Những Chàng Trai Baltimore

Lượt đọc: 1460 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 19 -

Đầu mùa xuân năm 2012, sau bài báo đầu tiên về Alexandra và tôi, nhiều tạp chí khác cũng đưa tin hùa theo. Chúng tôi trở thành chủ đề nóng hổi được tất cả mọi người quan tâm. Ngoài các bức ảnh săn trộm được mua qua bán lại thì những tờ lá cải chẳng có bằng chứng cụ thể nào để sáng tác thêm cho thỏa mãn trí tò mò của độc giả. Hàng đoàn nhà báo kéo về phỏng vấn các bạn học của tôi, hi vọng tạo vinh quang cho mình trong khoảnh khắc. Họ chấp nhận đăng cả các bằng chứng được đưa ra chẳng có chút xíu gì liên quan tới chủ đề câu chuyện.

Ví dụ một lần, họ hỏi Nino Alvarez, cậu bạn hiền lành tốt bụng học cùng tôi hồi mười một tuổi. Họ hỏi:

- Anh đã bao giờ nhìn thấy Alexandra và Marcus đi với nhau chưa?

- Chưa. - Alvarez trịnh trọng trả lời.

Và thế là tờ báo đó đăng bài như thế này:

MỘT NGƯỜI BẠN CỦA MARCUS KHẲNG ĐỊNH CHƯA TỪNG NHÌN THẤY MARCUS SÁNH ĐÔI CÙNG ALEXANDRA

Chủ nhật, hàng xóm láng giềng gần đó và thợ săn ảnh thường đi qua trước nhà tôi để chụp ảnh. Tôi không thể ra đuổi họ đi mà không bị chụp ảnh. Thế là tôi liên tục gọi cảnh sát đến dẹp loạn. Cứ thế, tôi chơi thân với đội cảnh sát, đến nỗi hễ Chủ nhật là họ thi thoảng ghé qua nhà tôi làm tiệc thịt nướng.

Tôi đến Boca Raton để mong được yên tĩnh, thế mà chưa bao giờ tôi lại bị quấy rối đến thế, kể cả những người bạn của chính tôi, tôi cũng không dám chia sẻ tình cảm thầm kín đang thiêu đốt trong lòng vì sợ chính họ nói đi nói lại với nhau. Tôi cần một cuộc sống riêng tư kín đáo nhưng lại muốn nổi tiếng. Tôi không thể có tất cả.

Rốt cuộc, tôi phải đến nhà bác Saul ở Coconut Grove. Khi không có bác ở đó, cảm giác thật lạ lùng. Đó chính là lí do tại sao tôi nhanh chóng mua ngôi nhà ở Boca Raton sau khi bác mất. Tôi muốn đến Florida nhưng không thể sống trong ngôi nhà của bác Saul. Tôi không làm được.

Nhưng giờ vì hoàn cảnh bắt buộc nên rốt cuộc tôi cũng quen với ngôi nhà. Tôi còn lấy được cả dũng khí thu dọn đồ đạc của bác Saul. Phân loại các thứ, bỏ đi một số đồ của bác thật khó. Nó khiến tôi phải đối diện với thực tế vẫn còn khó chấp nhận đối với tôi: Những người nhà Baltimore đã không còn nữa.

Tôi nhớ Woody và Hillel. Tôi nhận ra Alexandra có lí: một phần trong tôi vẫn nghĩ rằng lẽ ra tôi có thể cứu họ, tôi có thể ngăn chặn Thảm kịch.

Hamptons, New York

1997

Chắc chắn Thảm kịch đã bắt rễ từ mùa hè cuối cùng tôi đến Hamptons với Woody và Hillel. Tuổi thơ diệu kì của Hội Goldman không thể vĩnh cửu: chúng tôi đã mười bảy tuổi, năm học tiếp theo sẽ là năm cuối cấp. Sau đó, chúng tôi sẽ vào đại học.

Còn nhớ ngày tôi đặt chân đến đó sau chuyến xe Jitney* mà tôi đã thuộc lòng các trạm dừng. Mỗi chỗ rẽ, mỗi thành phố đi qua, mỗi trạm dừng đối với tôi đều quen thuộc. Sau ba tiếng rưỡi trên xe, tôi đến con phố chính của Đông Hampton, nơi Woody và Hillel đang nóng lòng chờ đợi. Xe buýt còn chưa dừng lại tôi đã nghe thấy tiếng cả hai réo gọi. Họ phấn khích, nhảy nhót liên hồi trong lúc chiếc xe vào bến. Tôi dán người vào kính xe, hai anh cũng dán mắt vào kính, rồi đập tay vào kính cửa giục tôi ra nhanh hơn, như thể họ không đợi thêm được nữa.

Đến giờ tôi vẫn còn nhìn thấy hai người như thể họ đang đứng trước mặt tôi. Chúng tôi đã lớn. Hai con người kia khác xa nhau về mặt hình thức bao nhiêu thì về mặt tinh thần và tình cảm trái lại lại gần gũi bấy nhiêu. Hillel gầy nhom nhìn trẻ hơn nhiều so với tuổi, miệng vẫn còn lúng búng vì đeo niềng răng. Còn Woody, với khổ người và khung xương lớn, nhìn già dặn hơn nhiều so với tuổi thực: Anh cao to, đẹp trai, cơ bắp nở nang và tràn đầy sức sống.

Tôi xuống xe. Chúng tôi lao vào vòng tay nhau. Nhiều giây trôi qua, chúng tôi siết chặt nhau hơn nữa, khiến ba người chúng tôi thành một khối cơ, thịt, tim quấn chặt vào nhau.

- Marcus Goldman chết dẫm này! - Woody kêu lên, đôi mắt ánh niềm vui.

- Hội Goldman lại tụ tập đầy đủ! - Hillel reo hò.

Lúc đó cả ba chúng tôi đều đã có bằng lái. Hai anh đón tôi bằng xe của bác Saul. Woody giằng lấy va li của tôi, ném vào trong cốp. Chúng tôi lên xe và hùng dũng lên đường bắt đầu kì nghỉ cuối cùng như những người chiến thắng.

Suốt hai mươi phút đi xe về nhà, cả hai tranh nhau kể mọi chuyện cho tôi nghe, đủ những hứa hẹn của mùa hè. Chúng tôi nói lớn để át tiếng ồn của không khí nóng đang tràn vào qua cửa xe mở hết cỡ. Woody lái xe, mắt đeo kính râm, miệng phì phèo điếu thuốc, tôi ngồi ghế phụ lái còn Hillel ở đằng sau thò đầu vào giữa hai ghế để cùng nói chuyện. Chúng tôi đi sát bờ biển, men theo đại dương, xuyên qua Đông Hampton, đến tận khu dân cư xinh xắn có ngôi nhà của chúng tôi. Woody khiến bánh xe nghiến ken két xuống nền đường, bấm còi ầm ĩ báo hiệu chúng tôi đã về.

Tôi thấy bác Saul và bác Anita vẫn ở ngay dưới cổng, đúng chỗ năm ngoái lúc tôi ra về. Cả hai đang ngồi rất thoải mái đọc sách. Vẫn điệu nhạc cổ điển vọng ra từ cửa sổ mở rộng của phòng khách. Cứ như thể chúng tôi chưa hề xa nhau, cứ như thể Đông Hampton mãi mãi như vậy. Tôi tưởng như đang nhìn thấy họ. Khi nghĩ lại thời điểm họ ôm ghì tôi vào lòng - suy cho cùng, đó là bằng chứng cụ thể duy nhất chứng tỏ chúng tôi đã thực sự xa nhau, tôi vẫn nhớ đã yêu thích những cái ôm chặt của họ đến thế nào. Những cái ôm của bác gái khiến tôi cảm thấy mình thực sự là đàn ông, những cái ôm của bác trai khiến tôi cảm thấy đầy kiêu hãnh. Tâm trí tôi vẫn hình dung rõ mồn một mùi hương gắn liền với họ: da họ thơm mùi xà phòng, quần áo thoảng hương nước giặt đặc trưng của gia đình Baltimore, mùi dầu gội đầu của bác Anita và mùi nước hoa của bác Saul. Mỗi lần cuộc sống lại lừa tôi thêm chút chút, khiến tôi cứ tưởng vòng tròn của những cuộc tái ngộ sẽ không bao giờ kết thúc. Trên chiếc bàn kê dưới mái hiên, tôi thấy hàng chồng phụ san văn học của tờ Thời báo New York bác Saul còn chưa kịp đọc. Tôi cũng thấy vài cuốn sách giới thiệu các trường đại học, cả cuốn sổ quý giá của chúng tôi trong đó có ghi lại tất cả những dự định cho kì nghỉ tới, bao gồm các môn thể thao: bóng chày, bóng bầu dục, bóng rổ, bóng chuyền. Chủ nhật, chúng tôi không giới hạn mình trong việc thi dự đoán xem đội nào thắng trận Superbowl* hoặc giành cúp Stanley*. Chúng tôi chuyên sâu hơn nhiều: Chúng tôi sẽ dự đoán đội nào sẽ đấu với đội nào, tỉ số chung cuộc, cầu thủ xuất sắc nhất, cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất, cầu thủ có nhiều đường chuyền đẹp nhất. Chúng tôi ghi tên mình bên cạnh các dự đoán để năm sau lấy ra xem ai đoán chuẩn nhất. Việc của bác Saul là suốt mùa bóng, bác phải thu thập và chép lại các kết quả thực tế để so sánh với các dự đoán của chúng tôi. Nếu chúng tôi dự đoán đúng hoặc rất sát, bác Saul vô cùng thán phục: “Trời đất! Sao các con có thể đoán chuẩn thế?”

Để thống nhất quan điểm, bảo vệ tình đoàn kết nội bộ nên khoảng năm lên mười hay mười hai gì đó, chúng tôi quyết định đưa ra một quyết định cho toàn Hội Goldman, thống nhất cả Hội sẽ chỉ lựa chọn một đội để ủng hộ mà thôi. Đối với bóng chuyền, chúng tôi ủng hộ đội Baltimore Orioles (do Woody và Hillel chọn). Đối với bóng rổ, đội Miami Heat được chọn (để tỏ tình cảm với ông bà nội). Đối với bóng bầu dục là đội Dallas Cowboys và cuối cùng, đối với khúc côn cầu là đội Montreal Canadians có lẽ vì đúng lúc chúng tôi quyết định chọn thì đội này vừa giành cúp Stanley.

Năm đó, do chuyện xảy ra trong đội bóng của trường Woody và Hillel nên chúng tôi quyết định từ lúc đấy bỏ bóng bầu dục ra khỏi danh sách dự đoán. Chỉ còn bác Saul là vẫn nói về bóng bầu dục, như thể không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết bác làm vậy vì Woody. Bác muốn anh quay lại với môn thể thao này.

- Con mong chờ vào mùa bóng để về chơi với đội chứ, Woody? - Bác hỏi.

Woody chỉ nhún vai thay cho câu trả lời.

- Thôi nào, Woody, cậu siêu vô địch cơ mà. - Hillel động viên. - Mẹ nói rằng nếu cậu tiếp tục, chắc chắn cậu sẽ giành được học bổng học đại học.

Woody lại nhún vai. Bác Anita lấy trà đá từ bếp đi ra, tham gia vào đoạn cuối cuộc đối thoại:

- Mọi người để cho Woody yên nào.

Bác vừa nói vừa dịu dàng vuốt tóc Woody. Bác ngồi trên ghế dài, nhập hội với chúng tôi.

Giống tất cả những thiếu niên ở độ tuổi chúng tôi chuẩn bị bước vào năm học cuối cấp, việc chọn trường đại học là chủ đề thường trực. Trường tốt nhất chỉ nhận những học sinh ưu tú nhất. Một phần tương lai của chúng tôi phụ thuộc vào kết quả học tập năm đó.

- Chọn sinh viên phải chọn theo tiềm năng chứ không phải dựa trên khả năng học vẹt rồi nhắc lại như cái máy tất cả những cái được giáo viên nhồi nhét vào đầu. - Bất chợt Hillel nói, cứ như đọc được suy nghĩ của chúng tôi.

Woody phẩy tay như muốn xua những suy nghĩ xấu và rủ chúng tôi ra biển. Chẳng cần phải nhắc tới lần thứ hai, tất cả chúng tôi đều đồng tình. Chỉ chớp mắt, chúng tôi đã mặc xong quần bơi, nhảy lên ô tô, mở đài to hết cỡ, rồi lên đường tới bãi biển ở lối ra Đông Hampton, nơi chúng tôi vẫn thường yêu thích.

Ngoài bãi biển, phần lớn toàn thanh niên bằng tuổi chúng tôi. Khi chúng tôi đến, một toán con gái giơ tay vẫy chào, rõ ràng đang đợi Hillel và Woody. Đặc biệt là Woody. Nơi nào có Woody là nơi đó có cả đống con gái, thường vô cùng xinh đẹp hoặc ít ra là vóc dáng rất cân đối. Các thiếu nữ thảnh thơi nằm trên những tấm khăn trải rộng mà tắm nắng. Một số rõ ràng nhiều tuổi hơn chúng tôi - chúng tôi biết vì họ được phép mua bia, sau đó dúi cho chúng tôi uống cùng. Họ mặc dù lớn hơn tuổi nhưng vẫn nhìn Woody với ánh mắt đượm tình.

Tôi là đứa đầu tiên xuống biển. Tôi chạy đến tận cầu nhảy bằng gỗ, từ đó tung người xuống giữa những đợt sóng. Woody và Hillel bắt chước ngay. Mới đầu là Hillel, cơ thể vẫn lẳng nhẳng như một sợi dây. Rồi đến Woody, tràn đầy sức mạnh và sức sống, người đẹp như tượng tạc. Trước khi đến lượt, anh đứng trên cầu, phơi bộ ngực vạm vỡ trước mặt trời, nở nụ cười bừng sáng tuyệt diệu phô hàm răng trắng bóng đều tăm tắp và kêu to:

- Hội Goldman đã trở lại và lợi hại hơn xưa!

Toàn bộ các thớ cơ trên người Woody săn lại. Một cơ thể thật đáng gờm. Sau một cú nhảy phi thường, anh biến mất giữa đại dương.

Tuy không bao giờ thú nhận nhưng cả Hillel và tôi đều muốn giống Woody. Woody là vị thần của tất cả các môn thể thao, anh là vận động viên tốt nhất mà tôi từng được biết. Anh có thể xây dựng sự nghiệp thành công với bất kì môn thể thao nào: Anh đấm bốc như sư tử, chạy nhanh như con báo, điêu luyện khéo léo trong môn bóng rổ và say mê hết mình với bóng bầu dục. Từ hè này sang hè khác, tôi thấy cơ thể của Woody phát triển lên nhiều. Anh trở lên quá đỗi ấn tượng. Tôi đã nhận thấy điều đó qua chiếc áo phông từ lúc thoáng nhìn thấy Woody trên trạm dừng xe buýt, tôi cảm nhận rõ ràng khi Woody ôm ghì lấy tôi, rồi tôi nhìn thấy anh mình trần, bì bõm trong làn nước lạnh.

Giữa những cơn sóng, chúng tôi ôm cả đất trời vào tầm mắt. Trời trong đến nỗi từ xa thế này chúng tôi vẫn thấy bãi biển riêng của dinh thự Thiên đường trên mặt đất.

Hillel bảo rằng rốt cuộc đã có người mua nó.

- Ai thế? - Tôi hỏi.

- Anh không biết. - Hillel trả lời. - Bố anh đã nói chuyện với nhân viên bảo dưỡng ngôi nhà, anh ta cho biết chủ mới sẽ dọn đến vào cuối tuần tới.

- Tớ tò mò muốn biết ai đã mua ngôi nhà đó quá. - Woody nói. - Thời nó là của gia đình ông bà Clark thật tuyệt. Tớ hi vọng chủ nhân mới sẽ cho phép chúng ta thỉnh thoảng sử dụng bãi biển của họ, đổi lại chúng ta có thể chăm sóc khu vườn cho họ.

- Sẽ không có chuyện đó nếu họ là những người chẳng tử tế gì. - Tôi nói.

- Ban nãy, anh trông thấy xác một con chồn hôi trên đường, nếu họ không tử tế, chúng ta sẽ quay lại nhặt và ném vào vườn của họ.

Chúng tôi cùng phá lên cười.

Woody nhặt một viên sỏi, khéo léo lia nó nảy nhiều lần trên mặt nước. Tôi nhìn bắp tay anh co lại thành một khối rất ấn tượng.

- Anh làm trò khỉ gió gì trong năm vừa rồi vậy? - Tôi hỏi Woody đồng thời đo vòng quanh bắp tay anh bằng tay tôi. - Tay anh to kinh khủng!

- Chẳng nhớ nữa. Chỉ làm những gì anh phải làm: tập luyện rất ác.

- Thế còn tuyển trạch viên của đội bóng các trường đại học bảo gì?

- Họ rất để ý, nhưng em biết đấy, Markie, anh ngán bóng bầu dục lắm rồi… Cuộc sống trước đây, khi Hillel và anh còn bên nhau, tốt hơn nhiều. Trước khi Hillel phải học ở cái trường đặc biệt chết tiệt kia.

Vậy là hai năm liền, Woody và Hillel phải tách rời nhau. Woody lại lia tiếp một hòn sỏi nữa trên mặt nước với vẻ vô tư lự, cứ như chuyện chọn trường đại học chẳng có gì quan trọng. Điều này cũng gần đúng: Lúc đó mong muốn lớn nhất của chúng tôi là được sống hết đời tuổi trẻ. Tiếng réo gọi của Hamptons thật mạnh mẽ. Thành phố tuyệt đẹp, mùa hè năm đó thật ấm áp. Về mặt thời tiết cũng như về mặt tinh thần, hẳn là đối với dân chúng Mỹ, không còn tháng hè nào đẹp rực rỡ hơn là tháng Bảy năm 1997. Chúng tôi là thế hệ trẻ tuổi hạnh phúc trên đất Mỹ hòa bình và thịnh vượng.

Tối hôm đó ăn xong, chúng tôi lấy ô tô của bác Saul đi về vùng quê chơi. Trời không gợn chút mây. Chúng tôi nằm dài trên bãi cỏ ngắm sao. Woody và tôi hút thuốc lá, còn Hillel thì ho sặc sụa mỗi khi hút.

- Đừng hút nữa, Hill. - Woody nhắc nhở. - Cậu làm tớ thấy tội nghiệp quá.

- Marcus, - Hillel nói với tôi. - Em phải đến xem Woody chơi một trận. Em sẽ chết vì buồn cười mất.

- Tớ làm cái gì mà buồn cười thế? - Woody ngạc nhiên hỏi.

- Làm tòe mỏ các cầu thủ khác.

- Đấy là kĩ thuật cá nhân. Phong cách chơi của tớ là tấn công bạo liệt.

- Tấn công bạo liệt cơ đấy! Markie, em phải xem mới được. Markie ạ, Woody chính xác là cái máy ủi. Cậu ấy mà huých vai thì đội bạn liểng xiểng hết. Chúng nó còn chưa kịp kêu trời thì đồng đội Woody đã ghi bàn rồi. Mùa giải này gần như đội Woody đã thắng tất cả các trận.

- Lẽ ra anh phải chơi đấm bốc. - Tôi nói. - Chắc chắn anh sẽ thành chuyên nghiệp.

- Úi xời! Không đời nào! Đấm bốc á? Anh không muốn bị gãy mũi. Gái nào muốn cưới anh nếu mũi anh bị gãy?

Woody chẳng cần phải lo tìm vợ. Đã là phái nữ thì ai cũng sẽ yêu Woody. Họ còn phát điên vì anh.

Bỗng Hillel có vẻ nghiêm trọng.

- Này, chắc đây là kì nghỉ hè cuối cùng của bọn mình ở đây. Xong rồi phải còn lâu mới có tiếp. Chúng mình vào đại học, sẽ phải bận những việc mới.

- Ờ. - Woody tỏ ý đồng tình, giọng đầy nuối tiếc.

Hết tuần đầu kì nghỉ, khi chúng tôi đang ăn sáng ở hàng hiên trước nhà, đúng lúc bác Saul đi siêu thị về, bác liền chỉ cho chúng tôi thấy chiếc ô tô đang đậu trước Thiên đường trên mặt đất. Chủ nhân mới đã chuyển đến.

Vì tò mò nên Woody, Hillel và tôi nuốt vội miếng ngũ cốc cuối cùng, rồi chạy ra xem mồm ngang mũi dọc của vị chủ nhân mới ra làm sao. Chúng tôi cũng còn định chào hàng dịch vụ làm vườn mấy tiếng trong tuần để đổi lại được sang đó nhảy cầu tắm biển. Chúng tôi mặc đồng phục làm vườn của Hội Goldman (mỗi năm chúng tôi đều đặt may lại cho vừa người) để nhìn cho chuyên nghiệp và đáng tin cậy. Chúng tôi bấm chuông. Khi cửa mở, chúng tôi bất ngờ không thốt nổi nên lời: Alexandra đang đứng đó.


Nguồn: ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 2 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »