Bà nội thường rủ bác Saul đi ăn tối. Khi có mặt, tôi cũng đi cùng họ.
Tối hôm đó, bà đặt chỗ trong một nhà hàng hải sản ở phía bắc Miami và nhắn tin căn dặn bác về khoản trang phục: “Chúng ta sẽ đến một nhà hàng sang trọng Saul, con nhớ ăn vận lịch sự nhé.” Trước khi đi, bác Saul mặc một chiếc áo vest, cái duy nhất mà bác có, và hỏi tôi:
- Trông bác thế nào?
- Hoàn hảo ạ.
Nhưng đó không phải những gì bà nghĩ. Chúng tôi đến đúng giờ, nhưng bởi vì bà đến sớm hơn nên bà cho rằng chúng tôi trễ hẹn.
- Saul, con lúc nào cũng muộn. May là có Markie ở với con, nên mẹ tự nhủ có lẽ con bị tắc đường.
- Con xin lỗi.
- Còn nữa, nhìn con xem. Ít nhất cũng phải mặc áo vest và áo sơ mi hợp màu nhau chứ.
- Markie nói là ổn mà.
- Đúng vậy, cháu đã nói thế.
Bà nhún vai.
- Nếu Markie thấy ổn thì ổn rồi. Cháu mới là ngôi sao. Nhưng dù sao thì Saul, con có thể quan tâm tới mình hơn một chút được không? Trước đây trông con lúc nào cũng thật lịch lãm.
- Đó là trước đây.
- À, mẹ mới nói chuyện với nhà Montclair. Mùa hè này, Nathan muốn mời chúng ta tới đó. Mẹ nghĩ đi xa sẽ giúp con khuây khỏa đôi chút. Nó nói sẽ lo vé máy bay.
- Không mẹ ơi. Con không muốn. Con đã nói với mẹ rồi mà.
- Con lúc nào cũng từ chối. Thật cứng đầu. Nathan hiền hòa như mẹ. Còn con lúc nào cũng một mình một phách. Giống hệt bố con! Bởi vậy mà hai bố con mới khó hòa thuận với nhau.
- Chuyện đó chẳng liên quan gì cả mẹ ạ. - Bác Saul bào chữa.
- Rất liên quan. Nếu hai người không sống trong cái vỏ của mình thì mọi chuyện có thể đã rất khác.
Họ chỉ tranh luận vài phút. Sau đó chúng tôi gọi món và im lặng gần như suốt bữa ăn. Khi sắp kết thúc, bà nội viện cớ đi vệ sinh để rời bàn nhưng thực chất là đi thanh toán để không làm chạnh lòng con trai. Đến lúc phải về, bà ôm bác Saul và nhét năm mươi đô la vào túi bác. Bà lên taxi, người coi xe đánh chiếc Range Rover đến cho tôi và hai bác cháu về nhà.
Thường xuyên, và cả buổi tối hôm đó, bác Saul muốn tôi chạy xe lòng vòng để thư giãn. Bác không đưa địa chỉ cụ thể nhưng tôi biết bác muốn gì. Tôi lên đại lộ Collins, lướt qua những tòa nhà ven biển. Thỉnh thoảng tôi chạy xe tới tận West Hollywood và Fort Lauderdale. Đôi khi tôi đổi hành trình về phía Aventura và Country Club Drive, ngang qua những tòa nhà trước đây từng thuộc về gia đình Baltimore ở thời kì hoàng kim. Khi nào muốn kết thúc chuyến đi, bác bảo: “Về thôi, Markie.” Tôi không biết những chuyến đi đó là lúc cho bác hoài niệm hay muốn trốn chạy hiện thực. Tôi những tưởng bác sẽ yêu cầu tôi thay đổi hành trình, đi cao tốc I-95, con đường dẫn về Baltimore và trở lại Oak Park.
Trong khi chúng tôi chạy xe lòng vòng khắp Miami, tôi hỏi bác Saul:
- Có chuyện gì giữa bác và ông nội khiến hai người không nói chuyện với nhau suốt mười hai năm vậy?