Sau hai ngày ở New York, tôi thay đổi hoàn toàn khi trở về Boca Raton. Lúc đó là đầu tháng Năm năm 2012.
- Chuyện gì xảy ra với anh thế, anh bạn? - Ông Leo hỏi khi nhìn thấy tôi. - Trông anh khác quá!
- Alexandra và cháu đã hôn nhau. Tại nhà cháu ở New York.
Ông có vẻ không tin vào tai mình.
- Tôi tin là điều đó sẽ giúp anh phát triển cuốn tiểu thuyết đang viết.
- Đừng hí hửng lộ liễu thế chứ bác Leo.
Ông Leo mỉm cười.
- Tôi mừng cho anh, Marcus. Tôi rất quý anh. Anh là người tốt. Nếu tôi có con gái, tôi sẽ gả cho anh. Anh xứng đáng được hạnh phúc.
Một tuần trôi qua kể từ buổi tối giữa tôi và Alexandra ở New York, tôi không có tin tức gì về nàng. Tôi thử gọi cho nàng hai lần đều không được.
Không có tin tức từ Alexandra, tôi lên mạng tìm thông tin, vào cả trang facebook chính thức của Kevin, tôi phát hiện họ đi Cabo San Lucas. Tôi nhìn thấy ảnh nàng bên bể bơi, hoa cài trên tóc. Anh ta thật không đúng mực khi trưng cuộc sống riêng tư ra trước bàn dân thiên hạ. Những bức ảnh ấy ngay lập tức được giới săn tin dùng lại. Tôi đọc thấy: Kevin dập tắt tin đồn nhờ công khai những bức ảnh trong kì nghỉ ở Mexico.
Tôi tổn thương ghê gớm. Tại sao nàng hôn tôi nếu như sau đó lại đi với anh ta? Cuối cùng chính người đại diện tôi đã thông báo về tin đồn.
- Marcus, cậu biết chưa? Có chuyện cơm không lành canh chẳng ngọt giữa Kevin và Alexandra.
- Tôi chỉ thấy những bức ảnh họ rất hạnh phúc ở Cabo San Lucas thôi.
- Cậu thấy ảnh của họ ở Cabo San Lucas à? Có vẻ như Kevin muốn có thời gian riêng tư với Alexandra nên đã gợi ý chuyến đi này. Quan hệ giữa họ không ổn một thời gian rồi, ít nhất thì đó là những gì người ta nói. Cô ấy không hài lòng chút nào việc anh ta đăng ảnh lên mạng xã hội. Hình như cô ấy đã bỏ về Los Angeles luôn.
Tôi không có cách nào kiểm chứng xem những gì người đại diện của tôi nói có đúng không. Những ngày sau đó, tôi vẫn không có tin gì. Tôi đã dọn dẹp xong ngôi nhà của bác Saul. Dịch vụ dọn nhà đến mang đi những thứ cuối cùng. Tôi thấy thật lạ khi nhìn ngôi nhà trống vắng.
- Anh sẽ làm gì với ngôi nhà này? - Bác Leo hỏi tôi.
- Cháu nghĩ sẽ bán.
- Thật à?
- Vâng. Bác đã nói với cháu rằng kỉ niệm phải cất ở trong tim và cháu nghĩ bác có lí.