Mười lăm ngày sau thảm kịch, thi hài Woody và Hillel được trả về cho gia đình chôn cất.
Chúng tôi chôn cả hai cùng một ngày, hai ngôi mộ nằm sóng đôi trong nghĩa trang Forrest Lane. Mặt trời mùa đông bỗng nhiên rạng rỡ, như thể cố tình đến tạm biệt họ. Tang lễ được tổ chức tuyệt đối riêng tư: Tôi phát biểu trước bà Artie Crawford, bố mẹ tôi, Alexandra và bác Saul cầm ở mỗi tay một bông hồng bạch. Tôi nhìn thấy dòng nước mắt bác chảy dài không dứt đằng sau đôi mắt kính mờ sương.
Sau lễ tang, chúng tôi ăn trưa trong khách sạn Mariott, là nơi tất cả chúng tôi đang ở. Dù cũng lạ lùng khi không ở nhà mình tại Oak Park, nhưng chủ yếu vì bác Saul chưa sẵn sàng để về nhà một mình. Phòng của bác ngay sát phòng tôi. Sau bữa ăn, bác nói sẽ lên phòng mình ngủ một giấc. Bác đứng dậy khỏi bàn ăn, lục túi tìm chìa khóa. Tôi nhìn theo bác, chiếc áo sơ mi đã sờn, những cọng râu mọc tua tủa, dáng đi mệt mỏi.
Bác đã nói: “Bác lên phòng mình nghỉ một chút.” Nhưng khi nhìn thấy cửa thang máy đóng lại, tôi chỉ muốn hét lên rằng phòng của bác không phải ở đây, mà ở cách mười dặm về phía bắc trong khu Oak Park, trên đường Willowick, tại một ngôi nhà tuyệt đẹp của Baltimore, sang trọng và thoải mái. Một ngôi nhà tràn đầy những bài hát nồng nhiệt vui tươi của ba đứa trẻ, đoàn kết bởi lời thề trang trọng của Hội Goldman - những con người yêu thương nhau như anh em ruột thịt. Bác đã nói với chúng tôi rằng “Bác lên phòng mình nghỉ một chút”, nhưng căn phòng của bác ở cách đấy ba trăm dặm về phía bắc, trong một ngôi nhà tuyệt vời ở Hamptons, nơi ngập tràn những giờ khắc hạnh phúc của chúng tôi. Bác Saul nói rằng “Bác lên phòng mình nghỉ một chút”, nhưng phòng của bác ở cách đấy một nghìn dặm về phía nam, ở tầng hai mươi sáu của khu Buenasvista, nơi bàn ăn được chuẩn bị cho năm người, bốn người nhà Goldman ở Baltimore và tôi.
Bác Saul không có quyền được nói rằng căn phòng với tấm thảm bụi bặm, chiếc đệm quá mềm trên tầng bảy của khách sạn Mariott ở Baltimore là phòng mình. Tôi không thể chấp nhận điều đó, tôi không thể chấp nhận việc một người nhà Goldman ở Baltimore ngủ cùng khách sạn với người nhà Goldman ở Montclair. Tôi xin lỗi để đứng dậy rời bàn ăn, lấy xe ô tô đi thuê ra phố mua vài thứ. Alexandra đi cùng.
Tôi lái xe tới tận Oak Park. Tôi gặp đội tuần tra và ra hiệu chào họ. Sau đó tôi dừng lại trước ngôi nhà của gia đình Baltimore. Tôi xuống xe, ngắm nhìn ngôi nhà. Alexandra ôm tôi từ phía sau. Tôi nói với nàng:
- Từ nay anh chỉ còn em.
Nàng ôm tôi thật chặt.
Sau đó, chúng tôi lang thang một lúc ở Oak Park. Tôi đi qua trường Oak Tree, sân bóng rổ không mấy thay đổi. Rồi chúng tôi trở lại khách sạn Mariott.
Alexandra không được khỏe. Nàng buồn vô cùng, nhưng hình như không chỉ có thế. Tôi hỏi nàng có chuyện gì. Nàng dè dặt trả lời rằng nó có liên quan đến sự ra đi của Hillel và Woody. Rõ ràng là nàng không nói hết với tôi.
Bố mẹ tôi ở lại thêm hai ngày rồi về Montclair. Họ không thể nghỉ việc lâu hơn. Họ mời bác Saul đến Montclair chơi một thời gian nhưng bác từ chối. Cũng giống như sau cái chết của bác Anita, tôi quyết định ở lại Baltimore một thời gian. Tôi tiễn bố mẹ ra sân bay, mẹ ôm tôi và nói:
- Thật tốt là con có thể ở lại với bác Saul. Mẹ rất tự hào về con.
Alexandra trở lại Nashville một tuần sau lễ tang. Nàng nói muốn ở bên tôi nhưng tôi thấy nàng nên tiếp tục với việc quảng bá cho album của mình. Nàng được mời đến nhiều chương trình truyền hình trên nhiều kênh địa phương quan trọng.
Tôi ở lại Baltimore cho tới kì nghỉ đông. Tôi chứng kiến cảnh bác Saul dần suy sụp theo thời gian. Thật khó chịu đựng điều đó. Bác giam mình trong phòng, nằm lì trên giường, bật tivi to hết cỡ để lấp đầy im lặng.
Còn tôi, hằng ngày tôi ở Oak Park và Forrest Lane, thu gom hết kỉ niệm vào kí ức.
Một buổi chiều, đang ở trung tâm thành phố, tôi quyết định đến văn phòng luật sư của bác mà không báo trước. Tôi định bụng đến lấy thư từ về nhà cho bác Saul, nó sẽ khiến bác bận rộn và có hướng suy nghĩ khác. Tôi biết rõ chị lễ tân, ấy vậy mà chị tỏ thái độ rất khó hiểu khi thấy tôi tới. Ban đầu, tôi nghĩ có thể do Thảm kịch. Tôi đòi vào văn phòng của bác tôi. Chị yêu cầu tôi chờ để đi tìm luật sư đồng sự. Tôi thấy cách hành xử của chị khá lạ lùng nên không làm theo: Tôi đi thẳng tới văn phòng của bác Saul, đẩy cửa bước vào. Cứ đinh ninh rằng căn phòng không có người nên tôi rất ngạc nhiên khi phát hiện ở đó có một người đàn ông mà tôi không quen.
- Ông là ai? - Tôi hỏi.
- Richard Philipps, luật sư. - Người đàn ông trả lời tôi với giọng khô khốc. - Cho phép tôi được hỏi anh là ai?
- Ông đang ngồi trong phòng làm việc của bác tôi, Saul Goldman. Tôi là cháu ông ấy.
- Saul Goldman? Nhưng ông ấy không còn làm việc ở đây nhiều tháng rồi.
- Ông nói gì thế?
- Ông ấy bị buộc phải thôi việc.
- Sao cơ? Không thể nào, chính bác ấy là người thành lập hãng luật này!
- Số đông các cổ đông đã yêu cầu ông ấy nghỉ việc. Cuộc sống là vậy, voi già chết đi và lũ sư tử trẻ ăn xác nó.
Tôi chỉ tay vào mặt ông ta, đe dọa:
- Ông đang ở trong văn phòng của bác tôi. Hãy ra ngoài ngay!
Đúng lúc đó xuất hiện chị lễ tân cùng với Edwin Silverstein, luật sư lâu năm nhất của hãng luật và là bạn chí cốt của bác Saul.
- Chú Edwin, - tôi nói, - chuyện gì xảy ra ở đây thế?
- Đến đây nào, Marcus. Chúng ta sẽ nói chuyện.
Philipps cười miệt thị, tôi giận điên người, nói lớn:
- Cái gã rác rưởi kia đã chiếm chỗ của bác cháu ư?
Philipps nghiêm mặt:
- Hãy giữ lịch sự nhé, được không chàng trai? Tôi không chiếm chỗ của ai hết. Như tôi đã nói với cậu, voi già chết đi và…
Ông ta không kịp nói hết câu, bởi tôi đã xông tới nắm cổ áo ông ta, gằn giọng:
- Khi lũ sư tử lại gần con voi già, những con voi con sẽ giết chúng!
Edwin ra lệnh cho tôi buông ra. Tôi vâng lời.
- Thằng này điên rồi. - Philipps hét lớn. - Tôi sẽ kiện nó! Tôi sẽ kiện! Có rất nhiều người chứng kiến!
Cả tầng đổ xô đến xem có chuyện gì. Tôi đưa tay gạt hết mọi thứ trên bàn xuống, kể cả máy tính xách tay, sau đó tôi xồng xộc rời văn phòng với vẻ mặt đằng đằng sát khí. Mọi người giãn ra nhường lối cho tôi. Tôi đi về phía thang máy.
- Marcus! - Edwin khó khăn lách qua đám người tò mò để đi về phía tôi. - Đợi chú đã!
Cửa thang máy vừa mở, tôi liền lao vào trong. Edwin vào thang máy cùng.
- Marcus, chú rất tiếc. Chú tưởng Saul đã nói cho cháu biết rồi.
- Không hề.
Ông đưa tôi đến một quán nước trong tòa nhà, mời tôi uống cà phê. Chúng tôi đứng chống tay cạnh dãy bàn cao không có ghế. Ông giải thích cho tôi với giọng thân tình:
- Bác Saul của cháu đã phạm sai lầm lớn. Ông ấy gian lận hàng trăm tài khoản của công ty, làm giả chứng từ để biển thủ công quỹ.
- Tại sao bác ấy phải làm như vậy?
- Chú không biết.
- Chuyện này xảy ra khi nào ạ?
- Các chú phát hiện ra việc này cách đây khoảng một năm. Nhưng nó được dàn dựng rất khéo. Ông ấy bắt đầu biển thủ tiền từ nhiều năm trước. Các chú phải mất nhiều tháng mới xác định được thủ phạm là bác cháu. Ông ấy đã chấp nhận trả lại một phần nên phía hãng luật không phát đơn kiện. Nhưng những người khác trong công ty đòi trừng phạt ông ấy và họ đã làm điều đó.
- Nhưng bác ấy là người sáng lập hãng luật này!
- Chú biết, Marcus ạ. Chú đã làm tất cả, thử mọi khả năng, nhưng mọi người đều chống lại ông ấy.
Tôi nổi cáu:
- Không, chú Edwin, chú chưa làm hết mọi thứ. Đáng ra chú nên bỏ đi với ông ấy và làm dự án khác. Đúng ra chú không nên để điều này xảy ra.
- Chú rất tiếc, Marcus.
- Không, nói xin lỗi thì dễ khi chú đã yên chí ngồi trên ghế của mình trong khi lão Philipps vô văn hóa kia chiếm chỗ của bác cháu.
Tôi giận dữ bỏ đi. Tôi trở về khách sạn Marriott, đập cửa phòng bác Saul. Bác mở cửa.
- Bác đã bị tống cổ khỏi văn phòng của chính mình à? - Tôi hét lên.
Bác cúi đầu, đến bên giường và ngồi xuống.
- Làm sao cháu biết?
- Cháu vừa tạt qua văn phòng bác. Cháu muốn xem bác có thư không và phát hiện ra họ đã cho cái đồ rác rưởi ấy vào văn phòng của bác. Chú Edwin đã kể hết. Bác định khi nào mới nói với cháu?
- Bác xấu hổ. Bác vẫn luôn xấu hổ.
- Nhưng chuyện gì xảy ra vây? Tại sao bác phải biển thủ tiền công ty?
- Bác không nói được. Là tự bác đã đặt mình vào tình huống tồi tệ.
Tôi sắp khóc. Bác nhìn thấy nên ôm tôi.
- Ôi Markie…
Tôi không thể kìm những giọt nước mắt, tôi muốn rời khỏi chỗ này.
⁎
Để thay đổi không khí, vào dịp nghỉ lễ cuối năm, Alexandra sử dụng tiền thu được từ việc bán album để tặng tôi một chuyến du lịch mười ngày ở khách sạn hạng sang tại Bahamas.Một kì nghỉ ngơi xa rời mọi thứ sẽ tốt cho cả tôi và nàng. Tôi nhận thấy nàng bị những sự kiện gần đây tác động mạnh mẽ. Ngày đầu tiên chúng tôi ở ngoài bờ biển cả ngày. Đó là lần đầu tiên sau một thời gian dài chúng tôi được bình yên bên nhau, nhưng tôi cảm nhận rõ có sự căng thẳng khó hiểu giữa chúng tôi. Chuyện gì đã xảy ra? Tôi vẫn có ý nghĩ nàng đang giấu tôi điều gì đó.
Buổi tối, trước khi đi ăn, chúng tôi uống cocktail ở quán bar trong khách sạn, tôi cố gắng dồn nàng nói ra sự thật. Tôi muốn biết. Cuối cùng nàng đành trả lời:
- Em không nói được.
Tôi bực dọc.
- Quá đủ những bí mật nhỏ rồi. Ai đó có thể thành thực với anh một lần, được không?
- Markie, em…
- Alexandra, anh muốn biết em đang giấu anh điều gì.
Nàng bỗng khóc nức nở ở ngay giữa quán bar. Tôi cảm thấy mình thật ngu ngốc. Tôi cố gắng nói nhẹ nhàng hơn để chữa cháy.
- Alexandra, em yêu, có chuyện gì thế?
Những dòng nước mắt như suối chảy xuống hai gò má nàng:
- Em không thể giấu anh sự thật, Marcus! Em không thể giữ bí mật cho riêng mình!
Tôi bắt đầu có một dự cảm xấu.
- Có chuyện gì vậy, Alex?
Nàng cố gắng bình tĩnh lại và nhìn thẳng vào mắt tôi:
- Em biết những gì các anh họ của anh định làm. Em biết họ sẽ bỏ trốn. Woody chưa từng định vào tù chịu án.
- Sao? Em đã biết trước? Nhưng họ nói với em khi nào?
- Buổi tối hôm đó. Lúc anh chuẩn bị thịt nướng với bác anh còn em đi dạo cùng với họ. Họ đã kể hết. Em đã hứa sẽ không nói với ai.
Tôi chưa hết ngạc nhiên, nhắc lại:
- Em biết từ đầu và em không nói gì với tôi?
- Markie, em…
Tôi đứng dậy khỏi ghế:
- Em không báo trước với tôi những gì họ định làm? Em để họ ra đi và không nói gì với tôi? Rốt cuộc em là ai vậy, Alexandra?
Tất cả khách trong quán bar nhìn chúng tôi tò mò.
- Anh bình tĩnh đi, Markie! - Nàng van lơn.
- Bình tĩnh à? Nhưng tại sao tôi phải bình tĩnh, khi tôi nhớ lại vở kịch mà em đã diễn trong suốt ba tuần họ bỏ trốn?
- Em đã thực sự lo lắng! Anh nghĩ gì vậy?
Tôi run lên vì giận dữ.
- Tôi nghĩ là kết thúc rồi, Alexandra.
- Sao? Markie, không!
- Em đã phản bội tôi. Tôi sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho em.
- Marcus, đừng làm thế!
Tôi quay lưng với nàng và rời khỏi quán. Mọi người nhìn chúng tôi chằm chằm. Nàng chạy theo, cố gắng níu tay tôi nhưng tôi vùng ra và hét lên:
- Để tôi yên! Để tôi yên, tôi nói rồi!
Tôi băng qua sảnh khách sạn và bỏ đi.
- Marcus, - nàng vừa khóc vừa tuyệt vọng gọi với theo, - đừng làm thế với em!
Có taxi đợi sẵn trước cửa khách sạn. Tôi vào xe, kéo chốt cửa lại. Nàng chạy nhanh đến cố gắng mở cửa, đập tay vào kính xe. Tôi yêu cầu lái xe đi sân bay, bỏ lại tất cả sau lưng.
Nàng chạy phía sau xe, tay vẫn đập cửa kính, vừa hét vừa khóc:
- Đừng làm thế với em, Marcus, đừng làm thế với em!
Chiếc taxi tăng tốc nên nàng đành bỏ cuộc. Tôi vứt điện thoại ra ngoài cửa kính và hét lên, tôi hét vì giận dữ, tôi hét vì chán nản với cuộc sống bất công đã cướp đi của tôi những người tôi yêu quý nhất.
Ở sân bay tại Nassau, tôi mua vé lên chuyến bay đầu tiên đến New York. Tôi muốn mãi mãi biến mất. Tuy nhiên, tôi đã bắt đầu thấy nhớ nàng. Ai có thể ngờ rằng từ đó tôi không gặp lại nàng trong suốt tám năm trời đằng đẵng.
⁎
Tôi thường nghĩ lại cảnh tượng ngày hôm đó. Chính tôi đã bỏ rơi Alexandra. Trong cái nắng nóng của tháng Sáu năm 2012, một mình trong thư phòng ở Boca Raton, tôi hồi tưởng lại quãng đời tuổi trẻ, rồi nghĩ cảnh nàng sẽ ở London. Tôi chỉ có một khát khao là được gặp lại nàng. Nhưng hình ảnh Alexandra nước mắt đầm đìa chạy theo taxi xin tôi đừng bỏ đi cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi làm gì có quyền đột ngột xuất hiện trong cuộc đời nàng sau tám năm để làm đảo lộn tất cả?Có người gõ cửa phòng. Tôi giật nảy mình. Đó là ông Leo.
- Xin lỗi Marcus. Tôi tự cho phép mình vào nhà anh. Không thấy anh đâu nên tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng. Mọi việc ổn cả chứ?
Tôi giơ cuốn sổ mà tôi đã bắt đầu viết vào đó, mỉm cười hữu hảo với ông Leo.
- Mọi việc đều ổn cả, bác Leo. Cảm ơn bác vì cuốn sổ.
- Vốn dĩ nó là của anh mà. Anh mới là nhà văn, Marcus ạ. Viết một quyển sách mất nhiều công sức hơn tôi tưởng. Tôi phải xin lỗi anh.
- Bác đừng bận tâm.
- Trông anh có vẻ hơi buồn, Marcus ạ.
- Cháu nhớ Alexandra.