Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1467 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 20 -
hamptons tháng bảy năm 1997

Chúng tôi gặp lại nàng tại Hamptons như thể chưa từng có cuộc chia tay. Ngây người ra mấy phút, nàng hồ hởi:

- Hội Goldman! - Nàng kêu lên và ôm từng người một. - Mình không thể tin nổi!

Nàng ôm tôi rất tự nhiên thoải mái, không có chút gì bối rối, còn tặng tôi một nụ cười tuyệt diệu.

Sau đó bố Alexandra đi ra, chắc nghe thấy chúng tôi huyên náo bên ngoài. Ông chạy ra đón chúng tôi rất nồng nhiệt. Chúng tôi báo cho bác Anita và bác Saul. Hai bác cũng sang chào chủ nhân mới của ngôi nhà.

- Trời đất! - Bác Saul thốt lên đồng thời thân mật vỗ vai bác Patrick. - Hóa ra chính anh là người mua lại Thiên đường à?

Tôi thấy mặt mũi hai anh họ của tôi sáng bừng sung sướng vì gặp lại Alexandra. Từ hành động của họ, tôi đoán được họ cũng thích nàng. Lần cuối cùng gặp Alexandra, cả bốn chúng tôi đã khóc như mưa lúc nàng chuyển nhà từ Oak Park đi New York. Nhưng với tôi thì chẳng có gì còn như trước nữa.

Bác Anita mời Alexandra và bác Patrick sang nhà ăn tối ngay hôm đó. Cả bảy người chúng tôi quây quần trong cái chòi nhỏ cạnh bể bơi. Bác Patrick Neville kể, đã từ lâu bác muốn mua nhà ở đây, và Thiên đường trên mặt đất là cơ hội có một không hai. Tôi không chú tâm nghe câu chuyện cho lắm, tôi nhìn Alexandra trừng trừng như nuốt chửng nàng. Tôi đoán rằng nàng tránh cái nhìn của tôi.

Sau bữa ăn, trong khi bác Saul, bác Anita và bác Patrick Neville ngồi nghỉ cho tiêu thức ăn ngay bên bờ bể bơi, thì Alexandra, các anh họ và tôi ra đường đi dạo. Lúc đó trời đã tối nhưng vẫn rất ấm áp dễ chịu. Chúng tôi nói chuyện con cà con kê. Alexandra kể về cuộc sống sinh viên ở Đại học Madison, Connecticut. Nàng vẫn chưa hiểu bản thân mình thực sự muốn gì.

- Thế còn âm nhạc? - Woody hỏi. - Cậu vẫn chơi nhạc chứ?

- Ít hơn trước. Thực sự thì mình chẳng có nhiều thời gian…

- Tiếc thật. - Tôi nói.

Nàng buồn bã nhìn tôi.

Gặp lại nàng khiến con tim tôi tan nát. Tôi vẫn bị ám ảnh bởi giọng nói, khuôn mặt, nụ cười và hương thơm của nàng. Thâm tâm tôi thực sự không hề muốn gặp lại nàng. Nhưng nàng là hàng xóm của chúng tôi và tôi thật khó mà tránh mặt, nhất là hai anh họ tôi nói suốt về nàng, còn tôi thì không dám kể lại chuyện giữa tôi và Alexandra.

Hôm sau, nàng mời chúng tôi sang nhà đi bơi. Tôi miễn cưỡng theo Woody và Hillel. Nước biển khá lạnh. Chúng tôi nằm trên thành bể bơi cả buổi chiều. Bể bơi này rộng hơn bể ở Baltimore nhiều. Nàng cố tình khiến tôi phải giúp nàng lấy đồ uống trong bếp. Thế là chỉ còn chúng tôi với nhau.

- Markikette, mình muốn nói với cậu là mình thật vui vì được gặp lại cậu. Mình hi vọng cậu cảm thấy thoải mải, bởi vì mình cũng cảm thấy thế. Mình rất vui vì được gặp lại cậu. Chúng mình sẽ là bạn.

Tôi tỏ vẻ dỗi dằn, không ai trong chúng tôi từng nói gì về việc trở thành bạn bè.

- Tại sao cậu không bao giờ nhắn tin? - Tôi bực bội hỏi.

- Nhắn tin gì?

- Mình thường xuyên đến gần nhà bố cậu ở New York..

- Đến gần nhà bố mình? Này Marcus, cậu chờ đợi gì ở mình?

- Không gì cả.

- Đừng nói là không gì cả, mình cảm thấy rõ ràng là cậu ghét mình. Có phải cậu ghét mình đã bỏ cậu mà đi không?

- Có thể.

Nàng thở dài để che giấu sự tức tối.

- Marcus, cậu là một chàng trai tuyệt vời. Nhưng chúng mình không còn là một đôi nữa. Mình rất vui vì gặp lại cậu và hai anh họ của cậu. Nhưng nếu như cậu thấy khó đối diện với mình vì không thể không nhớ lại quá khứ, vậy thì tốt nhất chúng mình tránh gặp nhau còn hơn.

Tôi nói dối nàng rằng tôi chẳng nhớ lại gì cả, rằng đối với tôi, chuyện giữa chúng tôi chẳng còn giá trị gì nữa, mà tôi cũng chẳng nhớ rõ lắm. Tôi nhặt mấy lon Dr Pepper rồi ra ngoài với hai anh họ. Tôi gặp lại Alexandra, nhưng đây không còn là Alexandra của ngày xưa nữa. Lần cuối tôi gặp nàng, nàng vẫn là của tôi. Lần này tôi gặp lại nàng, nàng đã hoàn toàn là một phụ nữ trẻ trung, trưởng thành, là sinh viên một trường đại học danh giá, trong khi tôi vẫn chỉ sống trong cái thế giới nhỏ bé Montclair. Tôi biết tôi phải quên nàng đi. Nhưng khi nhìn thấy nàng trong bộ đồ bơi bên thành bể thì hình bóng nàng soi xuống mặt nước trở thành hình phản chiếu trong chiếc gương ở Waldorf Astoria, và những kỉ niệm của quá khứ lại ùa về ám ảnh tâm trí tôi.

Chúng tôi ở lại Hamptons, trong nhà bác Neville suốt kì nghỉ. Cửa nhà ấy luôn rộng mở và Thiên đường - một cơ ngơi tuyệt vời tinh tế, hấp dẫn tất cả chúng tôi một cách kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên tôi được chứng kiến tài sản của gia đình Goldman ở Baltimore thua kém tài sản một người khác: So với dinh thự mà bác Patrick Neville mua thì cơ ngơi chuyên dùng để nghỉ hè của hai bác tôi chỉ như nhà của tôi ở Montclair so với nhà bác tôi ở Hamptons mà thôi.

Bác Patrick Neville cho trang trí lại toàn bộ nội thất với gu thẩm mĩ tinh tế, làm lại hoàn toàn nhà bếp và lắp đặt phòng tắm hơi dưới tầng hầm. Bể bơi được lát gạch mới. Bác giữ lại cái đài phun nước mà tôi mơ ước, cả con đường trải sỏi uốn lượn giữa các bụi hoa cẩm tú cầu dẫn đến tận bãi biển cát trắng mịn được nước biển xanh biếc không ngừng đều đặn liếm vào.

Từ khi chuyển đến New York, bác Patrick Neville đã đầu tư rất thành công, khiến cho tiền lương và các khoản lợi tức của bác cũng theo đó mà nhảy vọt. Thực sự bác đã tạo dựng được cả một gia sản kếch sù.

Mặc dù vẻ đẹp của Thiên đường khiến chúng tôi ngây ngất nhưng lí do chính khiến chúng tôi có mặt ở đây suốt là vì người nhà Neville. Hiển nhiên là vì Alexandra rồi, nhưng chúng tôi cũng rất quý mến bố nàng. Hồi còn ở Oak Park, lúc nào bác cũng chăm chút chúng tôi. Bác thực sự là người đàn ông vô cùng tốt bụng. Nhưng khi ở Hamptons, chúng tôi còn khám phá ra ở bác nhiều mặt khác: bác lôi cuốn, giàu tri thức, sẵn sàng cho mọi cuộc chơi. Chúng tôi cũng bất ngờ khi thấy mình rất thích được gần gũi bác.

Một lần, khi ra mở cửa, bác Patrick báo với chúng tôi là Alexandra không có nhà nhưng sắp về. Trong lúc chờ Alexandra, bác mời chúng tôi vào bếp, và lấy bia ra.

- Các cháu cũng không còn nhỏ nữa. - Bác nói như kiểu tự bào chữa trước vì sợ ai đó phản đối. - Các cháu cũng là đàn ông rồi. Bác rất tự hào khi được biết các cháu.

Bác Patrick khui các chai bia, lần lượt đưa cho chúng tôi rồi cùng chúc sức khỏe.

Tôi biết Hội Goldman chúng tôi có cái gì đó hơi khác thường khiến bác Patrick thấy ấn tượng. Bác rất thích nói chuyện với chúng tôi. Một hôm, bác hỏi chúng tôi say mê cái gì. Ngay lập tức, chúng tôi liền thể hiện tình yêu với thể thao, chia sẻ với bác mọi suy nghĩ. Hillel nói về chính trị, bác Patrick tiếp lời còn say sưa hơn nữa.

- Chính trị cũng khiến bác luôn say mê. - Bác Patrick nói. - Tương tự như lịch sử. Văn học cũng thế. Thùng rỗng thì bao giờ cũng kêu to.

- Shakespeare! - Hillel phát hiện ra ngay tác giả của câu mà bác vừa trích dẫn.

- Chính xác! - Khuôn mặt bác Neville bừng sáng. - Sao cháu biết?

- Cậu ấy biết hết, bé nhỏ mà gì cũng biết. - Woody tự hào. - Cậu ấy là thần đồng.

Bác Patrick Neveill nhìn chúng tôi và mỉm cười, sung sướng vì có chúng tôi bầu bạn.

- Các cháu là những thanh niên cừ khôi. - Bác nói với chúng tôi. - Bố mẹ của các cháu chắc chắn phải rất tự hào.

- Bố mẹ của cháu chẳng tử tế gì đâu. - Woody từ tốn giải thích.

- Đúng vậy đấy ạ. - Hillel khẳng định. - Đến mức mà cháu phải cho bạn ấy mượn bố mẹ.

Bác Neville ngớ người ra rồi phá lên cười.

- Ồ, các cháu thật sự là những đứa bé ngoan! Một chai nữa nhé?

Chúng tôi được phép rất thoải mái ở Thiên đường. Chúng tôi thích ở đó chơi cả ngày, sau có mấy bữa thì ở lại chơi luôn cả tối. Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra rằng sự có mặt của Alexandra khiến nội bộ Hội Goldman không còn thống nhất chặt chẽ nữa. Tôi khó giữ khoảng cách với Alexandra: Bắt buộc tôi phải luôn ở cạnh Woody và Hillel. Thế nhưng hormone của hai anh chàng này đang độ sôi sục, khiến ánh mắt họ cứ như muốn ăn tươi nuốt sống Alexandra. Tôi ghen tuông khủng khiếp khi phải để hai ông anh họ quý hóa ở cùng nàng. Lúc ở bể bơi, tôi luôn rình rập họ. Tôi xem họ bày trò chọc nàng cười. Khi thấy Woody dùng đôi cánh tay cơ bắp cuồn cuộn bế Alexandra ném xuống nước, tôi cố quan sát Alexandra để đánh giá xem mắt nàng có sáng hơn lên khi nhìn một trong hai người anh họ của tôi hay không.

Mỗi ngày trôi qua, tôi lại càng cảm thấy ghen tuông hơn. Tôi ghen với Hillel vì sự quyến rũ của trí tuệ, vì kiến thức, vì sự tự nhiên của anh. Tôi thấy rõ Alexandra nhìn anh như thế nào, tôi thấy rõ nàng đã chạm nhẹ vào anh ra sao và điều đó làm tôi phát điên.

Lần đầu tiên Woody khiến tôi tức tối. Anh là người tôi luôn yêu quý, thế mà tôi đã ghét thậm tệ lúc anh cởi áo phông vì người đầy mồ hôi, để lộ cơ thể đẹp như tượng mà Alexandra không thể không ngắm nhìn, thậm chí đôi khi còn khen ngợi. Tôi thấy rõ nàng nhìn anh như thế nào, tôi thấy rõ nàng đã chạm nhẹ vào anh thế nào và điều đó khiến tôi phát điên.

Tôi bắt đầu theo dõi họ. Nếu một trong hai người bỗng dưng đi đâu mất, ngay lập tức tôi đâm ra nghi ngờ. Tôi tưởng tượng những cuộc hẹn hò bí mật và những cái ôm hôn bất tận. Buổi tối, khi về nhà bác Goldman, lúc dùng bữa trên sân ngoài trời, bác Saul hỏi chúng tôi:

- Thế nào các con, chơi vui chứ hả? Các con sao yên lặng thế?

- Chơi vui ạ. - Một đứa trả lời.

- Mọi chuyện ở nhà Neville ổn chứ? Có chuyện gì phải nói cho bố không nào?

- Tất cả mọi chuyện đều ổn, chúng con chỉ hơi mệt thôi.

Điều bác Saul có thể nhận thấy là sự căng thẳng không thể che giấu giữa các thành viên của Hội. Lần đầu tiên trong đời, ba chúng tôi đều muốn chung một điều mà không thể chia sẻ với nhau.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »