Bác Saul thay đổi cách cư xử rất đột ngột. Bác bắt đầu giữ khoảng cách với tôi. Từ tháng Ba năm 2011, bác qua lại thường xuyên hơn với cô Faith, người quản lí của Whole Foods.
Trước khi biết sự thật, tôi từng nghĩ họ có quan hệ tình cảm. Cô Faith thường xuyên tới đón bác Saul ở nhà rồi đi cùng nhau. Họ đi đâu đó khá lâu. Đôi khi cả ngày trời. Bác Saul không nói rõ là họ đi đâu, tôi cũng chẳng muốn hỏi. Bác trở về từ những cuộc đi dạo ấy với tâm trạng không tốt, và tôi tự hỏi chuyện quái quỷ gì đang xảy ra giữa họ.
Tôi sớm có dự cảm xấu là có gì đã thay đổi. Vì một lí do nào đó tôi không rõ, Coconut Grove chẳng còn là ốc đảo bình yên mà tôi từng biết nữa. Ở nhà, tôi nhận thấy bác Saul hay sốt ruột, điều này không hề giống bản tính của bác chút nào.
Ở siêu thị cũng vậy, mọi thứ không còn như trước. Sycomorus không được tham gia chương trình Sing! và cậu vác bộ mặt ủ rũ từ khi nhận được bức thư báo kết quả của bộ phận sản xuất chương trình. Một ngày, tôi cố gắng động viên cậu:
- Đó chỉ là khởi đầu. Cậu phải chiến đấu cho giấc mơ của mình, Syc ạ.
- Mệt mỏi quá. Los Angeles đầy rẫy diễn viên ca sĩ muốn nổi danh. Mình có cảm giác sẽ không bao giờ chạm tới đích.
- Hãy tìm ra sự khác biệt của cậu.
Cậu ta nhún vai:
- Thật ra, tất cả những gì mình muốn là trở nên nổi tiếng.
- Cậu muốn trở thành ca sĩ hay muốn nổi tiếng nào?
- Mình muốn trở thành ca sĩ nổi tiếng.
- Nhưng nếu cậu chỉ có thể chọn một trong hai?
- Vậy thì mình muốn nổi tiếng.
- Tại sao?
- Thật tuyệt vời khi là người nổi tiếng. Không phải sao?
- Sự nổi tiếng chỉ là một thứ phục trang, Sycomorus ạ. Một bộ quần áo một ngày nào đó sẽ trở nên quá chật, quá cũ hoặc bị đánh cắp. Điều quan trọng nhất là cậu như thế nào khi không còn nó nữa.
Không khí có vẻ đượm buồn. Khi tôi ngồi xuống với bác Saul vào giờ nghỉ, trên ghế băng trước cửa hàng, bác có vẻ trầm tư và dường như đang nghĩ ngợi điều gì. Dần dà tôi chỉ tới Whole Foods cách nhật, rồi ba ngày một lần. Cô Faith là người duy nhất khiến cho bác Saul cười. Bác Saul quan tâm tới Faith từ những chi tiết nhỏ nhất: Bác tặng hoa, mang những quả xoài từ trong vườn nhà, thậm chí bác còn mời cô Faith đến nhà ăn tối. Khi gặp Faith, bác Saul đeo cà vạt, điều mà tôi không nhìn thấy từ nhiều năm. Tôi nhớ thời còn ở Baltimore, bác có cả bộ sưu tập cà vạt rất hoành tráng, nhưng chúng đã biến mất từ khi tới Coconut Grove.
Tôi cảm thấy đôi chút chông chênh vì sự xuất hiện của cô Faith trong cuộc sống với bác Saul. Thậm chí, tôi còn tự hỏi mình có ghen với cô không, trong khi đáng ra tôi nên mừng vì bác tìm được ai đó lôi bác ra khỏi cuộc sống buồn tẻ đơn điệu. Thậm chí, tôi còn nghi ngờ cả lí do khiến tôi có mặt ở Florida. Tôi ở đây bởi tình cảm của tôi dành cho bác hay bởi tôi muốn chứng minh rằng Montclair đã chiến thắng?
Một ngày Chủ nhật, nhân lúc bác Saul đang đọc sách trong phòng khách còn tôi chuẩn bị đi dạo một vòng Miami để bác thoải mái với tình yêu của mình, tôi hỏi:
- Hôm nay bác không đi gặp cô Faith à?
- Không.
Tôi chẳng hỏi thêm nữa.
- Markie, không phải như cháu nghĩ đâu.
- Cháu không nghĩ gì cả.
Lần đầu tiên bác dựng lên hàng rào giữa bác và tôi thì tôi cho là bởi tất cả những câu hỏi của tôi khiến bác khó chịu. Chuyện đó xảy ra vào một hôm sau bữa tối, như thường lệ chúng tôi đi dạo trên những con đường bình yên của Coconut Grove. Tôi nói với bác Saul:
- Bà nội có kể cho cháu trận cãi vã giữa bác và ông. Có phải chính vì thế mà bác đã bỏ đến Baltimore không?
- Trường đại học của bác liên kết với một trường ở Baltimore. Bác đăng kí học luật vì nghĩ rằng ngành đó khá ổn. Rồi bác thi đỗ kì thi sát hạch ở Maryland và bắt đầu làm luật sư tại Baltimore. Tất cả diễn ra khá nhanh chóng thuận lợi.
- Sau đấy bác không hề gặp lại ông à?
- Trong suốt mười hai năm. Nhưng bà nội vẫn tới thăm bác thường xuyên.
Bác Saul kể cho tôi nghe trong suốt những năm tháng ấy, cứ mỗi tháng một lần, bà lại lặn lội từ New Jersey đến tận Baltimore để ăn trưa với bác.
Đến năm 1974 thì đã là một năm kể từ khi bác Saul và ông nội không nói chuyện với nhau.
- Con thế nào con yêu? - Bà nội hỏi.
- Con ổn. Việc học luật của con tốt.
- Vậy con sẽ trở thành luật sư à?
- Vâng, con nghĩ thế.
- Nó có thể sẽ giúp ích cho công ty…
- Mẹ, chúng ta đừng nói về chuyện đó nữa được không?
- Anita khỏe chứ?
- Cô ấy ổn. Cô ấy muốn đi cùng nhưng phải ôn tập vì có bài kiểm tra ngày mai.
- Mẹ rất quý con bé, con biết đấy…
- Con biết.
- Bố con cũng vậy.
- Thôi, chúng ta đừng nói về bố nữa nhé?
⁎
Năm 1977 là bốn năm kể từ khi bác Saul và ông nội không nói chuyện với nhau. Bác Saul đã học xong, đang chuẩn bị thi sát hạch, và đã chuyển đến sống cùng bác Anita tại căn hộ nhỏ ở ngoại ô Baltimore.- Ở đây con có hạnh phúc không? - Bà hỏi.
- Có mẹ ạ.
- Còn Anita, cháu ổn chứ?
- Vâng ạ, thưa bác Goldman, cảm ơn bác. Cháu cũng vừa xong chương trình bác sĩ nội trú.
- Cô ấy được mời vào làm ở bệnh viện Johns Hopkins. - Bác Saul hãnh diện, kể. - Họ nói rằng họ muốn có cô ấy bằng mọi giá.
- Ôi Anita, thật tuyệt vời! Bác rất tự hào về cháu.
- Mọi việc ở Secaucus thế nào ạ? - Bác Anita hỏi. - Anh Saul rất nhớ bố.
- Anh nhớ ông ấy ư? - Saul khó chịu. - Chính ông ấy đã tống cổ anh ra khỏi cửa.
- Bố đuổi hay con tự đi? Kể cho Anita nghe đi Saul. Mẹ xin con hãy nối lại liên lạc với bố.
Bác nhún vai và đổi chủ đề câu chuyện.
- Tình hình công ty thế nào rồi?
- Tất cả đều ổn. Càng ngày em trai con càng gánh vác nhiều trách nhiệm hơn.
Năm 1978 là năm thứ năm kể từ khi bác Saul và ông nội không nói chuyện với nhau. Bác Saul vừa xin nghỉ việc ở văn phòng luật để ra mở công ty riêng. Bác Anita và bác Saul chuyển đến sống trong căn nhà nhỏ ở khu phố trung lưu.
- Em trai con mới trở thành giám đốc của Goldman&Cie. - Bà nói.
- Tốt cho chú ấy. Dù sao thì đó là điều mà bố luôn mong mỏi. Nathan luôn là con cưng của bố.
- Saul, đừng nói những điều ngu ngốc thế được không? Vẫn chưa muộn để trở về đâu. Bố con sẽ vô cùng…
Bác Saul ngắt lời bà nội:
- Đủ rồi mẹ. Hãy nói chuyện khác đi, được không ạ?
- Em trai con sắp lấy vợ.
- Vâng, con biết rồi. Nó có nói với con.
- Ít nhất là hai đứa vẫn liên lạc với nhau. Con sẽ đến dự đám cưới chứ?
- Không mẹ ạ.
Năm 1979 lúc này đã bảy năm kể từ khi bác Saul và ông nội không nói chuyện với nhau. Anh Hillel và tôi chỉ sinh cách nhau có vài tháng.
- Nhìn này, đây là Marcus, cháu họ của con. - Bà nội nói và lôi tấm ảnh từ trong túi ra.
- Nathan và Deborah sẽ đến đây vào tuần tới. Chúng con cuối cùng sẽ được gặp cậu bé. Con rất vui.
- Con sẽ được gặp em họ Marcus của con đấy. - Bác Anita nói với Hillel đang ngủ trong xe nôi. - Anh đã là bố rồi Saul ạ, đã đến lúc kết thúc những hiểu lầm với bố.
Năm 1984, đã mười năm kể từ khi bác Saul và ông nội không nói chuyện với nhau.
- Hillel, con ăn gì thế?
- Khoai tây chiên bà ạ.
- Cháu là cậu bé đẹp trai nhất mà bà từng biết.
- Bố khỏe không ạ? - Bác Saul hỏi.
- Không ổn lắm. Công ty đang gặp khó khăn. Bố con rất chán chường, ông ấy nói rằng công ty sẽ phá sản.
Năm 1985 là năm thứ mười hai kể từ khi bác Saul và ông nội không nói chuyện với nhau. Goldman&Cie trên bờ vực phá sản. Bố tôi chuẩn bị một kế hoạch giải cứu có tính đến chuyện bán công ty. Bố cần được giúp đỡ để cụ thể hóa kế hoạch của mình. Bố liền đến Baltimore tìm anh trai lúc này đã trở thành chuyên gia, đặc biệt trong lĩnh vực sáp nhập và mua lại các công ty.
Gần hai mươi năm sau, trong những lần đi dạo quanh Coconut Grove, bác Saul kể cho tôi nghe câu chuyện đã xảy ra như thế nào. Vào buổi tối một ngày tháng Năm năm 1985, ba bố con gặp nhau ở tòa nhà gạch đỏ của Goldman&Cie ở New York. Nhà máy quạnh quẽ, chìm trong bóng tối. Ánh sáng duy nhất hắt ra từ văn phòng của ông nội. Ông đang xem xét tỉ mỉ đống sổ sách kế toán. Bố tôi đẩy cửa bước vào, chậm rãi nói:
- Bố, con đưa đến đây một người có thể giúp chúng ta.
Khi ông nội nhìn thấy bác Saul đứng tại ngưỡng cửa, ông bật khóc rồi chạy tới ôm ghì bác Saul. Những ngày tiếp theo, họ cùng nhau ở trong văn phòng công ty để bàn đi tính lại kế hoạch chuyển nhượng. Những ngày đó, bác Saul không rời New York, bác ở khách sạn rồi đến công ty, chứ không hề quay lại New Jersey, trở về căn nhà tuổi thơ.
Câu chuyện của bác Saul kết thúc, chúng tôi im lặng về nhà. Bác Saul lấy ra hai chai nước từ tủ lạnh. Chúng tôi cùng ngồi uống ở quầy rượu trong nhà bếp.
- Marcus, - bác Saul nói - bác muốn ở một mình.
Tôi không hiểu ra ngay nên hỏi:
- Bây giờ ạ?
- Bác muốn cháu trở về New York. Bác rất thích sự có mặt của cháu, đừng hiểu lầm bác. Nhưng bác muốn ở một mình một thời gian.
- Bác giận gì cháu à?
- Không, không phải. Chỉ đơn giản là bác muốn được ở một mình thôi.
- Ngày mai cháu sẽ đi.
- Cảm ơn cháu.
Sáng sớm hôm sau, tôi đặt va li vào trong cốp xe, chào tạm biệt bác Saul và trở về New York.
⁎
Tôi không thể giải thích được tại sao bác Saul đẩy tôi ra khỏi nhà bác. Tôi tranh thủ quay lại New York để thăm bố mẹ. Vào một ngày tháng Sáu năm 2011, tôi đưa mẹ đi ăn tại một nhà hàng mà mẹ thích ở Montclair. Chúng tôi nói nhiều về những người nhà Baltimore. Chúng tôi ngồi ngoài hiên, thời tiết vô cùng dễ chịu. Đột nhiên, mẹ nói với tôi:- Markie ơi, đợt lễ Tạ ơn tới…
- Còn năm tháng nữa mới tới lễ Tạ ơn mà mẹ, có quá sớm để nói về nó không?
- Mẹ biết, nhưng bố và mẹ sẽ rất vui nếu chúng ta có thể quây quần vào dịp lễ Tạ ơn. Đã lâu lắm rồi chúng ta không mừng lễ Tạ ơn bên nhau.
- Đối với con, lễ Tạ ơn chẳng còn ý nghĩa gì nữa mẹ ạ…
- Ôi, Markie, nghe con nói vậy thật quá đau lòng! Con phải sống cho hiện tại, bớt hoài niệm quá khứ đi con ạ.
- Con nhớ những người nhà Goldman ở Baltimore.
Mẹ tôi cười:
- Đã lâu rồi mẹ không còn nghe nói đến cái tên Goldman ở Baltimore nữa. Mẹ cũng nhớ họ.
- Mẹ, đừng hiểu nhầm câu hỏi của con, nhưng có khi nào mẹ ghen tị với họ không?
- Con trai, mẹ còn cần gì hơn nữa mà ghen tị?
- Con nghĩ về những kì nghỉ ở Miami, ở nhà ông bà nội, bác Saul được ngủ trong phòng dành cho khách, còn bố và mẹ phải ngủ trong phòng xem tivi.
Mẹ tôi bật cười:
- Bố mẹ chưa từng phiền lòng về điều đó. Con biết đấy, bác Saul là người trả tiền mua căn hộ cho ông bà nên bố mẹ thấy hoàn toàn bình thường nếu bác được ngủ trong căn phòng thoải mái hơn. Mỗi lần trước khi đến, bố con đều gọi điện cho ông để bảo ông dành cho bố mẹ phòng xem tivi, còn bác Saul và bác Anita ngủ trong phòng của khách. Mỗi lần như thế, ông nội con đều nói là bác Saul đã gọi bảo ông đừng bắt em trai của bác phải ngủ trong phòng xem tivi nữa, phải dành cho bố con căn phòng thoải mái hơn. Bố và bác con cuối cùng đã rút thăm. Mẹ còn nhớ có một lần, nhà Baltimore đến Florida trước, bác Saul và bác Anita đã giành lấy phòng xem tivi. Ngược lại với những gì con nghĩ, không phải lúc nào bố con cũng phải ngủ trong căn phòng đó đâu.
- Mẹ biết không, con từng thường tự hỏi liệu chúng ta có thể giống nhà Baltimore không.
- Chúng ta là nhà Montclair. Sẽ mãi mãi như vậy. Tại sao phải thay đổi? Mỗi người đều khác nhau Markie ạ, và có thể hạnh phúc nằm ở chỗ biết chấp nhận chính mình.
- Mẹ có lí.
Tôi tin là chủ đề đã khép lại. Chúng tôi nói về vô số những chuyện khác và bữa trưa kết thúc, tôi chở mẹ về nhà.
Về đến nhà, mẹ nói với tôi:
- Dừng xe lại một chút, Markie.
Tôi dừng.
- Có chuyện gì vậy mẹ?
Mẹ nhìn tôi như thể chưa từng thấy tôi bao giờ:
- Chúng ta đã có thể trở thành những người nhà Baltimore, Markie ạ.
- Mẹ nói sao?
- Marcus, có điều này con không biết. Khi con còn bé, bố đã phải bán công ty của ông vì nó hoạt động kém…
- Vâng, con biết.
- Nhưng con không biết khi ấy, bố con đã có một quyết định sai lầm nên trong suốt một thời gian dài bố vẫn tự trách mình.
- Con không hiểu…
- Markie, năm 1985, khi công ty đã được chuyển nhượng, vì bố con không nghe theo lời khuyên của bác Saul nên đã bỏ lỡ cơ hội kiếm rất nhiều tiền.
Trong một thời gian dài, tôi luôn tin rằng hàng rào ngăn cách giữa nhà Montclair và nhà Baltimore được dựng lên sau những thăng trầm của thời gian. Trên thực tế, nó được thiết lập chỉ sau một đêm, hoặc gần như vậy.