Woody không tới nhà tù.
Bác Saul giải thích khi tôi đến nhà bác ngay buổi tối đáp chuyến bay đầu tiên tới Baltimore.
Bác Saul có vẻ hoảng loạn, căng thẳng. Tôi chưa từng thấy bác như thế bao giờ.
- Không đến nhà tù nghĩa là sao ạ? - Tôi hỏi.
- Nó bỏ trốn, Marcus ạ. Woody đã bỏ trốn.
- Vậy còn anh Hillel?
- Nó đi cùng Woody. Nó cũng biến mất. Nó đi cùng lúc với các cháu tối hôm trước và chưa về nhà.
Bác Saul kể, hôm qua bác cũng nghi có chuyện gì đó khi bác nhận ra, cũng giống như tôi, không thể liên lạc được với Hillel và Woody. Một viên thanh tra cảnh sát tư pháp đã đến Oak Park sáng nay. Ông ta tra hỏi bác Saul khá lâu.
- Ông có biết Woodrow trốn ở đâu không?
- Không. Làm sao tôi biết được?
- Vì cậu ta đã ở đây hôm trước ngày vào tù. Hàng xóm đã nhìn thấy. Họ khẳng định điều đó. Woodrow không có quyền rời Connecticut. Ông là luật sư, ông phải biết rõ điều đó.
Bác Saul hiểu rằng viên thanh tra đã biết toàn bộ.
- Nghe này, tôi sẽ nói thẳng với anh. Đúng là Woody đã ở đây hôm trước ngày phải vào tù. Nó lớn lên trong ngôi nhà này. Nó muốn được ở đây ngày cuối cùng trước khi bị tống vào bóc lịch những năm năm ròng rã. Thế âu cũng là chuyện bình thường. Còn bây giờ thì tôi không biết nó ở đâu.
- Cậu ta ở đây với ai? - Viên thanh tra hỏi.
- Mấy người bạn. Tôi không rõ lắm. Tôi không muốn tham dự quá sâu vào việc của chúng.
- Có Hillel con trai ông. Hàng xóm cũng nhận dạng cậu ấy. Con trai ông hiện giờ đang ở đâu, ông Goldman?
- Tôi nghĩ nó đang ở trường.
- Cậu ta không sống ở đây sao?
- Chính thức thì có. Nhưng thực tế nó không ở đây. Lúc nào cũng lê la ở nhà mấy đứa bạn gái. Hơn nữa tôi bận việc. Tôi đi làm từ sáng sớm và tới khuya mới về nhà. Nhân tiện, tôi đang chuẩn bị đến văn phòng đây.
- Ông Goldman, ông sẽ báo cho tôi nếu biết điều gì chứ?
- Tất nhiên.
- Vì sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ tìm thấy Woodrow. Thường thì họ không thể trốn thoát khỏi chúng tôi. Nếu tôi phát hiện ông giúp đỡ cậu ta dưới bất kì hình thức nào thì ông sẽ trở thành tòng phạm. Đây là danh thiếp của tôi. Hãy báo Hillel gọi cho tôi khi nào ông gặp cậu ấy.
Cả ngày hôm đó, bác Saul không có bất cứ tin tức nào từ Hillel.
- Bác có nghĩ là anh ấy đang ở cùng Woody không? - Tôi hỏi.
- Chắc là thế. Bác không thể nói chuyện đó với cháu qua điện thoại. Đường dây của bác có thể bị nghe lén. Đừng nói điều đó với bất cứ ai, Marcus ạ. Và nhất là đừng nói chuyện với bác qua điện thoại. Bác nghĩ Hillel đã giúp Woody trốn ở đâu đó và nó sẽ quay lại. Cần phải tìm cách kéo dài thêm chút thời gian với nhân viên điều tra. Nếu Hillel về tối nay, nó chỉ cần nói đã ở trường cả ngày. Có thể cảnh sát sẽ thẩm vấn cháu. Cứ nói cho họ sự thật, cháu đừng tham dự vào chuyện này. Nhưng cố gắng đừng nhắc đến Hillel.
