Đầu tháng Chín năm 2001, Luke bị chính quyền New York kết án ba năm tù giam. Đó là sự giải thoát cho Colleen, cô đệ đơn li hôn ngay sau đó. Cô có thể yên ổn làm lại cuộc đời ở Madison.
Thời điểm này trùng với dịp khai giảng năm học thứ tư và cũng là cuối cùng của chúng tôi ở đại học. Cũng vào khoảng thời gian này, sân vận động Burger Shake của Madison trở thành sân vận động Saul Goldman.
Tôi nhớ buổi lễ đặt tên diễn ra vào ngày 8 tháng Chín, và tôi có tham dự. Bác Saul vô cùng vui vẻ. Tất cả mọi người đều có mặt. Một tấm bạt phủ lên trên, che đi những chữ cái kim loại khổng lồ. Sau bài phát biểu của thầy hiệu trưởng, bác Saul mới kéo bạt, để lộ tên mới của sân vận động. Vì lí do nào đó mà tôi không rõ, người duy nhất vắng mặt ngày hôm ấy là bác Anita.
Dăm ngày sau, thành phố New York rúng động bởi cuộc khủng bố ngày 11 tháng Chín. Giống như mọi miền khác trên nước Mỹ, Madison bàng hoàng. Chính nhờ các chiến thắng của đội Titans mà người dân ở đây tạm quên đi những bản tin truyền hình và đến sân vận động.
Mùa giải đó rất tuyệt vời đối với Woody, vì anh duy trì được phong độ tốt nhất. Ở thời điểm ấy, không thể nào dự tính trước được những điều sắp xảy ra. Năm đó có lẽ sẽ là một năm cống hiến đầy quả cảm của các cầu thủ Titans. Woody thi đấu với khát vọng chiến thắng mãnh liệt. Mới chỉ vào đầu mùa giải nhưng đội bóng trường Madison đã gây rối loạn các bảng thống kê, chiến thắng liên tiếp, đè bẹp hết đối thủ này tới đối thủ khác. Phong độ sung mãn của đội bóng làm tăng vọt lượng khán giả kéo tới sân vận động, cả thành phố Madison cũng được hưởng lợi đáng kể với những nhà hàng đông nghịt người. Tại các cửa hàng lưu niệm, người ta tranh nhau mua cờ và áo cầu thủ. Chưa bao giờ không khí trong vùng lại cuồng nhiệt đến thế: Tất cả đều mong mỏi những chiến binh Titans sẽ đoạt cúp các trường đại học năm ấy.
Trong số những người hâm mộ Woody tất nhiên có Colleen. Từ đấy, cô hãnh diện sánh vai Woody ở Madison. Khi nào có thể, cô sẽ đóng cửa trạm xăng sớm hơn một chút để đến xem Woody tập. Mỗi khi rảnh, Woody lại giúp cô. Anh sắp xếp lại kho hàng, thỉnh thoảng bơm xăng cho các xe đến trạm, họ nói với anh: “Nếu tôi biết có một siêu sao bơm xăng cho mình hôm nay…”
Woody trở thành ngôi sao không chỉ trong giới sinh viên mà còn là gương mặt tiêu biểu đại diện cho thành phố Madison, đến mức một nhà hàng có hẳn trong thực đơn món bánh mì kẹp mang tên Woody. Chiếc bánh mì kẹp cao tới bốn tầng, với khá nhiều bánh và thịt đủ cho một người ăn cực khỏe cũng không ăn hết. Người nào ăn hết cả chiếc bánh sẽ được miễn phí bữa ăn, đồng thời được chụp ảnh vinh danh, tấm ảnh sẽ được treo trên tường dưới sự trầm trồ của thực khách. Ông chủ cửa hàng luôn tự hào khi nhắc đến chiếc bánh mì kẹp:
- Bánh mì Woody này, cũng như chàng trai Woody của chúng ta, cả hai đều là vô tiền khoáng hậu.
Ở Baltimore, vào bữa tối lễ Tạ ơn. Woody ngỏ ý muốn đổi tên in trên áo thi đấu của mình thành Goldman. Tất cả mọi người đều vô cùng cảm động và phấn khích. Lần đầu tiên Woody giúp chúng tôi vượt qua mọi rào cản: Chúng tôi không còn là nhà Montclair hay nhà Baltimore, chúng tôi đều là người nhà Goldman. Cuối cùng chúng tôi cũng có thể bên nhau, hòa hợp.
Một tuần sau, tờ Madison Daily Star của thành phố Madison đăng một bài về gia đình Goldman ở Baltimore và kể lại câu chuyện của Woody, Hillel, bác Anita và bác Saul kèm một bức ảnh bốn người, tất cả đều cười rạng rỡ và hạnh phúc, cầm trên tay chiếc áo thi đấu của Woody từ đấy được mang tên Goldman.
Khi mọi ánh mắt đổ dồn về Woody, người đang tiến đến những vinh quang trong thể thao, dường như ở Baltimore không ai nhận ra bác Saul và bác Anita đang lạc dần trong bóng tối.
Đầu tiên, bác Saul bị thua một vụ kiện vô cùng quan trọng mà bác theo đuổi đã vài năm. Thân chủ của bác là một phụ nữ kiện hãng bảo hiểm đã từ chối chi trả viện phí cho chồng bà bị bệnh tiểu đường. Sau đó, ông chồng qua đời. Bác Saul đề nghị bảo hiểm phải bồi thường cho bà nhiều triệu đô la thiệt hại nhưng vụ kiện bị bác bỏ.
Kế đến là xung đột giữa bác Saul và bác Anita. Bác Anita muốn biết về khoản tiền bác Saul đóng cho trường đại học để sân bóng được mang tên Goldman. Bác Saul cho rằng khoản tiền không đáng gì và đã tự thỏa thuận với hiệu trưởng trường đại học. Nhưng bác Anita không tin..Bác Saul cư xử rất lạ. Hành động sĩ diện hão đó không phải là phong cách thường thấy của bác..Bác Anita biết bác Saul là người vô cùng hào phóng và luôn quan tâm tới người khác. Bác từng tặng những bữa ăn miễn phí, không bao giờ đi ngang qua người vô gia cư nào mà không cho họ thứ gì. Nhưng chưa bao giờ bác Saul kể lể những điều ấy. Bác Saul không phải là người phù phiếm mà là một người giản dị, khiêm tốn. Bác Anita yêu bác Saul cũng chính vì điểm ấy. Vậy thì, người đàn ông đột nhiên muốn đặt tên mình cho sân vận động kia là ai?
Bác Anita bắt đầu làm những việc chưa từng làm trong suốt thời gian sống bên chồng: Bác lục lọi văn phòng, đồ đạc, đọc thư từ và email của bác trai. Bác Anita quyết tìm cho ra sự thật. Bởi không tìm thấy bất kì cái gì ở nhà, bác gái tranh thủ những lúc bác trai không có ở văn phòng để đến. Bác tìm thấy những tập chứng từ kế toán nội bộ và cuối cùng cũng phát hiện ra sự thật: Bác Saul đã hứa tặng sáu triệu đô la cho trường Đại học Madison. Thoạt đầu, bác Anita không thể tin vào điều này, và đã đọc đi đọc lại đống giấy tờ ấy nhiều lần. Làm sao bác Saul có thể làm một việc như thế? Tại sao? Và nhất là từ nguồn tài chính nào? Bác trai đã giấu giếm những gì? Bác Anita có cảm giác như đang gặp ác mộng. Bác chờ bác trai trong phòng làm việc để được nghe giải thích mọi chuyện, nhưng bác Saul phản ứng vô cùng lạnh nhạt:
- Em không được lục lọi đồ đạc của anh. Nhất là ở đây. Anh có nghĩa vụ phải giữ gìn bí mật nghề nghiệp.
- Anh không cần lo chuyện đó, Saul. Sáu triệu đô la? Anh hứa sáu triệu đô la? Anh lấy đâu ra ngần ấy tiền?
- Không liên quan đến em.
- Saul, anh là chồng em. Làm sao chuyện đó lại không liên quan đến em?
- Vì em sẽ không hiểu được.
- Hãy giải thích cho em, Saul, em xin anh. Anh lấy đâu ra ngần ấy tiền? Anh đang giấu em điều gì? Anh làm việc cho các tổ chức tội phạm à?
Bác Saul bật cười.
- Sao em có thể nghĩ ra những điều như thế? Giờ em về đi, xin em. Đã muộn rồi và anh còn nhiều việc phải làm.
Tôi không biết chút gì về những chuyện đó. Khi không ở trường, tôi ở bên Alexandra. Tôi sống trong hạnh phúc ngập tràn bên cạnh nàng. Alexandra hiểu tôi hơn bất kì ai. Nàng đọc được những suy nghĩ của tôi, đoán được những gì tôi sẽ nói trước cả khi tôi mở lời.
Đã một năm kể từ khi Alexandra tốt nghiệp đại học và thử bước vào thế giới âm nhạc nhưng sự nghiệp của nàng vẫn chưa khởi sắc. Tôi không có cảm tình với nhà sản xuất mà Alexandra cộng tác. Tôi cảm thấy họ quá chú trọng phát triển hình ảnh hơn là âm nhạc. Họ nói rằng chúng liên quan đến nhau nhưng tôi không nghĩ thế. Không phải với một tài năng âm nhạc như Alexandra. Tôi đã thử thuyết phục, động viên Alexandra trước hết nên lắng nghe chính mình. Nàng sáng tác những ca khúc tuyệt vời và nhà sản xuất thay vì giúp nàng tỏa sáng lại chỉ chú trọng kìm hãm sự sáng tạo ở nàng, cố biến nàng theo một mô tip có sẵn có thể làm vừa lòng nhiều người.
Đôi lúc Alexandra nản chí. Nàng nói rằng chuyện sẽ chẳng tới đâu, rằng nàng nên từ bỏ. Tôi lại động viên. Có lần tôi rời trường, giữa đêm chạy xe đến tận New York để động viên Alexandra. Thường thì khi thấy nàng buồn bã, nhốt mình trong phòng, tôi đẩy nàng đi thay đồ, cầm guitar và đưa nàng đến một sân khấu tự do của một quán bar nào đó. Mỗi lần như vậy đều cho kết quả giống nhau: Nàng khuấy động tất cả khán giả. Những tràng pháo tay không dứt cuối mỗi màn trình diễn lại khiến nàng thêm phấn chấn. Nàng rời sân khấu, vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc. Chúng tôi đi ăn tối. Nàng vui vẻ trở lại, lại trở thành cái máy nói không ngớt mà tôi yêu vô cùng. Nàng tạm quên đi nỗi phiền muộn.
Thế giới dường như thuộc về chúng tôi.
⁎
Hầu như cuối tuần nào tôi cũng đến Madison để xem Woody thi đấu. Trên khán đài sân vận động Saul Goldman là đám đông hâm mộ đặc biệt của Woody: bác Saul, bác Anita, bác Patrick Neville, anh Hillel, Alexandra và Colleen.Sau những chiến thắng liên tiếp, tin đồn đầu tiên xuất hiện: Người ta nói rằng giám đốc tuyển dụng của các đội bóng lớn nhất giải vô địch quốc gia đã đến xem Woody thi đấu. Bác Patrick xác nhận rằng đại diện của đội Giants sẽ tới. Bác Saul khẳng định rằng các giám đốc của đội Ravens luôn theo sát Titans. Trong khi xem bóng, trên những chiếc ghế của sân vận động Saul Goldman, Hillel cố gắng tìm kiếm bóng dáng của những tuyển trạch viên rồi chạy vội vào phòng thay đồ báo cho Woody.
- Wood, - Hillel hớt hải, - tớ nhận ra ít nhất một người. Ông ấy ghi chép gì đó, rồi không rời cái điện thoại. Tớ đã đi theo ông ấy cho đến tận bãi đỗ xe. Chiếc xe mang biển số bang Massachusetts. Cậu hiểu điều đó nghĩa là gì chứ?
- Là đội New England Patriots à? - Woody không dám tin và hỏi lại.
- Chính là đội New England Patriots, người anh em ạ. - Hillel phấn khởi khẳng định.
Trong tiếng vỗ tay của các cầu thủ khác đang có mặt ở phòng thay đồ, họ ôm chầm lấy nhau hạnh phúc.
Có hai lần sau một trận thắng, bác Saul và bác Anita được giám đốc tuyển dụng của những đội bóng danh tiếng tiếp cận. Buổi tối mà đội Titans đè bẹp đội Cleveland Cougars, đội duy nhất chưa từng chiến bại mùa bóng này, đồng thời đang giữ cúp vô địch mùa bóng trước, bác Patrick Neville vào phòng thay đồ cùng giám đốc tuyển dụng của đội New England Patriots, người mà Hillel đã nhận ra từ vài tuần trước, tìm Woody. Người đàn ông đưa danh thiếp cho Woody, nói:
- Chàng trai, đội New England Patriots sẽ rất vui nếu được đón cậu gia nhập.
- Lạy Chúa tôi. Cảm ơn ông. - Woody trả lời. - Tôi không biết phải nói gì. Tôi phải trao đổi với Hillel đã.
- Hillel là quản lí của cậu à?
- Không, Hillel là bạn tôi. Thực ra tôi không có người quản lí.
- Bác có thể làm quản lí của cháu. - Bác Patrick bất ngờ đề nghị. - Bác luôn muốn làm việc đó.
- Vâng, vậy thì tốt quá. Thế bác làm nhé? - Woody hỏi lại.
- Tất nhiên.
- Vậy thì, ông cứ làm việc với quản lí của tôi. - Woody tươi cười nói với người tuyển dụng.
Ông ta bắt tay Woody thật chặt.
- Chúc may mắn, chàng trai. Tất cả những gì còn lại cậu phải làm là giành chức vô địch. Hẹn gặp lại ở giải quốc gia.
Buổi tối hôm ấy, khác với thường lệ, Hillel và Woody không ăn mừng chiến thắng với đội bóng. Họ về phòng riêng cùng với bác Patrick, người vừa bắt đầu vai trò mới đầy hào hứng. Cả ba thảo luận về những cơ hội đang mở ra với Woody.
- Phải kí hợp đồng trước khi kết thúc năm. Việc này sẽ không quá khó nếu cháu giành được chức vô địch.
- Theo bác thì chúng ta sẽ yêu cầu bản hợp đồng đầu tiên với giá bao nhiêu? - Hillel hỏi.
- Còn tùy. Nhưng tháng trước, đội Patriots đề nghị bảy triệu đô cho một cầu thủ sinh viên.
- Bảy triệu đô la? - Woody ngỡ ngàng.
- Bảy triệu đô la. - Bác Patrick nhắc lại. - Tin bác đi, con trai, cháu cũng có giá không kém đâu. Không năm nay thì năm sau. Bác không lo cho tương lai của cháu.
Bác Patrick rời đi, Woody và Hillel thao thức suốt đêm. Nằm trên giường, mắt mở to, họ choáng ngợp trước giá trị dự kiến của bản hợp đồng.
- Cậu sẽ làm gì với tất cả số tiền ấy? - Hillel hỏi.
- Chúng ta sẽ chia đôi. Một nửa cho tớ và một nửa cho cậu.
Hillel mỉm cười:
- Tại sao cậu phải làm thế?
- Bởi vì cậu với tớ là anh em, mà anh em thì phải chia sẻ mọi thứ.
Đầu tháng Mười hai năm 2001, khi vừa bước vào bán kết giải vô địch, Liên đoàn bóng bầu dục tổ chức kiểm tra doping đối với tất cả các cầu thủ đội Titans.
Một tuần sau, Woody không đến lớp kinh tế học sau buổi tập ban sáng. Hillel cố gắng liên lạc bằng điện thoại với Woody nhiều lần nhưng không được. Hillel quyết định ra sân vận động tìm, nhưng lúc ngang qua sân trường, Hillel thấy chiếc Chevrolet Yukon màu đen của bác Patrick Neville đậu trước tòa nhà hành chính. Hillel hiểu rằng có chuyện gì đó đã xảy ra. Anh chạy về phía bác Patrick, hỏi:
- Có chuyện gì thế bác Patrick?
- Woody chưa nói với cháu à?
- Cậu ấy phải nói gì với cháu?
- Cậu ấy bị phát hiện ở đợt kiểm tra.
- Sao ạ?
- Thằng ngốc ấy đã sử dụng chất kích thích.
- Bác Patrick, không thể như thế được!
Hillel đi theo Patrick vào phòng giám hiệu. Trong phòng, ngoài ông hiệu trưởng, còn có Woody đang cúi đầu trên ghế, đối diện là thanh tra của Liên đoàn.
Nhìn thấy Patrick đi vào phòng, Woody đứng lên khỏi ghế, vẻ cầu khẩn:
- Cháu không hiểu, bác Patrick. - Woody khóc. - Cháu thề là cháu không làm gì cả.
- Có chuyện gì vậy?
Ông hiệu trưởng giới thiệu bác Patrick với ông thanh tra Liên đoàn, sau đó đề nghị ông thanh tra tóm lược tình hình.
- Woodrow đã bị phát hiện dương tính với thuốc giảm đau pentazocine. Các kiểm tra chính thức và kiểm tra đối chiếu đều cho cùng một kết quả. Điều này rất nghiêm trọng. Pentazocine là dẫn xuất của thuốc phiện, bị Liên đoàn cấm sử dụng.
- Tôi không dùng chất kích thích! - Woody hét lên. - Tôi thề. Tại sao tôi phải làm một việc như vậy?
- Woodrow, hãy thôi diễn vở kịch của cậu đi, được không? - Vị thanh tra nghiêm giọng. - Phong độ của cậu tốt đến khó tin.
- Gần đây tôi bị cảm và bác sĩ đã kê cho tôi một số loại vitamin. Tôi chỉ uống những loại ông ấy kê. Tại sao tôi phải dùng thứ vớ vẩn ấy?
- Bởi vì cậu từng bị thương.
Một khoảng im lặng ngắn ngủi.
- Ai bảo ông?
- Bác sĩ của đội. Cậu bị viêm gân cánh tay và rách dây chằng vai.
- Mùa xuân vừa rồi tôi bị đánh úp. Tôi bị một đám cảnh sát tấn công. Nhưng chuyện đó đã xảy ra cách đây ít nhất tám tháng.
- Thôi cậu đừng có bịa chuyện nữa đi, Woody. - Viên thanh tra ngắt lời.
- Đó là sự thật. Tôi xin thề.
- Vậy ư? Cậu có chắc cậu không phải là nạn nhân của việc luyện tập quá sức mùa hè vừa rồi chứ? Tôi có báo cáo của bác sĩ xác nhận sau khi cậu bị đau liên tục, ông ấy đã cho chụp phim cánh tay của cậu và phát hiện cậu bị viêm gân khá nặng, theo ông ấy là do quá nhiều những cử động lặp lại.
Woody cảm thấy bị dồn ép. Mắt anh nhòe đi.
- Đó là sự thật, bác sĩ muốn tôi ngừng chơi bóng một thời gian. Nhưng tôi tự thấy có thể đảm đương vị trí của mình ở đội bóng. Tôi hiểu cơ thể mình. Tôi sẽ điều trị sau trận chung kết. Ông nghĩ rằng tôi đã làm cái việc ngu ngốc là sử dụng chất kích thích ngay trước thềm bán kết ư?
- Đúng thế. - Viên thanh tra trả lời. - Bởi vì cậu quá đau và không thể chơi mà không có thuốc giảm đau. Tôi nghĩ cậu đã sử dụng Talacen* để có thể chơi được. Ai cũng biết đó là một loại thuốc hiệu quả, dấu vết của nó sẽ biến mất nhanh chóng trong máu. Tôi nghĩ là cậu biết điều ấy rất rõ và cậu nghĩ chỉ cần dừng sử dụng thuốc một thời gian đủ dài trước trận chung kết, chúng tôi sẽ không tìm thấy gì ở kì kiểm tra doping. Tôi có nhầm không?
Một khoảng lặng dài.
- Woody, có phải cháu đã sử dụng thứ rác rưởi ấy không? - Bác Patrick cuối cùng cũng lên tiếng.
- Không. Cháu thề với bác! Bác sĩ có lẽ đã kê nhầm thuốc khi cháu bị ốm.
- Bác sĩ không kê thuốc Talacen cho cậu, Woodrow ạ. - Viên thanh tra trả lời. - Chúng tôi đã kiểm tra. Đó toàn là vitamin.
- Vậy thì là dược sĩ, khi xuất thuốc.
- Đủ rồi đấy, Woodrow. - Hiệu trưởng ra lệnh. - Cậu đã làm ô danh trường đại học này.
Ông tháo khung ảnh lồng trang nhất tờ tạp chí trường với khuôn mặt của Woody trên tường, vứt vào sọt rác.
Bác Patrick Neville quay sang phía hiệu trưởng.
- Bây giờ chuyện gì sẽ xảy ra?
- Chúng ta sẽ xem xét. Anh hiểu đây là tình huống vô cùng nghiêm trọng. Theo quy định của Liên đoàn là treo giò. Theo quy định của Madison là đuổi học.
- Cậu ấy đã kí hợp đồng với đội New England Patriots chưa? - Viên thanh tra hỏi.
- Chưa.
- Như vậy là may, nếu không họ có thể đòi bồi thường vì làm ảnh hưởng đến hình ảnh của họ.
Mấy giây im lặng nặng nề trôi qua, sau đó viên thanh tra tiếp tục:
- Ông Neville, tôi đã trao đổi rất lâu với hiệu trưởng nhà trường. Danh tiếng của Madison, cũng như danh tiếng của giải vô địch có thể bị bôi nhọ. Tất cả mọi người đều kì vọng vào khả năng của Woody. Nếu họ biết cậu ta đã sử dụng chất kích thích, chúng ta sẽ phải gánh chịu sự kì thị ghê gớm. Chúng tôi muốn bằng mọi giá tránh được viễn cảnh ấy. Nhưng chúng tôi cũng không thể nhắm mắt làm ngơ…
- Vậy ông đề xuất thế nào?
- Một thỏa thuận có lợi cho cả hai bên. Cho rằng Woody bị chấn thương. Cậu ta bị thương nặng và không thể chơi bóng nữa. Đổi lại, Liên đoàn sẽ dừng điều tra mở rộng. Danh tiếng của Madison vẫn được bảo toàn. Điều này có nghĩa là hội đồng kỉ luật của nhà trường sẽ không làm việc với Woodrow và cậu ta có thể tiếp tục học ở đây.
- Chấn thương bao lâu?
- Mãi mãi.
- Nhưng nếu cậu ấy không chơi bóng, sẽ không một câu lạc bộ nào của giải quốc gia muốn nhận cậu ấy.
- Ông Neville, hình như ông chưa hiểu hết tính nghiêm trọng của tình hình. Nếu ông từ chối thỏa thuận này, chúng tôi sẽ thành lập hội đồng kỉ luật, tất cả mọi người sẽ biết chuyện. Trong trường hợp đó, Woody sẽ bị đuổi khỏi đội bóng và chắc chắn là bị đuổi học. Ông có thể xin kháng án nhưng gần như chắc chắn là sẽ thua cuộc vì các kết quả kiểm tra đều chính thống. Tôi đang dành cho ông cơ hội chôn vùi tất cả chuyện này ngay bây giờ. Chỉ có lợi và lợi, cứu được danh tiếng của Titans và Woody được hoàn thành việc học.
- Nhưng sự nghiệp đấu bóng của cậu ấy sẽ kết thúc, - bác Patrick nói.
- Đúng vậy. Nếu ông chấp nhận thỏa thuận này, tôi cho ông hai mươi tư giờ để tổ chức họp báo thông báo Woody bị chấn thương khi đang tập luyện và không còn khả năng chơi bóng.
Viên thanh tra rời khỏi phòng. Woody úp mặt vào tay, câm lặng rối bời. Bác Patrick và Hillel để Woody lại một mình.
- Bác Patrick, - Hillel nói, - chúng ta có thể làm được gì nữa không? Không thể tin được, chuyện này thật điên rồ.
- Hillel, lẽ ra Woody không nên sử dụng Talacen.
- Nhưng cậu ấy chưa bao giờ sử dụng thứ rác rưởi đó.
- Hillel, bác không nghĩ dược sĩ đưa nhầm thuốc bổ. Với lại, đúng là cậu ấy có nhiều chấn thương, càng chứng tỏ cậu ấy đã làm như thế.
- Vậy thì sao nào? Cứ cho là cậu ấy đã sử dụng Talacen đi, nhưng nó cũng chỉ là thuốc giảm đau không hơn không kém.
- Nhưng nó bị Liên đoàn cấm.
- Chúng ta có thể kháng án.
- Cháu nghe rồi đấy: Chúng ta thua chắc. Bác biết và cháu cũng biết. Woody chỉ còn một cơ hội để được tiếp tục đi học. Nếu cậu ấy kháng án, câu chuyện sử dụng chất kích thích sẽ được công khai. Woody sẽ mất tất cả: Trường đại học sẽ tống cổ cậu ấy và không trường đại học nào khác muốn nhận. Cậu ấy đầy tiềm năng, cậu ấy phải hoàn thành việc học. Ít nhất với thỏa thuận này, Woody sẽ cứu vãn được đời mình.
Đúng lúc ấy, Woody rời khỏi phòng, đến trước mặt bác Patrick và Hillel, vừa đưa cánh tay quẹt nước mắt vừa nói:
- Chúng ta không kháng án. Cháu không muốn công khai chuyện này. Cháu không muốn bố Saul và mẹ Anita biết. Cháu quá xấu hổ. Cháu mang tên Goldman trên áo thi đấu và cháu sẽ không làm ô danh nó.
Ngày hôm sau, bác Patrick tổ chức họp báo.
- Kính thưa quý vị, tôi có trách nhiệm thông báo tới quý vị một tin buồn đối với Đại học Madison và đội bóng Titans. Đội trưởng đầy triển vọng của đội, Woodrow Finn, đã bị chấn thương nghiêm trọng khi đang tập luyện một mình tại phòng tập cơ. Cậu ấy bị rách dây chằng vai và cánh tay, gần như chắc chắn không thể tiếp tục chơi bóng. Đội trưởng mới sẽ được chọn lựa để thay thế. Chúng tôi chúc Woody phục hồi nhanh chóng và gửi những lời chúc tốt đẹp nhất cho sự nghiệp tương lai của Woody.
Woody yêu cầu chúng tôi giữ bí mật mọi chuyện. Ngoài bác Patrick Neville, chỉ còn có Hillel, Alexandra, Colleen và tôi là biết sự thật.
Hôm diễn ra buổi họp báo, bác Saul và bác Anita vội vã tới Madison và ở lại vài ngày. Vì không biết lí do giải nghệ thực sự của Woody, họ tận lực chăm sóc anh.
- Chúng ta sẽ vực con dậy. - Bác Saul rất tin tưởng.
Woody quả quyết rằng mình quá đau nên khó lòng chơi bóng trở lại. Bác Anita thuyết phục Woody chụp phim, và đúng là thấy những vết thương hết sức nghiêm trọng: dây chằng ở cánh tay và vai bị chấn thương nặng. Thậm chí có tấm phim còn cho thấy có chỗ chớm rách.
- Woody, con yêu, làm sao con có thể chơi bóng trong tình trạng này?
- Bởi thế nên con sẽ không chơi nữa.
- Mẹ không phải là chuyên gia, nhưng mẹ sẽ tham khảo ý kiến của đồng nghiệp ở bệnh viện Johns Hopkins. Nhưng mẹ không nghĩ là chấn thương không thể hồi phục. Phải hi vọng vào những điều tốt đẹp chứ Woody.
- Con không tin và cũng không muốn tin.
- Chuyện gì xảy ra vậy, chàng trai? - Bác Saul lo lắng hỏi. - Con có vẻ tuyệt vọng. Con có thể dừng chơi vài tháng, nhưng vẫn có thể có câu lạc bộ nào đó nhận con.
Mặc dù thú nhận đã bị thương khi tập luyện dịp hè, Woody quả quyết rằng mình không sử dụng Talacen. Tuy nhiên kết quả những tấm phim chụp khiến các chuyên gia không thể tin được Woody có thể chơi bóng mà không sử dụng thuốc giảm đau. Woody chỉ có lời giải thích duy nhất là bác sĩ đã nhầm lẫn lúc kê đơn thuốc trị cảm.
- Câu chuyện của cậu ấy thật khó tin. - Alexandra nói với tôi. - Cậu ấy gần như không thể cầm nổi chiếc dĩa ở bàn ăn. Chả lẽ cậu ấy lại không cố tình sử dụng thuốc Talacen?
- Tại sao cậu ấy phải nói dối chúng ta?
- Có thể vì cậu ấy không chấp nhận được chuyện đó.
Alexandra bĩu môi.
- Em không chắc. - Nàng nói.
- Tất nhiên là em không chắc rồi. Em muốn tha thứ trước cả khi nghe lời xưng tội. Em lúc nào chẳng dịu dàng cưng nựng cậu ấy.
- Anh lại ghen với Woody à, Markie?
Tôi lập tức hối tiếc vì điều mình vừa nói.
- Không, không đời nào. - Tôi trả lời, giọng lưỡng lự.
- Markikette, ngày anh để tuột mất bảy triệu đô la và một sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp vì lỗi của ông bác sĩ gàn dở kê nhầm thuốc, em đảm bảo anh có quyền được em quan tâm ít nhất như những gì em dành cho Woody.
⁎
Woody không hoàn thành chương trình đại học.Trong kì nghỉ đông sau khi Woody bị loại khỏi đội Titans, Hillel và tôi cố gắng động viên tinh thần Woody nhưng không mấy thành công. Kết thúc kì nghỉ với tâm trạng buồn chán, anh quay về Madison mà không thể qua nổi cổng trường. Woody dừng xe ngay khi đến gần những dãy nhà đầu tiên.
- Cậu làm gì thế? - Hillel hỏi khi đang ở trong xe.
- Tớ không thể.
- Không thể cái gì?
- Tất cả những điều này… - Woody thở dài, chỉ tay về phía sân vận động Saul Goldman sừng sững phía trước. Woody xuống xe.
- Cậu đi đi, - Woody nói với Hillel, - tớ sẽ đuổi theo. Tớ cần đi dạo một lúc.
Hillel nghe theo, dù không chắc lắm. Sau đó, Woody không đến trường. Woody cần được yêu thương và chiều chuộng, anh liền đi bộ tới tận trạm xăng và tìm sự an ủi nơi Colleen.
Woody không thể rời xa Colleen nữa. Anh chuyển đến sống cùng Colleen và dành cả ngày để làm việc với cô ở trạm xăng. Từ nay cô là lí do duy nhất khiến Woody có mặt ở Madison. Nếu không vì Colleen thì Woody đã bỏ đi đâu đó thật xa rồi.
Ngày nào Hillel cũng đến gặp Woody. Hillel mang bài vở đến cho Woody để cố thuyết phục Woody đừng từ bỏ khi trồng cây sắp đến ngày hái quả.
- Woody cậu chỉ còn vài tháng nữa là tốt nghiệp. Đừng bỏ lỡ cơ hội này…
- Tớ không đủ can đảm, Hill ạ. Tớ không còn tin vào bản thân, không còn tin vào điều gì nữa.
- Woody, có phải cậu đã sử dụng nó không?
- Không, Hillel ạ. Tớ thề với cậu đấy. Cũng chính vì vậy mà tớ không muốn quay lại trường đại học dối trá này. Tớ không muốn dính dáng đến nó nữa. Nó đã hủy hoại tớ.
Vài tuần sau, vào thứ Năm ngày 14 tháng Hai năm 2002, Woody quyết định trở lại trường lần cuối để thu dọn đồ đạc trong căn phòng ở cùng Hillel.
Colleen cho Woody mượn xe ô tô để tới trường vào đầu giờ tối. Woody cố gắng liên lạc với Hillel mãi mà không được. Có lẽ Hillel bận ôn thi trong thư viện.
Woody gõ cửa. Không có tiếng trả lời. Vì vẫn có chìa khóa trong túi, Woody tra chìa vào ổ và mở cửa. Căn phòng trống vắng.
Nỗi hoài niệm ập đến. Woody nằm trên giường ngắm nhìn căn phòng, rồi nhắm mắt lại chốc lát: Woody nhớ lại khuôn viên trường đại học một ngày nắng rực rỡ, anh đi bên Hillel và Alexandra, dưới bao con mắt tò mò ngưỡng mộ. Sau những phút giây hoài niệm, Woody mở chiếc túi lớn mang theo và bắt đầu xếp vào đó những vật dụng cá nhân: vài quyển sách, vài khung ảnh, cái đèn bàn yêu thích mà Woody mang từ Oak Park tới, những chiếc áo thể thao và bộ đồ đi chạy, nhiều vô kể. Rồi Woody mở ngăn kéo tủ quần áo chung với Hillel. Ba hàng phía trên là của Woody. Anh thu gom tất cả, rồi lùi lại phía sau, nhìn cái ngăn kéo đang mở và vô cùng day dứt: Đây là lần đầu tiên Woody chủ động rời xa Hillel.
Trong khi đang sắp xếp lại đống quần áo, dường như Woody nhìn thấy thứ gì đó dưới cùng trong ngăn tủ để quần áo của Hillel. Woody tiến lại gần, thấy rõ một túi giấy được phủ kín phía dưới những chồng quần áo. Không biết lí do tại sao, nhưng Woody rất tò mò muốn biết đó là gì. Có gì đó thôi thúc anh. Woody luồn tay qua đám quần áo, lấy chiếc túi và mở ra. Mặt Woody biến sắc, đột nhiên anh cảm thấy không đứng vững được nữa.