Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1562 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN BỐN- 37 -
thảm kịch gia đình 2002-2004

Baltimore

Ngày 18 tháng Hai năm 2002

Chúng tôi chôn cất bác Anita ở nghĩa trang Forrest Lane bốn ngày sau tai nạn. Rất nhiều người đến viếng. Có nhiều khuôn mặt mà tôi không quen biết.

Ở hàng đầu, bác Saul dáng vẻ mệt mỏi còn Hillel mặt mũi nhợt nhạt vì quá sốc. Anh đứng đó chẳng khác gì bóng ma, đôi mắt thất thần, cà vạt thắt vội. Tôi nói chuyện nhưng dường như anh không nghe thấy. Tôi chạm vào anh nhưng dường như anh không cảm thấy gì. Anh như tê dại.

Tôi nhìn cỗ quan tài được đưa xuống lòng đất mà không thể tin nổi. Tôi có cảm giác tất cả những gì đang xảy ra đều không thật. Không phải bác Anita yêu quý đang nằm trong cỗ quan tài gỗ, còn chúng tôi đang ném đất lên. Tôi chờ đợi bác đến gặp chúng tôi. Tôi muốn bác ôm tôi vào lòng như bác vẫn làm thời thơ bé khi bác đến đón tôi ở ga Baltimore và nói: “Cháu yêu quý của bác.” Mặt tôi khi ấy đã đỏ lựng vì hạnh phúc.

Bác Anita chết ngay tại chỗ. Chiếc xe tải tông vào bác không hề dừng lại. Không ai nhìn thấy gì, không ai giúp được gì cho cảnh sát. Họ không có chút manh mối nào. Sau vụ tai nạn, Woody chạy vội về phía bác Anita, cố gắng mang bác đi cấp cứu nhưng bác đã không còn. Khi hiểu ra bác Anita đã chết, Woody gào lên, ôm ghì bác vào lòng. Bác Patrick đứng trên vỉa hè không biết phải phản ứng thế nào.

Trong số những người đến dự đám tang không có bác Patrick, không có Alexandra. Bác Patrick không có mặt bởi vụ tai nạn diễn ra ở ngay dưới căn hộ của bác. Còn Alexandra muốn tránh xảy ra thêm bê bối vì sự có mặt của người nhà Neville ở đám tang.

Woody nấp sau gốc cây dõi theo chúng tôi từ xa. Lúc đầu tôi nghĩ anh sẽ không tới. Suốt buổi sáng, tôi cố gắng liên lạc Woody nhưng không được: điện thoại của Woody đã tắt. Tôi chỉ nhận ra Woody khi các nghi lễ kết thúc. Tôi thấy bóng dáng anh từ xa. Tất cả khách đến viếng đang đi ra bãi đỗ xe vì họ sẽ về ngôi nhà ở Oak Park. Còn tôi kín đáo đi ngược về cuối nghĩa trang. Woody nhìn thấy tôi đi tới liền bỏ chạy. Tôi cũng chạy. Woody tăng tốc. Tôi đành phải chạy thục mạng giữa những ngôi mộ, giày trượt trên bùn. Tôi đuổi kịp Woody, muốn túm lấy tay Woody nhưng bị mất đà nên cả hai ngã xuống đất, lăn mấy vòng trên nền cỏ ẩm ướt.

Woody cố gắng vùng ra. Mặc dù khỏe hơn tôi nhiều lần, nhưng rốt cuộc tôi cũng nắm được cổ áo vest của Woody và ngồi đè lên người anh.

- Chết tiệt, Woody. - Tôi gào lên. - Thôi ngay những việc nhảm nhí của anh đi. Anh đã ở đâu mấy ngày nay? Đã ba ngày không tin tức gì. Anh không nghe điện thoại. Em nghĩ anh chết dẫm ở đâu rồi!

- Thà chết còn hơn, Marcus ạ.

- Sao anh lại nói nhảm nhí như vậy?

- Bởi vì anh đã giết mẹ.

- Anh không giết bác Anita! Đấy là tai nạn.

- Hãy để cho anh yên, Marcus.

- Woody, chuyện gì đã xảy ra tối hôm đó? Anh đến nhà bác Patrick làm gì?

- Anh cần nói chuyện với ai đó. Anh chỉ có mỗi bác ấy để giãi bày. Khi đến căn hộ của bác Patrick, anh thấy bác ấy đang có hẹn nhân dịp lễ Tình nhân. Có hoa, có sâm panh. Bác ấy thuyết phục anh nán lại. Anh hiểu ra là vị khách đang trốn trong phòng chờ anh ra về. Lúc đầu, anh thấy việc đó khá kì lạ. Rồi anh nhìn thấy chiếc áo khoác vắt trên ghế ở phòng khách. Khách của bác Patrick chính là mẹ Anita.

Tôi không thể tin điều đó. Tin đồn được xì xào bấy lâu ở Oak Park cuối cùng hóa ra là sự thật. Chính vì Patrick nên bác Anita mới bỏ bác Saul.

- Nhưng có chuyện gì mà anh phải xông tới nhà Patrick lúc mười một giờ đêm? - Tôi cảm thấy Woody chưa nói hết với tôi mọi chuyện.

- Anh cãi nhau với Hillel. Bọn anh thậm chí suýt đánh nhau.

Tôi không thể tưởng tượng nổi Hillel và Woody lại cãi nhau, và càng không thể tưởng tượng được họ suýt đánh nhau.

- Sao lại đánh nhau? - Tôi hỏi tiếp.

- Không sao cả, Marcus. Giờ thì để anh được yên đi. Hãy để anh được một mình.

- Không, em sẽ không để anh một mình. Tại sao anh không gọi cho em? Tại sao anh nói chỉ có bác Patrick để trò chuyện? Woody, anh thừa biết là em luôn bên cạnh anh mà.

- Cậu luôn ở bên cạnh anh ư? Thế à? Điều này đã thay đổi từ lâu rồi, Marcus ạ. Chúng ta có chung với nhau một lời thề, thời còn ở Hamptons. Cậu nhớ chứ? Chúng ta thề không được có bất kì chuyện gì với Alexandra. Khi phản bội lại lời thề ấy, cậu đã phản bội bọn anh rồi, Marcus ạ. Cậu đã chọn một người con gái thay cho nhóm ba đứa chúng ta. Cứ tưởng tượng tối hôm đó, cậu còn bận hôn cô ấy. Mỗi lần hôn cô ấy, mỗi lần chạm vào cô ấy là cậu đã phản bội bọn anh rồi, Marcus ạ.

Tôi cố gắng giữ vẻ bình thản như không nghe thấy gì.

- Em sẽ không bỏ mặc anh, Woody ạ.

Woody quyết định gạt tôi ra. Bằng động tác nhanh gọn, Woody ấn ngón tay vào yết hầu khiến tôi không thở được. Tôi bị mất trụ. Woody thoát khỏi sự khống chế của tôi và đứng dậy, mặc kệ tôi ngồi dưới đất, ho sặc sụa.

- Hãy quên anh đi, Marcus. Anh không nên tồn tại nữa.

Rồi Woody chạy đi. Tôi rượt theo nhưng chỉ kịp nhìn thấy anh lên một chiếc ô tô mang biển số Connecticut và chiếc xe mau chóng biến mất. Colleen là người lái.

Tôi trở về ngôi nhà ở Baltimore, khó khăn tìm chỗ đỗ. Con phố chật cứng xe của khách. Tôi không muốn vào nhà, trước tiên bởi trông tôi thật không ra sao: người ngợm ướt sũng mồ hôi, quần áo dính bết bùn đất. Nhưng hơn hết, tôi không muốn nhìn thấy bác Saul và Hillel đang hết sức tuyệt vọng bị bao quanh bởi những người đến chia buồn, người trước người sau lặp đi lặp lại những câu nói sáo rỗng rằng “cần có thời gian… Chúng ta sẽ nhớ chị ấy… Thật là bi kịch….” rồi vội vàng hòa vào quầy tiệc ngọt vì sợ đồ ăn chẳng còn lại gì.