- Cháu có thể làm gì được, bác Saul?
- Không gì cả. Cháu phải đứng ngoài tất cả những chuyện này. Về nhà cháu đi, và đừng kể gì với ai.
- Nếu Woody liên lạc với cháu thì sao?
- Nó sẽ không gọi cho cháu đâu. Nó sẽ không mạo hiểm lôi cháu vào chuyện này.
⁎
Ở cách Baltimore hàng nghìn dặm, Woody và Hillel đang đi qua thành phố Des Moines, bang Iowa.Buổi tối cuối cùng bên nhau, họ đã xác định là sẽ không đến nhà tù Cheshire. Woody không chịu đựng nổi ý nghĩ phải vào tù.
Họ ngủ ở các nhà nghỉ gần đường cao tốc, thanh toán tất cả bằng tiền mặt.
Kế hoạch của họ là đi qua Wyoming và Montana để sang Canada. Tiếp theo họ sẽ đi qua Alberta, rồi British Columbia và đến tận Yukon. Họ sẽ ở lại đó. Tìm một ngôi nhà nhỏ và làm lại cuộc đời. Sẽ không ai đến tận đó tìm họ. Trong chiếc túi do Woody cất giữ có hai trăm nghìn đô la tiền mặt.
Ngày hôm sau, về đến Nashville, tôi kể lại cho Alexandra mọi chuyện. Tôi cũng truyền đạt lại yêu cầu của bác Saul rằng nàng không được nói chuyện này với ai, đặc biệt là không nói qua điện thoại.
Tôi băn khoăn không biết có nên đi tìm họ hay không. Nhưng nàng can ngăn.
- Woody không bị lạc, Markie ạ. Cậu ấy bỏ trốn. Điều cậu ấy muốn, chính là không ai tìm ra mình.
⁎
Ngày 29 tháng Mười 2004Hillel không về.
Viên thanh tra quay lại thẩm vấn bác Saul.
- Con trai của ông đâu, ông Goldman?
- Tôi không biết.
- Đã nhiều ngày nay cậu ấy không có mặt ở trường đại học.
- Nó đã đủ tuổi công dân rồi. Nó được quyền làm những gì nó muốn.
- Cậu ta đã rút toàn bộ tài khoản tiết kiệm cách đây một tuần. Cậu ta lấy đâu ra chừng ấy tiền?
- Mẹ nó mất cách đây hai năm. Đó là phần thừa kế của nó.
- Như thế là con trai ông đã mất tích mang theo rất nhiều tiền, cùng lúc với anh bạn đang bị cảnh sát truy nã. Tôi tin là ông hiểu tôi muốn nói gì.
- Không một chút nào, thưa thanh tra. Con trai tôi làm những gì nó muốn với thời gian và tiền bạc của nó. Chúng ta đang sống trong một đất nước dân chủ, không phải sao?
Hillel và Woody đang ở cách thành phố Cody, bang Wyoming hai mươi dặm. Họ tìm được một nhà nghỉ cho thanh toán bằng tiền mặt, chủ nhà nghỉ cũng không tò mò đặt bất cứ câu hỏi nào. Họ không biết làm cách nào để vượt biên sang Canada mà không bị bắt. Ít nhất là ở nhà nghỉ, họ được an toàn.
Căn phòng có một khu bếp nhỏ. Họ có thể nấu ăn mà không cần ra ngoài. Họ có đủ đồ dự trữ, các loại thực phẩm dễ bảo quản và không dễ hỏng.
Họ nghĩ đến Yukon. Ý nghĩ đó giúp họ đi tiếp. Họ tưởng tượng sẽ sống trong một căn nhà gỗ bên cạnh hồ. Xung quanh là thiên nhiên hoang dã. Họ sẽ kiếm sống bằng cách thỉnh thoảng đến Whitehorse, phát tờ rơi giới thiệu các dịch vụ họ cung cấp như đã từng làm thời còn hội làm vườn Goldman.
Tôi luôn nghĩ về họ. Tôi tự hỏi họ đang ở đâu. Tôi nhìn bầu trời và tự nhủ có lẽ họ cũng đang nhìn cùng một bầu trời với tôi. Nhưng từ góc nào? Và tại sao họ không nói gì với tôi về dự định của họ?
⁎
Ngày 16 tháng Mười một năm 2004Đã ba tuần kể từ khi họ bỏ trốn.
Hillel bị kết tội tòng phạm và cũng bị lực lượng cảnh sát tư pháp truy nã. Họ gặp may là cuộc truy nã không mở rộng. Cảnh sát liên bang có những tội phạm quan trọng hơn phải điều tra và các phương tiện giúp tìm kiếm cũng khá hạn chế. Trong trường hợp này, phần lớn người chạy trốn rốt cuộc bị phát hiện khi bị kiểm tra hoặc bị đẩy vào đường cùng vì thiếu tiền. Đó không phải là trường hợp của Hillel và Woody. Họ không rời khỏi phòng trọ. Họ mang theo rất nhiều tiền.
- Chừng nào chúng ta chưa lộ diện thì chừng đó mọi việc đều ổn. - Hillel nói với Woody.
Nhưng họ không chịu đựng được lâu hơn khi cứ phải ru rú trong phòng. Thế chẳng khác gì bị giam. Họ phải thử vượt biên hoặc ít nhất đổi sang nhà nghỉ khác để thay đổi không khí.
Hai ngày sau, họ đi về hướng Montana.
Trước khi đến Yukon, khung cảnh bên ngoài đẹp ngoạn mục.
Ở Bozeman, họ làm quen với một người đàn ông ở quán bar dành cho dân đi phượt, gã này đảm bảo có thể làm giấy tờ giả với giá hai mươi nghìn đô la. Đó là cái giá khá cao nhưng họ chấp nhận. Giấy tờ giả chất lượng đảm bảo cho họ tàng hình được yên tâm hơn, là cơ hội cho sự sống còn của họ.
Gã dẫn họ đến tiệm ảnh gần đó để chụp ảnh thẻ. Họ đi theo, gã lái xe máy đi trước, còn họ đi ô tô. Nhưng cuộc hẹn thật ra là cái bẫy: Lúc xuống xe, một nhóm đi xe máy có vũ trang vây quanh họ. Chúng bắt họ phải quỳ gối để khám xét, và cướp đi túi tiền.
⁎
Ngày 19 tháng Mười một năm 2004Họ chỉ còn lại một nghìn đô la mà Hillel giấu trong túi áo khoác. Đêm đầu tiên họ ngủ trong ô tô, tại một trạm nghỉ trên đường cao tốc.
Hôm sau, họ chạy xe về hướng bắc. Kế hoạch của họ bị đảo lộn. Không có tiền, họ chẳng thể đi đâu. Xăng xe gặm dần khoản tiền ít ỏi còn lại. Woody nói sẵn sàng đi cướp. Nhưng Hillel ngăn lại. Họ phải tìm việc làm. Bất kể ở đâu. Và nhất định không được để bị nhận diện.
Đêm ngày 20 và 21 tháng Mười một, họ ngủ trong bãi đỗ xe ở Montana. Khoảng ba giờ sáng, họ bị đánh thức bởi tiếng đập cửa kính và ánh sáng đèn pin. Cảnh sát đã đến hỏi thăm. Hillel nói Woody phải giữ bình tĩnh. Hillel hạ cửa kính.
- Các anh không được ngủ qua đêm ở đây.
- Chúng tôi xin lỗi, thưa thanh tra. - Hillel trả lời. - Chúng tôi sẽ đi ngay.
- Từ từ đã, tôi muốn kiểm tra bằng lái và giấy tờ tùy thân.
Hillel nhìn thấy sự hoảng loạn lộ rõ trong đôi mắt Woody. Hillel nhắn Woody trấn tĩnh lại, đồng thời đưa giấy tờ cho viên cảnh sát. Viên cảnh sát cầm giấy tờ đi kiểm chứng thông tin.
- Chúng ta phải làm gì? - Woody hỏi.
- Sẽ nổ máy và đi.
- Chỉ sau năm phút, tất cả cảnh sát của tiểu bang sẽ bám đằng sau chúng ta, chúng ta không thể thoát được.
- Vậy theo cậu thì chúng ta nên làm gì?
Woody không trả lời, mở cửa xe và đi ra.
Hillel nghe tiếng viên cảnh sát hét lên:
- Quay lại xe! Quay lại xe ngay lập tức!
Woody rút khẩu súng lục và bóp cò. Đầu tiên một phát rồi hai phát. Hai viên đạn ghim trúng vào kính chắn gió. Viên cảnh sát nấp đằng sau xe ô tô để giữ tính mạng, đồng thời cũng rút súng. Nhưng Woody nhanh hơn, bắn từ phía trên. Viên đạn đầu tiên găm trúng họng người cảnh sát nọ.
Woody bắn thêm bốn phát nữa rồi chạy về phía ô tô. Hillel hoàn toàn khiếp đảm, đưa hai tay bịt tai.
- Nổ máy đi! - Woody hét lên. - Chạy xe đi!
Hillel vâng lời. Bánh xe ô tô rít lên, chiếc xe biến mất.
Họ chạy một lúc mà không gặp ai. Rồi họ rẽ vào đường rừng. Khi chắc chắn không ai nhìn thấy họ thì họ mới dừng lại.
Hillel ra khỏi xe:
- Cậu hoàn toàn bị mất trí rồi! - Hillel hét lên. - Cậu đã làm gì vậy? Chúa ơi, cậu đã làm gì vậy?
- Hoặc là anh ta hoặc chúng ta, Hill! Anh ta hoặc chúng ta!
- Chúng ta đã giết người, Woody. Chúng ta đã giết người!
- Với tớ, đó là người thứ hai rồi. - Woody giận dữ trả lời. - Cậu nghĩ gì vậy hả, Hillel? Rằng chúng ta sẽ mở cánh cửa tự do và tiếp theo sẽ là một cuộc đời tươi đẹp à? Tớ chỉ là thằng tù vượt ngục khốn kiếp!
- Tớ không hề biết cậu có súng.
- Cậu sẽ lấy mất nếu tớ nói với cậu.
- Chính xác. Bây giờ thì đưa nó cho tớ.
- Không bao giờ. Hãy tưởng tượng họ nhìn thấy cậu với…
- Đưa nó cho tớ! Tớ sẽ vứt nó đi. Đưa nó cho tớ, Woody, hoặc chúng ta sẽ đường ai nấy đi!
Sau một hồi do dự, Woody đưa khẩu súng cho Hillel. Hillel biến mất đằng sau bụi cây. Phía dưới có một con sông. Woody nghe thấy tiếng Hillel ném khẩu súng xuống sông. Hillel trở lại xe, vẻ vô cùng suy sụp.
- Có chuyện gì thế? - Woody hỏi.
- Giấy tờ của chúng ta… vẫn ở chỗ viên cảnh sát.
Woody đưa tay ôm mặt. Trong lúc cuống cuồng hành động, Woody hoàn toàn quên mất phải lấy lại giấy tờ.
- Chúng ta phải để xe lại đây. - Hillel nói. - Viên cảnh sát đã lấy giấy tờ xe. Chúng ta phải đi bộ từ đây.
⁎
Ngày 21 tháng Mười một năm 2004Lần này viên thanh tra lực lượng cảnh sát tư pháp đến tận văn phòng để gặp bác Saul.
- Đêm qua, Woodrow Finn đã giết một viên cảnh sát trong bãi đỗ xe ở Montana khi bị kiểm tra giấy tờ. Máy quay hành trình đã ghi lại tất cả. Cậu ta đi xe ô tô có biển đăng kí tên ông.
Viên thanh tra đưa cho bác Saul xem hình ảnh trích xuất từ máy quay.
- Chiếc xe này là xe Hillel dùng. - Bác Saul nói.
- Đó là xe của ông. - Viên thanh tra chỉnh lại.
- Anh muốn tôi có mặt ở Montana đêm qua bằng cách nào?
- Tôi không nói rằng ông đã ở cùng với Woody, ông Goldman. Người lái xe đúng là Hillel, con trai ông. Bằng lái xe của cậu ta cũng được tìm thấy tại đó. Từ giờ phút này cậu ta là đồng phạm giết cảnh sát.
Bác Saul tái nhợt, bác đưa tay ôm mặt.
- Anh chờ đợi gì ở tôi, thưa thanh tra? - Bác hỏi.
- Sự hợp tác toàn diện của ông. Nếu họ gửi cho ông một tín hiệu dù là nhỏ nhất, ông phải báo cho tôi. Nếu không, tôi buộc phải bắt giữ ông vì giúp đỡ những kẻ phạm tội giết người bỏ trốn. Ông thấy đấy, bằng chứng tôi có đây rồi.
⁎
Ngày 22 tháng Mười một năm 2004
Sau khi bỏ lại ô tô, họ đi bộ tới một nhà nghỉ. Họ thanh toán bằng tiền mặt, cho thêm một khoản nhỏ đủ để chủ nhà không hỏi giấy tờ tùy thân. Họ tắm rửa và nghỉ ngơi. Một người đàn ông chở họ tới tận bến xe Bozeman với giá năm mươi đô la. Họ mua vé xe khách đi Casper, Wyoming.
- Sau đây chúng ta sẽ làm gì? - Woody hỏi Hillel.
- Chúng ta sẽ đến Denver và bắt xe về Baltimore.
- Chúng ta sẽ làm gì ở Baltimore?
- Nhờ bố giúp. Chúng ta có thể trốn vài ngày ở Oak Park.
- Hàng xóm sẽ nhìn thấy chúng ta.
- Chúng ta không được ra khỏi nhà. Không ai có thể ngờ chúng ta ở đó. Sau đấy, bố có thể chở chúng ta đi đâu đó. Đi Canada hoặc Mexico. Bố sẽ tìm ra cách. Bố sẽ cho chúng ta tiền. Bố là người duy nhất có thể giúp.
- Tớ sợ bị bắt, Hillel. Tớ sợ những chuyện sẽ đến với mình. Họ sẽ xử tử tớ à?
- Cậu đừng lo. Cứ bình tĩnh. Sẽ chẳng có gì xảy đến với chúng ta đâu.
Sau hai ngày lang thang, họ đến được bến xe Baltimore vào ngày 24 tháng Mười một. Đó là hôm trước lễ Tạ ơn.
⁎
Ngày 24 tháng Mười một năm 2004Ngày xảy ra Thảm kịch
Họ đến bến xe Baltimore vào cuối buổi sáng, từ đó họ sử dụng các phương tiện giao thông công cộng để đến Oak Park.
Họ mua hai chiếc mũ lưỡi trai đội lên đầu. Nhưng sự cẩn thận này quá thừa. Vào giờ đó, đường sá vắng hoe. Bọn trẻ đã đến trường, còn người lớn thì đang đi làm.
Họ rảo bước trên đường Willowick. Rất nhanh sau đó, họ nhìn thấy nhà mình. Tim họ đập rộn rã. Họ đã gần về đến nơi. Một khi vào trong, họ sẽ được an toàn.
Cuối cùng họ cũng đến được ngôi nhà. Hillel có chìa khóa mở cửa và hai người vội vàng vào trong. Chuông báo động kêu. Hillel bấm mật mã trên màn hình. Bác Saul không có nhà. Như mọi ngày, bác đang ở văn phòng.
Ngồi trong xe ô tô đậu trên phố để theo dõi, viên thanh tra vừa nhìn thấy Woody và Hillel bước vào nhà, ông ta liền cầm bộ đàm và gọi đội hỗ trợ.
Họ sắp chết đói và đi thẳng vào bếp.
Họ làm bánh mì kẹp với gà tây lạnh, phô mai và sốt mayonnaise. Họ ăn ngấu nghiến. Họ cảm thấy bình yên khi cuối cùng được trở về nhà mình. Hai ngày trên xe khách đã làm họ kiệt sức. Họ muốn tắm táp và nghỉ ngơi.
Sau khi dùng xong bữa trưa, họ lên gác. Họ dừng lại trước phòng Hillel, ngắm những bức ảnh cũ treo tường. Có ảnh họ đứng trước tấm phông cổ động cho Clinton hồi chiến dịch bầu cử năm 1992.
Họ mỉm cười. Woody ra khỏi phòng, đi dọc hành lang rồi vào phòng của bác Saul và bác Anita. Hillel nhìn ra ngoài cửa sổ. Tim anh đột nhiên như ngừng đập: Cảnh sát trùm mũ và mang áo giáp chống đạn đang dàn đội hình trong vườn. Hillel và Woody đã bị phát hiện. Họ đã bị dồn vào đường cùng.
Woody vẫn ở cửa phòng ngủ của bố mẹ. Anh quay lưng với Hillel và không nhận ra điều gì. Hillel từ từ lại gần Woody.
- Đừng quay lại, Woody.
Woody nghe lời và không động đậy.
- Họ ở ngoài đó à?
- Ừ. Cảnh sát ở khắp nơi.
- Tớ không muốn bị bắt, Hill. Tớ muốn ở đây mãi mãi.
- Tớ biết, Wood. Tớ cũng thế, tớ muốn ở đây mãi mãi.
- Cậu có nhớ trường Oak Tree không?
- Tất nhiên rồi, Wood.
- Tớ sẽ như thế nào nếu không có cậu, hả Hillel? Cảm ơn cậu đã mang đến ý nghĩa cho cuộc đời tớ.
Hillel khóc.
- Tớ phải cảm ơn cậu mới đúng, Woody. Tớ mong cậu tha lỗi cho tất cả những việc tớ đã làm.
- Tớ tha thứ cho cậu từ lâu rồi. Hillel. Tớ mãi mãi yêu quý cậu.
- Tớ yêu quý cậu mãi mãi, Woody.
Hillel lấy từ trong túi ra khẩu súng của Woody chưa hề bị vứt bỏ. Thực ra Hillel đã ném một hòn đá xuống sông.
Hillel áp nòng súng vào gáy Woody.
Anh nhắm mắt.
Ở dưới, người ta nghe thấy có tiếng nổ đoàng chát chúa. Một đội cảnh sát tác chiến vừa phá cửa vào nhà.
Hillel bắn phát đầu tiên. Woody gục xuống.
Có những tiếng hét ở nhà dưới. Cảnh sát rút lui vì tưởng rằng họ bị nhắm bắn.
Hillel nằm lên giường của bố mẹ, vùi mặt vào trong đống gối, chui vào trong chăn, tìm lại tất cả những mùi hương quen thuộc của tuổi thơ. Hillel nhớ lại cảnh bố mẹ nằm trên chiếc giường này, một buổi sáng Chủ nhật, Woody và Hillel ầm ĩ xông vào với chiếc khay đựng đồ ăn sáng, khiến họ vô cùng ngạc nhiên. Họ ngồi lên giường với bố mẹ, cùng ăn bánh kếp được làm công phu. Họ cười. Qua khung cửa sổ mở, mặt trời tắm họ trong ánh nắng ấm nóng. Cả thế giới dường như thuộc về họ.
Hillel tì nòng súng vào thái dương.
Tất cả kết thúc như khi nó bắt đầu.
Hillel bóp cò.
Tất cả đã kết thúc.