lăn. Ông vừa bị nhồi máu cơ tim, tình trạng sức khỏe hiện rất xấu. Ông mất mọi khả năng, không thể làm gì được. Ngôi nhà rộng lớn với các bậc thềm, cầu thang không còn phù hợp với ông nữa. Bà Jane muốn bán nó thật mau. Bà không có thời gian, cũng chẳng đủ nghị lực để tiếp tục bảo dưỡng. Bà muốn bán khi tình trạng nhà còn tốt. Bà sẵn sàng bán với giá bèo nên mua nó hẳn là một mối lợi không nên bỏ qua. Một số người còn gọi đây là vụ áp phe thế kỉ.
Khi mà tất cả các trung gian môi giới ở địa phương đều rao bán ngôi nhà thì bác Saul và bác Anita mới biết và định mua. Vì tình bạn giữa hai bên, bà Jane Clark còn cho hai bác tôi quyền ưu tiên mua. Chúng tôi nói chuyện đó suốt. Mỗi bữa ăn, chúng tôi đều hỏi bác Saul có suy nghĩ thêm về vụ này chưa.
- Bác có định mua Thiên đường trên mặt đất không ạ?
- Các bác còn chưa biết. - Bác Saul trả lời, một nụ cười thấp thoáng nơi khóe môi.
Bác không mấy khi rời khỏi phòng làm việc mùa hè trong cái chòi bên bể bơi. Tôi thấy bác đang xem tài liệu pháp lí và kế hoạch tài chính cho ngôi nhà, đồng thời vẫn ung dung trả lời các cuộc điện thoại từ văn phòng ở Baltimore, từ ngân hàng. Năm tháng qua đi chỉ khiến tôi càng thêm ấn tượng về bác.
⁎
Ở Hamptons, ban ngày chúng tôi đi câu cá, đi bơi, nhảy xuống biển từ ván nhảy của gia đình Clark, vô cùng thoải mái. Hội Goldman tụ tập với nhau cũng giúp chúng tôi tạm quên nỗi buồn bã trong lòng. Chúng tôi đến giúp bà Jane Clark. Chúng tôi rất quý mến hai ông bà nên còn đi chợ giúp bà hoặc giúp ông Seth ngồi vào xe lăn để ra sân tận hưởng khí trời dưới bóng ô che nắng.Sáng nào Woody cũng dậy đi chạy. Gần như hôm nào tôi cũng chạy cùng. Tôi rất thích những giây phút chỉ có mình tôi với anh. Chúng tôi tâm sự với nhau suốt quãng đường.
Tôi hiểu Woody gặp rất nhiều khó khăn khi phải tách khỏi Hillel. Từ đó, Woody giống là con trai một của nhà Baltimore. Anh lủi thủi tự thức dậy, tự đi xe buýt và tự ăn trưa. Vì nhớ Hillel nên thỉnh thoảng lúc buồn chán Woody lại chui vào phòng Hillel, ngồi trên giường tung bóng rổ. Bác Saul dạy Woody lái xe. Anh nhanh chóng thi được bằng lái. Từ bấy giờ, cũng chỉ còn lại mỗi Woody với bác Anita duy trì thói quen ăn pizza vào bữa tối thứ Ba hằng tuần. Cả hai chọn rồi đặt bánh giao tận nhà, ngồi cạnh nhau trên ghế dài trước tivi, vừa xem vừa ăn tối.
Để tạo động lực cho Woody đối với bóng bầu dục, bác Saul mua trọn vé cả năm để xem tất cả các trận của đội Washington Redskins. Ba người đi cùng nhau như một gia đình, đầu đội mũ lưỡi trai mang màu sắc của đội mà họ ủng hộ. Bác Anita ngồi giữa hai người đàn ông của mình, nghiến ngấu bắp rang bơ và xúc xích. Mặc dù hai bác tôi rất nỗ lực nhưng Woody vẫn trở nên ít nhiều có khuynh hướng chống đối xã hội trở lại. Tôi cho rằng anh còn tránh ở nhà quá nhiều. Ở trường, sau khi tan học, Woody tập luyện với các thành viên khác của đội ngoài sân để đạt được phong độ tối ưu vào giải bóng mùa thu năm sau. Bác Anita thường đến xem anh tập. Bác hơi lo lắng cho anh. Bác ngồi trên khán đài, liên tục khích lệ Woody. Buổi tập kết thúc, bác đợi Woody ở lối ra phòng thay đồ. Mãi lâu sau, anh mới xuất hiện, tắm táp sạch sẽ, cơ nổi cuồn cuộn, tuyệt đẹp.
- Bố đã đặt bàn ở quán Steak House mà con thích. Con đi cùng bố mẹ chứ? - Bác hỏi và ôm hôn anh.
- Con không, cảm ơn mẹ. Bố mẹ tốt quá nhưng cả đội chúng con sẽ đi ăn cùng nhau.
- Đồng ý, thế thì chúc con vui vẻ, lúc về đi cẩn thận con nhé. Con cầm chìa khóa nhà rồi chứ?
- Vâng, con cảm ơn. - Anh mỉm cười.
- Con có tiền chưa?
- Rồi, con cảm ơn.
Anh nhìn theo bác tôi đi ra tới tận xe ô tô. Những cầu thủ cùng đội từ phòng thay đồ lần lượt đi ra. Một cậu bạn thân mật vỗ lưng Woody.
- Úi trời, mẹ cậu “hot” thật.
- Câm mồm, Danny, tao đập vỡ mõm bây giờ.
- Thôi thôi, đùa ấy mà. Đi ăn cùng đội chứ, Woody?
- Không, cảm ơn, tớ bận việc khác rồi. Hẹn gặp ngày mai cùng giờ này nhé.
- Được nhá, mai gặp lại.
Woody một mình rời khỏi sân vận động, đi về hướng bãi đỗ xe. Anh ngó nghiêng kiểm tra thêm lần nữa để chắc chắn bác Anita đã đi khỏi, rồi lên chiếc ô tô mà bác Saul cho mượn và nổ máy phóng đi.
Đến Blueberry Hill mất bốn mươi lăm phút lái xe. Woody mở đài, vặn to hết cỡ mà khả năng đôi tai của anh chịu được. Lần nào Woody cũng ra khỏi đường cao tốc sớm để dừng lại tại quầy bán đồ ăn nhanh của trạm xăng. Anh ngồi trên ghế lái để gọi đồ mang đi: hai bánh mì kẹp phô mai, khoai tây chiên, hành tây chiên, hai chai cô ca, vài cái bánh vòng vị vani. Khi nhận xong đồ đã đặt, anh lại nhập vào đường cao tốc, thẳng hướng về trường Blueberry.
Để chắc chắn không bị phát hiện, Woody còn tắt đèn pha rồi mới lái vào bãi đỗ xe trống trải của trường. Anh đỗ ở chỗ cách tòa nhà đầu tiên xa nhất. Hillel đã đợi sẵn ở đó như mọi khi, nhìn thấy xe ô tô, anh liền vội vàng chạy lại, mở cửa xe.
- Rốt cuộc thì cậu cũng đến, - vừa ngồi vào ghế Hillel vừa nói, - tớ tưởng cậu sẽ chẳng bao giờ đến ấy.
- Chán quá, vì buổi tập bị kéo dài thêm.
- Cậu khỏe chứ?
- Rất khỏe.
Hillel phá lên cười.
- Cậu kinh thật đấy, Wood. Chắc chắn cậu sẽ vào đội tuyển quốc gia cho mà xem.
Woody đưa Hillel cái túi giấy đựng đồ ăn. Hillel thò tay rút một chiếc bánh mì kẹp phô mai. Hillel lục lọi cái túi giấy và mỉm cười.
- Cậu nghĩ cả đến khoai tây à? Cậu là số dách! Tớ sẽ làm được gì nếu không có cậu nhỉ?
Cả hai ngấu nghiến ăn bữa tối.
Ăn xong, chẳng cần phải bàn bạc gì với nhau, cả hai ra khỏi xe, ngồi trên capô. Woody rút từ trong túi ra gói thuốc lá, lấy một điếu cho Hillel, một điếu cho mình. Hai đốm lửa đỏ trong màn đêm là dấu hiệu duy nhất cho biết họ ở đó.
- Tớ không thể tưởng tượng được mọi người lại đi xem đội Redskins. Bố chưa bao giờ muốn đặt vé cả năm để đi xem Bullets!
- Thì có thể lúc đó cậu còn quá nhỏ. Bây giờ cậu cứ thử hỏi bố xem.
- Không, bây giờ tớ chẳng cần.
- Này, tớ đã lấy cho cậu một chiếc cát két của đội đấy. Mà cậu không ăn khoai tây rán à?
- Tớ no rồi.
- Thôi, đừng làm mặt giận, Hill. Mấy trận đấu chẳng có nghĩa lí gì. Lần tới cậu về thì bọn mình sẽ đi xem cùng nhau.
- Không, tớ bảo rồi, tớ chả quan tâm.
Thuốc lá đã cháy hết, đến lúc phải đi. Hillel quay về phòng theo đường ban nãy: nhảy qua cửa sổ nhà bếp. Khi vào được tòa nhà, anh thận trọng đi rón rén. Trước khi chia tay nhau, cả hai ôm nhau và vỗ vai rất tình cảm.
- Bảo trọng nhé, người anh em.
- Cậu cũng thế. Tớ nhớ cậu lắm. Cuộc sống không có cậu chẳng như trước nữa.
- Ừ, tớ cũng thấy thế. Thời điểm này chán òm, nhưng rồi chúng ta sẽ lại đoàn tụ. Không gì có thể chia cắt chúng mình, Woody, không có gì.
- Cậu mãi mãi là anh em của tớ, Hill ạ.
- Cậu cũng thế, đi đường cẩn thận nhé.
Hillel lẫn vào màn đêm, còn Woody lại lên đường. Trên đường về Baltimore, ngồi trong xe dưới ánh đèn đường chiếu vào, Woody nhận thấy bắp tay mình to hơn. Chúng như đang khiến cho ống tay áo sắp bung ra. Woody luyện tập miệt mài đến mất trí. Những thứ còn lại trong cuộc sống, Woody chẳng để ý: Anh chẳng thực sự quan tâm đến bài vở, cũng không để ý đến tụi con gái hoặc kết bạn mới. Anh dồn toàn bộ thời gian và sức lực vào môn bóng. Woody ra sân sớm cả tiếng đồng hồ để tập chân, tập chuyền xa một mình. Mỗi ngày anh chạy hai lần, năm ngày một tuần. Bảy dặm buổi sáng, năm dặm buổi tối. Có lúc nửa đêm, bác Saul và bác Anita ngủ rồi, Woody vẫn còn đi chạy.
Tận khi kì nghỉ của chúng tôi sắp kết thúc, sau cả tháng suy nghĩ, bác Saul và bác Anita mới quyết định không mua Thiên đường trên mặt đất. Với cơ ngơi xa xỉ như thế, có hẳn bãi biển riêng, khi giá cả bất động sản trong vùng đang nóng lên thì “vụ áp phe thế kỉ” dù sao cũng phải lên đến nhiều triệu đô la.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy bác Saul đứng trước giới hạn mà bác không thể vượt qua. Mặc dù kinh tế dư dả, nhưng bác vẫn không thể gom đủ sáu triệu đô la để mua nhà. Ngay cả khi bán nhà nghỉ hè thì bác vẫn phải vay. Khoản vay này khá lớn trong khi khoản vay thứ nhất để mua căn hộ ở Buenavista vẫn chưa trả xong. Thêm vào đó, còn phải tính đến phí bảo dưỡng cho biệt thự Thiên đường, sẽ cao hơn rất nhiều so với mức bác đang chi hiện nay. Điều đó sẽ là bất hợp lí cho nên bác từ chối mua.
Tôi biết tất cả những chuyện đó vì nghe được đoạn đối thoại giữa bác Saul và bác Anita sau khi gặp người môi giới căn nhà về. Lúc đó, bác Anita vừa ôm bác trai vừa dịu dàng nói:
- Anh là người đàn ông khôn ngoan và cẩn trọng, chính vì vậy mà em yêu anh. Chúng mình ở ngôi nhà hiện tại là quá tốt rồi. Nhất là chúng mình rất hạnh phúc. Chúng mình chẳng cần gì hơn.
Khi chúng tôi rời Hamptons, Thiên đường trên mặt đất vẫn chưa tìm được người mua. Chúng tôi không tài nào tưởng tượng nổi điều ngạc nhiên đang đợi chúng tôi vào mùa hè năm sau.
⁎
Suốt năm đó, tôi vô cùng đau khổ để vượt qua cuộc chia tay với Alexandra. Tôi không chấp nhận nổi việc nàng không cần tôi nữa. Cả một năm bên nhau chẳng là gì đối với nàng nhưng lại là tất cả với tôi. Nhiều tháng sau, tôi vẫn đến New York, lui tới những nơi chúng tôi từng hò hẹn. Tôi đến trường cấp ba, tiệm cà phê thường là nơi gặp gỡ, quay lại các cửa hàng bán băng đĩa nhạc, quán bar mà nàng từng biểu diễn. Chủ cửa hàng cũng như chủ quán bar đều bảo chẳng thấy nàng quay lại.- Cô gái chơi đàn guitar, - tôi hỏi từng người, - anh có nhớ không?
- Tôi nhớ rất rõ, - cả hai trả lời như nhau, - nhưng lâu lắm rồi cô ấy không quay lại.
Tôi trồng cây si trước tòa nhà của bố mẹ nàng. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng cả bác Patrick lẫn bác Gillian đều không còn sống ở đó nữa.
Tôi vô cùng bối rối và đi tìm họ. Tôi không hề thấy bất kì dấu vết nào của bác Gillian. Ngược lại, tôi phát hiện ra bác Patrick Neville đã phất to ở New York. Quỹ đầu tư của bác mang lại những khoản lợi tức kếch sù. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được tên tuổi của bác lại nổi tiếng đến thế trong giới tài chính: Bác còn viết nhiều sách kinh tế, thậm chí còn thỉnh giảng ở Đại học Madison, Connecticut. Rốt cuộc, tôi tìm thấy nơi ở mới của bác trong tòa cao ốc số 65, chỉ cách Công viên Trung tâm mấy tòa nhà, có bảo vệ đứng gác bên ngoài, mái hiên có bạt che sang trọng và trên nền trải thảm.
Tôi tới tòa nhà đó nhiều lần, nhất là vào cuối tuần, hi vọng chạm mặt Alexandra ra khỏi tòa nhà. Nhưng điều đó chưa bao giờ xảy ra.
Trái lại, tôi trông thấy bố nàng rất nhiều lần. Rốt cuộc, một hôm tôi lên tiếng gọi khi bác về nhà.
- Marcus, thật là vui quá vì gặp lại cháu! Cháu thế nào?
- Ổn ạ.
- Cháu làm gì ở đây thế?
- Cháu có việc qua đây và nhìn thấy bác ra khỏi xe taxi.
- Thế giới đúng là nhỏ bé thật.
- Alexandra thế nào ạ?
- Alexandra tốt.
- Thế bạn ấy có còn chơi nhạc không?
- Bác không biết, cháu hỏi hay quá…
- Cháu không thấy bạn ấy trở lại cửa hàng âm nhạc cũng không đến quán bar biểu diễn.
- Cháu biết đấy, bạn ấy không còn sống ở New York nữa.
- Cháu biết, nhưng bạn ấy không bao giờ quay về đây ạ?
- Có chứ, Alexandra vẫn thường xuyên về.
- Thế tại sao bạn ấy lại không đến quán bar để biểu diễn nữa? Cũng chẳng đến cửa hàng đàn. Cháu nghĩ bạn ấy bỏ âm nhạc mất rồi.
Ông nhún vai, nói:
- Có thể con gái bác bận học.
- Học chẳng giúp được bạn ấy. Bạn ấy có tâm hồn nghệ sĩ.
- Cháu biết đấy, con gái bác đang phải trải qua thời kì khó khăn. Nó mất em trai. Rồi mẹ nó với bác li hôn. Bác nghĩ bạn cháu không còn tâm trí hát với hò nữa.
- Bạn ấy không hát với hò, bác Patrick ạ. Âm nhạc là giấc mơ của bạn ấy.
- Có khi nó sẽ hát trở lại thôi cháu à. - Ông lịch sự bắt tay tôi để bỏ đi.
- Bạn ấy lẽ ra không nên đến trường đại học làm gì.
- Thế sao? Vậy thì nó phải đi đâu?
- Đến Nashville, Tennessee. - Tôi trả lời ngay mà không suy nghĩ.
- Đến Nashville, Tennessee? Để làm gì?
- Bởi vì đó là những thành phố của các nhạc sĩ thực thụ. Alexandra sẽ trở thành siêu sao âm nhạc. Bạn ấy là nhạc sĩ thực sự tuyệt vời mà bác không tài nào nhìn ra được.
Không biết tại sao tôi lại nói về Nashville. Có thể vì tôi ước mơ được đi thật xa cùng Alexandra. Tôi cứ ước mãi giá mà nàng không học Đại học Madison. Tôi cứ ước gì cái ngày nàng đến Montclair nói lời chia tay với tôi thực ra là để tôi đưa đi Nashville, Tennessee. Nàng bấm còi và tôi ra khỏi nhà, túi đeo trên vai. Nàng lái chiếc xe mui trần cũ, mắt đeo kính râm, và đôi môi mang màu son đỏ thẫm nàng vẫn thường tô mỗi khi vui vẻ. Tôi nhảy lên xe mà không thèm mở cửa, nàng nổ máy và chúng tôi lên đường. Chúng tôi đi tìm một thế giới tốt hơn, thế giới như trong giấc mơ của nàng. Chúng tôi vi vu hai ngày, qua New Jersey, Pennsylvania, Maryland, Virginia. Chúng tôi ngủ lại ở Roanoke. Và sáng hôm sau, rốt cuộc chúng tôi đã đến Tennessee.