Tôi ngồi một lúc trong xe quan sát đường phố vắng người, tâm trí chất đầy những kỉ niệm. Bỗng có chiếc Ferrari đen mang biển số New York đi tới: Patrick Neville cả gan đến tận đây. Ông đỗ xe ven vỉa hè đối diện, ngồi lại một lúc trong xe, không nhìn thấy tôi. Rốt cuộc, tôi ra khỏi xe, tức giận tiến về phía ông ta. Nhìn thấy tôi đi tới, ông ta cũng ra khỏi xe, trông rất kinh khủng:

- Marcus, bác hài lòng vì gặp được…

- Ông cút đi! - Tôi ra lệnh.

- Marcus, đợi đã…

- Ông biến đi!

- Marcus, cháu không biết chuyện. Hãy để bác giải thích…

- Ông biến đi! - Tôi hét lên. - Ông biến đi, ông không có việc gì ở đây hết!

Những người khách tò mò bởi tiếng ồn, đổ ra khỏi nhà. Tôi thấy mẹ tôi và bác Saul vội vàng chạy lại. Rất nhanh chóng, một đám đông những người hiếu kì vội vã chạy ra ngoài, li cầm trên tay, đối diện với chúng tôi để không bỏ lỡ cảnh thằng cháu xử lí người tình của bác gái mình. Thoáng nhìn thấy ánh mắt ngăn cản của mẹ tôi và đôi mắt mệt mỏi của bác Saul, tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã. Patrick cố gắng giải thích trước tất cả mọi người.

- Không phải như những gì các bạn nghĩ đâu. - Ông ta nhắc lại.

Nhưng ông ta chỉ thu được những ánh mắt khinh bỉ, đành quay xe và bỏ đi.

Tất cả trở vào nhà. Tôi cũng vậy. Hillel đứng ở cầu thang lối vào nhà, y hệt một bóng ma, chứng kiến toàn bộ. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi và nói:

- Đúng ra cậu nên đấm vỡ mồm ông ta.

Tôi ở lại trong nhà bếp, ngồi bên quầy rượu. Cô Maria ở cạnh tôi, vừa khóc vừa bày những đĩa hải sản lớn trong khi mấy chị em người Philippines của cô rửa bát đĩa và lau sạch. Chưa bao giờ tôi cảm thấy ngôi nhà trống vắng đến vậy.

Bố mẹ tôi ở lại Baltimore thêm hai ngày sau lễ tang rồi phải về Montclair. Tôi không còn tâm trí nào về trường nên ở lại Baltimore thêm vài ngày.

Tối nào tôi cũng nói chuyện với Alexandra. Sợ bị Hillel bắt gặp, tôi lấy cớ đi mua ít đồ lặt vặt và mượn xe của bác Saul. Tôi uống cà phê ở quán Dunkin Donuts, vừa đủ gần cũng vừa đủ xa để không bị bắt gặp. Tôi đậu xe vào bãi đỗ, ngả ghế và gọi cho nàng.

Chỉ giọng nói của nàng cũng đủ xoa dịu những vết thương của tôi. Tôi cảm thấy mình mạnh mẽ hơn khi nói chuyện với nàng.

- Markie, em rất muốn ở bên cạnh anh.

- Anh biết.

- Hillel và bác của anh thế nào rồi?

- Không ổn lắm. Em đã gặp bố chưa? Ông ta có nói về vụ hôm trước không?

- Ông ấy rất hiểu, anh đừng lo, Markie. Lúc này đầu ai cũng bốc hỏa.

- Ông ta không thể cặp kè với ai khác ngoài bác gái anh sao?

- Markie, bố em nói họ chỉ là bạn bè.

- Woody nói với anh là ở nhà em có bày bàn tiệc lễ Tình nhân rất lãng mạn.

- Bác Anita muốn nói với bố em chuyện gì đó rất nghiêm trọng. Em thấy nhớ anh. Bao giờ anh về?

- Anh không biết. Ít nhất là một tuần. Anh cũng nhớ em.

Ngôi nhà chìm trong sự tịch mịch kì lạ. Linh hồn bác Anita vẫn ở gần chúng tôi. Sự hư ảo vượt lên trên nỗi buồn. Cô Maria tất bật một cách vô ích. Tôi nghe thấy cô ấy tức giận với chính mình. (“Bà Goldman đã bảo mình phải vệ sinh rèm”, “Bà Goldman sẽ thất vọng về mình.”) Còn anh Hillel thì hoàn toàn lặng lẽ. Phần lớn thời gian, Hillel tự nhốt mình trong phòng, thò mũi nhìn qua cửa sổ. Tôi buộc phải ép Hillel đi bộ với tôi ra Dairy Shack. Chúng tôi gọi sữa lắc, uống tại chỗ. Rồi chúng tôi lại quay về nhà Baltimore.

Khi đến phố Willowick, Hillel nói với tôi:

- Tất cả những chuyện này đều là lỗi của anh.

- Tất cả những chuyện nào?

- Cái chết của mẹ.

- Đừng nói như vậy… Đó là tai nạn. Một tai nạn khủng khiếp.

Hillel tiếp tục:

- Tất cả những chuyện này là do lỗi của Hội Goldman.

Tôi không hiểu Hillel muốn nói gì.

- Anh biết không, em nghĩ chúng ta phải cố gắng giúp đỡ nhau. Woody cũng không ổn lắm.

- Càng tốt.

- Hôm trước, em gặp Woody ở nghĩa trang. Woody bảo tối hôm đó hai người cãi nhau…

Hillel đột nhiên im bặt, nhìn thẳng vào mắt tôi:

- Cậu nghĩ bây giờ là lúc thích hợp để nói chuyện đó à?

Tôi muốn trả lời “vâng” nhưng lại bị cái nhìn của Hillel khống chế nên chúng tôi tiếp tục đi trong im lặng.

Tối hôm đó, bác Saul, Hillel và tôi ăn món gà rôti do cô Maria nấu. Chúng tôi không nói lời nào trong suốt bữa ăn. Cuối bữa, Hillel nói:

- Ngày mai con đi, con quay lại Madison.

Bác Saul gật đầu đồng ý. Tôi hiểu rằng nhà Goldman ở Baltimore đang trên đường tan rã. Hai tháng trước, Hillel và Woody đã tạo nên những ngày tươi đẹp ở Madison, bác Anita và bác Saul là cặp vợ chồng hạnh phúc và thành đạt. Nhưng nay bác Anita đã mất, Woody biệt tăm, Hillel im lặng, bác Saul phải một mình đương đầu với cuộc sống mới ở Oak Park. Ông quyết định diễn vai người đàn ông góa vợ hoàn hảo: mạnh mẽ, can đảm và cam chịu.

Tôi ở lại Baltimore cả tuần và có dịp chứng kiến những màn kịch hằng ngày qua những cuộc viếng thăm của hàng xóm. Họ mang đến cho bác Saul đồ ăn và những tình cảm đẹp. Họ diễu qua diễu lại trong ngôi nhà ở Baltimore, ôm bác Saul rất ấm áp thân tình, bày tỏ sự cảm động với những cái siết tay thật lâu. Ấy thế rồi tôi lại được dịp ngạc nhiên với những câu chuyện hoàn toàn khác ở siêu thị, trong cửa hàng bán sơn, tại quán Dairy Shack: Những lời bàn tán truyền đi với tốc độ chóng mặt rằng bác trai tôi bị cắm sừng nhục nhã. Rằng bà vợ bị chết khi đang chạy khỏi nhà tình nhân vì bị cậu con trai nuôi bắt quả tang. Mọi người dường như biết tường tận tới từng chi tiết về cái chết của bác Anita. Mọi chuyện có vẻ rất rõ ràng. Tôi cũng nghe được những lời nhận xét không giấu giếm:

- Nhưng ông ta cũng la liếm ghê lắm.

- Không có lửa làm sao có khói.

- Chúng tôi còn nhìn thấy ông ta với người phụ nữ đó ở nhà hàng.

Thế là tôi biết rằng có thêm “người phụ nữ đó” trong câu chuyện, cô ta là Cassandra làm việc ở câu lạc bộ tennis Oak Park.

Tôi đến câu lạc bộ tennis Oak Park. Tôi không phải tìm lâu: Ngay ở quầy lễ tân có bảng với ảnh và tên của các giáo viên tennis. Trong số đó có một người phụ nữ với vẻ ngoài rất hấp dẫn tên là Cassandra Davis. Tôi chỉ cần đóng vai chàng ngốc đáng yêu với một người trợ lí ở đó là có thể khám phá ra rằng tình cờ thay, cô ta lại là giáo viên của bác Saul và tình cờ hơn nữa, cô ta nghỉ ốm đúng ngày hôm đó. Tôi xin được địa chỉ nhà và quyết định tìm đến nhà cô ta.

Đúng như tôi nghi ngờ, Cassandra không hề bị ốm. Khi biết tôi là cháu của Saul Goldman, cô ta đóng sập cửa ngay tắp lự. Tôi đập cửa đòi cô ra mở cửa lần nữa, nhưng cô ta chỉ hét lên từ bên trong:

- Cậu cần gì ở tôi?

- Tôi chỉ muốn hiểu chuyện gì xảy đến với gia đình tôi!

- Nếu Saul muốn, ông ta sẽ nói với cậu.

- Cô có phải là người tình của bác tôi không?

- Không. Chúng tôi chỉ đi ăn tối cùng nhau một lần. Không có gì xảy ra hết. Bây giờ thì vợ ông ta chết, còn tôi trở thành gái điếm.

Tôi càng lúc càng không hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra. Một điều chắc chắn là bác Saul chưa nói tất cả. Tôi chẳng biết chuyện gì giữa anh Hilllel và Woody, cũng không biết nốt chuyện gì giữa bác Saul và bác Anita. Một tuần sau lễ tang, tôi quyết định rời Baltimore trong khi chưa có bất kì câu trả lời nào cho những băn khoăn của mình. Buổi sáng tôi đi, bác Saul tiễn tôi ra xe ô tô.

- Mọi việc sẽ ổn chứ ạ? - Tôi hỏi khi ôm chặt lấy bác.

- Sẽ ổn thôi.

Tôi định buông ra nhưng bác giữ hai vai tôi và nói:

- Markie, bác đã làm một chuyện tồi tệ. Bởi thế mà bác cháu mới bỏ đi.

Sau khi rời Oak Park, để lại sau lưng bác Saul và cô Maria, người giúp việc cuối cùng trong căn nhà nơi có những giấc mơ tuổi thơ đẹp nhất của tôi, tôi dừng lại một lúc lâu ở nghĩa trang Forrest Lane. Tôi đến vừa để được cảm thấy gần với bác Anita, vừa hi vọng có thể gặp Woody.

Sau đó, tôi lên đường đi Montclair. Khi đến con phố nhà mình, tôi cảm thấy rất bình yên. Lâu đài của gia đình Baltimore đã sụp đổ, căn nhà của gia đình Montclair tuy bé nhỏ nhưng vững chãi vẫn kiêu hãnh đứng vững.

Tôi gọi cho Alexandra để thông báo tôi đã về. Một giờ sau, nàng có mặt ở nhà bố mẹ tôi. Nàng bấm chuông, tôi mở cửa. Tôi có cảm giác vô cùng nhẹ nhõm khi được nhìn thấy nàng và những cảm xúc kìm nén bao nhiêu ngày qua trào ra, tôi bật khóc.

- Markie… - Alexandra nói và ôm tôi. - Em thực sự rất tiếc, Markie.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »