Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1580 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 39 -
mùa thu năm 2002

Sau khi bác Anita qua đời, Alexandra là cứu tinh của tôi. Nàng cho tôi sự cân bằng, điểm tựa trong cuộc sống. Thời điểm tôi tốt nghiệp đại học cũng là giai đoạn hai năm nàng không có chút tiến triển nào với việc sản xuất âm nhạc. Nàng hỏi ý kiến tôi phải làm gì thì tôi trả lời theo tôi, chỉ có hai thành phố thuận lợi để khởi đầu sự nghiệp âm nhạc là New York và Nashville.

- Nhưng em không biết ai ở Nashville cả. - Nàng nói.

- Anh cũng thế.

- Vậy thì chúng ta tới đó thôi.

Thế là chúng tôi cùng nhau đi Nashville.

Một buổi sáng, nàng tới Montclair đón tôi ở nhà bố mẹ tôi. Nàng bấm cửa và mẹ tôi mở cửa, tươi cười:

- Alexandra!

- Cháu chào bác, bác Goldman.

- Thế nào, khởi hành chuyến đi lớn hả?

- Vâng, bác Goldman. Cháu rất vui vì có Markie đi cùng.

Tôi tin là bố mẹ tôi hài lòng với việc tôi đi xa. Từ trước tới nay, nhà Baltimore luôn có một chỗ đứng quan trọng trong cuộc sống của tôi, lúc này có lẽ là thời điểm cần thiết để tôi đi xa họ.

Mẹ cho rằng đó chỉ là sự bồng bột điên rồ của tuổi trẻ và cùng lắm là hai tháng sau chúng tôi sẽ trở về, mệt mỏi với những trải nghiệm. Mẹ tôi làm sao có thể tưởng tượng được những gì diễn ra ở Tennessee?

Rời New Jersey, trên xe ô tô, Alexandra hỏi:

- Quá buồn vì chưa được tận hưởng văn phòng mới phải không Markie?

- Không, rồi sẽ có lúc anh bắt đầu viết tiểu thuyết. Hơn nữa, anh không muốn làm người Montclair cả đời.

Nàng mỉm cười:

- Vậy anh sẽ trở thành ai? Người Baltimore à?

- Anh tin là anh chỉ muốn trở thành Marcus Goldman thôi.

Với tôi, đó là khởi đầu một giai đoạn kì diệu kéo dài hai năm và giúp đưa Alexandra lên tới đỉnh vinh quang. Đó cũng là khởi đầu của cuộc sống lứa đôi. Hằng tháng Alexandra nhận được một khoản nhỏ từ tiền kí gửi của bố. Tôi có khoản tiền thừa kế của ông nội. Chúng tôi thuê một căn hộ nhỏ, ngôi nhà chung đầu tiên của chúng tôi, nơi nàng sáng tác nhạc còn tôi viết những trang bản thảo tiểu thuyết đầu tiên trên bàn bếp.

Chúng tôi không đặt ra bất cứ câu hỏi nào cho nhau, như liệu như thế này có quá sớm không, liệu chúng tôi có đủ khả năng hỗ trợ cho nhau qua những khó khăn trắc trở trên con đường phát triển sự nghiệp nghệ thuật. Đó là cả một sự cá cược mạo hiểm. Tất cả có thể kết thúc mà chẳng đem lại kết quả tốt đẹp nào. Chỉ có sự hiểu biết và thông cảm lẫn nhau mới làm rõ mọi thứ. Lúc đó, dường như không thể và không có điều gì tác động xấu đến chúng tôi.

Nơi chúng tôi ở chắc chắn có hơi chật chội. Chúng tôi cùng nhau mơ một ngày nào đó sẽ chuyển đến ở trong một căn hộ lớn tại West Village, có ban công đầy hoa, nàng là ca sĩ nổi tiếng còn tôi là nhà văn thành công.

Tôi động viên nàng quên lãng hoàn toàn hai năm vừa rồi với nhà sản xuất New York, nàng chỉ cần làm những gì mình thích là được. Phần còn lại không quá quan trọng.

Nàng viết một loạt những bài hát mới mà tôi thấy rất hay. Tôi thấy lại phong cách của nàng. Tôi khuyến khích nàng viết lại và cải thiện một số sáng tác cũ. Nàng cũng thử phản ứng của khán giả qua các buổi biểu diễn trên những sân khấu tự do trong các quán bar ở Nashville. Ở đó có quán Nightingale rất đặc biệt, là nơi trong đám đông khán giả thường lẫn cả các nhà sản xuất tìm kiếm các tài năng mới. Tuần nào nàng cũng đến đó hát, hi vọng được phát hiện.

Một ngày của chúng tôi khá dài. Hết buổi tối mệt mỏi sau khi chơi nhạc trong các quán cà phê, chúng tôi đi ăn đêm ở một tiệm cả hai cùng thích. Quán mở cả ngày cả đêm và chúng tôi có thể ngồi bệt xuống sàn nhà. Mệt, đói nhưng hạnh phúc. Chúng tôi gọi bánh mì kẹp cỡ lớn và sau khi đã no bụng, chúng tôi nán lại một chút để nghỉ ngơi. Tất cả đều ổn. Nàng nói với tôi:

- Hãy kể cho em, Markie, kể cho em về ngày mai sẽ thế nào đi.

Tôi kể cho nàng nghe về tương lai của chúng tôi.

Tôi kể về những bài hát nàng viết sẽ thành công rực rỡ, những buổi biểu diễn cháy vé, những sân vận động chật kín người, hàng triệu khán giả muốn nghe nàng hát. Tôi tả tỉ mỉ cả hình ảnh nàng trên sân khấu với những tiếng reo hò của khán giả.

Rồi tôi nói với nàng về chúng tôi, về New York nơi chúng tôi sẽ sống, về Florida nơi chúng tôi sẽ có một căn nhà nghỉ dưỡng. Nàng hỏi tôi:

- Tại sao lại là Florida?

Tôi trả lời:

- Bởi vì nơi đó rất tuyệt.

Thường thì khi đó khá muộn nên chỉ còn rất ít khách trong quán. Alexandra sẽ cầm guitar, tựa lưng vào tôi và bắt đầu hát. Tôi nhắm mắt, cảm thấy không thể tuyệt vời hơn.

Vào mùa thu, chúng tôi tìm được một phòng thu với mức giá hợp lí. Nàng sẽ thu âm một đĩa nhạc.

Bây giờ, chúng tôi phải bắt tay vào việc.

Chúng tôi ghé thăm một vòng các công ty phát hành băng đĩa trong thành phố. Nàng rụt rè đến quầy lễ tân, trên tay cầm phong bì đựng đĩa thu âm những bài hát hay nhất của nàng đã được trau chuốt tỉ mỉ nhất. Cô lễ tân nhìn nàng với vẻ không mấy dễ chịu. Cuối cùng nàng cất lời:

- Xin chào, tôi tên là Alexandra Neville, tôi tìm một công ty phát hành đĩa và…

- Cô có bản thu chưa? - Người phụ nữ ở quầy lễ tân hỏi, để lộ giữa hai hàm răng miếng kẹo cao su nhai dở.

- Vâng. Nó đây.

Nàng đưa chiếc phong bì quý giá cho cô lễ tân, cô ta quẳng nó vào cái sọt nhựa phía sau, trong đó đã đầy những bản thu âm khác.

- Thế thôi sao? - Alexandra hỏi.

- Xong rồi. - Cô nhân viên trả lời với giọng rất khó chịu.

- Chị sẽ gọi lại cho tôi chứ?

- Nếu bản thu của cô ổn, chắc là sẽ gọi.

- Nhưng làm sao tôi có thể chắc chắn là các chị sẽ nghe?

- Cô biết không, bé con, trong cuộc sống chẳng có điều gì chắc chắn cả.

Nàng thất vọng rời tòa nhà, lên xe ô tô tôi đang đợi bên ngoài.

- Họ nói rằng nếu nghe mà thích thì họ sẽ gọi lại.

Nhiều tháng trôi qua, không có ai gọi điện cả.

Ngoài bố mẹ tôi, không ai thực sự biết tôi đang làm gì. Một cách chính thức mà nói thì tôi đang ở trong thư phòng của mình ở Montclair bận viết tiểu thuyết đầu tay.

Nhưng không ai kiểm chứng điều đó.

Một người khác nữa biết sự thật là Patrick Neville, thông qua Alexandra. Tôi không nối lại quan hệ với người đàn ông đã cướp đi bác gái của tôi.

Đó là bóng đen duy nhất trong mối quan hệ giữa tôi và Alexandra. Tôi không muốn gặp ông ta, tôi sợ mình sẽ xông đến bóp cổ ông ta mất. Tốt hơn hết là tôi nên tránh xa. Đôi khi Alexandra nói với tôi:

- Anh biết không, bố em…

- Chúng ta đừng nói về chuyện đó. Cứ để thời gian trôi đi.

Nàng không nằn nì thêm.

Thực ra, người duy nhất tôi muốn giấu sự thật về mối quan hệ giữa tôi và Alexandra là Hillel. Tôi đã trót bịa đặt mà không thể rút lời.

Tôi không liên lạc thường xuyên với Hillel. Mọi chuyện chẳng còn như trước nữa. Như thể sau cái chết của bác Anita, mối quan hệ của chúng tôi cũng bị sứt mẻ. Nhưng sự việc không chỉ liên quan đến sự ra đi của mẹ anh mà còn có chuyện khác mà lúc đó tôi không biết.

Hillel trầm tư hơn, chỉ tập trung học luật, đồng thời cũng cắt đứt liên hệ với Woody.

Woody làm lại cuộc đời ở Madison. Thỉnh thoảng tôi vẫn gọi cho Woody nhưng anh không còn gì để kể. Tôi hiểu được những tháng ngày tồi tệ của Woody khi một hôm, anh nói với tôi qua điện thoại:

- Không có gì đặc biệt: trạm xăng, công việc ở nhà hàng, công việc nối tiếp công việc, vậy thôi.

Họ đã ngừng mơ mộng, họ đã từ chối được sống và bị cuộc đời nuốt chửng. Họ đã đầu hàng.

Họ từng bảo vệ những kẻ bị áp bức, lập nhóm làm vườn, đã từng mơ về bóng bầu dục, về tình bạn vĩnh cửu. Đã từng có một Hội Goldman gắn bó keo sơn, từng là những con người mộng mơ loại một. Chính điều đó khiến chúng tôi trở nên đặc biệt. Nhưng từ nay, trong bộ ba chúng tôi, chỉ còn tôi là người cuối cùng đang sống với giấc mơ. Giấc mơ xưa cũ. Tại sao tôi muốn trở thành nhà văn nổi tiếng chứ không đơn thuần chỉ là một nhà văn? Đó là bởi vì những người nhà Baltimore. Họ từng là hình mẫu lí tưởng mà tôi khát khao. Họ đã trở thành đối thủ của tôi. Tôi chỉ khát khao vượt qua họ.

Cũng vào năm 2002 đó, bố mẹ và tôi đến Oak Park nhân dịp lễ Tạ ơn. Chỉ có Hillel và bác Saul cùng thưởng thức những món ăn do cô Maria nấu.

Mọi thứ không còn như trước nữa.

Đêm đó, tôi không tài nào ngủ được. Khoảng hai giờ sáng, tôi xuống nhà ăn lấy chai nước uống. Tôi thấy có ánh sáng trong văn phòng bác Saul. Tôi đến, thấy bác ngồi trong ghế bành đọc sách trước bức ảnh chụp hai vợ chồng.

Bác nhận ra sự có mặt của tôi. Tôi lúng túng vì đã cắt ngang luồng suy nghĩ của bác.

- Cháu không ngủ à, Marcus?

- Vâng. Cháu không ngủ được.

- Cháu có điều gì phiền muộn à?

- Chuyện gì đã xảy ra với bác Anita? Tại sao bác gái lại bỏ bác?

- Điều đó không quan trọng.

Bác không chịu nói về chủ đề đó. Giữa những người Baltimore và tôi lần đầu tiên có hàng rào không thể vượt qua, có những bí mật không thể chia sẻ.

New York

Tháng Tám năm 2011

Người bác mà tôi không còn nhận ra kia là ai? Tại sao bác lại đẩy tôi ra khỏi nhà?

Trên điện thoại, tôi cảm thấy giọng bác Saul khá cứng rắn.

Tôi yêu mảnh đất Florida vì nó đã trả lại bác Saul cho tôi. Thời điểm từ năm 2002 bác Anita mất cho đến khi Thảm kịch xảy ra năm 2004, bác Saul hẳn có lí do để đắm chìm trong phiền muộn. Nhưng từ năm 2006 khi chuyển đến Coconut Grove thì bác Saul đã thay đổi. Tới với Florida, bác Saul lại đúng là người bác yêu quý của tôi. Trong năm năm liền, cuộc sống của tôi lại có niềm vui với bác.

Nhưng giờ đây, một lần nữa tôi cảm thấy quan hệ của chúng tôi dần xấu đi. Bác lại trở thành ông bác ấy, con người dường như đang giấu giếm tôi điều gì đó. Bác có bí mật, nhưng bí mật đó là gì? Có liên quan đến sân vận động Madison không? Bởi tôi nài nỉ trong điện thoại, nên bác nói với tôi:

- Cháu muốn biết tại sao bác tài trợ cho sân vận động Madison à?

- Cháu rất muốn biết.

- Vì Patrick Neville.

- Vì Patrick Neville sao? Ông ta thì liên quan gì tới tất cả những chuyện này?

Việc Woody và Hillel vào đại học đã có những hệ lụy đến cuộc sống của bác Saul và bác Anita mà tôi chưa từng nghĩ tới. Trong nhiều năm, Hillel và Woody là trung tâm cuộc sống gia đình Baltimore. Mọi việc đều được sắp xếp tổ chức xung quanh Hillel và Woody: các khoản tiền học phí, những kì nghỉ, những lớp học phụ đạo. Lịch trình hằng ngày được sắp xếp theo thời gian biểu của Hillel và Woody. Những buổi tập bóng, những chuyến dã ngoại, các vấn đề ở trường học. Suốt nhiều năm, hai bác Anita và Saul chỉ sống vì Hillel và Woody, đồng thời nhờ đó mà cảm nhận cuộc sống.

Nhưng bánh xe của cuộc sống cứ quay: Ở tuổi ba mươi, bác Saul và Anita có cả cuộc sống trước mặt họ. Họ có Hillel, họ mua căn biệt thự khang trang rộng lớn. Thế rồi, hai mươi năm trôi qua nhanh như chớp. Nháy mắt một cái, Hillel, đứa trẻ ngày ấy với biết bao triển vọng, đã đến tuổi vào đại học.

Vào một ngày năm 1998, ở Oak Park, Hillel và Woody ung dung trên chiếc ô tô do bác Saul tặng, rời nhà vào đại học. Sau hai mươi năm viên mãn, ngôi nhà bỗng dưng trống vắng.

Không còn trường học, không còn bài tập, cũng chẳng còn những buổi tập bóng, không còn những thời hạn. Chỉ có căn nhà trống vắng đến mức nói ở trong nhà có tiếng vọng. Chẳng còn âm thanh, chẳng còn linh hồn.

Bác Anita cố gắng nấu ăn cho chồng. Mặc cho lịch làm việc cứng nhắc ở bệnh viện, bác gái vẫn bố trí thời gian để nấu những món ăn tỉ mỉ và phức tạp. Nhưng khi ngồi vào bàn, họ cứ im lặng. Trước đây, những cuộc hội thoại tự nó đến: Hillel, Woody, trường học, bài tập, bóng bầu dục. Hiện tại, chỉ có sự im lặng nặng nề.

Họ mời bạn bè đến chơi, tới các buổi từ thiện: Sự có mặt của người thứ ba giúp họ đỡ buồn chán. Nói chuyện trở nên dễ dàng và sôi nổi hơn. Nhưng trên xe ô tô trở về thì họ không còn từ nào nữa. Họ nói về người này, người khác, nhưng không bao giờ nói về chính mình. Họ quá bận rộn quan tâm đến con cái đến mức họ không nhận ra mình chẳng có gì để nói với nhau.

Họ khép mình trong im lặng, nhưng ngay khi gặp lại Woody và Hillel, họ trở nên sinh động. Đến gặp con ở trường đại học làm họ bận rộn. Được nhìn thấy chúng về nhà vài ngày làm họ căng tràn hạnh phúc. Mọi hoạt động khởi động lại, căn nhà như tái sinh. Cần phải mua sắm cho bốn người. Rồi các con lại đi và sự im lặng lại bao trùm.

Dần dần, không chỉ có căn nhà mất đi âm thanh sống động của nó khi không có Hillel và Woody, mà kể cả ở những nơi khác nữa. Tất cả đều khác. Họ cố gắng làm những gì vẫn thường làm: đến Hamptons, tới Buenavista, Whistler. Nhưng không có Hillel và Woody, những địa điểm hạnh phúc ấy trở nên buồn chán.

Trường đại học dần nuốt chửng cả Hillel và Woody, khiến mọi chuyện ngày càng trở nên tồi tệ. Bác Saul và bác Anita cảm thấy như mất con. Hai anh tôi có bóng bầu dục, có tờ báo của trường, có các tiết học. Họ ngày càng có ít thời gian cho bố mẹ. Mỗi khi có chút thời gian, họ lại dành cho Patrick Neville.

Với bác tôi, đó là cả sự chạnh lòng và xúc phạm nặng nề.

Bác bắt đầu cảm thấy ít quan trọng đi, ít cần thiết hơn. Bác, người chủ gia đình, người tư vấn, người chỉ dẫn, nhà thông thái, người quyền năng nhất đã không còn sân chơi. Cái bóng của Patrick Neville sừng sững trước Hillel và Woody. Trong ngôi nhà bị rơi vào lãng quên ở Oak Park, bác Saul dần cảm thấy xa cách Woody và Hillel vì sự xuất hiện của Patrick.

Khi Hillel và Woody trở về Baltimore, họ kể lại Patrick tuyệt vời như thế nào. Khi bác Saul và bác Anita đến Madison xem đội Titans chơi bóng, họ cảm thấy rõ có gì đó rất đặc biệt giữa Patrick và hai con. Những người anh họ của tôi đã thấy một mẫu hình mới để noi theo, một mẫu hình đẹp hơn, mạnh hơn và giàu hơn, đó chính là Patrick.

Mỗi khi nghe có chuyện gì liên quan đến Patrick, bác Saul đều tỏ vẻ bực dọc:

- Anh chàng Neville này có gì hay ho nhỉ?

Nếu Woody và Hillel cần giúp đỡ, từ nay họ sẽ tìm tới Patrick. Khi những băn khoăn về lựa chọn nghề nghiệp nổi lên, họ lại tìm Patrick để tham vấn ý kiến:

- Tại sao bọn nó lúc nào cũng gọi Patrick? - Bác Saul khó chịu. - Chúng ta không còn là gì với chúng nữa à? Chúng ta không đủ giỏi đủ tốt à? Anh chàng Neville ở New York quỷ tha ma bắt ấy có gì tốt hơn anh chứ?

Một năm, rồi hai năm trôi qua. Bác Saul ngày càng bị thất sủng. Sự tồn tại ở Baltimore không còn đủ với bác. Bác muốn lại được ngưỡng mộ. Bác không còn nghĩ đến bác Anita, mà chỉ nghĩ về bản thân. Họ đến Buenavista ở vài ngày để hâm nóng tình cảm. Nhưng tất cả không còn như trước. Bác Saul nhớ tình yêu của bọn trẻ. Bác nhớ đứa cháu Marcus, muốn thấy nó kinh ngạc trước căn phòng hào nhoáng sang trọng của mình. Bác Anita nói rằng bác cảm thấy hạnh phúc vì họ lại có không gian riêng cho nhau, rằng cuối cùng họ cũng có thời gian dành cho nhau. Nhưng sự yên bình ấy không hợp với bác Saul. Cuối cùng bác Anita nói với bác Saul:

- Em chán anh lắm, Saul ạ. Hãy nói là anh yêu em đi. Hãy nói với em những gì anh từng nói với em cách đây ba mươi năm.

- Em yêu, nếu em thấy chán, hãy nuôi một con chó.

Bác không nhận ra vợ mình đang thực sự lo lắng: Bác Anita thấy rõ trong gương hình ảnh mình đã già. Bác đặt ra hàng nghìn câu hỏi: Bác bị bác Saul bỏ rơi là vì bác Saul bị Patrick Neville lấn át hay bởi bản thân mình không còn hấp dẫn? Bác thấy ở Madison những cô gái đôi mươi thân hình săn chắc, những bộ ngực tươi non và cảm thấy chồng mình muốn điều đó. Bác Anita thậm chí còn tham vấn bác sĩ thẩm mĩ, dùng dịch vụ làm lại ngực, là phẳng nếp nhăn và làm săn mông.

Bác Anita đau khổ. Bác Saul cảm thấy bị bỏ rơi nên cũng bỏ rơi luôn vợ mình. Bác Anita muốn xin bác đừng quay đi khi nhìn thấy vợ bởi vì tuổi già. Bác Anita muốn chồng nói rằng họ không thua cuộc. Bác muốn chồng yêu mình như trước, dù chỉ một lần. Muốn được chồng ham muốn mình, được chồng ôm hôn như trước. Như chàng trai Saul từng làm với nàng Anita trong căn phòng kí túc xá của Đại học Maryland, ở Buenavista, ở Hamptons, như đêm tân hôn của hai người, như khi có Hillel, và bao nhiêu lần khác nữa.

Nhưng Saul không có thời gian. Bác không muốn hàn gắn cuộc hôn nhân, bác không muốn tưởng nhớ quá khứ. Ông muốn một sự hồi sinh. Bất cứ khi nào có thể, bác lại xỏ giày thể thao, đi chạy trong khu phố.

- Trước nay anh chưa từng chạy bộ hay tập luyện gì. - Bác Anita nói.

- Thì bây giờ anh bắt đầu đây.

Buổi trưa, bác Saul không còn thích những bữa ăn do bác Anita mang từ Stella đến nữa. Bác không còn thích mì hay pizza nữa, mà chuyển sang ăn các loại salad và rất nhiều hoa quả. Bác đặt sẵn tạ tay trong phòng khách, và gắn một chiếc gương lớn. Bác Saul bắt đầu luyện tập thể thao chăm chỉ. Bác giảm cân, khôi phục sức khỏe, đổi loại nước hoa mới và kiểu quần áo mới. Những hôm nào bác trai tôi phải tiếp khách đến tận tối muộn với về, bác Anita vẫn chờ cơm.

- Xin lỗi em, anh có hẹn đi ăn tối.

- Chán quá, nhưng anh có chuyến công tác ở đây và một chuyến công tác ở kia…

- Các công ty hàng hải chưa bao giờ cần dịch vụ của anh như lúc này.

Bác Saul bỗng trở nên vui vẻ lạ thường.

Bác Anita chỉ muốn làm chồng hài lòng và bác sẵn sàng làm tất cả để đạt được điều đó. Bác diện váy vóc, chuẩn bị bữa tối, và thắp nến cho thêm phần lãng mạn: Khi bác Saul bước qua cánh cửa, bác Anita sẽ nhào vào hôn. Bác Anita chờ rất lâu. Đủ lâu để hiểu ra rằng bác Saul sẽ không về ăn tối. Cuối cùng, bác Saul cũng điện thoại ấp úng giải thích rằng không thể bỏ khách để mà về.

Bác Anita muốn làm bác Saul hài lòng và làm tất cả để đạt được điều đó. Bác đi tập thể dục, thay cả tủ quần áo mới, mua những bộ đồ ngủ ren. Bác Saul chỉ nói tối nay không được, nhưng cảm ơn em. Rồi bác Saul để vợ mình ở đó, trần truồng, chua chát.

Anita là ai? Là một người phụ nữ đang già đi.

Anita muốn làm cho chồng mình hài lòng, sẵn sàng làm tất cả vì điều đó. Nhưng đức lang quân kia lại không thèm nhìn bác nữa.

Bác Saul lại trở lại là người đàn ông cách đó ba mươi năm: nhảy nhót, hát hò và pha trò tếu táo.

Bác trở lại là người đàn ông mà bác Anita đã từng yêu đến thế. Nhưng bác Anita không còn là người yêu của bác Saul nữa.

Người bác Saul yêu tên là Cassandra, cô giáo dạy tennis ở Oak Park. Cô đẹp và chỉ bằng nửa tuổi họ. Nhưng điều làm Saul thích nhất, đó là khi bác nói, đôi mắt cô long lanh. Cách cô gái ấy nhìn bác giống như cách Hillel và Woody nhìn bác trước đây. Bác có thể khiến Cassandra ấn tượng: Bác kể cho cô nghe vụ đại thắng cổ phiếu ở giai đoạn trước, vụ Dominic Pemell và rất nhiều thương vụ luật pháp khác.

Bác Anita nhìn thấy các tin nhắn của Cassandra, thấy cô ta đến thăm bác Saul ở văn phòng cùng những khay salad và rau hữu cơ. Một buổi tối, bác trai rời nhà để đi “ăn tối với khách hàng”. Khi bác tôi trở về, bác Anita đã chờ sẵn, ngửi thấy mùi của người phụ nữ khác trên da thịt chồng. Bác Anita nói với chồng:

- Em sẽ rời xa anh, Saul ạ!

- Rời xa anh? Tại sao?

- Bởi vì anh lừa dối em.

- Anh không lừa dối em.

- Vậy Cassandra là gì?

- Anh không lừa dối em, mà đánh lừa nỗi buồn của chính anh.

Không ai biết trong những năm tháng con cái theo học ở Madison, bác Saul đã đau khổ đến thế nào vì sự thân thiết giữa Woody và Hillel với Patrick Neville.

Khi bác Saul và bác Anita đến Madison xem đội Titans thi đấu, họ cảm thấy mình như những người xa lạ đối với con. Khi cả hai đến sân vận động, Hillel đã ngồi cạnh Patrick ở một dãy ghế không còn chỗ trống nào. Họ đành ngồi phía sau. Thắng trận, họ tới gặp Woody ở lối ra phòng thay đồ. Bác Saul rạng rỡ vì tự hào và hạnh phúc nhưng những lời chúc của bác không có cùng trọng lượng như của Patrick Neville. Ý kiến của bác Saul không có giá trị như của ông ta. Mỗi khi bác Saul đưa ra lời khuyên về kĩ thuật hay chiến lược thì Woody thường trả lời:

- Vâng, có thể. Con sẽ hỏi ý kiến bác Patrick xem thế nào!

Sau trận đấu, bác Saul và bác Anita thường rủ Woody và Hillel cùng đi ăn tối. Nhưng gần như lần nào họ cũng từ chối, lấy lí do là muốn đi ăn với cả đội.

- Tất nhiên rồi, vui vẻ nhé các con. - Bác Saul nói với họ.

Một ngày sau trận đấu, bác Saul và Anita đi ăn ở một nhà hàng tại Madison. Vừa bước vào quán, bác đột ngột dừng lại rồi quay trở ra ngay.

- Có chuyện gì thế? - Bác Anita hỏi.

- Không có gì, - bác Saul trả lời - anh không thấy đói nữa thôi.

Bác chắn đường vợ và cố thuyết phục bác Anita không bước vào. Bác Anita hiểu rằng có chuyện gì đó và nhìn qua cửa kính nhà hàng, bác thấy Woody, Hillel ngồi cùng Patrick.

Một hôm, Woody và Hillel trở về Baltimore bằng chiếc Ferrari màu đen của Patrick. Bác Saul bực bội nói:

- Giờ thì sao? Chiếc ô tô mà bố mua cho các con không đủ tốt à?

Bác Saul có cảm giác đã bị Patrick vượt mặt. Không chỉ trong sự nghiệp, mà còn ở căn hộ tuyệt vời của ông ta tại New York, mức thu nhập không tưởng. Cuối tuần, hai con của ông cũng ở nhà Patrick tại New York. Patrick trở thành người bạn thân nhất của hai con trai bác Saul.

Càng đến xem đội Titans đấu bóng, Woody càng thắng thì bác Saul lại càng cảm thấy bị bỏ rơi. Patrick mới là người Woody chọn để bàn về những cơ hội và kế hoạch nghề nghiệp. Patrick mới là người mà hai con trai bác muốn cùng ăn tối sau mỗi trận đấu.

- Dù sao cũng là nhờ vợ chồng mình mà chúng không từ bỏ bóng bầu dục. - Bác Saul đau khổ than thở khi chỉ còn lại với vợ trong xe ô tô.

Cuối cùng gia đình họ cũng dùng bữa tối với nhau sau trận đấu. Khi Patrick Neville sắp xếp thanh toán trước, bác Saul rất tức giận.

- Anh ta nghĩ gì vậy? Rằng tôi không có tiền để mời sao? Anh ta nghĩ mình là ai thế?

Bác Saul của tôi đã thua cuộc.

Bác mua vé máy bay hạng thương gia thì đã sao? Patrick Neville còn dùng chuyên cơ riêng.

Patrick sở hữu chiếc ô tô đáng giá bằng một năm lương của bác Saul. Phòng tắm của ông ta to bằng phòng ngủ của vợ chồng bác. Còn phòng ngủ của Patrick rộng như phòng khách nhà bác Saul. Phòng khách của ông ta lớn bằng cả ngôi nhà của bác Saul.

Nghe đến đây, tôi nói với bác Saul trên điện thoại:

- Bác nhầm rồi bác Saul ạ. Hai anh luôn yêu và kính trọng bác vô cùng. Woody rất biết ơn những gì bác làm cho anh ấy. Woody nói rằng không có bác, có lẽ anh ấy đã phải sống vất vưởng ngoài đường rồi. Chính anh ấy đòi được in tên Goldman trên áo thi đấu.

- Vấn đề không phải là nhầm hay không, Marcus ạ. Đó là cảm xúc. Không ai có thể kiểm soát hoặc nói lí lẽ với cảm xúc. Chỉ một loại cảm xúc. Bác đã ghen tị, bác không tự tin. Patrick là ông Neville của New York, còn chúng ta chỉ là những con người nhà Goldman của Baltimore.

- Vậy bác đã chi sáu triệu đô là để có tên trên sân vận động Madison?

- Đúng vậy. Để tên bác được viết bằng những con chữ khổng lồ ở lối vào trường. Để tất cả mọi người có thể nhìn thấy. Để có được khoản tiền ấy, bác đã phạm sai lầm lớn. Có lẽ tất cả những điều xảy ra đều là lỗi của bác. Công việc ở siêu thị thực ra chỉ là hình phạt cho những lỗi lầm của bác.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »