Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 10 -
coconut grove, florida tháng sáu năm 2010. sáu năm sau thảm kịch

Từ khi đến, ngày nào tôi cũng ra siêu thị ăn trưa với bác Saul. Chúng tôi ngồi trên ghế băng trước siêu thị, ăn bánh mì kẹp hoặc salad thịt gà trộn mayonnaise, cùng lon nước ngọt Dr Pepper.

Faith Connors, người quản lí của Whole Foods rất hay ra chào tôi. Cô là một người phụ nữ đáng quý, khoảng năm mươi tuổi, độc thân. Theo quan sát của tôi thì cô khá quý mến bác Saul. Đã có lúc cô ngồi lại với chúng tôi để hút thuốc. Đôi khi, vì tôi có mặt ở Florida mà cô còn cho bác tôi nghỉ hẳn một ngày để chúng tôi có thể ở cạnh nhau. Hôm đó, cô cũng cho bác tôi nghỉ.

- Cả hai biến đi. - Lúc đến trước ghế băng, cô nói với chúng tôi.

- Cô chắc chứ? - Bác Saul hỏi.

- Chắc.

Chúng tôi không đợi được mời đến lần thứ hai. Tôi hôn lên hai má cô Faith. Cô cười và nhìn hai chúng tôi ra về.

Chúng tôi đi bộ ra bãi để xe. Bác Saul đã thấy chiếc ô tô của mình, đỗ ngay sát đấy. Đó là một chiếc Honda Civic cũ mua lại với giá rẻ.

- Cháu đỗ xe ở đằng kia. - Tôi nói.

- Nếu cháu muốn thì hai bác cháu mình đi dạo.

- Vâng, cháu rất thích. Bác muốn làm gì?

- Cháu có thích đến Bal Harbor không? Bác muốn đến đấy để nhớ lại hồi chúng ta đi dạo có cả bác gái.

- Vâng, được đấy. Chúng ta về nhà để cháu cất xe đã.

Trước khi lên chiếc Honda Civic cũ, bác còn đập đập lên chiếc xe, cười nói:

- Cháu có nhớ không, Markie? Mẹ cháu từng có một chiếc y như thế này.

Bác nổ máy. Tôi nhìn bác đi một đoạn xa rồi mới quay lại chiếc Range Rover của mình. Theo tôi nhẩm tính thì xe của tôi chắc phải có giá trị hơn năm năm lương của bác.

Vào thời kì huy hoàng, gia đình Goldman ở Baltimore rất thích đến Bal Harbor, khu ngoại ô giàu có nằm phía bắc Miami. Ở đấy có trung tâm thương mại ngoài trời toàn các cửa hàng cao cấp. Dưới con mắt của bố mẹ tôi, khu Bal Harbor rất kinh khủng, nhưng bố mẹ vẫn để tôi đến đó cùng hai bác và hai người anh họ. Ngồi ở ghế sau của hai bác, tôi cảm nhận được một niềm hạnh phúc không thể nào so sánh mà mỗi khi ở với họ tôi đều cảm thấy. Tôi thích thú, tôi thấy mình thuộc về gia đình Goldman ở Baltimore.

- Cháu còn nhớ hồi chúng ta hay đến đây không? - Bác Saul hỏi khi chúng tôi đi vào khu để xe của trung tâm thương mại.

- Tất nhiên cháu nhớ chứ.

Tôi đỗ xe. Chúng tôi đi lang thang dọc theo những bể nước dưới tầng trệt. Trong bể, lũ rùa nước đang bơi lội, có cả những con cá chép to khủng khiếp mà trước kia Hillel, Woody và tôi đều rất thích thú.

Chúng tôi mua hai cốc cà phê rồi ngồi trên ghế băng quan sát người qua kẻ lại. Vừa nhìn các bể nước trước mặt, tôi nhắc lại với bác Saul cái lần anh em tôi nhất quyết bắt bằng được một con rùa. Thế rồi rốt cuộc cả ba chúng tôi, Hillel, Woody và tôi đều ngã nhào vào bể. Câu chuyện khiến bác bật cười. Tiếng cười của bác làm tôi vui lây. Tôi hình dung lại bác mười lăm năm trước, mặc toàn quần áo đắt tiền, thong thả dạo xem các cửa hàng của chính trung tâm thương mại này cùng bác Anita. Trong khi đó, chúng tôi, Hội Goldman chật vật bước trên những mỏm đá nhân tạo của các bể cá. Mỗi khi đến đó, tôi đều thấy bác Anita rạng ngời vẻ đẹp tuyệt mĩ và vô cùng dịu dàng. Tôi nghe thấy giọng nói quyến rũ của bác, cách bác luồn tay vào mái tóc. Tôi thấy ánh sáng trong đôi mắt bác, cái khuôn miệng duyên dáng, cách bác nắm tay bác Saul tràn đầy yêu thương, các cử chỉ chú ý, quan tâm, những nụ hôn kín đáo nhẹ nhàng đặt lên má bác trai.

Khi còn bé, liệu tôi muốn đổi bố mẹ lấy bác Saul và bác Anita Goldman hay không? Có chứ. Như vậy đúng là bất trung với gia đình mình, nhưng thậm chí ngay cả bây giờ tôi vẫn phải khẳng định sự thật này. Thật tình thì suy nghĩ đó là hành động bất hiếu đầu tiên của tôi đối với bố mẹ. Từ lâu tôi cứ tưởng tôi là đứa con trai ngoan ngoãn hiền lành nhất. Nhưng mỗi khi tôi xấu hổ vì bố mẹ thì đó đã là một hành động bất hiếu. Những giây phút đó xuất hiện từ rất sớm: Vào mùa đông năm 1993, trong kì nghỉ gia đình truyền thống ở Florida, tôi đã thực sự ý thức được uy quyền vượt bậc của bác Saul. Đó là ngay sau khi ông bà nội quyết định bỏ căn hộ chung cư ở Miami chuyển đến sống trong nhà dưỡng lão ở Aventura. Căn hộ chung cư được rao bán, đại gia đình Goldman không còn có thể tiếp tục tụ họp ở đó nữa. Khi được mẹ thông báo tin này, mới đầu tôi nghĩ chúng tôi không bao giờ có thể quay trở lại Florida nữa. Nhưng mẹ tôi liền trấn an:

- Markie yêu quý, chúng ta sẽ ở khách sạn. Việc chuyển nhà của ông bà chẳng thay đổi gì cả.

Nhưng trên thực tế thì điều này đã thay đổi tất cả.

Lúc ông bà nội còn sống trong căn hộ chung cư, có giai đoạn chúng tôi rất hài lòng mỗi khi về sum họp. Mấy năm liên tục, chúng tôi cứ cắm trại trong phòng khách, chơi đuổi bắt hết từ tầng này sang tầng khác, bể bơi ở đó hơi bẩn, quán ăn nhỏ cũng không sạch sẽ lắm, nhưng chúng tôi chẳng cần gì hơn. Chúng tôi chỉ sang đường là có thể ra ngoài bãi biển. Ngay cạnh đó có trung tâm thương mại lớn với rất nhiều thứ cho chúng tôi tiêu khiển vào những hôm trời mưa. Thế là thừa đủ để khiến chúng tôi hạnh phúc. Đối với chúng tôi, điều quan trọng trên tất thảy mọi thứ là Hillel, Woody và tôi được ở bên nhau.

Sau khi ông bà chuyển nhà thì chúng tôi phải tổ chức lại. Công việc của bác Saul cực kì thuận lợi: những lời tư vấn của bác được trả giá bằng giá vàng. Bác mua căn hộ trong khu cao cấp Buenavista ở West Country Club Drive và nó khiến mọi tiêu chí của tôi bị đảo lộn. Khu Buenavista là cả một quần thể bao gồm một chung cư ba mươi tầng có dịch vụ như ở khách sạn, có phòng tập gym rộng thênh thang, nhưng đặc biệt nhất là có bể bơi mà tôi chưa từng thấy bao giờ, được những hàng cọ bao quanh với nào thác nước, nào đảo nhân tạo có hai cánh tay giống y hệt một con sông bao quanh thảm thực vật dày ở giữa. Có hẳn quầy bar phục vụ người đi bơi đặt ngầm dưới mặt đất, mái lợp bằng rơm, quầy đồ uống phô ra ở độ cao ngang với mặt nước còn ghế ngồi thì được bắt vít dưới nước. Bên cạnh đó còn thêm quầy bar kiểu truyền thống, đặt dưới chòi để phục vụ khách hàng trên sân. Nhà hàng ở đó chỉ phục vụ cư dân của tòa nhà. Buenavista là nơi hoàn toàn kín đáo và cách biệt, chỉ có một lối vào duy nhất qua chiếc cổng đóng kín 24/24 giờ. Nó chỉ mở ra khi ta đã được xác minh nhân dạng bởi nhân viên an ninh có trang bị dùi cui ngồi gác ngay ở cửa.

Tôi cảm thấy hoàn toàn choáng ngợp vì nơi này. Ở đây, tôi khám phá cả một thế giới mê li cho chúng tôi hoàn toàn tự do phát triển, từ căn hộ ở tầng hai mươi sáu có thể di chuyển tới bể bơi bằng cầu trượt hay đến phòng tập gym, nơi Woody tập luyện thường xuyên. Một ngày ở Buenavista đã quét sạch toàn bộ những nhung nhớ đối với Florida của tôi. Hiển nhiên là với ngân sách hạn hẹp của bố mẹ tôi thì các điều kiện lưu trú khiến chúng tôi ngay lập tức cảm thấy phải chịu khổ vì sự khác biệt. Bố mẹ tôi tìm thấy một nhà nghỉ gần đấy, tên là Dolph’Inn, phục vụ bữa sáng tại một diện tích nhỏ chật hẹp ngay cạnh quầy lễ tân mà những chiếc bàn nhựa mỗi sáng lại được kê ra đó, rồi còn cả cái bể bơi hình hạt đậu bé xíu ở phía sau tòa nhà, nước thì được xử lí bằng clo hắc kinh khủng, đến nỗi chỉ cần đi trên bờ thôi thì mắt và họng đã thấy đau rồi. Thêm vào đó, để tiết kiệm, bố mẹ tôi chỉ thuê một phòng: Họ ngủ trên giường đôi còn tôi ngủ ở giường phụ kê thêm sát cạnh. Tôi còn nhớ giây phút do dự của mẹ mỗi khi mùa đông đến, khi chúng tôi đến nhận phòng. Mẹ mở cửa phòng và phải dừng một chút vì chắc cũng như tôi, mẹ cũng thấy cái phòng thật tồi tàn. Ngay sau đó, mẹ trấn tĩnh lại, đặt va li xuống, bật điện, rồi vừa đập hai cái gối vào nhau khiến chúng tỏa ra một làn mây bụi vừa tuyên bố:

- Ở đây cũng tốt chán nhỉ?

Không, tôi chẳng cảm thấy tốt chút nào. Không phải tại cái nhà nghỉ, cũng không phải tại cái giường phụ kê thêm, cũng không phải tại bố mẹ tôi. Mà là vì gia đình Goldman ở Baltimore.

Hằng ngày, sau khi đến thăm ông bà thì chúng tôi lại tới Buenavista. Hillel, Woody và tôi vội về căn nhà trên tầng hai mươi sáu để mặc đồ bơi, xong liền chạy xuống, lao vào mấy cái thác ở bể bơi, chơi ở đó đến tận tối.

Nhìn chung thì bố mẹ tôi không ở lại lâu. Ăn trưa xong bố mẹ tôi đi. Tôi biết khi nào bố mẹ muốn đi, bởi vì cả hai sẽ lại gần cái chòi quầy bar, cố gắng thu hút sự chú ý để ra hiệu cho tôi. Bố mẹ đợi tôi nhìn về đó, còn tôi cố tình làm như không biết gì. Mãi sau thì tôi nhân nhượng, bơi lại gần.

- Markie, chúng ta phải đi thôi. - Mẹ nói. - Mình phải đi siêu thị mua mấy thứ. Con có thể đi cùng bố mẹ hoặc ở lại chơi với các anh nếu con muốn.

Lần nào tôi cũng chọn ở lại Buenavista. Không bất kì thứ gì trên đời có thể khiến tôi đánh đổi một giờ được ở lại chỗ này.

Phải mất rất lâu tôi mới hiểu được tại sao bố mẹ luôn muốn thật nhanh chóng chạy khỏi Buenavista. Họ chỉ quay lại vào cuối ngày để đón tôi. Đôi khi chúng tôi ở lại nhà bác ăn tối, đôi khi tất cả cùng đi ăn hàng. Nhưng cũng có lúc, bố mẹ muốn chỉ ba chúng tôi ăn tối với nhau. Mẹ nói với tôi:

- Marcus, con có muốn đi ăn pizza cùng bố mẹ không?

Tôi không hề muốn ở với bố mẹ. Tôi muốn được ở với những người nhà Goldman kia. Tôi đánh mắt về phía Woody và Hillel. Mẹ tôi hiểu ngay. Mẹ liền nói với tôi:

- Thôi cứ ở lại đây mà chơi, khoảng mười một giờ bố mẹ sẽ quay lại đón con.

Tôi đã dối trá khi nhìn về phía Hillel và Woody: Trên thực tế, tôi ở lại vì bác Saul và bác Anita. Thực ra tôi thích ở với hai bác hơn là đi cùng bố mẹ. Tôi cảm thấy mình là kẻ phản bội. Một buổi sáng, vì mẹ muốn vào trung tâm thương mại, thế là tôi đòi bố mẹ phải đưa đến Buenavista trước. Tôi muốn có mặt sớm, bởi nếu đến nhà bác sớm, tôi có thể ăn sáng với bác Saul và bác Anita, đồng thời thoát khỏi cảnh chen chúc ngay tại lối vào nhà nghỉ Dolph’Inn, ăn những chiếc bánh vòng mềm oặt được hâm nóng bằng lò vi sóng, dùng thìa giấy bát giấy sử dụng một lần. Những người nhà Baltimore ăn sáng bên bàn kính đặt trên ban công. Ngay cả khi tôi đến không báo trước thì bàn đã được dọn sẵn cho năm người. Cứ như thể họ đang đợi tôi. Những người Goldman ở Baltimore và một con người khốn khổ ở Montclair.

Tôi thi thoảng thuyết phục được bố mẹ đưa tôi đến Buenavista từ sớm. Woody và Hillel vẫn còn đang ngủ. Bác Saul vừa uống cà phê vừa đọc tài liệu. Bác Anita ngồi cạnh đọc báo. Tôi hoàn toàn kinh ngạc trước sự điềm tĩnh của bác gái, khả năng quản lí toàn bộ gia đình đâu vào đấy trong khi vẫn làm tốt công việc của mình. Còn bác Saul, mặc dù có rất nhiều tài liệu phải đọc, rất nhiều cuộc hẹn phải đi, ngày nào cũng về nhà muộn, nhưng bác làm tất cả để Hillel và Woody không nhận ra thời gian làm việc của bác. Không bao giờ vì bất kì một lí do gì mà bác vắng mặt khi lũ chúng tôi muốn đi thủy cung. Ở Buenavista cũng thế. Bác lúc nào cũng sẵn sàng, lúc nào cũng có mặt, rất thong dong, thư thái mặc cho các cuộc điện thoại không ngớt từ văn phòng, hàng đống các tờ fax, và còn phải thức từ một đến ba giờ sáng để xem lại các ghi chép và chuẩn bị tài liệu.

Trong khi bố mẹ tôi ngáy khò khò vô tư lự thì trên chiếc giường phụ ở Dolph’Inn, tôi trằn trọc không ngủ được. Tôi thích hình dung ra những người Goldman ở Baltimore trong nhà họ tại Florida, tất cả đều ngủ say, trừ bác Saul đang làm việc. Phòng làm việc của bác là căn phòng duy nhất của cả tòa nhà còn sáng điện. Từ cửa sổ mở rộng, làn gió ấm nóng của Florida ùa vào phòng. Nếu ở chỗ họ, tôi sẽ lẻn đến tận cửa phòng làm việc của bác để ngắm nhìn bác suốt đêm.

Có cái gì thần thánh ở Buenavista? Tất cả. Vừa là sự ngạc nhiên vừa là nỗi đau đớn khủng khiếp, bởi không như tại Hamptons, nơi tôi có thể cảm thấy mình cũng là một người Goldman ở Baltimore thì sự hiện diện của bố mẹ ở Florida khiến tôi bị mắc kẹt trong cái cảm giác là một người nhà Goldman gốc gác Montclair. Nhờ đó, hay có thể nói là vì thế mà lần đầu tiên tôi chiêm nghiệm ra được một điều mà tôi chưa bao giờ hiểu khi ở Hamptons: Có hẳn một hố sâu ngăn cách về mặt xã hội ngay trong nội bộ gia đình Goldman. Phải mất rất nhiều thời gian tôi mới có thể hiểu được những điều cơ bản. Biểu hiện rõ rệt nhất dưới con mắt của tôi là sự khác nhau trong cách nhân viên an ninh canh gác ở lối vào tòa nhà đón tiếp người đến. Để chào những người Goldman ở Baltimore, anh ta vội mở cửa ngay khi thấy họ đi đến. Nhưng nếu là chúng tôi, những người Goldman ở Montclair, mặc dù biết rõ chúng tôi là ai, lần nào anh ta cũng hỏi:

- Vào làm gì?

- Chúng tôi đến thăm gia đình ông Saul Goldman, căn hộ số 2609. Anh ta đòi xem thẻ căn cước, gõ vào máy tính, nhấc điện thoại và gọi tòa nhà.

- Ông Goldman ạ? Có người họ Goldman nào đó đang đợi ông ở lối vào… Vâng, được rồi, tôi sẽ để họ vào. - Anh ta mở cửa, bảo chúng tôi “vào đi” kèm theo cái gật đầu hào phóng.

Những ngày trôi qua tại Buenavista của tôi cùng gia đình Goldman ở Baltimore ngập tràn ánh nắng mặt trời và hạnh phúc. Nhưng tối nào cũng thế, niềm hạnh phúc tuyệt vời của tôi với tư cách là người nhà Baltimore đều bị bố mẹ phá hỏng, mặc dù họ hoàn toàn không có lỗi. Lỗi của họ là gì? Là đến đón tôi. Như mọi tối khác, tôi ngồi trên ghế sau chiếc xe hơi đi thuê, khuôn mặt sầm sì không muốn giao tiếp. Và cũng như mọi khi, mẹ tôi hỏi:

- Thế nào, chơi vui chứ con yêu?

Tôi chỉ chực nói họ thật vô dụng. Tôi muốn có đủ dũng khí để nói ra hàng loạt những câu hỏi “tại sao” đang cháy bỏng ngay đầu lưỡi mỗi khi tôi rời nhà Baltimore để về với nhà Montclair. Tại sao chúng ta không có một ngôi nhà nghỉ hè giống như bác Saul? Tại sao chúng ta không có nhà ở Florida? Tại sao Woody và Hillel được ngủ cùng nhau ở Buenavista, còn tôi phải chịu cảnh ngủ trên cái giường bé tí tẹo trong căn phòng giẻ rách của nhà nghỉ Dolph’Inn? Tại sao Woody lại là đứa trẻ trúng số, đứa trẻ được chọn? Woody thì may mắn rồi, anh được đổi bố mẹ vô dụng của mình lấy bác Saul và bác Anita. Tại sao tôi không được cái phúc đó? Nhưng thay vì nói ra những câu hỏi đó, tôi lại tỏ ra là một người Goldman ngoan ngoãn tử tế ở Montclair, và nuốt xuống bụng mọi câu hỏi đang đốt cháy trong miệng: Tại sao chúng tôi, chính chúng tôi, không phải là người Goldman ở Baltimore?

Trong xe, mẹ tôi liên tục căn dặn:

- Bao giờ về đến Montclair, con không được quên gọi điện thoại cảm ơn bác Saul và bác Anita đấy. Một lần nữa, các bác rất tốt với con.

Tôi chẳng cần ai phải nhắc gọi điện cảm ơn các bác. Mỗi khi đi nghỉ về là tôi gọi điện ngay. Vừa vì lịch sự vừa vì nhớ nhung lưu luyến. Tôi sẽ nói:

- Bác Saul ơi, cháu cảm ơn bác vì tất cả.

Bác sẽ trả lời tôi:

- Thật sự không có gì, không có gì hết. Cháu không phải lúc nào cũng cảm ơn bác như thế. Chính bác mới phải cảm ơn cháu vì cháu là cậu bé thật tuyệt vời, được đi nghỉ cùng cháu thật là tuyệt.

Nếu bác Anita là người nhấc điện thoại, bác sẽ nói:

- Markie, chú mèo con của bác, như thế là bình thường thôi, cháu cũng là người trong nhà mà.

Tôi đỏ mặt khi bác gọi tôi là chú mèo con. Tôi cũng đỏ mặt lúc bác nhìn tôi khen: “Càng ngày cháu càng đẹp trai” hoặc khi bác sờ ngực tôi cảm thán: “Ôi trời ơi, càng ngày cháu càng vạm vỡ.” Những ngày tiếp theo, tôi soi gương cười thoải mái và tự tin. Khi còn thiếu niên, liệu tôi có si mê bác Anita hay không? Chắc là có. Hẳn là tôi đã si mê mỗi khi nhìn thấy bác.

Nhiều năm sau, vào mùa đông cái năm cuốn tiểu thuyết đầu tay của tôi thành công, nghĩa là khoảng ba năm sau Thảm kịch, tôi tự thưởng cho mình một chuyến nghỉ mát xa xỉ tại khách sạn đang rất nổi tiếng ở South Beach. Đó là lần đầu tiên tôi quay lại Miami. Tôi dừng xe trước cái cổng sắt của Buenavista.

Nhân viên an ninh thò đầu ra khỏi chòi gác.

- Chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh?

- Vâng, nếu được, tôi muốn vào đây một lúc.

- Anh có phải là cư dân ở đây không?

- Không, nhưng tôi biết rõ nơi này. Tôi quen người từng sống ở đây.

- Tôi rất tiếc, thưa anh, nếu như anh không phải cư dân, cũng không phải khách mời, tôi đành phải mời anh đi khỏi đây.

- Họ từng ở tầng 26, phòng 2609. Gia đình Goldman.

- Trong số cư dân của tôi ở đây không có ai tên là Goldman cả, thưa anh.

- Vậy bây giờ ai đang sống ở căn hộ 2609?

- Tôi không được phép cung cấp kiểu thông tin như vậy.

- Tôi chỉ muốn được vào khoảng mươi phút thôi. Tôi chỉ muốn xem cái bể bơi. Xem xem nó có thay đổi gì không.

- Thưa anh, tôi sợ rằng tôi buộc phải mời anh rời khỏi đây, ngay bây giờ. Đây là khu đất riêng. Nếu không, tôi sẽ gọi cảnh sát.

« Lùi
Tiến »